TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 141: Một Hồn, Hai Tên

Ngày 11/07/2026. Khánh tỉnh lại trên phản gỗ trong tiệm Vong Ký với vị bùn tanh ngập họng. Hắn ho ra một ngụm nước đen lẫn cát mịn. Ngực đau rát, cổ tay…

Nội dung chương

Ngày 11/07/2026.

Khánh tỉnh lại trên phản gỗ trong tiệm Vong Ký với vị bùn tanh ngập họng. Hắn ho ra một ngụm nước đen lẫn cát mịn. Ngực đau rát, cổ tay quấn vải còn rỉ máu. Ánh đèn dầu lờ mờ soi sợi dây cứu hộ ướt sũng nằm cuộn dưới chân phản.

Quang ngồi ngay cạnh, một tay giữ vai Khánh, tay kia cầm đèn pin nhỏ soi đồng tử hắn.

- Tỉnh chưa? Mày bất tỉnh mấy phút ngoài thuyền. Tao tưởng mày sặc luôn rồi.

Khánh không trả lời ngay. Hắn cúi nhìn túi vải buộc ở cổ tay. Bên trong là chiếc hộp sơn đen lấy từ đáy phá và hai mảnh xương bàn tay đã được gói riêng trong lớp vải sạch. Cả ba thứ còn nguyên. Hắn thả lỏng những ngón tay co cứng, nghe khớp tay đau nhói như bị kim châm.

Bồi đứng ở góc quầy, hai tay ôm chậu nước nhỏ. Mặt nước trong chậu im phăng phắc. Thằng bé tiến lên một bước rồi dừng lại khi thấy máu thấm qua lớp băng.

- Eng Khánh, lúc cái bóng trong nước chạm vào eng, con chỉ nghe một tiếng thôi. Không phải hai người giành nhau. Giọng đó giống như một người nhớ ra tên cũ của mình.

Khánh nhắm mắt. Cảm giác bàn tay của bóng Tích chạm vào ngực vẫn còn râm ran nơi vết bớt hình cá. Không có sự xô đẩy giữa hai thực thể. Không có tiếng kêu đòi thân xác. Chỉ có một ký ức rất xa nhận ra đường trở về.

- Một hồn, hai tên.

Giọng hắn khàn đặc. Bồi gật đầu. Mặt nước không rung.

Quang chưa kịp hỏi thêm thì tiếng xe dừng ngoài cửa vang lên. Phan Khanh bước vào cùng hai cán bộ kỹ thuật hình sự và một công an đường thủy đã có mặt ở bến từ lúc đoàn thuyền cập bờ. Họ mang theo hộp đựng vật chứng, túi niêm phong, găng tay, máy ảnh và một cuốn sổ biên bản bìa xanh.

Vị đại úy nhìn Khánh từ đầu đến chân.

- Anh còn tỉnh táo để xác nhận nơi thu hồi và quá trình đưa vật lên bờ không?

- Còn.

- Vậy từ giờ không ai tự ý mở hộp, rửa xương hay đặt chúng cạnh chiếc ấn. Đây có thể là vật chứng liên quan hoạt động trục vớt trái phép, đồng thời có khả năng chứa di cốt người. Chúng tôi phải lập chuỗi tiếp nhận trước.

Khánh gật đầu. Hắn hiểu lần này không thể để mọi thứ chỉ tồn tại trong lời kể của những người trên thuyền. Chiếc hộp và hai mảnh xương cần được ghi nhận bằng thủ tục của người sống, không phải bằng một lễ thức vội vàng trong tiệm.

Phan Khanh yêu cầu Quang trải một tấm nilon sạch lên bàn giữa gian ngoài. Cán bộ kỹ thuật chụp toàn cảnh túi vải khi còn buộc trên cổ tay Khánh, chụp nút dây, vệt bùn, vị trí từng gói nhỏ rồi mới dùng kéo cắt dây. Mỗi động tác đều được đọc thành lời để người ghi biên bản ghi lại.

- Thời điểm tiếp nhận, tám giờ mười hai phút ngày mười một tháng Bảy năm hai nghìn không trăm hai mươi sáu. Địa điểm, tiệm Vong Ký. Người giao nộp, Nguyễn Vĩnh Khánh. Các bên chứng kiến, Trần Minh Quang, Nguyễn Văn Tư và đại diện công an đường thủy.

