TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 144: Đứa Trẻ Không Còn Nhịp Tim

Ngày 16/07/2026. Ngày mười sáu tháng Bảy năm hai ngàn không trăm hai mươi sáu. Trời Huế rạng sáng bằng một màn sương đục lẫn nước mưa còn đọng trên những…

Nội dung chương

Ngày 16/07/2026.

Ngày mười sáu tháng Bảy năm hai ngàn không trăm hai mươi sáu.

Trời Huế rạng sáng bằng một màn sương đục lẫn nước mưa còn đọng trên những máng xối tôn rỉ sét. Trong gian nhà ngoài của tiệm Vong Ký, ngọn đèn dầu hỏa đặt trên bàn gỗ phát ra tiếng nổ lép bép nhỏ xíu. Ánh lửa vàng vọt hắt lên những tờ giấy sao chụp nằm ngổn ngang.

Khánh miết đầu ngón tay lên mép tờ giấy A4. Đó là bản sao sổ cấp cứu của bệnh viện ven sông từ hai mươi ba năm trước. Trên mặt giấy, dòng chữ ghi tên Nguyễn Vĩnh Khánh, ba tuổi, kèm dấu vân chân nhỏ xíu như chiếc lá sấu non hiện rõ dưới ánh đèn. Ở góc phải là xác nhận tử vong do ngạt nước trong năm hai ngàn lẻ ba, có chữ ký bác sĩ trực và người làm chứng.

Dòng xác nhận vẫn nguyên vẹn. Không có nét gạch bỏ, không có ghi chú tim đập lại, càng không có kết luận hồi sức thành công. Bản sao này là một nguồn độc lập, khớp với giấy báo tử Phan Khanh đang giữ trong kho chứng cứ.

Khánh nhìn dòng xác nhận đó, cảm giác như có một luồng nước buốt chạy dọc sống lưng. Hắn ngẩng đầu nhìn người đàn ông ngồi đối diện. Ông Tư vẫn ngồi im trên chiếc ghế gỗ thấp, chân trái duỗi thẳng ra như một khúc củi khô, hai bàn tay đan chéo đặt trên đầu gậy.

- Chú đã thấy dòng ni trước khi ký nhận đúng không?

Ông Tư không ngước mắt, giọng khàn đặc vì thức đêm.

- Tau thấy. Bác sĩ đã xác nhận mi chết trước khi tau ký nhận. Hồ sơ y khoa dừng ở đó.

- Một đứa trẻ ba tuổi đã ngừng tim, ngừng thở, đồng tử mất phản xạ và được chứng tử.

Khánh gõ nhẹ ngón tay lên tờ giấy.

- Không hồ sơ nào ghi hồi sức thành công. Vậy mà sau khi chú đưa đi, thân xác đó lại sống. Chú đã làm chi đêm đó?

Ông Tư im lặng một lát, tiếng thở rè rè như ống bọng bị nghẹt nước.

- Tau đã nói với mi rồi. Căn hồn trong người mi là Tích. Tau giữ hồn Tích từ trước năm hai ngàn lẻ ba, rồi trấn vào cái xác vừa chết đuối của đứa nhỏ mang tên Nguyễn Vĩnh Khánh. Mi sống lại chẳng phải bằng cách đầu thai đầu kiếp thông thường. Khi tau chạm vào, hồn cũ đã không còn ở trong thân xác đó. Sau khi rời thân xác, hồn ấy đi về đâu thì tau không biết, cũng không dám nói thay.

Khánh cười nhạt, giọng đầy tự trào.

- Rứa tui là kẻ cướp xác? Tui sống bằng cách cướp đi cơ hội của một đứa nhỏ ba tuổi?

- chẳng phải cướp.

Ông Tư ngẩng đầu, đôi mắt đục ngầu nhìn thẳng vào Khánh.

- Đứa nhỏ đó đã chết thật rồi. Khi tau chạm vào, hồn nó không còn ở trong thân xác. Tau không biết về sau hồn ấy đi đâu, nên tau không thể nói nó tan biến hay đã đầu thai. Điều tau biết là lúc trấn hồn Tích vào, tau không đẩy một linh hồn nào ra khỏi thân xác đó. Mi lớn lên, có ký ức của mi, có tên của mi. Tên Khánh không phải là cái vỏ giả để mi trốn tránh. Mi là Khánh, nhưng căn nguyên linh hồn mi là Tích. Hai cái tên, chung một gốc.

