Chiếc Đồng Hồ Báo Thức May Mắn Của Ta - Chương 4: Hỏi và Đáp

## Chương 4: Hỏi và Đáp Dưới tác động của biểu tượng, cô giáo Trần Kỳ phát hiện trên bảng khế ước, số liệu may mắn trong ngày của mình đang giảm nhanh…

Nội dung chương

## Chương 4: Hỏi và Đáp

Dưới tác động của biểu tượng, cô giáo Trần Kỳ phát hiện trên bảng khế ước, số liệu may mắn trong ngày của mình đang giảm nhanh chóng, còn may mắn của bản thân cô thì đang tăng vọt.

Mãi đến khi bảng khế ước báo may mắn của cô giáo từ 50 tụt xuống còn 10, Vương Quân mới dừng lại.

*May mắn trong ngày của tôi có 20 mà đã đủ xui rồi, vậy còn cô ấy, người bị giảm xuống 10 thì sẽ ra sao? Phạt tôi, để cô nếm mùi xui xẻo xem.*

Quả nhiên chưa đầy vài phút, khi cô Trần Kỳ viết chữ lên bảng, vừa dùng phấn lau, bụi phấn bay thẳng vào mặt cô, khiến cô trắng bệch cả người.

Cô Trần Kỳ bước xuống bục giảng, đúng lúc cây bút bi của một bạn học sinh rơi xuống đất. Cô cô đạp phải, trượt ngã, phát ra tiếng động lớn.

Theo cú ngã của cô, cả lớp vang lên tiếng cười "ha ha". Đầu tiên là thấy Vương Quân lấy sách giáo khoa che mặt, nhưng không thể che nổi tiếng cười của chính mình.

Mặt già đỏ bừng, cô Trần Kỳ lập tức vội vàng quay lại bục giảng, tiện thể mang theo cây bút bi gây họa.

Bạn học kia định đòi lại cây bút, nhưng bị cô Trần Kỳ trừng mắt, liền vội bỏ ý định.

Quay lên bục giảng, cô thấy Vương Quân vẫn phát ra tiếng cười nhạo mình, liền viết lên bảng ba bài toán khó, mặt đỏ gay tía lị, nói với cậu:

, Vương Quân, em trả lời câu hỏi này đi.

*Vương Quân, cậu dám cười nhạo tôi à. Xem thử người chỉ hơn mỗi học sinh kém một chút như cậu có trả lời được không nào.*

Trên bục giảng, Trần Kỳ nhìn vẻ hốt hoảng của Vương Quân, cơn giận nguôi ngoai một chút, ra vẻ muốn xem trò cười của cậu.

, Đáp án là...

*Câu toán này, đáp án là gì nhỉ?*

Nhìn quanh, cậu chú ý đến chiếc đồng hồ nhỏ dính chặt trên tay, không thể gỡ xuống được.

*Đúng rồi, mình còn có nó!*

Nghĩ vậy, sau khi lấy sách che lại, cậu bật công tắc trên đỉnh chiếc đồng hồ nhỏ.

Sau khi bật, may mắn trên bảng khế ước bắt đầu tụt giảm.

, Vậy đáp án là gì, Vương Quân? Trả lời nhanh lên! Cả lớp đang chờ em đấy!

Trên bục giảng, Trần Kỳ sốt ruột lên tiếng về phía Vương Quân.

, Mười bốn.

Đang suy nghĩ thì bị cô giáo lên tiếng làm giật mình, cậu vô thức đáp.

*Trong lòng cậu vẫn nghĩ: nếu sai, chẳng phải sẽ bị cả lớp cười nhạo, sẽ chỉ trỏ rằng đây chính là cái giá phải trả khi chọc giận cô giáo sao.*

, Xem ra em vẫn học bài. Vậy hãy nói tiếp câu tiếp theo đáp án là gì?

*Xem ra cậu khá may mắn. Nhưng ở câu tiếp theo, cậu còn may mắn mà trả lời được nữa không?*

Câu tiếp theo trên bảng còn khó hơn câu trước.

Các bạn trong lớp, có những người bình thường học giỏi hơn Vương Quân một chút, cũng đang nhìn chằm chằm vào cậu, hy vọng cậu nói ra đáp án đúng.

Họ nghĩ, nếu không trả lời được, thì sau giờ học cũng có cớ để trêu chọc cậu.

Đối diện với ánh mắt của đa số trong lớp, Vương Quân vô cùng áp lực.

Ở chỗ ngồi phía sau, Lưu Phương thấy Vương Quân lúng túng, không kìm được bèn viết một mảnh giấy, ghi đáp án của hai câu còn lại trên bảng.

Nhân lúc hầu hết mọi người đang chăm chú nhìn Vương Quân, cô vo tròn mảnh giấy, định ném về phía chân cậu.

Nhưng có người đưa tay bắt lấy cuộn giấy. Lúc này Lưu Phương cũng không hề hay biết rằng đáp án cô viết đã bị kẻ khác sửa.

Và trong khi câu cuối cùng bị sửa nhưng câu trước đó chưa kịp sửa thì bỗng từ cửa sổ thổi vào một cơn gió lớn, cuốn bay tờ giấy đi.

Tờ giấy bay đến, rơi vào trong sách giáo khoa của Vương Quân. Cậu nhìn thấy tờ giấy bay vào.

*Lần này thì cậu may đấy!*

Bấy giờ, Vương Quân liếc thấy Hoàng Văn Thạch, thằng bạn vốn hay trêu chọc hay mách lẻo mình, nở nụ cười đầy ác ý. Cậu liền nhìn về phía trước, lại thấy Lưu Phương lộ vẻ lo lắng.