Ông Tư ngồi trên ghế gần cửa kho, hai tay đặt trên đầu gậy. Ông không chen vào, chỉ nhìn lớp bùn đen đang khô dần trên mặt hộp.

Chiếc hộp sơn được đặt vào khay thép. Nó không lớn, dài chừng hai gang tay, gỗ sẫm màu, lớp sơn đã bong ở bốn góc. Sợi dây đồng quấn ngoài hộp đã được tháo dưới nước, nhưng đoạn dây còn lại vẫn nằm trong túi vải. Cán bộ kỹ thuật tách nó thành một mẫu riêng, đánh số V01. Hộp được đánh số V02. Hai gói xương lần lượt mang số V03 và V04.

Phan Khanh hỏi Khánh từng vật được tìm thấy ở đâu. Khánh kể lại vị trí hốc bùn cạnh cụm cọc nò và độ sâu ước tính. Hắn mô tả dòng nước xoáy và bóng người mang gương mặt của mình. Sau đó, hai mảnh xương lộ ra dưới lớp trầm tích.

Quang bổ sung giờ giật dây, thời điểm kéo Khánh lên và việc không ai mở hộp trên thuyền.

Cán bộ kỹ thuật dùng tăm bông lấy mẫu bùn ở mép hộp, mẫu cát trong lớp vải và nước còn đọng ở khe nắp. Một người khác soi đèn xiên qua mặt gỗ. Dưới lớp sơn mục có những vết trầy, nhưng chưa thể kết luận là chữ viết hay dấu dụng cụ.

- Không cạo tại chỗ.

Phan Khanh nói.

- Mang về phòng kỹ thuật, chụp ánh sáng đa phổ và kiểm tra cấu trúc gỗ trước. Nếu có nét mực hoặc dấu khắc thì phải giữ nguyên hiện trạng.

Khánh nhìn chiếc hộp. Hắn từng nghĩ chỉ cần mang nó lên khỏi đáy phá là lời hẹn của Ông Tú Hiến sẽ tự khép lại. Nhưng khi cán bộ đặt thước tỷ lệ cạnh từng vết xước và chụp ảnh, hắn nhận ra họ mới chỉ có những vật rời rạc. Chưa có tài liệu nào xác nhận quyền sở hữu chiếc ấn, chưa có văn bản giao nhận, chưa có bằng chứng về người phải nhận lại. Một chiếc hộp, hai mảnh xương và lời gọi từ dưới nước chưa thể tạo thành kết luận hoàn chỉnh.

Hai mảnh xương được mở gói sau cùng. Cán bộ pháp y đi cùng đoàn chỉ quan sát bằng mắt, không rửa và không ghép. Ông cho biết hình thái ban đầu phù hợp với xương bàn tay người trưởng thành, bề mặt đã ngâm nước lâu, có chỗ nhiễm màu đen từ bùn yếm khí. Tuy nhiên tuổi xương, giới tính, quan hệ giữa hai mảnh và khả năng chúng thuộc cùng một cá thể đều phải chờ giám định.

- Có thể lấy ADN không?

Quang hỏi.

- Có thể thử, nhưng xương ngâm nước lâu thường cho mẫu rất kém. Chưa được hứa trước điều gì.

Phan Khanh quay sang Lê Vĩnh Phong, người vừa được mời tới để nhận diện sơ bộ đồ vật liên quan gia đình. Ông Phong đứng cách bàn một khoảng, không chạm tay vào bất cứ thứ gì.

- Nhà tui từng nghe kể ông nội có giữ một hộp đựng ấn.

Ông nói chậm.

- Nhưng chỉ nghe kể thôi. Tui chưa từng thấy cái hộp ni, cũng không thể xác nhận nó là đồ nhà tui bằng mắt thường. Muốn nói chắc phải có tài liệu hoặc dấu hiệu riêng của dòng họ.

Câu trả lời thận trọng làm Khánh nhẹ đi một phần. Không ai cố lấp khoảng trống bằng suy đoán. Chính khoảng trống ấy là điều cần được giữ lại cho cuộc điều tra.

