TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 137: Sợi Xích Dưới Chợ

Ngày 29/06/2026. Cái nắng cuối tháng Sáu ở Huế đổ xuống mái tôn chợ Đông Ba như dội lửa. Mùi cá khô, mùi mắm ruốc nồng nặc quyện với hơi ẩm bốc lên từ…

Nội dung chương

Ngày 29/06/2026.

Cái nắng cuối tháng Sáu ở Huế đổ xuống mái tôn chợ Đông Ba như dội lửa. Mùi cá khô, mùi mắm ruốc nồng nặc quyện với hơi ẩm bốc lên từ nền xi măng ẩm ướt tạo thành một thứ không khí đặc quánh, khó thở. Hôm nay là ngày 29 tháng 06 năm 2026. Khánh kéo thấp vành mũ lưỡi trai, bước tránh một vũng nước thải đen ngòm tràn ra từ lối đi giữa hai dãy sạp bán đồ kim khí cũ.

Phía sau hắn, Cô Bảy bước đi thoăn thoắt dù mang đôi dép nhựa mòn gót. Đi bên cạnh bà là Phan Khanh. Vị Đại úy cảnh sát hình sự mặc thường phục, chiếc áo sơ mi sẫm màu thấm đẫm mồ hôi sau lưng, nhưng gương mặt anh vẫn giữ vẻ lạnh lùng, đôi mắt liên tục quan sát xung quanh.

Họ dừng lại trước một sạp đồ cũ nằm khuất ở góc rìa chợ, sát lối ra bến hàng phía sau sông Đông Ba. Sạp này bày la liệt những thứ sắt vụn rỉ sét, từ ổ khóa đồng cổ, chân đèn thờ, cho đến những cuộn dây xích sắt bám đầy bùn đất khô. Người đàn bà chủ sạp đang ngồi trên chiếc ghế đòn thấp, tay cầm chiếc quạt nan rách rìa quạt lấy quạt để.

Khánh đứng lại trước sạp, mắt đảo qua đống xích sắt chất đống bên góc.

- O còn nhớ tui không?

Người đàn bà ngẩng đầu lên. Gương mặt bà ta sạm nắng, những nếp nhăn quanh mắt co rúm lại khi nhìn thấy Khánh. Bà ta không né tránh, chỉ khẽ dịch chiếc ghế đòn lùi lại một chút vào bóng râm của tấm bạt che.

- Nhớ chớ. Cậu bên tiệm cầm đồ Vong Ký. Có chuyện chi mà kéo cả công an tới sạp tui rứa?

Cô Bảy bước lên một bước, không nói không rằng, bà đưa bàn tay gầy guộc nắm lấy cổ tay phải của người đàn bà chủ sạp. Bà ta định rụt tay lại nhưng Cô Bảy giữ rất chặt. Khánh nhìn thấy trên cổ tay bà ta có một vệt da non nhẵn nhụi bất thường, trắng bợt và tròn trịa, hoàn toàn khác biệt với làn da sạm đen xung quanh. Dấu mực đen từng nằm ở đó nay đã biến mất không còn một vết tích.

Người đàn bà khẽ rùng mình, cố sức giật tay ra khỏi cái nắm của Cô Bảy.

- O làm chi rứa? Đau tui.

Cô Bảy buông tay ra, quay sang nhìn Khánh rồi khẽ lắc đầu.

- Lạnh ngắt. Dấu mực bị xóa sạch rồi, da non mọc đè lên nhưng hơi âm vẫn còn bám ở xương cốt. Người của Âm Vũ đã tới đây thu hồi dấu niêm.

Phan Khanh không để phí thời gian. Anh mở chiếc cặp da mang theo bên mình, rút ra một tấm ảnh chụp cỡ lớn rồi đặt lên mặt chiếc hòm gỗ đựng tiền của chủ sạp. Tấm ảnh chụp một đoạn xích sắt lớn, các mắt xích dẹt và thô, bám đầy rong rêu đen và bùn mặn, được thu giữ từ chiếc ghe bỏ hoang tại khu vực Bao Vinh vài ngày trước.

- O nhìn kỹ đoạn xích ni. Có phải xích này được bán từ sạp của o không?

Người đàn bà chủ sạp liếc nhìn tấm ảnh, rồi nhìn sang Phan Khanh. Bà ta thở dài, đặt chiếc quạt nan xuống đùi.

- Phải. Xích lưới loại ba mươi mét, chuyên dùng cho thuyền lớn đi biển hoặc kéo gỗ dưới lòng sông sâu. Loại ni ở chợ Đông Ba chỉ có sạp tui còn giữ hai cuộn từ thời trước.

Phan Khanh gõ ngón tay lên tấm ảnh.

- Ai đã mua nó? Mua vào ngày nào?

