TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 135: Dấu Máu Không Trôi

Ngày 28/06/2026. Hai mươi tám tháng Sáu năm hai nghìn không trăm hai mươi sáu. Dưới lớp nước Cồn Hến, thời gian không chạy theo lịch dương. Âm Vũ đứng im…

Nội dung chương

Ngày 28/06/2026.

Hai mươi tám tháng Sáu năm hai nghìn không trăm hai mươi sáu. Dưới lớp nước Cồn Hến, thời gian không chạy theo lịch dương. Âm Vũ đứng im giữa dòng đen, và ký ức năm Giáp Thìn một nghìn bảy trăm hai mươi lăm trồi lên như bùn bị khuấy.

Ngày ấy Hồ Vũ còn mang tên thật.

Hắn bị giữ ngoài vòng xử của Thoải Phủ. Bốn Canh Thoải khóa cổ tay hắn bằng chỉ nhang ướt. Chỉ thấm nước sông, siết chặt đến mức da nứt. Hắn vẫn nhìn được vào trong.

Thảo Ly quỳ giữa bốn bát nước sông. Cổ tay nàng buộc chỉ trắng. Tóc rối dính bùn. Áo vải thô ướt sũng dính vào lưng. Trước mặt nàng, trên một tấm phản gỗ thấp, tờ giấy vàng viết tên thật nằm ngay ngắn. Nét mực chưa khô hẳn. Mùi trầm lẫn mùi bùn lợ xộc lên từ pháp đàn.

Chưởng môn ngồi phía trong vòng nhang. Hắn không nhìn thấy rõ mặt. Chỉ thấy tay áo rộng và bóng ngọn đèn dầu run trên mặt nước trong bát.

Một giọng đọc tội.

- Người thường mang Âm nhãn. Đã nhìn thấy cửa nước cấm. Tội phản bội Phủ.

Thảo Ly ngẩng đầu. Môi nàng nứt, vẫn nói rõ từng chữ.

- Thiếp không phản bội. Thiếp nhìn thấy một đường nước. Thiếp không dẫn ai tới đó. Không mở. Không chỉ. Không kể tên người trông coi cửa.

- Biết đã là phạm.

- Biết mà không nói cũng là giữ. Phủ dạy thiếp thế.

Vòng ngoài xì xào. Hồ Vũ giật mạnh. Chỉ nhang rát vào da. Máu rỉ xuống cổ tay, nhỏ thành từng giọt tròn trên mặt gỗ ướt.

- Buông ta.

Không ai buông.

Thảo Ly quay sang phía hắn đứng. Khoảng cách chỉ hơn mười bước. Nàng nhìn thấy hắn. Hắn cũng nhìn thấy nàng. Trong mắt nàng không có van xin. Chỉ có một điều muốn nói kịp.

- Hồ Vũ. Đừng phá vòng.

Hắn vẫn phá.

Hắn dùng vai đâm vào Canh Thoải bên trái, lấy đầu gối hất người bên phải, lao vào lớp nhang. Ngọn lửa vòng ngoài tắt một nhịp. Khói bốc ngược. Hắn suýt chạm được gót chân nàng thì hai mũi đồng đâm xuyên qua vạt áo, ghim hắn xuống đất. Máu thấm áo. Hơi thở đứt đoạn.

Chưởng môn không đứng dậy. Chỉ giơ một ngón tay.

- Xử.

Bốn bát nước đồng loạt hóa đen.

Không sủi bọt. Không sóng. Nước đặc lại như mực đổ. Tờ giấy vàng viết tên Thảo Ly cháy từ giữa ra ngoài. Chữ co lại, cong lên, rồi thành tro trắng bay thấp trên mặt phản. Hồ Vũ nghe nàng gọi tên mình đúng một lần.

- Vũ.

Rồi mọi âm thanh quanh pháp đàn tắt.

Không tiếng nước. Không tiếng gió. Không tiếng người thở. Chỉ còn nhịp đập trong tai hắn, nặng và lệch. Canh Thoải rút mũi đồng. Hắn bò tới chỗ nàng quỳ. Chỗ ấy trống. Chỉ còn chỉ trắng đứt đôi, thấm máu, và một kim bài lạnh ngắt nằm sấp trên gỗ.

Hắn cầm kim bài. Máu trên mặt bài dính vào kẽ tay, không trôi theo nước sông vấy quanh. Hắn áp tai xuống mặt nước trong bát. Không có tiếng. Hắn thọc tay xuống bùn dưới phản, moi từng nắm. Không có tóc. Không có vạt áo. Không có hơi ấm.

- Nàng còn đó.

Giọng hắn khàn, nói với không khí đặc.

- Cửa nước giữ người. Phủ không được quyền xóa tên.

