TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 134: Người Say Ở Bến Bao Vinh

Ngày 28/06/2026. Cơn mưa chiều ngày hai mươi tám tháng Sáu vừa dứt, để lại trên mặt đường nhựa bến Bao Vinh những vũng nước đục ngầu phản chiếu ánh đèn…

Nội dung chương

Ngày 28/06/2026.

Cơn mưa chiều ngày hai mươi tám tháng Sáu vừa dứt, để lại trên mặt đường nhựa bến Bao Vinh những vũng nước đục ngầu phản chiếu ánh đèn đường vàng vọt. Không khí ẩm ướt mang theo mùi bùn sông nồng nặc trộn lẫn với mùi dầu máy khét lẹt từ những chiếc đò dọc đang neo đậu sát bờ.

Khánh kéo cao cổ chiếc áo khoác gió, bước thấp bước cao tránh những vũng nước đọng trên lối đi lát đá đã bong tróc. Phía sau hắn, Quang vừa đi vừa soi đèn pin điện thoại xuống mặt đất, miệng không ngừng cằn nhằn về cái thời tiết ẩm ương của Huế những ngày cuối tháng Sáu.

- Thằng cha Năm Béo ni thiệt tình. Nhắn được cái tin kêu ra bến Bao Vinh gấp rồi tắt máy tối thui. Làm ăn kiểu ni có ngày tui đập cho một trận.

Khánh lầm bầm, tay đút sâu vào túi quần. Vết bớt hình cá đỏ trên vai hắn hôm nay im ắng lạ thường. Nhưng cảm giác lành lạnh ở các đầu ngón tay trái thì vẫn chưa tan hết kể từ sau lần hắn vô thức viết dòng chữ Hán vào cuốn sổ tay đêm qua.

- Hắn không phải hạng người đùa dai đâu. Nhất là sau khi vụ ấn ngọc Bảo Đại bị lộ ra ngoài.

Quang nói, giọng trầm xuống khi hai người đi qua một dãy nhà rường cũ kỹ nằm sát mép nước.

Họ tìm thấy Năm Béo ở đoạn cuối bến đò, nơi những chiếc cọc tre cắm sâu xuống lòng sông để giữ các bè tre nổi. Gã béo ngồi bệt trên nền đất ẩm ướt, hai chân thò xuống sát mép nước sông Hương đang dâng lên mấp mé. Một tay gã ôm khư khư chai rượu gạo rẻ tiền đã vơi quá nửa, tay kia siết chặt một chiếc móc khóa nhựa có lồng ảnh một cô gái trẻ. Gương mặt Năm Béo đỏ gay vì men rượu, đôi mắt híp lại ầng ậng nước.

Khánh bước tới, dùng mũi giày gõ nhẹ vào vai gã.

- Mi làm cái chi mà ngồi đây như chó thui rứa? Có chuyện chi thì nói lẹ rồi đi về, tui không rảnh đứng đây hít mùi bùn với mi đâu.

Năm Béo ngước mắt lên nhìn Khánh, miệng lảm nhảm không rõ tiếng. Gã nấc lên một tiếng dài, rồi đột ngột đưa chiếc móc khóa lên trước mặt Khánh.

- Hồng ơi... anh nhớ em quá... Răng em đi miết không về với anh...

Khánh nhíu mày. Hắn nhìn kỹ bức ảnh trong chiếc móc khóa nhựa. Đó là một cô gái có gương mặt tròn trịa, nụ cười răng khểnh khá nghịch ngợm, mặc chiếc áo dài trắng nữ sinh. Bức ảnh đã cũ, mép giấy hơi ố vàng vì thấm nước.

Quang đứng bên cạnh, thở dài một tiếng rồi ngồi xổm xuống cạnh Năm Béo.

- Năm Hồng đó hả? Mi lại say rồi nghĩ bậy bạ chi nữa rồi.

Năm Béo không trả lời Quang. Gã gục đầu vào đầu gối, bả vai rung lên bần bật theo từng tiếng khóc nghẹn. Giọng gã khản đặc, lẫn trong tiếng sóng vỗ oàm oạp vào mạn thuyền.

