TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 136: Còn Năm Mươi Chín Ngày

Ngày 29/06/2026. Khánh mở mắt ra là thấy trần nhà rường lợp ngói liệt của nhà Quang. Hôm nay là ngày hai mươi chín tháng Sáu năm hai ngàn không trăm hai…

Nội dung chương

Ngày 29/06/2026.

Khánh mở mắt ra là thấy trần nhà rường lợp ngói liệt của nhà Quang. Hôm nay là ngày hai mươi chín tháng Sáu năm hai ngàn không trăm hai mươi sáu. Đầu hắn nặng như đeo đá, cổ họng khô khốc như vừa nuốt phải một nắm cát khô ngoài bến đò. Hắn đưa tay lên định dụi mắt, nhưng cái chạm của đầu ngón tay vào da mặt làm hắn giật mình.

Da ngón tay nhăn nheo, xám xịt và trắng bệch, mất hết độ đàn hồi. Hắn miết hai đầu ngón tay vào nhau, chỉ thấy cơn tê dại chạy dọc lên tận bả vai. Vết bớt hình cá đỏ neo trên bả vai trái tỏa hơi nóng âm ỉ. Nó ngứa ngáy như có hàng chục con kiến lửa bò dưới da. Dư chấn từ lần lặn trước, cộng với một đêm dầm mưa chạy dọc các bến để phối hợp chặn tàu lậu, khiến cái lạnh của tầng nước âm vẫn chưa chịu buông tha thân xác này.

Cửa phòng khẽ kẹt mở. Bồi bưng một thau nhôm nước ấm vào, bước đi rón rén để tránh làm động sàn gỗ cũ. Thằng nhỏ đặt thau nước lên chiếc ghế đẩu cạnh giường xếp, nhìn hai bàn tay nhăn nhúm của Khánh rồi hỏi nhỏ.

- Eng Khánh tỉnh rồi hả? Eng Quang đang nấu cháo ngoài bếp, biểu con bưng nước vô cho eng lau mặt.

Khánh thả hai tay xuống đùi, khẽ lắc đầu.

- Đỡ nhiều rồi. Mà tay chân hắn cứ như mượn của ai rứa, chưa có cảm giác lại.

Bồi không nói gì, nó ngồi thụp xuống bên cạnh chiếc ghế đẩu. Đột nhiên, thằng nhỏ nghiêng đầu, áp sát tai vào thành thau nhôm chứa nước ấm. Gương mặt nó căng ra, đôi mắt nhỏ có âm giác dại đi trong vài giây. Nó giữ nguyên tư thế đó, hai tay bấu chặt vào mép đùi.

Khánh nhíu mày.

- Có chuyện chi rứa Bồi?

Thằng nhỏ ngẩng đầu lên, nét mặt hơi sợ.

- Bát nước ni... hắn đang gõ eng nờ.

- Gõ răng?

- Cộc. Cộc. Cộc. Cộc. Cộc. Cộc. Đúng sáu tiếng rồi ngưng. Xong hắn lại gõ tiếp.

Khánh ngồi bật dậy, mặc kệ cơn đau đầu đang giật lên từng cơn. Hắn kéo cái ghế đẩu lại gần, tự mình ghé tai sát vào mặt nước ấm trong thau nhôm. Ban đầu hắn chỉ nghe tiếng gió xào xạc ngoài rặng tre sau nhà Quang, nhưng chỉ vài giây sau, từ lòng thau nước phát ra những tiếng đục nhẹ. Đúng sáu nhịp gõ lặp đi lặp lại, đều đặn như tiếng gõ mộc của mấy ông thầy cúng đêm khuya.

Hắn với lấy cuốn sổ tay cũ nát đặt trên bàn làm việc của Quang, dùng bút mực ghi lại nhịp gõ đó. Sáu nhịp. Không thừa không thiếu.

- Bồi, đi thay đồ đi. Tao với mi qua bên Kim Long gặp o Bảy.

Trưa nắng chang chang đổ xuống đường Kim Long, hơi nóng từ mặt đường nhựa bốc lên hầm hập làm không khí méo mó đi. Quán chè của Cô Bảy nằm nép mình dưới bóng cây nhãn cổ thụ, mùi chè bắp thơm ngọt ngào lan tỏa trong không gian ẩm ướt. Giờ này quán vắng khách, chỉ có vài ba người phu xích lô ngồi tránh nắng dưới mái hiên lá cọ.

Thấy Khánh dắt Bồi bước vào với gương mặt nhợt nhạt, Cô Bảy đang múc chè liền dừng tay. Bà lau mồ hôi trên trán, dọn một cái bàn tre trống ở góc khuất nhất của quán rồi bảo hai đứa ngồi xuống.

- Mi lặn xuống đó rồi tê? Gan mi to bằng cái nia rồi Khánh nờ.

Khánh ngồi xuống ghế tre, đặt hai bàn tay nhăn nheo lên mặt bàn.

- Tui không lặn thì răng biết dưới đó có chi. Mà o coi hộ tui cái tay, răng hắn nhăn miết từ đêm qua tới chừ không chịu hồi lại.