Phan Khanh lập biên bản niêm phong ngay tại tiệm. V02 được đặt trong hộp cứng có vật liệu hút ẩm, không ép sát mặt sơn. V03 và V04 vào hai hộp riêng có lỗ thoáng theo hướng dẫn pháp y. Mỗi niêm phong có chữ ký của người tiếp nhận, người giao nộp và hai người chứng kiến. Khánh ký bằng bàn tay còn run, nét chữ nghiêng hẳn sang phải.

- Chiếc ấn ngọc thì sao?

Khánh hỏi.

- Chiếc ấn đang được giữ riêng tại tiệm theo biên bản trước, chưa nhập chung với nhóm vật thu hồi hôm nay. Tôi sẽ xin quyết định giám định bổ sung và đối chiếu kích thước sau. Không ai được đặt thử ấn vào hộp trước khi kỹ thuật hình sự kiểm tra xong.

Phan Khanh nhìn thẳng vào hắn.

- Tôi nhắc lại, chưa có kết luận rằng hộp này dùng để chứa ấn. Hình dáng có thể gợi ý, nhưng gợi ý không phải chứng cứ.

Khánh gật đầu. Cách nói lạnh và chặt của vị đại úy giữ hắn khỏi lao theo mong muốn của chính mình.

Khi các niêm phong đã hoàn tất, Bồi đặt chậu nước lên ghế thấp gần cửa. Thằng bé không chạm vào vật chứng. Nó chỉ nghiêng đầu lắng nghe lúc cán bộ nâng hộp V02 lên.

- Con nghe ông già đó.

Mọi người cùng nhìn sang.

- Ông nói chi?

Khánh hỏi.

Bồi nhắm mắt lâu hơn thường lệ. Một lát sau, nó lắc đầu.

- Con nghe không trọn câu. Chỉ nghe "chưa đủ" với "chưa trả". Sau đó là tiếng nước lấp hết.

Ông Tư dùng đầu gậy gõ nhẹ xuống nền.

- Vậy là đúng. Đưa vật lên bờ chưa có nghĩa hoàn thành lời hẹn. Chưa biết lời hẹn được lập bằng cái chi, ai là người nhận, trả cho nơi mô, thì chưa ai được tự dựng nghi thức mà kết thúc thay người chết.

Khánh nhìn ông.

- Chú biết lời hẹn đó không?

- Tau chỉ biết Tú Hiến giữ một thứ không thuộc về mình và chết khi chưa giao trả. Phần còn lại phải tìm bằng chứng. Tau không có quyền nói bừa để mi làm lễ.

Đó là lần hiếm hoi Ông Tư chủ động ngăn hắn dùng Hương Thuật. Khánh cúi nhìn ba đầu ngón tay tê dại. Sau khi tỉnh, hắn từng định viết tên Tú Hiến lên giấy vàng. Hắn còn định đặt hộp, xương và ấn cạnh nhau rồi thử nối lời hẹn.

Bây giờ nghĩ lại, Khánh thấy ngực nặng trĩu. Nếu làm vậy, hắn sẽ biến suy đoán thành sự thật bằng chính thuật của mình. Hắn có thể niêm sai một người chết vào một lời chưa từng được chứng minh.

Phan Khanh cho xe đưa vật chứng về phòng kỹ thuật hình sự tỉnh. Khánh, Quang và ông Phong đi cùng để chứng kiến việc bàn giao. Bồi ở lại tiệm với Ông Tư vì trẻ nhỏ không được vào khu giám định.

Phòng tiếp nhận nằm sau hai lớp cửa sắt. Camera ghi liên tục. Nhân viên kho kiểm tra số niêm phong, đối chiếu chữ ký và cân từng hộp trước khi nhập sổ. V02 được chuyển sang buồng chụp ảnh. Ánh sáng trắng, hồng ngoại và tia cực tím lần lượt quét qua mặt sơn. Trên màn hình xuất hiện vài vùng phản quang khác nhau, nhưng kỹ thuật viên chưa đọc thành chữ.

- Có dấu hiệu lớp phủ không đồng nhất.

Cô nói.

- Có thể do sơn sửa nhiều lần, cũng có thể do chất bám dưới nước. Phải phân tích vật liệu. Hôm nay chỉ ghi nhận hiện trạng.