- Ai dạy chú thuật trấn hồn ni?

Khánh hỏi, mắt không rời khuôn mặt già nua đầy nếp nhăn của ông.

- Thuật này phải trả giá bằng chi? Chú lấy hồn Tích ở mô ra để trấn vào xác tui?

Ông Tư siết chặt hai bàn tay trên đầu gậy, khớp xương kêu khục khục.

- Chuyện đó tau tự làm, tự chịu. Mi không cần biết tau học ở mô, cũng không cần biết cái giá của tau là chi. Tau chỉ nhận trách nhiệm trước mi: đêm đó, tau đã quyết định thay mi khi mi không còn khả năng tự chọn. Chừ mi sống được hai mươi ba năm, mi có quyền tự quyết cuộc đời mi. Đừng hỏi thêm về chuyện cũ nữa.

Khánh định nói tiếp thì cửa ngoài kẹt mở. Quang bước vào, tóc tai còn ướt nước mưa. Hắn đặt một tập hồ sơ mỏng lên bàn, mặt mũi phờ phạc vì cả đêm tra cứu tài liệu ở thư viện tổng hợp và đối chiếu các bản tin cũ.

- Tau tìm thấy cái ni.

Quang lật một trang báo cũ đã được chụp lại.

- Bản tin danh mục tai nạn đường thủy năm hai ngàn lẻ ba. Có ghi vụ một đứa trẻ ba tuổi ngã xuống sông Hương đoạn gần bến đò cũ, được vớt lên và đưa vào trạm cấp cứu ven sông. Bản lưu công khai xác nhận nạn nhân đã chết do ngạt nước. Nhưng có một điểm kỳ lạ.

Quang chỉ vào dòng thời gian được ghi nhận trong hồ sơ trực.

- Sau giờ xác nhận tử vong, hồ sơ không còn y lệnh dùng thuốc kích tim, sốc điện hay bất cứ thủ thuật hồi sức nào. Tuy vậy, ở một sổ hành chính khác lại xuất hiện dấu vết cho thấy thân xác đã được đưa khỏi cơ sở trong tình trạng không còn được quản như thi thể. Không có giải thích y khoa cho khoảng đứt ấy.

Khánh nhìn khoảng đứt giữa hai hệ thống giấy tờ. Một bên chốt cái chết. Bên kia cho thấy thân xác về sau tiếp tục sống, nhưng không hề có cầu nối mang tên hồi sức. Khoảng trống ấy chỉ bắt đầu sau khi Ông Tư can thiệp.

Đúng tám giờ sáng, Phan Khanh có mặt tại tiệm Vong Ký. Anh mặc thường phục, khuôn mặt lạnh lùng và nghiêm nghị của một cảnh sát hình sự không hề thay đổi. Anh nhìn tập hồ sơ trên bàn, rồi nhìn Khánh.

- Tôi đã liên hệ với kho lưu trữ cũ của cơ sở cấp cứu ven sông. Nơi đó chừ chỉ còn là một nhà kho chứa đồ bảo hộ cũ của ngành y tế, nhưng hồ sơ giấy từ những năm hai ngàn vẫn còn giữ ở tầng hầm. Đi thôi.

Khánh đứng dậy, lấy chiếc áo khoác vải dù treo trên vách. Hắn nhìn sang Ông Tư, nhưng ông đã nhắm mắt, tựa đầu vào vách gỗ như đang ngủ.

Chiếc xe của Phan Khanh chạy qua những con đường Huế sũng nước. Kho lưu trữ cũ nằm khuất sau một rặng tre ngà bên bờ sông, tường vôi đã bong tróc từng mảng lớn, rêu xanh bám đầy từ chân tường lên đến mái ngói. Mùi ẩm mốc và mùi giấy mục xộc thẳng vào mũi ngay khi Phan Khanh đẩy cánh cửa sắt rỉ sét ra.

