TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 133: Nét Chữ Của Người Tên Tích

Ngày 26/06/2026. Sáng ngày 26 tháng 6 năm 2026, trời Huế oi nồng như một cái lò bánh mì vừa mở nắp. Mây giông xám xịt tích tụ phía cửa biển Thuận An từ…

Nội dung chương

Ngày 26/06/2026.

Sáng ngày 26 tháng 6 năm 2026, trời Huế oi nồng như một cái lò bánh mì vừa mở nắp. Mây giông xám xịt tích tụ phía cửa biển Thuận An từ sớm, kéo theo luồng hơi nước hầm hập thổi ngược vào đất liền.

Khánh tỉnh dậy trên chiếc phản gỗ ở gian giữa nhà Cô Bảy tại Kim Long. Đầu hắn đau như búa bổ, cuống họng khô khốc và vẫn còn vương vất vị mặn chát, tanh nồng của bùn đất dưới đáy Phá Tam Giang từ trận lặn hai ngày trước. Hắn cố ngồi dậy nhưng hai đầu gối bủn rủn, phải bám vào cạnh bàn gỗ mới đứng vững.

Cô Bảy từ dưới bếp đi lên, tay bưng một chén nước lá đứng bóng. Gương mặt o nhợt nhạt, hai quầng mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Khi đặt chén nước xuống bàn, o khẽ rùng mình, một vệt máu đỏ tươi đột ngột rỉ ra từ mũi o, nhỏ xuống vạt áo nhuộm nâu. O vội lấy khăn tay lau đi, động tác nhanh lẹ như thể đã quen với việc này trong mấy ngày qua.

Khánh nhìn vệt máu trên khăn o, giọng khản đặc.

- O lại bị nữa rồi. Tui đã nói o đừng có dùng thuật giữ nhịp tim cho tui nữa mà.

Cô Bảy lắc đầu, o ngồi xuống ghế, tự rót cho mình ly nước chè xanh đã nguội.

- Mi bớt nói nhảm đi. Không có cái neo của tau giữ ở trên bờ, cái xác của mi đã rữa ra dưới tầng nước âm nớ từ chiều kia rồi, chứ ở đó mà đứng đây cằn nhằn. Cởi áo ra tau coi cái bớt.

Khánh kéo cổ chiếc áo thun ướt mồ hôi xuống. Trên bả vai trái của hắn, vệt bớt hình con cá màu đỏ tươi vốn chỉ bằng hai ngón tay nay đã lan rộng thêm gần một đốt ngón tay. Những viền đỏ nhỏ li ti như những sợi chỉ máu đang bò dần về phía xương quai xanh. Khi ngón tay lạnh ngắt của Cô Bảy chạm vào, Khánh khẽ rít lên một tiếng vì cảm giác rát bỏng như bị tàn nhang rơi trúng.

Cô Bảy thu tay lại, nét mặt o trầm xuống.

- Nó lan nhanh hơn tau tưởng. Mỗi lần mi chạm vào nước âm dưới phá, cái xác ni lại đòi trở về trạng thái cũ của nó. Mi phải nhớ, mi chỉ có một mạng, cái xác ni mà rã thì hồn mi cũng không có chỗ mà trú mô.

Khánh không trả lời. Hắn thọc tay vào túi quần, lấy ra chiếc khoen đồng tròn đã bị bẻ gãy từ nắp chiếc hộp dưới đáy phá, đặt lên mặt bàn gỗ. Chiếc khoen đồng rỉ xanh, bám đầy những hạt cát mịn màu đen.

- O coi cái ni thử. Tui giật được trên nắp hộp trước khi bị kéo lên.

Cô Bảy cầm chiếc khoen đồng lên, o đi đến trước bàn thờ tổ, múc một gáo nước Sông Hương đựng trong tô đất nung đặt sẵn từ tối qua. O thả chiếc khoen vào tô nước, rồi dùng ngón tay trỏ gõ nhẹ lên thành tô ba cái. Nước trong tô bỗng sủi bọt tăm, lớp rỉ đồng màu xanh bám trên chiếc khoen từ từ rã ra, để lại bề mặt kim loại màu đỏ sậm của đồng thau cổ.

Dưới đáy chiếc khoen, ba chữ Hán nhỏ xíu được khắc chìm dần hiện ra rõ nét. Cô Bảy nheo mắt nhìn một hồi rồi nói.

- Tú Hiến ký. Đúng là đồ của cụ Ba rồi. Cái khoen ni thuộc về cái hộp bút bằng đồng của cụ, không phải đồ của ấn ngọc mô. Phe Âm Vũ đang muốn mở cái hộp ni dưới đáy phá.

Khánh nhíu mày.