Cô Bảy không trả lời ngay. Bà vào trong gian bếp nhỏ, lúc trở ra mang theo một tờ lịch âm của năm Bính Ngọ, một chén nước sông Hương trong vắt và sáu hạt đậu đen tròn lẳn. Bà đặt chén nước lên giữa tờ lịch, rồi rải sáu hạt đậu xung quanh.

Bà dùng đầu ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ, đếm từ ngày hiện tại là hai mươi chín tháng Sáu dương lịch, đối chiếu từng ô lịch cho đến ngày Cửa Âm Hương mở tự nhiên.

- Còn đúng năm mươi chín ngày.

Khánh nhìn sáu hạt đậu đen nằm im lìm trên tờ lịch.

- Sáu mươi ngày cho cái chi o?

- Cho đến khi Cửa Âm Hương ở Cồn Hến mở tự nhiên. Đúng ngày hai mươi bảy tháng Tám dương lịch, tức rằm tháng Bảy âm.

Khánh nhíu mày, nhớ lại những gì mình đã thấy dưới đáy nước lạnh ngắt của phá Tam Giang.

- Cửa mở thì có chi lạ? Mỗi năm tháng Bảy người ta vẫn cúng cô hồn đó thôi.

Cô Bảy thở dài, giọng bà trầm xuống, mang theo cái lạnh lẽo của dòng nước sâu.

- Chu kỳ tự nhiên của Cửa không phải là đại họa. Cửa mở để những vong hồn còn tên, còn người nhớ thương, đã được sửa soạn đầy đủ đi qua để về Thoải Phủ. Đó là lẽ tự nhiên của trời đất. Nhưng nếu có kẻ muốn cưỡng xé rộng Cửa ra, nhét thêm hàng ngàn vong hồn chưa được sửa soạn vào để giữ vết rách quá hạn, thì hai tầng nước âm dương sẽ tràn vào nhau. Lúc đó, Huế ni không còn là chỗ cho người sống nữa.

Khánh im lặng. Hắn biết kẻ muốn cưỡng mở Cửa là ai. Âm Vũ đã chờ ba trăm năm nay chỉ để thực hiện điều đó.

Cô Bảy bất ngờ nắm lấy cổ tay Khánh, kéo lệch cổ áo hắn xuống. Vết bớt hình cá đỏ neo trên bả vai trái lộ ra dưới ánh nắng trưa. Từ thân cá, một nhánh đỏ đã bò qua phần ngực trên thêm một đoạn rõ rệt, dài khoảng nửa đốt ngón tay, hướng về xương ức và phía tim.

- Mi ở dưới nước âm quá lâu rồi. Thân xác người thường không chịu nổi luồng nước đó đâu.

Khánh rút tay lại, kéo ống tay áo xuống che đi vết bớt.

- Nhưng dưới đó tui không thấy ngột ngạt. Tui không cần thở o nờ. Răng lại rứa?

Cô Bảy nhìn thẳng vào mắt Khánh, ánh mắt bà chứa đựng một sự nghiêm khắc lẫn lo âu mà hắn chưa từng thấy trước đây.

- Nước âm dưới phá Tam Giang nhận ra mi. Hồn mi có dấu thuộc Thoải, nên nước không dìm chết mi ngay lập tức. Nhưng cái xác ni là xác thịt người thường, mi càng dùng cái dấu đó để đi dưới nước, xác mi càng mau hoại.

- Dấu thuộc Thoải là răng o? Hồn tui có liên quan chi đến Thoải Phủ?

Cô Bảy đứng dậy, thu dọn chén nước và sáu hạt đậu đen trên bàn.

- Mi hỏi làm chi. Chừ chưa phải lúc biết. Lo mà giữ cái mạng trước đã.

Khánh biết tính Cô Bảy, một khi bà đã nói chưa phải lúc thì có cạy miệng bà cũng không hé nửa lời. Hắn đành đứng dậy, dắt Bồi quay lại nhà Quang ở Bao Vinh.

Buổi chiều, phòng làm việc của Quang ngập trong đống bản đồ luồng nước cũ và những tài liệu lịch sử về vùng đầm phá. Quang ngồi bên bàn, mắt thâm quầng vì cả đêm không ngủ để canh dây bảo hiểm cho Khánh.

Khánh bước vào, tự rót cho mình một ly nước lọc rồi uống cạn.

- Quang, lần lặn tới ở cụm cọc nò Phú An, tao không chơi liều nữa.

Quang ngẩng đầu lên khỏi đống bản đồ.

- Mày tính răng? Dưới đó nước sâu và chảy xiết lắm, lại là vùng nước âm của phe Âm Vũ.

- Tao cần mày chuẩn bị cho tao hai sợi dây cứu hộ độc lập, loại dây cáp bọc nhựa chuyên dụng của thợ lặn. Trên bờ phải có một thợ lặn dân chài có kinh nghiệm giữ mặt nước, canh giờ bằng đồng hồ cơ chống nước. Cứ đúng mười lăm phút không thấy tao giật dây ba lần là phải kéo lên ngay lập tức. Chúng ta không thể phó mặc mạng sống cho Hương Thuật được.