- Tui không biết tên. Người mua là một gã đàn ông mặc áo mưa cánh dơi đen, đội nón sụp che nửa mặt. Hắn tới vào chập tối ngày mười tám tháng Sáu. Hắn không nói năng chi nhiều, chỉ chỉ vào cuộn xích rồi đưa tiền.

Khánh cúi người xuống, nhìn thẳng vào mắt người đàn bà.

- Hắn trả bằng tiền chi?

Người đàn bà chủ sạp ngập ngừng một lát, rồi thọc tay vào túi áo bà ba, lôi ra một chiếc túi vải nhỏ màu chàm. Bà ta mở dây buộc, đổ lên mặt hòm gỗ sáu đồng tiền xu bằng đồng. Sáu đồng tiền có lỗ vuông ở giữa, bề mặt phủ một lớp bùn mặn đã khô cứng, bốc lên mùi tanh nồng của nước lợ và sắt rỉ.

- Hắn đưa sáu đồng ni. Tui thấy đồng cổ nên giữ lại, định bụng khi mô rảnh mang qua tiệm đồ cổ nhờ định giá. Hắn nói sáu đồng ni dư sức mua cuộn xích.

Cô Bảy cầm một đồng tiền lên, dùng ngón tay cái miết mạnh vào lớp bùn khô. Lớp bùn bong ra, lộ ra mặt đồng xám xịt, không có niên hiệu triều đại nào được khắc trên đó, chỉ có những đường vạch chéo thô sơ.

- Tiền âm của Thoải Phủ. Loại ni dùng để trả cho người sống khi muốn mua đứt một vật mang tính sát nghiệp. Hắn dùng sáu đồng tiền ni để chặn đường sống của o, nếu o hé răng nửa lời với người ngoài trước khi việc thành, dấu mực trên tay o sẽ tự động siết lại cho đến khi mạch máu vỡ ra. May cho o là có kẻ đã xóa dấu trước khi o kịp nói.

Người đàn bà nghe vậy thì mặt cắt không còn giọt máu, hai tay run lên bần bật.

- Tui... tui có biết chi mô. Hắn mua hàng thì tui bán thôi.

Phan Khanh rút từ trong túi quần ra một cuốn sổ tay nhỏ có bìa da màu đen. Anh lật đến trang có ghi chép các lời khai ban đầu.

- Trong sổ bán hàng của o có ghi chép chi về yêu cầu đặc biệt của người mua không?

Người đàn bà lật đật kéo chiếc hòm gỗ ra, lấy từ bên trong một cuốn sổ học sinh rách nát, giấy đã ngả màu vàng ố. Bà ta lật đến trang cuối cùng có những dòng chữ viết bằng mực tím nguệch ngoạc.

- Đây nè cán bộ. Hắn yêu cầu tui phải gắn thêm sáu cái móc sắt lớn vào các đầu mắt xích, chia đều khoảng cách. Hắn còn đưa cho tui một tờ giấy có vẽ hình lục giác, bảo phải móc xích theo đúng hình đó quanh một tọa độ dưới phá.

Khánh ghé mắt nhìn vào cuốn sổ. Dòng chữ viết bằng mực tím ghi rõ một dãy số tọa độ địa lý, kèm theo dòng chữ chú thích ngắn gọn: "Phá Tam Giang, đoạn gần cụm cọc nò Phú An, đêm mười chín tháng Sáu."

Hắn rút điện thoại ra, chụp lại trang sổ rồi gửi ngay cho Quang. Chỉ chưa đầy hai phút sau, điện thoại của Khánh rung lên. Giọng Quang vang lên ở đầu dây bên kia, có tiếng lật giấy tờ sột soạt.

- Khánh, tao vừa đối chiếu tọa độ mày gửi với vị trí mà thuyền của ông Ba Nông kéo được ấn ngọc lên. Trùng khớp hoàn toàn. Đoạn xích sắt gắn sáu móc hình lục giác đó đã được thả xuống đúng vị trí hộp chì nằm dưới đáy phá.

Khánh siết chặt điện thoại.

- Nghĩa là bọn chúng không phải vô tình kéo trúng?

- Đúng rứa. Sáu cái móc sắt gắn trên xích được thiết kế để cào quét lòng sông theo sơ đồ lục giác. Khi xích quét qua, các móc sắt đã móc vào và cào vỡ lớp vỏ bảo vệ của hộp chì dưới đáy phá. Lực kéo từ chiếc ghe đã tách ấn ngọc ra khỏi vật bọc ban đầu của nó, khiến tà khí thoát ra ngoài và làm ấn ngọc nổi lên, vướng vào lưới của ông Ba Nông ngay sau đó.

Khánh cúp máy, quay sang nhìn Cô Bảy và Phan Khanh.

- Phe Âm Vũ đã tính toán từ trước. Chúng dùng xích lưới để phá vỡ phong ấn dưới đáy phá, ép ấn ngọc phải lộ diện.