- Răng o biết là hộp bút?

- Cụ Tú Hiến hồi xưa đi dạy học, lúc mô cũng mang theo cái hộp đồng đựng bút mực bên người. Cái ấn ngọc là đồ của triều đình giao giữ hộ, cụ không dám khắc tên mình lên. Chỉ có đồ dùng riêng tư cụ mới khắc ba chữ ni thôi.

***

Buổi chiều, giông vẫn chưa chịu đổ xuống. Không khí ở Vỹ Dạ ẩm ướt và ngột ngạt. Trần Quang dẫn Khánh đi sâu vào một con kiệt nhỏ bên cạnh sông Hương, dừng lại trước một ngôi nhà rường ba gian có hàng chè tàu cắt tỉa gọn gàng. Đây là nhà của ông Lê Vĩnh Phong, cháu cố của cụ Tú Hiến.

Ông Phong đã ngoài sáu mươi, tóc bạc phơ, đang ngồi uống trà ở hiên nhà. Khi Quang giới thiệu Khánh và đưa chiếc khoen đồng ra, mắt ông Phong chợt sáng lên. Ông bảo hai người đợi rồi đi vào buồng trong. Một lát sau, ông quay ra, tay bưng một chiếc hộp gỗ mít nhỏ, bên trong đựng vài món kỷ vật gia đình.

Ông Phong lấy ra một bức ảnh đen trắng đã ố vàng, các góc ảnh bị ẩm mốc ăn mòn gần hết. Bức ảnh chụp vào mùa thu năm 1944. Trong ảnh, trên chiếc án thư bằng gỗ gụ, có đặt một chiếc ấn ngọc vuông vức và ngay bên cạnh là một chiếc hộp đồng dài, trên nắp hộp có hai chiếc khoen tròn dùng để xỏ dây đeo.

Khánh đặt chiếc khoen đồng hắn mang theo cạnh bức ảnh. Hình dáng và kích thước của chiếc khoen khớp hoàn toàn với chiếc khoen trên nắp hộp trong ảnh.

Ông Phong thở dài, ngón tay run run chỉ vào bức ảnh.

- Đúng là cái hộp của cố tôi rồi. Hồi biến động năm bốn lăm, nhà bị cháy, cái hộp ni với cái ấn ngọc đều mất tích. Cố tôi trước khi mất cứ nhắc hoài về việc chưa trả lại đồ cho người ta. Mà người ta là ai thì cụ không kịp nói rõ.

Quang đẩy gọng kính, hỏi ông Phong.

- Dạ thưa chú, trong đống sách vở cũ của cụ Tú Hiến để lại, có còn giữ cuốn sổ tay hay danh sách học trò nào thời đó không ạ?

Ông Phong gật đầu, ông lục tìm dưới đáy hộp gỗ mít, lấy ra một quyển tập mỏng, bìa bọc bằng giấy bản đã ngả sang màu vàng xỉn, mùi giấy ẩm mốc bốc lên nồng nặc.

- Chỉ còn cuốn ni thôi. Đây là sổ ghi tên những người đến học chữ Nho tại nhà cụ vào năm một ngàn chín trăm bốn mươi tư.

Khánh đón lấy quyển tập từ tay ông Phong. Hắn lật từng trang giấy mỏng manh, cẩn thận để không làm rách những mép giấy đã mục nát. Trên các trang giấy, những hàng chữ Hán viết bằng mực tàu sắc sảo hiện ra. Đến trang gần cuối, mắt Khánh chợt khựng lại.

Ở góc dưới cùng của trang sách, trong danh sách những học trò khóa mùa đông, có viết một cái tên bằng hai chữ Hán nét mực hơi nhạt: "Tích".

Bên cạnh cái tên đó không ghi họ, không ghi quê quán hay tên tuổi cha mẹ như những người khác. Nhưng ngay phía dưới, có một dòng chú thích nhỏ bằng chữ hành thư của cụ Tú Hiến: "Học trò thuận tay trái, viết chữ Hương thường thiếu nét phẩy cuối".

Khánh nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó. Một cảm giác lạnh lẽo đột ngột chạy dọc từ bả vai trái xuống tận các đầu ngón tay của hắn. Cơ thịt ở cánh tay trái của hắn bỗng nhiên co rút nhẹ, giống như có một luồng điện nhỏ vừa phóng qua.

Quang nhận ra sự bất thường trên nét mặt của Khánh. Hắn lấy từ trong túi xách ra một cây bút lông nhỏ và một lọ mực tàu mang theo từ tiệm. Hắn đặt một tờ giấy tuyên lên bàn, đẩy về phía Khánh.

- Khánh, mi thử viết chữ Hương bằng tay phải coi.