- Sáu năm rồi... Năm 2018 tới chừ... Hắn đi ngay đoạn Cồn Hến ni chớ mô xa. Răng tui tìm miết mà không thấy xác... Cứ mỗi lần nước lên là tui lại thấy hắn đứng bên bờ sông gọi anh ơi...

Khánh im lặng nhìn gã đàn ông to xác đang khóc lóc như một đứa trẻ. Hắn biết Năm Béo có một người em gái chết đuối từ nhiều năm trước, nhưng đây là lần đầu tiên hắn thấy gã nhắc đến tên cô ấy trong tình trạng thảm hại thế này.

- Khánh... mi có cách mà đúng không? Mi giữ cái tiệm Vong Ký đó... mi gọi hồn hắn về cho tui gặp một lần được không? Tui trả bao nhiêu tiền cũng được...

Năm Béo túm lấy gấu quần Khánh, giọng khẩn khoản.

Khánh lùi lại một bước, gỡ tay Năm Béo ra. Giọng hắn lạnh nhạt nhưng dứt khoát.

- Tui không làm chuyện đó. Tiệm Vong Ký không phải chỗ gọi hồn để người sống thỏa mãn nỗi lòng. Mi say quá rồi. Tui chỉ có thể ghi tên, ngày mất với vật nhận dạng của em gái mi vào sổ. Khi mô có đủ chứng cứ, nếu vong của hắn thật sự còn kẹt ở sông Hương và có duyên gặp được, tui mới giúp hắn hoàn thành lời hẹn để đi đầu thai. Tui không kéo bừa một cái vong vô danh về đây cho mi đâu, làm rứa là hại cả mi lẫn hắn.

Năm Béo nghe vậy thì buông tay ra, gương mặt lộ rõ vẻ thất vọng. Gã ngửa cổ uống thêm một ngụm rượu lớn, rồi lóng ngóng thọc tay vào túi áo khoác da, lôi ra một mảnh giấy nhàu nát, dính đầy vết dầu mỡ và bùn đất.

- Tui không nói bậy... Cái ni... tui giật được từ tay một thằng môi giới đồ cổ ở chợ đồ cũ chiều ni. Tụi nó đang tính chuyện lớn dưới phá Tam Giang đó.

Khánh đón lấy mảnh giấy từ tay Năm Béo. Hắn vuốt phẳng tờ giấy ra dưới ánh đèn pin của Quang.

Đó là một tờ biên nhận tiền viết tay nguệch ngoạc. Nội dung bên trong ghi rõ khoản tiền đặt cọc thuê một chiếc thuyền lặn công suất lớn, hai bình khí oxy chuyên dụng và một nhóm thợ lặn tự do. Nhưng điều khiến Khánh chú ý nhất là dòng chữ viết bằng mực xanh ở góc dưới tờ giấy: "Lấy hộp đồng của thầy Hiến trước đầu tháng Bảy".

- Hộp đồng của thầy Hiến?

Quang ghé sát mắt vào nhìn, lẩm nhẩm đọc.

- Đúng... chính là cái hộp đó.

Năm Béo gật đầu lia lịa, cố giữ cho giọng mình bớt run.

- Thằng Tay Tô... hắn lùng sục khắp các bến đò ở Bao Vinh với đầm Cầu Hai suốt ba ngày ni rồi. Hắn trả giá cao khủng khiếp cho mấy đứa biết luồng nước sâu ngoài phá Tam Giang, chỗ mà cái ấn ngọc bích vừa nổi lên đó. Tui nghe tụi nó bàn với nhau, chuyến thuyền trục vớt trái phép ni sẽ rời bến ngay trong đêm ni. Tụi nó không chỉ muốn lấy cái ấn, tụi nó biết dưới đó còn một cái hộp đồng cổ của cụ Tú Hiến nữa.

Quang giật lấy mảnh giấy từ tay Khánh, lật qua lật lại dưới ánh sáng. Ở góc trên cùng của tờ biên nhận, có một ký hiệu nhỏ được vẽ bằng mực đỏ: sáu dấu chấm tròn xếp thành một hình lục giác đều đặn quanh một tâm trống.

- Khánh, mi nhìn cái ni đi.

Giọng Quang đột ngột trở nên nghiêm trọng.