Ở bàn bên kia, hai mảnh xương được chụp X-quang và đo kích thước. Bác sĩ pháp y chỉ ra một đường tổn thương cũ ở mép xương, nhưng chưa xác định xảy ra trước hay sau khi chết. Ông lấy một mẫu cực nhỏ ở phần đã vỡ tự nhiên để xét nghiệm niên đại và ADN, rồi niêm phong lại phần còn lại.

Khánh đứng sau vạch kính, lòng bàn tay áp vào mặt bàn lạnh. Trong lớp phản chiếu, hắn thấy gương mặt mình chồng lên hình ảnh xương trắng trên màn hình. Cái tên Tích lại hiện ra trong đầu, nhưng không phải như một người khác đứng cạnh. Nó nằm sâu bên trong ký ức của chính hắn, giống một căn phòng khóa lâu ngày vừa hé cửa.

Quang nhìn hắn.

- Mày còn nhớ chuyện dưới nước không?

- Nhớ.

- Bóng đó có nói nó là chủ cái xác của mày không?

Khánh lắc đầu.

- Không. Nó chỉ chạm vào vết bớt. Lúc đó tao nhớ một cái tên. Không có ai đòi giành thân xác hết.

- Vậy đừng tự kết án mình trước khi có chứng cứ.

Khánh không đáp. Hắn biết Quang đang nói về chuyện khác, không chỉ chiếc hộp.

Đầu giờ chiều, Phan Khanh nhận báo cáo quan sát sơ bộ. Báo cáo chỉ có ba điểm chắc chắn: hộp đã ở trong môi trường nước lâu ngày; hai mảnh xương có nguồn gốc người và cần giám định sâu. Không có tài liệu giấy nào được phát hiện trong hộp qua quan sát không xâm lấn. Máy nội soi luồn qua khe nắp cho thấy bên trong có lớp lụa mục và một vật mỏng giống thẻ, nhưng chưa được lấy ra vì cần kiểm soát độ ẩm. Không có văn bản giao nhận và không có căn cứ để kết luận lời hẹn năm 1944 đã được hoàn thành.

Phan Khanh đọc từng dòng cho mọi người nghe rồi đóng hồ sơ.

- Như vậy hôm nay chỉ là tiếp nhận và mở hướng giám định. Nếu có tài liệu lịch sử liên quan, các anh phải tìm qua lưu trữ, gia đình hoặc địa điểm hợp pháp khác. Không được coi một lời vong báo là kết luận điều tra.

Lê Vĩnh Phong đồng ý cung cấp gia phả, thư từ và quyền tiếp cận nhà cũ nếu sau này có yêu cầu bằng văn bản. Ông cũng đề nghị chưa nhận lại chiếc ấn hay chiếc hộp cho tới khi nguồn gốc được làm rõ.

Khánh nhìn những hộp vật chứng được đưa vào kho. Hắn nghe tiếng Bồi kể lại trong đầu: chưa đủ, chưa trả. Lời hẹn của Tú Hiến vẫn mở. Việc đưa xương và hộp lên bờ chỉ cứu chúng khỏi đáy phá, chưa trả được gì cho người sống lẫn người chết.

Chiều muộn, họ trở về tiệm Vong Ký. Mưa bắt đầu gõ lên mái ngói. Bồi chạy ra, nhìn hai tay trống của Khánh.

- Công an giữ hết rồi hả eng?

- Ừ. Giữ để khám nghiệm. Chưa ai được làm lễ với mấy thứ đó.

- Ông già còn đợi không?

Khánh nhìn chậu nước. Mặt nước có một vòng gợn rất nhỏ rồi tan.

- Còn. Vì lời hẹn chưa đủ chứng cứ để hoàn thành.

Hắn ngồi xuống bậc cửa. Vết bớt cá đỏ nóng âm ỉ gần xương ức. Bồi mang ra một tách trà gừng, đặt cạnh hắn rồi ngồi xuống cách nửa cánh tay.

- Hồi sáng con nghe rõ chưa?

- Dạ. Chỉ một giọng. Lúc cái bóng tan vô nước, giọng đó gọi tên eng Khánh, không gọi Tích.