Khánh cầm bút bằng tay phải. Hắn cố gắng nhớ lại cách viết chữ Hương mà hắn từng thấy trong các tài liệu cũ của tiệm Vong Ký. Nhưng khi ngòi bút vừa chạm vào giấy, tay phải của hắn run bần bật, nét mực chệch đi, biến thành một vệt đen nguệch ngoạc không ra hình thù gì. Hắn hoàn toàn không có cảm giác với việc điều khiển cây bút bằng tay phải.

- Đổi sang tay trái thử đi.

Giọng Quang trầm xuống.

Khánh ngập ngừng một lát rồi chuyển cây bút lông sang tay trái. Hắn chưa bao giờ tập viết chữ bằng tay trái, ngay cả trong sinh hoạt hằng ngày hắn cũng dùng tay phải là chủ yếu. Nhưng ngay khi những ngón tay trái của hắn siết nhẹ lấy thân bút bằng trúc, một phản xạ tự nhiên đến kỳ lạ xuất hiện.

Cánh tay trái của hắn không còn run nữa. Cổ tay hắn tự động xoay một vòng mềm mại, ngòi bút hạ xuống mặt giấy tuyên rất ngọt. Nét ngang, nét sổ, nét móc hiện ra đều đặn, sắc sảo như thể hắn đã luyện tập việc này hàng vạn lần.

Khi viết đến bộ phận cuối cùng của chữ "Hương", ngón tay trái của hắn khẽ giật một cái, ngòi bút nhấc lên sớm hơn bình thường, bỏ lửng nét phẩy chéo ở góc dưới bên phải.

Chữ "Hương" hiện ra trên giấy nháp hoàn chỉnh, nhưng khuyết mất nét cuối cùng.

Quang im lặng cầm tờ giấy nháp của Khánh lên, đặt sát vào trang sổ tay cổ của cụ Tú Hiến. Nét chữ của Khánh và nét chữ của người tên Tích trong sổ giống nhau đến kinh ngạc. Từ độ nghiêng của nét sổ thẳng cho đến khoảng cách giữa các nét ngang, tất cả đều trùng khớp hoàn toàn. Lỗi thiếu nét phẩy cuối cùng cũng nằm ở đúng một vị trí.

Gian phòng im phăng phắc, chỉ có tiếng gió giông xào xạc ngoài rặng tre bên bờ sông. Ông Phong nhìn chữ viết trên giấy rồi nhìn Khánh, vẻ mặt đầy kinh ngạc nhưng không dám lên tiếng.

Quang nhìn Khánh qua gọng kính, giọng hắn nghiêm túc hơn mọi khi.

- Khánh, mi có muốn tau dừng việc tra cứu ni lại không? Nếu mi thấy không ổn, tụi mình đi về, không tìm thêm nữa.

Khánh nhìn chằm chằm vào chữ "Hương" thiếu nét trên tờ giấy tuyên. Hắn cảm nhận được vết bớt cá trên vai mình đang nóng lên từng nhịp, trùng với nhịp đập của trái tim trong lồng ngực. Hắn lấy lại nhịp thở, bàn tay trái nắm chặt lại thành nắm đấm.

- Không. Tui không chạy nữa. Mi chụp lại hết cuốn sổ ni đi. Còn bản gốc thì gửi lại cho chú Phong cất giữ kỹ. Đừng mang theo người, phe Âm Vũ mà biết tụi mình tìm được cái ni, tụi nó tới cướp đó.

***

Đêm hôm đó, tiệm Vong Ký chìm trong bóng tối tĩnh mịch. Ông Tư đã đi ngủ sớm sau khi uống xong thang thuốc bắc. Khánh ngồi một mình ở quầy chính, bên cạnh là chiếc ấn ngọc Bảo Đại đang được đặt tạm trên chiếc đĩa sứ trắng, xung quanh quấn ba vòng chỉ ngũ sắc để niêm phong tạm thời theo biên bản bàn giao của Phan Khanh.

Khánh lấy chiếc điện thoại ra, mở bức ảnh chụp trang sổ tay có tên "Tích" mà Quang đã chụp chiều nay. Hắn đưa màn hình điện thoại lại gần sát mặt chiếc ấn ngọc.

Ngay khi ánh sáng từ màn hình điện thoại chiếu lên bề mặt ngọc bích màu xanh sẫm, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra.

Mặt ấn ngọc bỗng rịn ra một lớp nước mỏng, lạnh ngắt. Lớp nước ấy không chảy tràn ra ngoài mà đọng lại trên mặt ngọc như một tấm gương nhỏ. Trong làn nước mờ ảo đó, Khánh nhìn thấy những hình ảnh chuyển động chậm rãi.