Nhìn kỹ tờ giấy, đáp án câu thứ ba đã bị sửa, chắc chắn là của thằng khốn Hoàng Văn Thạch.

Đáp án câu đầu tiên có lẽ là chữ của Lưu Phương viết, vì bình thường cậu hay thấy chữ trong vở bài tập hay ghi chép của cô ấy.

*Dù sao cô ấy cũng ở nhà kế bên nhà mình, đôi khi có những bài tập hoặc vấn đề học tập mình không hiểu.*

*Nhưng sao Hoàng Văn Thạch lại không sửa câu trước mà chỉ sửa câu cuối nhỉ? Không hiểu nổi.*

Đang mải suy nghĩ, cậu bỗng bị một tiếng quát lớn làm giật mình.

, Vương Quân, cuối cùng em có trả lời hay không? Lần nào cũng kéo thời gian thế, em định kéo đến hết giờ cho xong à?

Chỉ thấy Trần Kỳ nói vậy.

Vương Quân đành nói ra đáp án trên giấy.

, Đáp án là bốn mươi tư.

, Ừm.

Nhìn vẻ do dự của Trần Kỳ, Vương Quân căng thẳng vô cùng.

, Câu này tạm tính em đúng, dù còn thiếu một số phần thập phân. Câu cuối cùng, nếu em trả lời đúng nốt thì có thể về chỗ. Nhưng nếu sai, em biết hậu quả thế nào rồi đấy.

*Quả nhiên, câu này khó hơn hai câu trước. Có vẻ cô Trần Kỳ không có ý định bỏ qua cho Vương Quân.*

Đáp án trên mảnh giấy đã vô dụng rồi, đều tại thằng Hoàng Văn Thạch đáng ghét đó.

Lúc này, Vương Quân lại bật công tắc chuông của đồng hồ, trên bảng khế ước hiện ra tiêu chuẩn khóa, cậu cũng không để ý rằng cảnh giới đã tăng lên một cấp.

Nhắm thẳng vào thằng khốn Hoàng Văn Thạch, cậu chạm tay lên bảng khế ước.

Thấy may mắn trong ngày của Hoàng Văn Thạch không ngừng tụt giảm, xuống đến âm 1 thì Vương Quân mới dừng lại.

*May mắn 10 mà cô giáo đã xui đến thế, vậy xuống âm 1 thì cậu sẽ ra sao đây?*

*Thôi, không nghĩ nữa, Hoàng Văn Thạch thế nào cũng xui thôi. Vẫn là nghĩ xem câu này đáp án là gì?*

Trên tay không còn đáp án nữa. Mấy bạn phía trước đều dùng tay che sách hoặc vở, không cho cậu nhìn, để cậu hứng chịu cơn thịnh nộ của cô giáo.

Bấy giờ Vương Quân nhìn thấy ngoài cửa sổ có một quả bóng bay màu đỏ, dưới chân tường có một hòn đá nhỏ.

*Chẳng lẽ đây là gợi ý? Quả bóng có thể hiểu là 7, hòn đá nhỏ dưới cửa sổ có thể hiểu là 10, mà hòn đá lại ở phía trước quả bóng.*

*Xung quanh vị trí đặc biệt này, ngoài những thứ ấy và mấy người khác, chữ cái đầu tiên của phiên âm chẳng thứ nào đọc thành số được. Chỉ còn hai thứ đó, dựa vào vị trí và cành cây ngang bên ngoài , chỗ giao nhau giữa nó với khung cửa sổ nhìn như dấu cộng.*

*Có thể thành phép tính 10 cộng 7.*

*Chẳng lẽ hiện tượng này lại là giả? Đáp án đơn giản thế ư? Nhưng chuyện vừa nãy chưa từng xảy ra.*

*Biết đâu may mắn đang cho mình gợi ý cho câu này.*

Lấy hết can đảm, cậu nói ra cái đáp án hoang đường ấy với cô:

, Đáp án là... mười bảy.

Trước câu trả lời của Vương Quân, Trần Kỳ kinh ngạc.

*Xem ra khoảng thời gian này em ấy đã học hành nghiêm túc. Lần này không phạt nữa. Để sau giờ học, cô có vài việc muốn nói.*

, Vương Quân, em có thể về chỗ ngồi rồi.

, Vâng ạ.

Vương Quân trở về chỗ theo yêu cầu của cô giáo.

Khi đi ngang qua chỗ ngồi của Lưu Phương, cậu gửi lại mảnh giấy cho cô.

Trên mảnh giấy, Vương Quân còn viết thêm một câu để cảm ơn cô.

Còn Hoàng Văn Thạch, khi Vương Quân đi qua chỗ hắn, hắn duỗi chân ra định hất ngã cậu, kết quả bị Vương Quân giẫm thẳng một cước.

Mặt hắn ửng đỏ, nghiến răng nhìn cậu, nhưng không dám lên tiếng, sợ bị cô giáo phạt.

Vừa về đến chỗ, tiếng chuông trường "ding ding" vang lên.

, Được rồi, nghỉ giải lao. Vương Quân, lát nữa lên phòng giáo viên một chuyến.

, Ơ, cô ơi, không phải cô bảo không phạt em nữa cơ mà?

, Ồ, không có gì đâu, chỉ gọi em lên một lát thôi, những thứ cô nói không phải là phạt đâu, mà còn có thể là thưởng đấy!

Đến hai chữ "thưởng", Trần Kỳ cố tình nhấn mạnh.

, Dạ.

Dưới uy lực của cô giáo, Vương Quân đành theo Trần Kỳ đến phòng làm việc của cô.

Lúc ra về, Vương Quân đi qua chỗ ngồi của Lưu Phương, nói với cô:

, Cảm ơn nhé.

Chương khác

Xem thêm