Người quản lý kho là một ông già mắt đã lòa, sau khi kiểm tra giấy giới thiệu của Phan Khanh thì chỉ tay vào dãy kệ gỗ mục nát ở góc tối nhất.

- Năm hai ngàn lẻ ba nằm ở kệ thứ tư từ ngoài vào. Mấy chú tự tìm, bụi bặm lắm đó.

Phan Khanh giữ thái độ nghiệp vụ, anh đeo găng tay cao su rồi tự mình kéo chiếc hộp các-tông bám đầy bụi than ra. Khánh và Quang đứng bên cạnh, im lặng nhìn anh lật từng cuốn sổ trực có bìa da màu xanh đã chuyển sang màu vàng xám.

- Đây rồi.

Phan Khanh dừng tay ở một cuốn sổ có nhãn ghi năm hai ngàn lẻ ba.

Anh lật đến trang có ca trực của bác sĩ Lê Văn Minh và hai y tá phụ tá. Nét chữ viết tay bằng mực cửu long đã phai màu. Phần ghi nhận bệnh nhân Nguyễn Vĩnh Khánh nằm ở dòng thứ sáu.

Khánh cúi xuống. Dưới ánh đèn pin của Phan Khanh, hắn nhìn thấy rõ dòng chữ gốc: bệnh nhân ngừng tim trước khi vào viện, đã tiến hành cấp cứu ba mươi phút không kết quả. Bên dưới có chữ ký của bác sĩ Minh và một y tá tên Nguyễn Thị Hoa.

Nhưng điều khiến Khánh chú ý nhất không phải là chữ ký, mà là gáy của cuốn sổ trực.

Ở phần khe giữa hai trang giấy, có một đoạn dây buộc thẻ tử thi bằng chỉ sợi màu trắng đã bị cắt đứt, một đầu dây vẫn còn kẹt lại trong nếp gấp. Trên đầu dây đó bám một vệt bùn đen khô cứng, xám xịt.

Khánh đưa ngón tay chạm nhẹ vào vệt bùn. Cảm giác lạnh ngắt quen thuộc truyền qua da thịt. Vệt bùn này cùng một loại với thứ bùn đen bám trên mảnh áo trẻ con mà Ông Tư đang giữ trong hòm gỗ ở tiệm.

- Đây không phải là hồ sơ dựng lại.

Quang thì thầm, giọng run lên.

- Đoạn dây buộc thẻ tử thi này chứng tỏ đứa trẻ đã bị gắn thẻ số hiệu người chết trước khi có ai đó cắt nó đi.

Phan Khanh không nói gì, anh rút điện thoại di động, bấm một dãy số rồi áp vào tai. Sau vài câu trao đổi ngắn gọn bằng giọng nghiêm nghị, anh đưa điện thoại cho Khánh.

- Tôi đã tìm được số điện thoại của bà Nguyễn Thị Hoa, y tá trực đêm đó. Bà ấy đã nghỉ hưu và đang sống ở Kim Long. Anh tự hỏi đi.

Khánh nhận điện thoại, tay hơi run.

- Alo, o Hoa phải không ạ? Tui là Khánh... tui muốn hỏi về ca trực năm hai ngàn lẻ ba. Ca của đứa nhỏ ba tuổi bị chết đuối tên Nguyễn Vĩnh Khánh.

Đầu dây bên kia im lặng một lát, chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa và tiếng ho khan của một người già. Phải mất gần một phút, giọng một người đàn bà mới run run vang lên.

- Chuyện lâu quá rồi... răng cậu lại hỏi? Đêm đó tui nhớ rõ lắm, vì đó là ca trực kỳ lạ nhất trong đời làm y tá của tui. Đứa nhỏ được vớt lên từ sông Hương, người đã lạnh ngắt, môi tím tái. Bác sĩ Minh đã ký giấy báo tử, tui cũng đã buộc thẻ vào ngón chân nó rồi. Sau đó có một ông già chống gậy đi vào. Ông ấy không khóc lóc chi cả, chỉ xin bác sĩ cho ở riêng bên cáng của đứa nhỏ vài phút trước khi đưa xuống nhà xác. Ông ấy mang theo một bát nước sông với ba nén nhang.

Khánh nín thở.