Không ai đáp. Vòng xử tan. Người của Phủ rút theo nhịp trống nhỏ. Hồ Vũ ngồi giữa bốn bát nước đen đến khi trời xám. Máu trên kim bài khô thành màng mỏng. Hắn lấy móng tay cạo một ít, hòa với nước sông còn lại trong bát vỡ, chấm lên trán rồi chấm lên mặt bài.

- Ta lấy dấu này làm đường.

Gió từ phía phá thổi tới, mang mùi rong. Hắn đứng dậy, bỏ kim bài vào ngực.

- Ta sẽ mở mọi cửa nước của Thoải Phủ. Mở đến khi gặp lại hình bóng bị giữ bên kia. Ai chắn, ta ghi tên. Ai xóa tên nàng, ta xóa lại bằng sổ khác.

Đêm ấy hắn rời Phủ. Không ai đuổi kịp người đã biết hết đường nước cấm.

Ba trăm linh một năm sau, dưới lớp Âm Hương sát đáy Cồn Hến, Âm Vũ mở mắt.

Nước quanh hắn không lạnh theo nghĩa người sống hiểu. Nó dày. Mỗi lần hắn khẽ nhúc nhích, những sợi đen như rong nhớt quấn mắt cá chân rồi buông. Phía trên là mặt sông người ta vẫn chèo đò. Phía dưới là đường nước nối dài về Phá Tam Giang, nơi ấn ngọc đã bị kéo trồi và để lại một vết nứt mỏng.

Hắn cảm được dao động từ lần lặn cách đó không lâu. Người mang xác sống đã lướt qua ranh âm. Đâu phải thợ lặn dân chài. Đâu phải kẻ tò mò cầm bùa bán ngoài chợ. Dấu trong hồn người ấy cũ. Rất cũ. Cũ đến mức khi chạm vào lớp nước, nước tự nghiêng về một phía như nhận họ hàng.

Tích.

Âm Vũ đọc thầm trong miệng. Hai chữ không cần viết ra cũng đủ làm mặt nước trước ngực hắn gợn thành sáu ô nhỏ.

Hắn giơ tay. Vong Ký đen tự mở. Những trang tên bị giam không lật theo gió vì dưới này không có gió. Chúng nghiêng. Hàng trăm nét chữ nghiêng đồng loạt về hướng phá, như mạt sắt bị hút. Ấn ngọc đã làm được việc hắn cần: tạo một đường dẫn giữa hai vùng nước. Đường ấy chưa rộng bằng cửa thật. Nhưng đủ để ký ức bị nén trồi lên mỗi khi người mang dấu Tích sà xuống sâu hơn.

Một bóng tay chân từ phía tối bò tới, đầu cúi sát mặt bùn.

- Chủ. Người ấy xuống lần nữa. Cho bắt. Lột dấu. Đem về đây khóa vào sổ.

Âm Vũ không nhìn bóng ấy.

- Không.

- Chủ đã chờ ba trăm năm. Còn tha?

- Tha thì đã bắt từ đêm hắn chạm nước lần đầu. Ngươi không hiểu.

Hắn khép một trang sổ bằng móng tay. Nét tên trên trang rỉ ra một vệt đen rồi hút ngược.

- Lớp trấn trên xác ấy chưa lộ đường nối. Bắt sớm, chỉ được một thân xác biết sợ. Để hắn tự chạm ký ức mang tên Tích, đường nối mới hiện đủ. Khi ấy ấn, hộp, máu cũ và hồn cũ nằm cùng một trục. Lúc đó ghi tên mới chặt.

Bóng tay chân im. Nước quanh hắn đặc thêm một nhịp.

Âm Vũ lấy kim bài từ trong ngực áo. Mặt bài vẫn mang màu máu cũ không trôi. Hắn đặt bài lên mặt nước đen ngay trước mặt. Nước nhận bài nhưng không nhận hình. Không có dáng người hiện lên. Không có tóc. Không có tiếng gọi “Vũ” như đêm pháp đàn. Chỉ có mặt kim loại tối và một vệt loang giống dấu ngón tay in mãi từ năm ấy.

Hắn vẫn nói. Giọng không lớn. Giọng của người nói với chỗ trống đã thành thói quen.

- Nàng im cũng được. Ta không cần nàng trả lời trước. Chỉ cần cửa đủ rộng. Chỉ cần tên đủ số. Tích sẽ dẫn ta tới món nợ của dòng Chưởng môn. Dòng ấy luôn tự nhận mình giữ nước sạch. Chúng giữ bằng cách xóa người.

Hắn nghiêng đầu, nghe về phía phá.