Phan Khanh cất cuốn sổ tay vào túi.

- Chiếc ghe bỏ hoang thu giữ ở Bao Vinh chính là chiếc ghe đã kéo sợi xích này. Tôi đã cho kiểm tra hồ sơ đăng ký của chiếc ghe đó. Chủ sở hữu là một người đàn ông ở làng chài Vinh Thanh, nhưng người này đã chết từ năm 2019. Từ đó đến nay, chiếc ghe vẫn nằm trong danh sách ghe bỏ hoang, không có ai đăng ký sử dụng lại.

Khánh nhíu mày.

- Chiếc ghe tự chạy được sao?

- Không có dấu vết của nhiên liệu mới, không có dấu chân hay vân tay của người sống trên mạn ghe. Nhưng động cơ của nó vẫn còn nóng khi chúng tôi tìm thấy ở Bao Vinh. Có lực lượng âm giới đã điều khiển chiếc ghe đó đi từ phá Tam Giang về Bao Vinh rồi bỏ lại đó để xóa dấu vết.

Người đàn bà chủ sạp đồ cũ run rẩy đưa tay lên gỡ một mảnh vải nhỏ màu vàng đang mắc kẹt trong một chiếc móc xích rỉ sét treo trên vách sạp.

- Còn cái ni nữa cán bộ. Lúc hắn mang xích đi, tui thấy mảnh vải ni vướng vào móc xích. Hắn định giật ra nhưng mảnh vải bị kẹt chặt quá nên hắn bỏ luôn.

Khánh đón lấy mảnh vải từ tay người đàn bà. Đó là một mảnh lụa vàng đã mục nát, cứng ngắc vì thấm nước muối lâu ngày. Trên mặt lụa có những đường thêu bằng chỉ đỏ đã phai màu, chỉ còn lại một nửa hàng chữ Hán.

Hắn đưa mảnh lụa cho Cô Bảy. Bà nhìn lướt qua rồi đưa lên mũi ngửi.

- Mùi bùn mặn của phá Tam Giang, trộn với mùi dầu rái dùng để xảm ghe thuyền. Chữ Hán ni viết là "người trông coi ấn", nhưng phần tên riêng phía sau đã bị xé mất một nửa, chỉ còn lại một nét gạch ngang của chữ đầu tiên.

Đúng lúc đó, Quang từ phía ngoài bến sông đi vào sạp. Anh mặc chiếc quần tây lấm lem bùn đất, trên tay cầm một tập hồ sơ sử liệu. Quang đón lấy mảnh lụa từ tay Cô Bảy, dùng chiếc kính lúp nhỏ mang theo để soi kỹ các đường chỉ thêu.

- Nét chữ ni là chữ thêu ngự dụng thời cuối triều Nguyễn. Nửa hàng chữ Hán này có nghĩa là "người trông coi ấn". Phần tên bị xé có thể là tên của người được giao nhiệm vụ cất giấu ấn ngọc vào năm 1944.

Từ phía sau lưng Quang, Bồi bước ra. Thằng bé mười tuổi mặc chiếc áo thun rộng thùng thình, gương mặt lấm tấm mồ hôi. Nó nhìn chằm chằm vào mảnh lụa vàng trên tay Quang.

- Eng Khánh, cho con chạm thử mảnh lụa được không?

Khánh gật đầu, đưa mắt ra hiệu cho Quang giao mảnh lụa cho Bồi. Thằng bé đón lấy mảnh lụa bằng cả hai tay. Ngay khi những ngón tay nhỏ nhắn của nó chạm vào bề mặt lụa vàng mục nát, đôi mắt nó chợt dại đi. Bồi đứng im phăng phắc giữa cái nắng gắt của chợ Đông Ba, hai tai nó khẽ giật giật như đang cố lắng nghe một thứ âm thanh xa xăm nào đó từ dưới lòng đất bốc lên.

Khánh bước lại gần, đặt tay lên vai Bồi.

- Mi nghe thấy chi không Bồi?

Giọng Bồi vang lên đứt quãng, nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng giữa tiếng ồn ào của chợ búa xung quanh.

- Có tiếng một ông già... Ông nói tiếng Huế xưa, giọng khàn lắm. Ông nói... ấn ngọc không phải là báu vật để chôn giấu, mà là lời chứng. Phải giữ lấy lời chứng năm 1944... Người trông coi ấn không được phản bội lời hẹn...

Tiếng Bồi nhỏ dần rồi tắt hẳn. Thằng bé giật mình một cái, đôi mắt trở lại bình thường. Nó nhìn Khánh, thở hổn hển như vừa chạy một quãng đường dài.

- Ông già đó nói đứt quãng lắm eng Khánh. Con chỉ nghe được chừng đó thôi.