- Rồi răng nữa o?

- Bác sĩ Minh ái ngại nên cho ông ấy vào phòng trong. Tui đứng ngoài cửa canh. Tui nghe tiếng ông ấy đọc cái chi đó rì rầm, rồi mùi nhang thơm phức bay ra. Sau đó ông ấy ký nhận và đưa thi thể đi. Hồ sơ y khoa vẫn ghi đứa nhỏ đã chết. Mấy ngày sau, bên hành chính lại có người yêu cầu lập giấy theo dõi và giấy ra viện cho đúng cái tên ấy, như thể thân xác đã sống trở lại ở ngoài quy trình cấp cứu. Tui không tận mắt thấy một cuộc hồi sức nào, bác sĩ Minh cũng không ký xác nhận tim đập lại. Chuyện kỳ lạ nằm ở chỗ giấy chứng tử vẫn còn, mà hồ sơ quản lý về sau lại đối xử với đứa nhỏ như người sống.

Khánh trả lại điện thoại cho Phan Khanh. Hắn không hỏi thêm gì nữa. Mọi mảnh ghép đã khớp theo một cách không thể gọi là hồi sức. Nguồn độc lập xác nhận cái chết trong năm 2003. Dấu vết hành chính về sau cho thấy thân xác lại sống sau khi Ông Tư can thiệp, nhưng không bác sĩ nào ghi nhận một thủ thuật cứu sống thành công.

- Tôi cần sao chụp lại trang sổ này.

Khánh nói với Phan Khanh, giọng cố giữ vẻ bình tĩnh.

- Anh cứ làm đúng thủ tục. Tôi không mang bản gốc đi đâu.

Phan Khanh gật đầu, dùng máy ảnh chuyên dụng chụp lại từng trang sổ trực rồi đóng hộp các-tông lại.

- Tôi sẽ giữ hồ sơ này trong kho chứng cứ của công an quận. Anh Khánh, chuyện này không liên quan đến vụ án mạng nào của năm nay, nhưng nếu anh cần đối chứng pháp lý, tôi luôn giữ bản gốc.

- Cảm ơn anh.

Khánh nói ngắn gọn.

Buổi chiều, trời Huế bắt đầu đổ mưa dầm. Khánh dẫn Bồi ra Bến Tòa Khâm. Nước sông Hương dâng cao, đục ngầu và chảy xiết.

Bồi ngồi trên bậc đá sát mép nước, hai tay ôm chiếc chậu đất nung chứa nước sông. Khánh lấy chiếc vòng nhựa bệnh viện màu xanh phai nhạc đặt vào lòng bàn tay Bồi.

- Bồi, con áp cái ni xuống nước xem thử. Con nghe được chi không?

Bồi gật đầu, em nhắm mắt lại, từ từ hạ chiếc vòng nhựa xuống sát mặt nước sông Hương lạnh ngắt. Sóng nước vỗ vào bờ đá nghe ràn rạt.

Khánh đứng sau lưng em, mắt nhìn đăm đăm ra giữa dòng sông. Hắn tự hỏi liệu dưới kia có một linh hồn đứa trẻ ba tuổi đang oán hận hắn vì đã chiếm mất thân xác này hay không. Nếu có, hắn phải đối mặt với nó rứa răng?

Bồi mở mắt ra, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ ngơ ngác.

- Eng Khánh ơi.

- Con nghe thấy chi? Có tiếng đứa nhỏ mô khóc không?

- Không có tiếng đứa nhỏ mô hết. Con chỉ nghe tiếng nước chảy xiết lắm, với có một giọng nói quen quen... giọng của người dưới đáy phá hôm bữa đó. Giọng đó cứ gọi tên eng hoài hà. Gọi "Khánh ơi, Khánh ơi".

Khánh khựng lại.

- Giọng của Tích?

- Dạ, đúng rồi. Con chỉ nghe một giọng đó thôi. Ngoài điều con nghe được, con không biết linh hồn của đứa nhỏ về sau đã đi mô.

Cô Bảy từ phía sau bước tới, o che chiếc nón bài thơ cũ, chiếc áo bà ba màu nâu sẫm đã bạc màu ở hai bên vai. O nhìn Khánh, thở dài một tiếng.