Đêm hai mươi tám tháng Sáu không yên. Trên mặt nước người sống, tàu cát giả biển số vẫn lởn vởn. Dưới đáy, nắp hộp đồng đã bị chạm. Âm Vũ biết. Hắn cố ý để tay chân khuấy trước một nhịp. Không phải để cướp ấn về tay. Ấn đã làm xong phần mồi. Phần còn lại là khiến người mang dấu Tích phải lặn đúng chỗ, đúng độ sâu, đúng lúc ký ức không còn chỗ trốn.

Hắn chạm hai ngón vào Vong Ký đen, viết thêm một nét móc phía cuối trang đang mở. Không phải tên mới. Chỉ là dấu hướng. Nét móc chỉ về cụm cọc nò ngoài Phú An.

- Người trông coi tiệm cầm đồ cho ma tưởng mình đang cứu một vong già. Hắn không biết mỗi lần hắn gọi đúng tên Tích trong nước, lớp nước này mở thêm một khe.

Bóng tay chân lại rỉ lời.

- Nếu hắn không xuống?

- Hắn sẽ xuống. Máu trên ấn đã gọi. Hộp đã rung. Đứa trẻ nghe được tiếng xích sẽ đẩy hắn đi trước cả thầy hắn kịp giữ.

Âm Vũ nhấc kim bài lên, lau bằng nước đen. Máu cũ không nhòe. Ba trăm linh một năm không nhòe. Hắn giấu bài vào ngực, nơi nhịp đập không còn giống người sống.

Trong ký ức, Thảo Ly vẫn quỳ. Bốn bát nước vẫn hóa đen cùng một lúc. Tờ giấy vẫn cháy từ giữa. Hắn biết mình đã xem cảnh ấy nhiều hơn số lần có thể đếm. Mỗi lần xem, hắn lại chọn cùng một kết luận: Phủ đã sai. Cửa nước có thể trả. Tên có thể ghi ngược.

Hắn không cho phép kết luận khác tồn tại lâu hơn một nhịp.

Phía xa, đường nước nối Cồn Hến với Phá Tam Giang rung lên như sợi dây bị gảy. Một đạo khí mỏng của ấn ngọc chạy dọc theo sợi ấy, chạm vào chỗ hắn đứng rồi tan. Âm Vũ khép sổ.

- Truyền cho chúng trên mặt nước. Đừng giết người mang dấu Tích. Được phép làm hắn sợ. Được phép làm hắn mất máu. Không được phép làm hắn chết trước khi hắn nhìn thấy mình dưới nước.

- Nếu thầy hắn can?

- Thầy hắn đang yếu. Chân trái gần hết lực. Ông ta giấu quá nhiều chuyện dưới danh nghĩa dạy trò. Ta không cần đụng ông ta đêm nay. Đụng đúng lúc cửa gần mở sẽ lời hơn.

Bóng tay chân cúi sâu hơn rồi tan vào bùn. Âm Vũ ở lại một mình. Hắn nhìn lên, xuyên qua lớp nước dày tới chỗ người ta bảo là mặt sông Hương. Đêm Huế tháng Sáu ẩm. Mưa có thể tới trước rạng sáng. Trên bờ, kẻ mang tên Nguyễn Vĩnh Khánh hẳn đang chạy giữa điện thoại và tiếng ấn vỡ niêm. Hắn tưởng mình đang chạy khỏi bí mật. Kỳ thật hắn đang chạy dọc sợi dây do chính dấu hồn mình giăng ra.

Âm Vũ đặt lại kim bài lên nước lần cuối trong đêm.

- Chỉ cần Tích nhớ. Nhớ một đoạn cũng đủ.

Mặt bài nằm im. Không bóng người. Không dáng áo. Không nửa khuôn mặt nào hiện để trả lời ba trăm năm chờ.

Hắn không nhăn mặt. Sự trống rỗng ấy đã thành một phần của thề. Hắn thu bài, quay về phía đường nước sâu. Xuống thêm một tầng, chỗ tên trong sổ đen kêu nhỏ như côn trùng trong hộp.

Đúng lúc hắn bước tới, từ nhánh nước hướng Phá Tam Giang truyền về một tiếng rất khẽ. Không phải tiếng tay chân. Không phải tiếng xích dưới bùn. Tiếng ấy mỏng, như ai đó đọc một tên từ rất xa, lọt qua khe ấn vừa nứt.

- Tích.

Âm Vũ dừng. Nước quanh hắn đứng thành từng vòng đồng tâm. Hắn nghiêng tai lần nữa. Chỉ còn một lần. Rõ hơn. Đúng hai âm. Như lời gọi từ phía hộp đồng đang bị cạy, cũng như lời đáp từ chính dấu hồn hắn vừa đánh thức.

Trên mặt kim bài vẫn không hiện một bóng người nào.

Nhưng đường nước đã mở đúng bằng một tên.

Chương khác

Xem thêm