TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 139: Dòng Chữ Sau Lớp Gỗ

Ngày 09/07/2026. Ngày mồng chín tháng Bảy năm hai ngàn không trăm hai mươi sáu, trời Huế đổ mưa như trút. Nước từ mái hiên tiệm Vong Ký tuôn xuống mặt…

Nội dung chương

Ngày 09/07/2026.

Ngày mồng chín tháng Bảy năm hai ngàn không trăm hai mươi sáu, trời Huế đổ mưa như trút. Nước từ mái hiên tiệm Vong Ký tuôn xuống mặt đường Chi Lăng thành từng dòng đục ngầu. Rác rưởi và lá phượng khô bị cuốn tuột vào miệng cống. Khánh ngồi bó gối trên chiếc ghế mây cũ sau quầy, tay uể oải phe phẩy quạt nan. Mùi tường rêu ẩm mốc quyện với mùi nhang trầm, khiến không khí trong tiệm ngột ngạt và dính dấp. Hắn cảm thấy vết bớt hình cá đỏ neo trên bả vai trái nóng âm ỉ. Sắc đỏ đậm hơn trong những ngày mưa ẩm; các nhánh mảnh từ thân cá kéo qua phần ngực trên về phía xương ức, mang theo cảm giác ngứa ngáy âm ỉ dưới da.

Cánh cửa gỗ của tiệm bị đẩy mạnh từ bên ngoài, kèm theo tiếng chuông đồng treo trên xà nhà kêu lách cách. Quang bước vào, người ướt sũng dù đã mặc một chiếc áo mưa cánh dơi màu xanh rêu cỡ lớn. Anh vội vàng cởi chiếc áo mưa treo tạm lên chiếc móc sắt bên hông cửa, để mặc cho những giọt nước mưa chảy ròng ròng xuống nền gạch tàu đỏ. Dưới nách Quang ôm khư khư một tập tài liệu được bọc kín trong túi nilon dày để tránh nước mưa thấm vào.

- Tao tìm được cái ni rồi Khánh nờ.

Quang nói, giọng vẫn còn hơi thở dốc vì phải đi xe máy ngược gió từ phía thư viện về đây. Anh đặt tập tài liệu lên bàn quầy, lột lớp nilon bảo vệ ra rồi trải rộng mấy tờ giấy bản chụp lên mặt gỗ.

- Nhờ mấy đứa bạn bên viện nghiên cứu lục trong đống hồ sơ kê đồ cuối triều Nguyễn, với lại tao mới mượn được bản gia phả Nguyễn Tộc từ một nhánh họ dưới Phú Vang. Mày nhìn cái mép xé ni coi.

Khánh ghé mắt nhìn vào tờ gia phả chụp lại. Một trang giấy bị xé nham nhở ở phần ghi chép các thành viên thế hệ trước. Hắn rút từ trong hộc tủ ra mảnh giấy gia phả cũ mà họ tìm được ở lăng mộ lần trước, đặt hai mép giấy sát lại gần nhau. Những đường xé uốn lượn, những xơ giấy mục nát khớp nhau một cách kỳ lạ, không lệch đi một li.

- Trùng khớp rồi.

Khánh lầm bầm, ngón tay miết nhẹ lên mép giấy ẩm.

- Nhưng trang bị xé ni liên quan đến tên Tích. Mép xé thì khớp, mà phần chữ ghi tên Tích vẫn bị khuyết mất một nửa. Răng người ta phải giấu kỹ rứa hè?

Quang không trả lời ngay câu hỏi của Khánh, anh lật sang bản chụp sổ kê đồ cuối triều, chỉ ngón tay vào một dòng chữ Hán được dịch nghĩa bên dưới.

- Mày coi chỗ ni. Trong sổ ghi chép tài sản hoàng gia bàn giao, Ấn ngọc Bảo Đại không đi riêng. Nó được đặt trong một cái hộp sơn đen, quấn bằng dây đồng và có một thẻ lụa ghi tên người trông coi hộ là Ông Tú Hiến. Nhưng lúc người ta vớt được ấn ngọc dưới phá Tam Giang, chỉ có mỗi cái ấn trơ trọi. Cái hộp sơn đen và thẻ lụa vẫn chưa được kéo lên.

Khánh nhíu mày, đầu ngón tay gõ nhịp lên mặt bàn.

- Nghĩa là vật neo của vong Ông Tú Hiến không chỉ có cái ấn ngọc ni, mà còn cả cái hộp sơn đen dưới đáy phá nữa?

- Đúng rứa.

Quang gật đầu.

- Nếu không tìm được cái hộp và thẻ lụa nớ để giải oán, vong của ông cụ sẽ bám chặt lấy cái ấn ngọc không chịu đi. Mà cái ấn ni chừ đang nằm trong biên bản tạm giữ của Phan Khanh, mình chỉ được mượn về tiệm để niêm phong tạm thời chứ không được giữ luôn.