- Mi đừng có tự hành hạ mình nữa, Khánh nợ. Cái xác đó đã chết thật rồi, và khi ông Tư can thiệp thì hồn cũ không còn ở trong thân xác. Hồn ấy sau đó đi về đâu, không ai trong chúng ta biết chắc. Vì rứa, đừng lấy điều mình không biết để kết tội mình đã cướp chỗ của ai. Nhưng cái thuật mà ông Tư dùng để trấn hồn Tích vào xác mi... đó là một món nợ lớn. Ông ấy đã dùng Hương Thuật để nghịch thiên, cướp một mạng sống từ tay Thoải Phủ. Món nợ đó, sớm muộn chi cũng phải trả.

Khánh im lặng. Hắn rút con dao nhỏ từ túi quần, rạch một đường nhỏ ở đầu ngón tay trỏ. Máu tươi rỉ ra.

Hắn lấy hai mảnh giấy vàng đặt trên mặt bệ đá. Một mảnh hắn viết tên "Nguyễn Vĩnh Khánh", mảnh còn lại hắn viết chữ "Tích".

Khánh nhỏ một giọt máu vào giữa hai mảnh giấy.

Giọt máu thấm nhanh vào mảnh giấy mang tên Nguyễn Vĩnh Khánh, nhuộm đỏ chữ "Khánh" trước, rồi theo thớ giấy ẩm ướt lan dần sang mảnh giấy mang tên "Tích". Hai vệt máu nối liền nhau thành một đường đỏ sẫm, nhưng chữ "Khánh" vẫn hiện rõ ràng, không bị chữ "Tích" đè lên hay xóa nhòa.

Khánh nhìn đường máu nối liền hai cái tên. Hắn hiểu rồi.

Hắn không phải một bóng ma cũ sống lại để làm chuyện báo oán. Hắn cũng không thể tự nhận mình biết số phận về sau của linh hồn đứa trẻ ba tuổi chết đuối năm 2003. Hắn là Nguyễn Vĩnh Khánh, người đã sống, đã thở, đã ăn bún bò mụ Rơi, đã quen Quang ở Đà Nẵng, và trong thời gian gần đây đã sống, làm việc cùng Bồi ở tiệm Vong Ký. Căn nguyên của hắn là Tích, nhưng quyền tự quyết cuộc đời này thuộc về hắn.

Hắn quay lưng đi về phía tiệm Vong Ký, bước đi dứt khoát hơn.

- Eng Khánh, eng đi mô rứa?

Bồi chạy theo sau, tay vẫn ôm chiếc chậu đất.

- Về tiệm.

Khánh nói, giọng không còn vẻ hoang mang của những ngày trước.

- Chuyện của ông Tư để đó, khi mô ông ấy sẵn sàng nói thì tau hỏi tiếp. Chừ tau phải xuống kho niêm cái ấn ngọc cho xong. Vong của Ông Tú Hiến còn đợi dưới đó.

Khi Khánh trở về tiệm, hắn không vào phòng Ông Tư để chất vấn nữa. Hắn đi thẳng xuống căn kho tối dưới lòng đất.

Chiếc ấn ngọc Bảo Đại đặt trên chiếc bàn gỗ giữa kho vẫn tỏa ra hơi lạnh buốt giá. Khánh lấy chiếc vòng nhựa bệnh viện màu xanh phai đặt cạnh chiếc ấn ngọc.

Ngay khi chiếc vòng nhựa vừa chạm vào mặt gỗ ẩm ướt, sáu mặt của chiếc ấn ngọc đột ngột rung lên bần bật. Nước đen từ đáy ấn rỉ ra, thấm đẫm tờ giấy vàng đặt bên dưới.

Khánh cúi xuống nhìn.

Dưới lớp nước đen đang loang ra, sáu mặt khắc chữ của ấn ngọc in xuống giấy ướt. Ở khoảng trống giữa các mặt khắc, một dòng chữ thứ bảy từ từ hiện lên. Nét chữ như được viết bằng mực tàu pha máu và chưa từng được khắc trên mặt ngọc trước đó:

- Trả lời hẹn cho người học trò cũ.

Chương khác

Xem thêm