Đó là cảnh tượng trong một gian nhà rường cổ. Cụ Tú Hiến lúc còn trẻ, mặc áo dài đen, đang đứng bên án thư. Cụ nâng chiếc hộp đồng dài bằng cả hai tay, trao cho một thanh niên đứng đối diện. Người thanh niên mặc chiếc áo dài sẫm màu, dáng người cao gầy. Gương mặt của người đó bị một làn sương nước che khuất hoàn toàn, không thể nhìn rõ ngũ quan.

Nhưng khi người thanh niên vươn tay trái ra nhận lấy chiếc hộp đồng, Khánh nhìn thấy rất rõ ngón tay trỏ của người đó hơi cong nhẹ ở đốt thứ hai.

Đó là dị tật bẩm sinh ở ngón tay trái của chính Khánh.

Bồi từ trong buồng đi ra, em dụi mắt, bước đến bên cạnh Khánh. Khi nhìn vào chiếc ấn ngọc đang rịn nước, em chợt đứng sững lại, hai tai khẽ động đậy.

- Eng Khánh... có tiếng người nói trong cái ấn.

Khánh quay sang nhìn Bồi, giọng gấp gáp.

- Tiếng ai? Người ta nói chi? Mi nghe kỹ cho eng.

Bồi áp tai vào gần sát chiếc đĩa sứ, em nhắm mắt lại, lắng nghe một hồi rồi lặp lại từng chữ bằng giọng đều đều.

- Cậu Tích trở lại mà không nhớ lời đã nhận. Người ta nói rứa đó eng. Giọng một ông già, nghe buồn lắm.

Khánh cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại. Hắn lấy cuốn sổ tay cá nhân ra, dùng tay phải viết lại nguyên văn câu nói của Bồi vào trang giấy trắng. Hắn viết rất chậm, nét chữ nguệch ngoạc và run rẩy.

Đêm càng về khuya, tiếng mưa bắt đầu rơi lộp bộp trên mái ngói của tiệm Vong Ký. Khánh ngồi một mình dưới ánh đèn dầu tù mù, xung quanh hắn là những bản đồ luồng nước cũ của Phá Tam Giang và danh sách những dụng cụ cần chuẩn bị cho lần lặn thứ hai. Hắn biết lần lặn tới sẽ nguy hiểm hơn nhiều, vì phe Âm Vũ đã bắt đầu hành động.

Hắn viết ra giấy những câu hỏi mà hắn dự định sẽ hỏi cái bóng dưới nước nếu gặp lại: "Tích là ai?", "Vì răng tui lại có nét chữ của Tích?", "Lời hẹn của cụ Tú Hiến là chi?".

Khi viết xong, Khánh cảm thấy mệt mỏi rã rời. Hắn gục đầu xuống mặt bàn gỗ, thiếp đi lúc nào không biết.

Trong cơn mơ màng, Khánh cảm thấy cánh tay trái của mình tự động cử động. Nó tự tìm đến cây bút lông đặt trên nghiên mực, rồi di chuyển trên trang giấy sổ tay của hắn. Cảm giác co rút ở các đầu ngón tay rất nhẹ nhàng, không hề đau đớn, giống như một thói quen cũ kỹ tự tìm về.

Đến khi một tiếng sấm lớn vang lên ngoài trời làm Khánh giật mình tỉnh giấc, ngọn đèn dầu trên bàn đã lụi bớt, chỉ còn một đốm lửa nhỏ màu xanh lét.

Khánh dụi mắt, nhìn xuống cuốn sổ tay đang mở trước mặt.

Bên dưới những dòng chữ viết bằng tay phải của hắn, xuất hiện một hàng chữ Hán nét mực còn chưa khô hẳn. Hàng chữ được viết bằng tay trái của hắn trong lúc hắn ngủ mê, nét chữ bay bướm nhưng khuyết thiếu nét phẩy cuối cùng ở chữ Hương:

- Ta đã nhận ấn, chưa kịp trả. Khánh lạnh toát người. Hắn cầm cuốn sổ lên, đưa sát vào ánh đèn dầu để nhìn cho kỹ. Ngón tay trái của hắn run rẩy, tự động đặt lên chữ "Ta" trong dòng chữ Hán.

Từ góc tối nơi đặt chiếc ấn ngọc bích, một luồng hơi lạnh buốt đột ngột thổi qua gian phòng. Tiếng nước chảy róc rách vang lên bên tai Khánh, và từ trong lòng chiếc ấn ngọc, giọng nói trầm khàn, đứt quãng của cụ Tú Hiến vang lên rõ mồn một.

- Không phải giống nhau. Là đã từng viết.

Chương khác

Xem thêm