Khánh đứng dậy, bước lại gần chiếc tủ kính đặt Ấn ngọc ở góc phòng. Chiếc ấn ngọc lúc này đã được bọc trong một lớp vải đỏ, đặt trên một chiếc khay đồng nhỏ. Khi Khánh đặt bản chụp sổ kê đồ sát cạnh tủ kính, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra. Mặt khắc chữ thứ tư của chiếc ấn ngọc đột ngột rịn ra những giọt nước màu đen đặc như mực. Thứ nước đen ấy chảy dọc theo thân ấn, thấm qua lớp vải đỏ rồi đọng lại trên khay đồng.

Bồi từ trong buồng trong chạy ra, khuôn mặt thằng bé hơi nhợt nhạt. Nó đi thẳng đến bên tủ kính, nghiêng đầu áp sát tai vào lớp gỗ của tủ.

- Eng Khánh, con nghe thấy tiếng chi lạ lắm.

- Tiếng răng? Mi nói nghe coi.

Khánh hỏi, giọng thấp xuống.

- Tiếng kim loại va vô cọc gỗ, nghe *cọc cọc* dưới nước sâu rứa tê. Rồi có tiếng một ông già cứ đọc đi đọc lại hai chữ "hộp ấn". Giọng ông khàn lắm, nghe như người bị ngạt nước.

Khánh thở dài một tiếng, quay lại bàn quầy mở cuốn Vong Ký trắng ra. Hắn lật đến trang ghi chép về Ông Tú Hiến. Dòng chữ ghi chép về vật neo của ông cụ ở đoạn cuối bị nhòe đi một mảng lớn do nước ẩm xâm lấn. Hắn lật tiếp sang trang trắng không đánh số phía sau. Trang giấy hoàn toàn trống không, nhưng khi chạm tay vào, Khánh chỉ cảm thấy một luồng hơi ẩm lạnh buốt chạy dọc sống lưng chứ không hề hiện lên bất kỳ cái tên nào.

- Vẫn chưa chịu nhận tên.

Khánh lầm bầm.

- Cái hộp sơn đen nớ chắc chắn là điểm neo quyết định rồi.

Hắn quyết định xuống kho niêm dưới lòng đất để tìm thêm manh mối. Kho nằm sâu dưới nền tiệm Vong Ký. Lối đi xuống gồm những bậc thang đá hẹp và ẩm ướt. Chấn động từ chiếc Ấn ngọc phía trên đã truyền xuống tận đây, khiến những chiếc tủ gỗ niêm phong khẽ rung lách cách.

Khánh cầm cây đèn dầu đi dọc theo dãy tủ. Khi đi qua chiếc tủ khóa hai lớp ở góc tối, hắn phát hiện một mảnh giấy nhỏ bị kẹt ở khe hở của cánh cửa tủ đang trượt dần ra ngoài do chấn động. Khánh với tay rút mảnh giấy ra. Trên mảnh giấy ố vàng chỉ vỏn vẹn có chữ "Tích" viết bằng mực tàu và một nét vẽ nguệch ngoạc giống như đường đi của một dòng nước.

Khánh định dùng ngón tay cạy nhẹ lớp khóa thứ hai của chiếc tủ để xem bên trong còn gì không, thì một bàn tay gầy guộc, lạnh ngắt đột ngột giữ chặt lấy cổ tay hắn.

Ông Tư đã đứng sau lưng hắn từ lúc nào, chiếc gậy gỗ chống xuống nền đá không hề phát ra tiếng động.

- Đừng có mó tay vô lớp khóa nớ.

Giọng Ông Tư khàn đặc, mang theo sự cảnh cáo rõ ràng.

- Chuyện chi chừ chưa đến lúc thì đừng có tò mò. Lo mà giải quyết cái ấn ngọc ngoài kia đi.

Khánh rút tay lại, nhét mảnh giấy vào túi quần.

- Chú biết cái chữ "Tích" ni nghĩa là chi đúng không? Răng lần mô con hỏi chú cũng gạt đi rứa?

Ông Tư không trả lời, ông chỉ nhìn chằm chằm vào chiếc tủ khóa hai lớp rồi quay người đi lên cầu thang, tiếng gậy gỗ gõ nhịp *cộc, cộc* đều đặn trên những bậc đá ẩm ướt.

Khánh đi theo Ông Tư lên quầy chính. Lúc này, Quang đã trải bản đồ luồng nước cũ của phá Tam Giang lên bàn. Anh chỉ ngón tay vào một khu vực được khoanh tròn bằng mực đỏ.

- Dựa theo tiếng động mà thằng Bồi nghe được, tao đối chiếu với bản đồ luồng nước cũ từ thời phong kiến. Đây là cụm cọc nò bỏ hoang ngoài Phú An, thuộc huyện Phú Vang. Nơi ni có một dòng nước sâu chảy xiết, nối thẳng với tầng nước âm mà mày đã chạm phải trong lần lặn trước ở Bao Vinh.

Bồi bước lại gần, hai tay ôm lấy chậu nước dùng để rửa Ấn ngọc lúc nãy. Nó áp tai sát vào mặt nước chậu, nhắm nghiền mắt lại để tập trung lắng nghe.

- Hộp sơn nằm dưới cái cọc ở giữa.

Bồi nói, giọng run run.

