TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 140: Người Dưới Mặt Nước

Ngày 10/07/2026. Đêm mười tháng Bảy năm hai nghìn không trăm hai mươi sáu. Phá Tam Giang im đến mức nghe được tiếng cọc nò mục kêu lách cách khi sóng vỗ.…

Nội dung chương

Ngày 10/07/2026.

Đêm mười tháng Bảy năm hai nghìn không trăm hai mươi sáu. Phá Tam Giang im đến mức nghe được tiếng cọc nò mục kêu lách cách khi sóng vỗ.

Thuyền máy tắt máy từ lúc còn cách cụm cọc nửa sải. Quang buộc dây cứu hộ quanh ngực Khánh, siết thêm một vòng dưới nách, kiểm tra nút ba lần rồi mới buông tay.

- Ba lần giật là tao kéo. Một lần là còn thở. Hai lần là cần thêm dây. Đừng improvise dưới đó nghe chưa.

Khánh gật. Nước phá lạnh ngấm qua vải quần ngay khi hắn ngồi ra mạn.

Bồi ngồi giữa thuyền, hai tay ôm chậu nước đã rửa Ấn ngọc từ chiều. Bên cạnh chậu là bản dập ấn và chiếc khánh đồng nhỏ. Thằng bé không nói nhiều. Môi nó tái vì gió đêm, mắt không rời mặt nước đen quanh những cọc gỗ nhô lên như ngón tay người chết.

Khánh rạch một vết nhỏ ở cổ tay trái. Máu rỉ ra chậm. Hắn viết đủ tên lên giấy vàng, nét chữ hơi run vì tay ướt:

Nguyễn Vĩnh Khánh.

Tờ giấy để ngay trên ván thuyền, cạnh chân Bồi.

- Cái ni neo trên bờ. Tao xuống chỉ mang đèn với túi vải. Đừng ai động vào tờ giấy trừ khi tao không lên.

- Eng...

Bồi muốn nói gì đó rồi nuốt lại. Nó chỉ gật, ôm chặt chậu hơn.

Khánh đeo kính lặn, ngậm ống thở một cái cho quen, rồi thả người xuống. Nước phá tháng Bảy không trong. Ngay lớp đầu đã đặc bùn, tanh tanh mùi rong thối. Đèn lặn rọi được đúng một vòng hẹp phía trước. Dây cứu hộ căng sau lưng, mỗi nhịp kéo nhẹ từ phía Quang như nhắc hắn vẫn còn đường về.

Hắn bơi về phía cụm cọc giữa.

Trên thuyền, khánh đồng kêu. Tiếng đồng vốn trong, xuống tới tai hắn lại thành những nhịp đục, giống ai gõ vào thành giếng. Mỗi nhịp lệch một nhịp tim. Hắn bám theo. Cọc giữa hiện ra dần: gỗ đen, đầy hà, có đoạn xích sắt quấn chùng xuống đáy.

Nước đổi màu.

Đâu phải đổi từ từ. Một đường ranh rõ đến mức hắn suýt vỗ tay vào. Phía trên còn là bùn phá. Phía dưới đặc như mực loãng, nuốt ánh đèn thành một vệt mờ. Khánh lặn qua đường ranh ấy.

Cảm giác phải thở biến mất.

Đâu phải dễ thở hơn. Là cái lồng ngực thôi đòi hỏi. Phổi im. Tim vẫn đập nhưng chậm, như ai vặn nhỏ. Dây cứu hộ sau lưng biến khỏi tầm nhìn. Hắn quay lại, chỉ thấy nước đen. Sức kéo từ phía Quang vẫn còn đó, tê tê sau xương bả, nhưng sợi dây thì không còn hiện hình.

*Mẹ nó. Tầng âm.*

Hắn không quay lên. Hộp sơn và hài cốt Ông Tú Hiến nằm dưới này. Quay lên bây giờ là mất dấu.

Cọc giữa dài hơn nhìn từ mặt nước. Phía gốc, dây đồng xanh rỉ quấn chặt một khối chữ nhật. Hộp sơn. Cạnh hộp, nửa chìm trong bùn, hai mảnh trắng đục ló ra. Xương bàn tay.

Khánh bơi lại.

Bóng đứng bên hộp.