Quang gật đầu, ghi chép nhanh vào tờ giấy nháp.

- Được, chuyện đó tao lo được. Anh Phan Khanh cũng hứa sẽ hỗ trợ thiết bị bên công an đường thủy nếu chúng ta cần. Nhưng còn phần tà khí dưới đó thì sao?

Khánh nhìn xuống bàn tay vẫn còn hơi nhăn của mình.

- Tao sẽ tự niêm.

Hắn đi ra bến nước nhỏ phía sau nhà Quang. Nước sông Hương đoạn này chảy chậm, mặt nước phẳng lặng như gương dưới ánh hoàng hôn đỏ ối. Khánh đặt một bát nước sông lên bến đá, lấy ra một tờ giấy vàng và một nén nhang ủ trầm.

Hắn cắn nhẹ đầu ngón tay trỏ tay phải. Một giọt máu tươi rỉ ra. Khánh dùng giọt máu đó vẽ một chữ bùa niêm đơn giản lên tờ giấy vàng, nét vẽ tuy chưa thật sắc sảo nhưng nét nào ra nét nấy, không còn run rẩy như những ngày đầu học thuật.

Hắn đặt tờ giấy vàng đè lên miệng bát nước đang phát ra tiếng gõ sáu nhịp của Bồi. Hắn châm nén nhang trầm, cắm vào chiếc lư nhỏ bên cạnh rồi nhắm mắt lại, tập trung tinh thần giữ cho ngọn lửa nhang cháy thẳng.

Thời gian trôi qua chậm chạp. Nén nhang cháy được một phần ba, rồi một nửa. Bát nước dưới tờ giấy vàng bắt đầu rung nhẹ, tiếng gõ cộc cộc vang lên như muốn phá vỡ lớp bùa. Nhưng Khánh vẫn giữ nguyên tư thế, hai ngón tay kẹp chặt chiếc khánh đồng nhỏ, miệng lẩm nhẩm đọc tên thật của bát nước sông mà hắn đã ghi lại trong sổ.

Đúng một tuần nhang trôi qua, nén nhang tắt hẳn. Bát nước hoàn toàn im lặng, không còn một tiếng động nào phát ra nữa. Nét chữ bùa bằng máu trên giấy vàng đứng yên, không bị nhòe hay rách nứt.

Khánh thở phào một hơi, định đứng dậy thì một cơn chóng mặt ập đến dữ dội. Hắn ngã quỵ xuống bến đá, hai tai ù đi lập tức. Hắn không nghe thấy tiếng Quang đang gọi thất thanh từ phía sau hiên nhà.

Tệ hơn nữa, khi hắn cố nuốt nước bọt, đầu lưỡi hắn hoàn toàn mất đi cảm giác. Vị ngọt của bát chè bắp ban trưa, vị mặn của gió sông, tất cả biến mất như thể hắn vừa bị cắt bỏ vị giác. Tay phải hắn run lên bần bật, không cách nào nắm chặt lại được.

Hắn phải ngồi im trên bến đá gần năm phút, hít thở thật sâu để luồng khí lạnh trong người dịu đi. Khi thính giác và vị giác từ từ hồi phục, hắn mới nghe thấy tiếng Quang đang lay mạnh vai mình.

- Khánh! Mày có nghe tao nói không? Khánh!

Khánh quay đầu lại, cười khổ, giọng khản đặc.

- Nghe rồi. Đừng la lớn rứa, điếc tai tao.

- Mày ổn không? Mặt mày trắng bệch như xác chết trôi rồi kìa.

- Ổn. Chỉ là cái giá của Hương Thuật ni đắt quá. Chỉ mới niêm một bát nước nhỏ mà đã mất hết giác quan trong mấy phút. Nếu xuống dưới phá Tam Giang niêm cái hộp đồng đó, không biết tao còn giữ được cái mạng để lên không.

Quang đỡ Khánh đứng dậy, dìu hắn vào trong nhà.

Trên chiếc mâm đồng đặt ở phòng khách, tờ lịch âm vẫn nằm yên vị. Sáu hạt đậu đen ban nãy Cô Bảy dùng để tính ngày, lúc này đột nhiên khẽ chuyển động trên mặt giấy nhám. Chúng lăn chậm rãi, phát ra những tiếng sột soạt nhỏ, rồi tự động xếp thành một hàng dọc thẳng tắp.

Đầu hàng đậu chỉ về dải ngày đầu tháng Bảy dương lịch. Khánh không xem đó là một ngày hẹn cố định. Hắn khoanh vùng từ ngày chín đến ngày mười tháng Bảy trên tờ lịch, ghi bên cạnh ba điều kiện bắt buộc: điều tra xong luồng nước, chuẩn bị đủ dây cứu hộ và có lực lượng đường thủy bảo vệ mặt phá. Chuyến lặn thứ hai chỉ được tiến hành sau khi cả ba điều kiện đều hoàn tất.

Chương khác

Xem thêm