- Ký hiệu sáu chấm ni... giống hệt cái dấu niêm phong trên mấy kiện hàng trong vụ Bình phong Cửu Long mà tụi mình gặp đợt trước. Đây không phải là dân buôn đồ cổ bình thường đâu. Là người của Âm Vũ. Tụi nó đang trực tiếp săn cái hộp đồng ni.

Khánh cảm thấy một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng. Phe Âm Vũ hành động nhanh hơn hắn tưởng. Chúng không cần cái ấn ngọc đã bị xích phong tỏa, mục tiêu thật sự của chúng là chiếc hộp đồng còn nằm dưới đáy phá Tam Giang.

- Gọi cho Phan Khanh đi.

Khánh nói ngắn gọn.

Mười lăm phút sau, chiếc xe bán tải của Phan Khanh đỗ xịch trước bến đò Bao Vinh. Vị Đại úy cảnh sát hình sự bước xuống xe với bộ cảnh phục gọn gàng, gương mặt nghiêm nghị không chút biểu cảm. Anh đón lấy mảnh giấy từ tay Quang, bật chiếc đèn pin chuyên dụng để soi kỹ từng chi tiết.

- Biển số tàu ghi trên tờ giấy ni là tàu chở cát số hiệu TTH-0921.

Phan Khanh nói, giọng trầm và lạnh.

- Tôi vừa cho người kiểm tra trên hệ thống đăng kiểm đường thủy. Chiếc tàu ni đã bị xóa sổ và ngừng hoạt động từ ba năm trước sau một vụ tai nạn chìm tàu ở cửa Thuận An. Đây là biển số giả. Chiếc tàu chở cát ni chắc chắn đã được cải tạo lén lút để dùng cho việc trục vớt lậu.

- Anh Khanh, có chặn tụi nó lại được không?

Khánh hỏi, mắt nhìn ra dòng sông Hương tối sẫm.

- Tôi đã liên lạc với đội tuần tra đường thủy của tỉnh. Họ đang ba trí hai ca nô tuần tra mật phục ở các ngả ra cửa phá Tam Giang, đoạn qua cầu ca nô cũ. Nhưng anh Khánh, tôi yêu cầu anh và cậu Quang không được tự ý lên tàu của đối phương hay tiếp cận khu vực lặn của tụi nó. Chuyện ni để lực lượng chức năng xử lý.

Phan Khanh nhìn thẳng vào mắt Khánh, giọng mang đầy tính cảnh cáo của một cảnh sát đang làm nhiệm vụ.

Khánh chỉ im lặng gật đầu. Hắn biết Phan Khanh nói đúng luật, nhưng luật của người sống không giải quyết được những thứ thuộc về ranh giới nước âm.

Lúc này, Bồi từ phía sau cabin xe bán tải bước ra. Em đã đi cùng Khánh và Quang từ tiệm Vong Ký lúc chập tối nhưng nãy giờ vẫn im lặng đứng quan sát. Bồi bước đến gần Khánh, đôi mắt nhỏ của em nhìn chằm chằm vào mảnh giấy nhận tiền mà Phan Khanh đang cầm trên tay.

- Eng Khánh... cho con rờ cái giấy một chút.

Bồi nói nhỏ.

Khánh nhìn Phan Khanh. Vị Đại úy hơi do dự một chút rồi đưa mảnh giấy cho đứa trẻ.

Ngay khi những ngón tay nhỏ nhắn của Bồi chạm vào bề mặt giấy ẩm ướt, đôi tai của em khẽ động đậy. Gương mặt đứa trẻ mười tuổi chợt đanh lại, đôi mắt nhắm nghiền. Em đứng im phăng phắc giữa tiếng gió sông thổi ù ù.

- Con nghe thấy tiếng xích sắt...

Bồi nói, giọng run rẩy nhưng rõ ràng từng chữ.

- Tiếng xích sắt kéo lê dưới bùn mặn, nghe nặng lắm. Có tiếng người đàn ông la hét... rồi tiếng một ông già nói đứt quãng. Ông già kêu: "Đừng để chúng mở hộp... Tích ơi... đừng để chúng mở..."