Đâu phải bóng đèn. Đâu phải hình chiếu. Một người đứng trong nước đen như đứng trên đất, mặc áo bào cũ sờn gấu, tóc búi lệch. Gương mặt nhìn về phía hắn là gương mặt hắn. Cùng sống mũi. Cùng đường xương hàm. Chỉ khác ở chỗ bóng không có vết sẹo nhỏ trên lông mày mà Khánh mang từ năm mười bảy, và đôi mắt bóng nhìn lâu hơn, già hơn tuổi hai mươi ba.

Miệng bóng mím. Giọng vọng thẳng vào xương sọ, không cần nước dẫn:

- Ngươi chẳng phải ta. Ta chẳng phải ngươi.

Khánh dừng cách bóng một sải tay. Đèn lặn rung trong tay vì hắn siết quá chặt.

- Mi đừng có giở trò bắt chước mặt tui. Tui xuống lấy hộp, chẳng phải để nghe ma phân thân.

Bóng không cười. Nó chỉ nhìn. Nước quanh hai người đọng lại thành một khoảng im đặc.

Rồi ký ức ập tới, không xin phép.

Đâu phải phim chiếu trước mắt. Là hắn đang ở trong. Bàn tay quá nhỏ so với trí nhớ người lớn. Ngón tay xòe trong nước sông, cố với một thứ gì trên mặt mà không tới. Ngực hết đau. Hết hoảng. Chỉ còn nặng và lạnh. Tiếng chân người trên bờ dồn dập. Một giọng đàn ông hô lớn:

- Đứa bé hết rồi. Không còn mạch.

Một giọng khác đáp, run:

- Gọi cấp cứu... không, nhìn chân tay nó kìa. Lạnh cứng.

Bàn tay nhỏ chìm thêm. Sông Hương năm ấy đục ngầu. Ánh nắng cuối chiều vỡ vụn trên mặt nước rồi tắt ngấm khi mắt đứa trẻ khép.

Khánh giật mình muốn trồi. Thân xác hiện tại của hắn nổi da gà dù đang ở tầng không cần thở. Vết bớt cá đỏ neo trên bả vai trái nóng rát như vừa bị ai áp than; các nhánh đỏ qua ngực đồng loạt co giật.

Ký ức chưa buông.

Gian phòng tối. Mùi nhang trầm lẫn mùi bùn sông. Một cáng. Một thân thể trẻ con nằm bất động, da tái, môi tím. Bàn tay già đặt lên ngực đứa trẻ. Nước sông nhỏ từng giọt. Máu tươi hòa vào nước, vẽ một đường ngắn. Giọng người già thấp, dứt khoát, gọi một cái tên chẳng phải tên khai sinh trên giấy tờ bệnh viện:

- Tích.

Vết đỏ hình cá hiện dưới da bả vai trái đứa trẻ; từ đó những nhánh đỏ lan chậm qua ngực như mực thấm giấy. Thân thể lạnh kia giật một cái. Lồng ngực nhô lên lần đầu sau khi đã bị xác nhận ngừng thở.

Khánh biết năm ấy là 2003, đúng con số đang hiện lên trong ký ức. Đứa trẻ ba tuổi mang tên Nguyễn Vĩnh Khánh đã chết đuối trên Sông Hương. Hắn chưa cầm hồ sơ trên tay, nhưng ký ức không cho hắn chỗ để cãi. Thân xác ấy đã chết thật. Rồi căn nguyên Tích được đặt vào.

Bóng mang mặt hắn bước tới.

Khoảng cách một sải co còn nửa sải. Nước đen quánh lại. Vết bớt cá nóng đến mức hắn muốn cào áo ra. Hoảng. Thật. Không phải kiểu sợ ma ngoài hành lang tiệm lúc nửa đêm. Là sợ chính cái khung xương mình đang mặc.

Hắn không bỏ chạy.

Khánh đưa đèn lên, rọi thẳng vào mặt bóng, răng cắn chặt đến ê buốt.

- Nghe đây. Tui là Nguyễn Vĩnh Khánh. Tên ni tui sống hai mươi ba năm, nhớ Làng Chuồn, nhớ thằng Bồi gọi eng, nhớ mùi bún bò mụ Rơi, nhớ cách Ông Tư gõ gậy trên bậc đá. Mi là Tích. Căn nguyên. Thứ đã có trước. Được. Tui không cãi nữa. Nhưng mi không được dùng cái chết năm xưa của thân xác này để tước quyền sống hiện tại của tui. Xác ni chết thật. Căn nguyên cũ trở lại. Vậy cũng không biến tui thành cái xác mượn. Tui đang đứng đây. Tui chọn xuống. Tui sẽ lên.

Bóng dừng.