Cô Bảy nhìn mảnh lụa vàng, nét mặt bà trầm xuống.

- Lời chứng của Ông Tú Hiến. Phe Âm Vũ kéo ấn ngọc lên không phải để giữ nó. Chúng biết ấn ngọc có liên kết với căn hồn của Tích. Chúng muốn dùng ấn ngọc làm mồi nhử để kéo mi xuống lớp nước âm dưới phá Tam Giang, ngay tại vị trí hộp chì bị vỡ.

Khánh nhìn xuống bàn tay mình. Từ vết bớt cá đỏ neo trên bả vai trái, một nhịp lạnh buốt chạy dọc cánh tay xuống tận cổ tay hắn.

- Ý o là chúng muốn tui xuống đó?

- Đúng rứa. Vị trí hộp chì bị vỡ là nơi ranh giới giữa nước trần và nước âm mỏng nhất. Nếu mi mang dấu Tích đi qua đó, lực hút của dòng nước âm sẽ kéo hồn mi ra khỏi xác. Đó là lý do vì sao chúng cố tình để lại sợi xích và chiếc ghe bỏ hoang để dẫn đường cho chúng ta tìm ra tọa độ ni.

Phan Khanh bước lại gần chiếc hòm gỗ, dùng chiếc kẹp y tế gắp sáu đồng tiền xu lỗ vuông bỏ vào một chiếc túi ni lông chuyên dụng để lấy mẫu chứng cứ.

- Tôi sẽ mang sáu đồng tiền này về phòng kỹ thuật hình sự để giám định chất bùn và kim loại. Nhưng anh Khánh, nếu tọa độ này là cái bẫy, anh có định xuống nữa không?

Khánh im lặng nhìn ra dòng sông Đông Ba đục ngầu phía sau chợ. Hơi nước bốc lên mang theo mùi cá chết và bùn non nồng nặc. Hắn biết mình không còn đường lui. Nếu không thu hồi được hộp chì và phần lời chứng còn lại dưới đáy phá, phong ấn của ấn ngọc sẽ không bao giờ hoàn thành. Và những nhánh đỏ từ vết bớt cá neo trên bả vai trái sẽ tiếp tục lan qua ngực cho đến khi đẩy hồn hắn ra khỏi xác.

Hắn quay sang nhìn Quang và Phan Khanh.

- Phải xuống. Nhưng lần ni chúng ta phải chủ động. Không thể lặn mò mẫm như lần trước. Tao cần định vị chính xác vị trí hộp chì bị vỡ trước khi dòng nước âm cuốn mọi thứ sang phía Cồn Hến.

Quang gật đầu, nét mặt lo âu.

- Tao sẽ chuẩn bị bản đồ dòng chảy chi tiết của khu vực Phú An. Nhưng dưới đó sâu lắm, lại có cọc nò cũ cản trở, rất dễ bị vướng dây.

Phan Khanh đưa túi chứng cứ cho người trợ lý đi cùng, rồi quay sang Khánh.

- Tôi sẽ ba trí một xuồng máy của cảnh sát đường thủy tuần tra xung quanh khu vực đó vào đêm lặn để đảm bảo không có ghe thuyền lạ tiếp cận. Nhưng dưới nước thì tôi không giúp gì được cho anh.

Khánh cất mảnh lụa vàng vào túi áo. Hắn quay sang người đàn bà chủ sạp đồ cũ, đặt lên bàn một tờ tiền giấy.

- Cảm ơn o. Số tiền ni bù vào phần sáu đồng tiền xu o đã bán xích. O lo dọn sạp nghỉ vài ngày đi, đừng ở gần bến sông lúc chập tối.

Người đàn bà lật đật thu tiền, gật đầu lia lịa rồi bắt đầu dọn dẹp đống đồ sắt vụn vào trong hòm.

Khánh bước ra khỏi sạp, đi đầu dẫn cả nhóm hướng về phía lối ra bến hàng. Nắng trưa đã lên đến đỉnh đầu, đổ bóng tròn trịa dưới chân mỗi người. Dưới ánh sáng chói chang của ngày hè, mặt sau của mảnh lụa vàng trong túi áo Khánh khẽ cọ vào lớp vải, mang theo một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng.

Phan Khanh bật chiếc đèn pin chuyên dụng loại nhỏ, soi thẳng vào mảnh lụa vàng mà Khánh vừa lấy ra để kiểm tra lại một lần nữa dưới bóng râm của hiên chợ. Dưới ánh sáng mạnh của đèn led, lớp bùn khô bám ở mặt sau mảnh lụa dần hiện rõ những đường chỉ thêu chìm bị che khuất.

Quang ghé sát mắt vào, giọng anh chợt lạc đi khi đọc thành tiếng hai chữ Hán cuối cùng lộ ra dưới lớp bùn mặn.

- Giao Tích.

Chương khác

Xem thêm