Khánh giật mình khi nghe thấy cái tên "Tích" phát ra từ miệng Bồi. Hắn bước tới, giữ chặt hai vai đứa trẻ.

- Còn chi nữa không Bồi? Mi nghe kỹ cho eng.

- Có ba tiếng gõ... cộc... cộc... cộc... giống hệt tiếng gõ cọc tre chỉ hướng lúc eng lặn xuống phá lần trước. Ông già nói cái hộp nằm ngay dưới chân cọc nò thứ ba, chỗ nước xoáy mạnh nhất.

Bồi mở mắt ra, trán em lấm tấm mồ hôi dù trời đang lạnh sau mưa.

Khánh quay sang nhìn Quang. Cả hai đều hiểu ý nhau. Kế hoạch cho lần lặn thứ hai phải được siết lại ngay, nhưng không thể lao xuống nước trong đêm khi chưa xác minh luồng, chuẩn bị dây cứu hộ và phối hợp với công an đường thủy. Nếu để người của Âm Vũ mở được chiếc hộp đồng đó trước, mọi manh mối về lời hẹn của cụ Tú Hiến và cả bí mật về cái tên "Tích" sẽ biến mất vĩnh viễn dưới lòng phá Tam Giang.

- Tui phải ra Phú An ngay trong đêm ni.

Khánh nói, giọng kiên quyết.

- Anh điên rồi hả Khánh?

Quang giữ vai hắn lại.

- Đêm hôm tăm tối, nước phá đang lên mạnh sau mưa đầu nguồn. Mi mà tự ý xuống đó là tự sát. Phe Âm Vũ lại đang ở dưới đó nữa.

- Tui không đi một mình.

Khánh gạt tay Quang ra.

- Tui sẽ nhờ chú Ba Nông ngoài Phú An xác minh tàu, luồng nước và cụm cọc nò. Chú có thuyền, có thợ lặn phụ trợ, biết chỗ nào đặt dây cứu hộ. Đêm ni tui chỉ phối hợp chặn tụi nó và khảo sát từ mặt nước. Chưa đủ người, đủ thiết bị thì tui không xuống.

Phan Khanh nhìn Khánh một lượt từ đầu đến chân, rồi thở dài một tiếng. Anh rút chiếc bộ đàm bên hông ra, bấm nút gọi.

- Đội tuần tra số 2 nghe rõ. Chuyển hướng tuần tra về phía cụm cọc nò bỏ hoang ngoài Phú An. Có khả năng tàu nghi vấn đang tiếp cận khu vực đó. Tôi sẽ đi cùng nhóm của anh Khánh bằng đường bộ ra bến Phú An.

Khi cả nhóm chuẩn bị lên xe để rời bến Bao Vinh hướng về phía cửa phá Tam Giang, một tiếng động cơ trầm đục vang lên từ phía lòng sông.

Khánh ngoảnh đầu nhìn lại. Giữa dòng sông Hương tối đen như mực, một chiếc thuyền máy cỡ trung bình, hoàn toàn tắt hết đèn chiếu sáng và đèn tín hiệu, đang lướt nhanh qua dòng nước. Chiếc thuyền xé nước lao đi, hướng thẳng về phía hạ lưu nơi thông ra phá Tam Giang.

Đúng lúc đó, chiếc điện thoại trong túi quần Khánh đổ chuông liên hồi. Màn hình hiển thị số máy bàn của tiệm Vong Ký. Khánh nhanh chóng áp điện thoại lên tai.

Giọng Ông Tư vang lên từ đầu dây bên kia, khàn đặc nhưng gấp gáp:

- Khánh! Cái ấn ngọc bích... ba vòng chỉ ngũ sắc niêm phong quanh ấn tự nhiên đứt hết rồi! Nước đen từ đáy ấn đang rỉ ra đầy đĩa sứ!

Khánh lạnh người, hắn siết chặt điện thoại:

- Có chuyện chi nữa? Mi nói lẹ đi!

- Tau nghe tiếng ông già vọng ra từ cái ấn. Ông nói có người đã chạm vào nắp hộp đồng dưới đáy phá rồi. Tụi nó đang cạy nắp hộp!

Chương khác

Xem thêm