Nó nhìn hắn lâu. Không phải nhìn kẻ thù. Nhìn như nhìn một nửa câu chưa viết xong. Tay bóng giơ lên. Khánh muốn lùi, nhưng chân bám nguyên trong nước đen. Ngón tay bóng chạm vào bả vai trái hắn, đúng chỗ vết bớt cá đang cháy.

Không có lực xé. Không có tiếng ai gào giành thân.

Ấm lạnh hòa một nhịp.

Bóng vỡ thành làn khói nước, chảy ngược vào chính hình hài Khánh, tan đi như mực hòa vào mực. Dưới tầng âm chỉ còn một bóng người. Một. Không còn hai đường viền chồng lên nhau.

Khánh hiểu, đột ngột và trần trụi: không có vong thứ hai bám lưng. Không có cuộc tranh xác. Tích là ký ức tự nhận thức của cùng một căn nguyên linh hồn. Là phần gốc gọi đúng tên cũ. Còn hắn, Nguyễn Vĩnh Khánh, là người đang quyết định nhịp thở kế tiếp. Một hồn. Hai tên. Không phải hai kẻ.

*Đừng quay mặt khỏi chính mình.* Câu ông già nói trong chậu nước chiều nay bỗng khớp đến đau.

Hắn không đứng đó ôn lại nữa. Tay thò xuống gốc cọc, lách ngón vào sợi dây đồng xanh rỉ. Dây siết chặt hộp sơn như ai cố tình buộc cho khỏi trôi. Khánh rạch thêm một đường máu nơi vết cũ, bôi lên nút dây, đọc thầm câu niêm ngắn Ông Tư dạy để tháo vật bị neo nước. Dây rãn ra từng vòng. Hộp sơn lạnh cứng, nặng hơn vẻ ngoài. Hắn nhét hộp vào túi vải.

Hai mảnh xương bàn tay nằm ngay dưới chỗ hộp vừa kê. Không phải xương trẻ con. Khớp lớn, có vết mòn của người già từng cầm bút lâu năm. Hài cốt Ông Tú Hiến. Khánh gói xương vào lớp vải trong, buộc túm, cho vào cùng túi.

Khi hắn đẩy đất bùn để bơi lên, ký ức đứa trẻ chết đuối loé lần cuối. Trong hình ảnh ấy, đôi mắt nhỏ bật mở. Không còn tím ngắt. Đồng tử giãn trong nước sông năm hai nghìn không trăm lẻ ba nhìn thẳng vào người đang trồi lên năm hai nghìn không trăm hai mươi sáu, và gọi đúng cái tên hiện tại:

- Khánh.

Hắn suýt sặc dù tầng âm không đòi thở. Vết bớt cá rát sát xương ức. Hắn giật dây cứu hộ ba lần, mạnh, dồn.

Sức kéo từ phía trên siết tới. Đường ranh mực loãng vỡ ra. Cảm giác phổi trở lại như ai tát một gáo nước lạnh vào mặt. Hắn hoảng lên vì chính nhu cầu không khí. Bùn phá ùa vào mũi. Đèn lặn tuột một nhịp rồi sáng lại. Dây cứu hộ hiện rõ sau lưng, căng cứng.

Mặt nước vỡ.

Khánh bị kéo tóe lên mạn thuyền, ngực đập loạn, ho sặc tưa. Nước đen phun ra từ miệng, lẫn cát mịn. Quang níu áo hắn, kéo hết thân người lên ván, tay run nhưng vẫn kiểm tra nhịp thở.

- Mày còn đó không? Nhìn tao. Đếm số. Một, hai...

- ...ba.

Khánh khàn giọng. Túi vải vẫn nắm chặt trong tay ướt. Hộp sơn đụng vào xương sườn hắn mỗi lần ho. Hai mảnh xương bên trong va nhẹ một tiếng cụt.

Bồi không nhảy xổ tới ôm. Nó ôm chậu nước, mặt trắng bệch, môi run. Nước trong chậu hết sôi. Mặt nước phẳng đến mức soi được sao mờ sau lớp mây.

- Eng Khánh...

Bồi nói, từng chữ cách nhau vì lạnh.

- Con chỉ nghe một linh hồn trong người eng thôi. Không có ai khác bám. Không có tiếng giằng. Nhưng...

Nó nuốt nước bọt, nhìn thẳng vào mắt Khánh.

- Linh hồn ấy đang đáp lại bằng hai cái tên.

Chương khác

Xem thêm