- Nên con không sợ?

- Dạ. Eng vẫn là eng.

Thằng bé nói đơn giản, rồi kéo vạt áo che đầu gối. Khánh nhìn mưa tạt vào sân, cảm thấy câu trả lời ấy chắc hơn mọi suy luận hắn có lúc này.

Quang ngồi trong quầy, mở máy tính và lập danh sách hồ sơ cần tìm: biên bản cứu nạn năm 2003, giấy xác nhận tử vong, người ký nhận thi thể, hồ sơ hành chính sau đó. Chuyện ở đáy phá đã chạm vào ký ức về một căn phòng tối, nơi một đứa trẻ ba tuổi được đặt cạnh bát nước sông và ba nén nhang. Nếu muốn biết mình là ai, Khánh cần chứng cứ của người sống trước.

Gần tối, điện thoại reo. Phan Khanh gọi từ kho hồ sơ cứu nạn.

- Anh Khánh, tôi tìm thấy một biên bản lập năm hai nghìn không trăm lẻ ba. Nạn nhân là một đứa trẻ ba tuổi tên Nguyễn Vĩnh Khánh, được vớt từ Sông Hương đoạn qua Vĩ Dạ. Khi đưa lên bờ, nạn nhân không còn mạch, không tự thở. Bệnh viện xác nhận đã chết do ngạt nước.

Khánh siết chặt tách trà.

Phan Khanh ngừng một nhịp rồi nói tiếp.

- Dòng cuối ghi thi thể đã được một người tên Nguyễn Văn Tư ký nhận ngay trong đêm. Tôi sẽ giữ bản gốc trong kho và mang bản sao có chứng thực qua tiệm vào sáng mai.

Một đường nứt nhỏ chạy dọc thành tách. Nước trà rỉ qua kẽ tay Khánh.

Hắn không quay vào nhìn Ông Tư. Ông cụ vẫn ngồi trong gian thờ, bóng lưng im lìm sau màn khói nhang. Bản biên nhận năm 2003 là chứng cứ đầu tiên nối cái chết của đứa trẻ với người đã đưa hắn khỏi bệnh viện. Nó không giải thích Hương Thuật, không chứng minh toàn bộ ký ức dưới nước, nhưng khóa chặt một sự thật: đứa trẻ Nguyễn Vĩnh Khánh từng được xác nhận đã chết, và Ông Tư là người nhận thi thể.

Bồi thấy máu rịn ở đầu ngón tay Khánh thì chạy vào lấy băng sạch. Thằng bé không hỏi hắn có phải ma hay không. Nó chỉ quấn băng quanh vết cắt, vụng về nhưng chắc tay.

Khánh nhìn mái tóc ướt mưa của Bồi. Hắn nhớ lời giọng nói dưới đáy phá, nhớ cái tên Tích, nhớ hồ sơ tử vong vừa được xác nhận. Hai cái tên cùng nằm trong một đời sống hiện tại, nhưng hắn chưa cho phép bất cứ ai dùng điều đó để xóa tên Khánh.

Ngoài kia, chiếc hộp và hai mảnh xương đang nằm dưới niêm phong của công an. Lời hẹn của Tú Hiến vẫn chưa hoàn tất. Không có văn bản chuyển giao nào được tìm thấy, không có nghi thức nào được dựng lại, không có vong nào được giải thoát bằng một kết luận vội vàng.

Còn trong tiệm, một câu hỏi khác vừa được mở ra.

Vì sao Nguyễn Văn Tư ký nhận thi thể một đứa trẻ đã chết năm 2003, rồi đưa chính đứa trẻ ấy trở về đời sống?

Khánh ngồi dưới mái hiên cho tới khi trời tối hẳn. Ba đầu ngón tay vẫn mất cảm giác. Vết bớt hình cá vẫn lan chậm. Trong đầu hắn không còn hai giọng đối nghịch, chỉ có một tiếng gọi đi qua hai cái tên.

Tích. Khánh.

Một hồn, hai tên.

Nhưng người phải sống tiếp, phải tìm chứng cứ và phải tự chọn câu trả lời vẫn là Nguyễn Vĩnh Khánh.

Chương khác

Xem thêm