- Con nghe thấy tiếng xích sắt quấn quanh gỗ mục. Có cả xương người nữa... Hài cốt của ông cụ nằm ngay bên cạnh cái hộp nớ.

Thằng bé đột ngột mở mắt ra, nhìn Khánh đầy kinh ngạc.

- Eng Khánh, lạ lắm. Cứ mỗi lần con đọc tên của eng trong đầu, tiếng va dây xích dưới nước lại dừng lại một nhịp, giống như người ta đang nghe ngóng rứa.

Khánh im lặng một lát rồi quay sang nói với Quang và Bồi.

- Tối ni mình đi Phú An. Bồi, mi chỉ ngồi trên thuyền làm nhiệm vụ nghe nước thôi nghe chưa. Tuyệt đối không được thò tay xuống nước, cũng không được nhảy xuống. Quang giữ dây bảo hiểm và canh giờ lặn cho tao. Tao sẽ xuống một mình.

Bồi níu lấy vạt áo của Khánh.

- Eng Khánh, cho con xuống với. Con biết đường dưới nớ, con chỉ cho eng đi nhanh hơn.

- Không được.

Khánh gạt tay thằng bé ra, giọng kiên quyết.

- Nước dưới phá Tam Giang độc lắm, mi còn nhỏ, âm giác lại nhạy, xuống dưới nớ là mất hồn như chơi. Ngồi yên trên thuyền cho tao nhờ.

Để chuẩn bị cho chuyến đi lặn tối nay, Khánh cần phải thử nghiệm khả năng kiểm soát Hương Thuật của mình. Hắn không thể cứ mãi dựa vào sự trợ giúp của Ông Tư hay Cô Bảy mỗi khi gặp nguy hiểm dưới nước.

Dưới sự giám sát im lặng của Ông Tư, Khánh đặt bản dập của Ấn ngọc lên một chiếc mâm đồng nhỏ. Hắn cắm ba nén nhang vào bát tro hương đặt phía trước, rồi rút một lá bùa giấy vàng ra. Khánh cắn nhẹ đầu ngón tay trỏ, nặn ra một giọt máu tươi nhỏ vào chén nước lấy từ phá Tam Giang mà Quang vừa mang về. Hắn dùng ngón tay thấm nước pha máu, vẽ một đường bùa chú hình vòng tròn đồng tâm lên lá bùa giấy vàng, miệng lẩm nhẩm đọc lời chú niêm phong mà Ông Tư đã dạy.

Khánh đập mạnh lá bùa lên bản dập của ấn ngọc.

Ba nén nhang lập tức bùng cháy mạnh, khói nhang bay thẳng lên cao thành một đường chỉ mảnh mà không hề bị tản ra bởi gió mưa ngoài hiên. Khánh giữ nguyên tư thế bấm ấn, tập trung tinh thần để giữ cho nét niêm phong không bị vỡ. Đầu ngón tay hắn tê rần, một cảm giác lạnh buốt chạy dọc cánh tay nhưng hắn vẫn cắn răng chịu đựng, không hề hoảng loạn.

Tuần hương cháy hết, ngọn lửa tắt lịm nhưng lá bùa giấy vàng vẫn dán chặt vào bản dập, không hề có dấu hiệu bị bong tróc hay rách nát.

Ông Tư khẽ gật đầu, mắt vẫn nhìn vào bát tro hương.

- Tốt. Mi đã giữ được nét niêm ổn định rồi đó. Nhưng nhớ kỹ, dưới nước âm, mọi thứ sẽ khó khăn hơn gấp mười lần. Đừng để nỗi sợ làm loãng máu của mi.

Chiều tối, mưa đã ngớt nhưng bầu trời phía trên phá Tam Giang vẫn xám xịt, mây đen giăng kín lối như muốn sà xuống sát mặt nước. Chiếc thuyền máy nhỏ của họ nổ máy xình xịch hướng về phía cụm cọc nò bỏ hoang ngoài Phú An. Những chiếc cọc gỗ đen ngòm, mục nát nhô lên khỏi mặt nước như những ngón tay của người chết đang cố cào cấu khoảng không. Dòng nước xung quanh cụm cọc cuộn xoáy liên tục, tạo thành những vũng nước sâu đen ngóm.

Quang buộc sợi dây thừng bảo hiểm vào mạn thuyền, kiểm tra lại đèn lặn cầm tay cho Khánh. Bồi ngồi ở giữa thuyền, hai tay ôm chặt chậu nước rửa ấn ngọc ban nãy, mắt không rời mặt nước.

Khánh kiểm tra lại túi vải đựng vật chứng đeo bên hông. Hắn bước ra mạn thuyền, chuẩn bị đeo kính lặn.

Đột nhiên, nước trong chậu nước mà Bồi đang ôm bỗng sôi sùng sục, bọt khí nổi lên liên tục. Một giọng nói già nua, lạnh lẽo như từ cõi âm ty vọng lên, phát ra rõ mồn một từ mặt nước chậu:

- Tích, lần ni đừng quay mặt khỏi chính mình.

Khánh khựng lại, một chân đã đặt lên mạn thuyền lửng lơ giữa không trung.

Chương khác

Xem thêm