TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 132: Dưới Lớp Nước Thứ Hai
Ngày 24/06/2026. Ngày 24 tháng 06 năm 2026. Cái nóng của những ngày cuối tháng Sáu ở Huế hầm hập như một lò than củi nung dở. Gió từ phía cửa biển Thuận…
Nội dung chương
Ngày 24/06/2026.
Ngày 24 tháng 06 năm 2026.
Cái nóng của những ngày cuối tháng Sáu ở Huế hầm hập như một lò than củi nung dở. Gió từ phía cửa biển Thuận An thổi ngược vào phá Tam Giang không mang theo chút hơi mát nào, chỉ có mùi tanh nồng của rong rêu chết nắng và vị mặn chát của muối.
Khánh đứng ở góc sân tiệm Vong Ký, tay trái vẫn còn hơi run sau trận sốt kéo dài từ đêm qua. Hắn nhìn Ông Tư đang ngồi trên phản gỗ ngoài hiên. Ông già không hút thuốc, chỉ dùng những ngón tay khô héo gõ nhè nhẹ xuống mặt gỗ kêu cộc cộc. Tiếng gõ đều đặn đến sốt ruột.
Khánh bước tới gần phản, giọng hắn khàn đặc vì nước lợ còn vướng ở cổ họng.
- Chú giải thích cho tui nghe đi. Răng đêm qua cụ Tú Hiến lại gọi tui là Tích? Cụ còn hỏi tui quên đường xuống nước rồi hay răng. Tích là ai?
Ông Tư ngừng gõ tay. Ông không ngẩng đầu lên nhìn Khánh, mắt vẫn dán vào cái bóng nắng đang ngắn dần dưới chân cột hiên. Khớp xương chân trái của ông khẽ dịch chuyển, phát ra một tiếng rắc khô khốc.
- Mi hỏi làm chi cho mệt xác. Chuyện chưa tới lúc thì biết chỉ có hại thân.
Khánh cười nhạt, giọng hắn nhuốm vẻ mỏi mệt nhưng bướng bỉnh.
- Hại thân? Cái bớt trên vai tui nó lan gần tới ngực rồi. Đêm qua tui nằm mơ thấy mình chìm dưới đáy sông, bùn ngập vô tận mũi. Chú tính giấu tui tới chừng nào nữa? Chú sợ tui chết trước khi kịp biết mình là ai hả?
Ông Tư im lặng rất lâu. Lồng ngực ông phập phồng dưới lớp áo bà ba màu nâu sồng đã bạc nhạc. Cuối cùng, ông thở ra một hơi dài, giọng khàn khàn nhưng không còn vẻ gạt đi như mọi lần.
- Mi trở về còn sống rồi tau nói phần tau biết. Chừ chưa phải lúc.
Khánh định nói thêm, nhưng Cô Bảy từ gian nhà trong đã bước ra. O mặc bộ đồ đen giản dị, trên tay cầm ba mảnh giấy vàng đã được cắt vuông vức. Giấy vàng này không giống loại mã người ta vẫn đốt ngoài đường, nó dày hơn, bề mặt nhám và có mùi thơm thoang thoảng của trầm ủ lâu năm.
Cô Bảy đi tới trước mặt Khánh, đặt ba mảnh giấy vào lòng bàn tay hắn rồi gập các ngón tay hắn lại.
- Giấy ni o đã thấm nước sông Hương ở đoạn sâu nhất trước điện Hòn Chén. Mi bỏ vô túi áo ngực. Khi mô xuống dưới nớ, nếu thấy cả ba mảnh giấy ni chuyển sang màu đen kịt cùng một lúc, nghĩa là lớp nước phía trước không còn thuộc về cái phá vật lý ni nữa. Đó là nước âm. Chạm vô đó là chạm vô ranh giới của Thoải Phủ. Thấy đen thì phải lo mà trồi lên liền, nghe chưa con?
Khánh nhét ba mảnh giấy vào túi áo thun.
- O yên tâm, tui nhát chết lắm. Thấy có biến là tui trồi lên liền chứ không ham hố chi đâu.
Cô Bảy nhìn hắn, ánh mắt o thoáng qua một nỗi lo âu khó tả, nhưng o chỉ thở dài rồi quay đi.
- Đi đi. Thằng Quang hắn đợi ngoài bến chài Phú An nãy chừ rồi.
***
Bến chài Phá Tam Giang lúc chiều tà vắng lặng. Những chiếc thuyền nan của dân chài neo đậu sát bờ, dập dềnh theo con nước đang lên.
Quang đã đứng đợi sẵn cạnh một chiếc thuyền máy cỡ trung. Đi cùng anh là Trần Lộc, một thợ lặn trục vớt địa phương nổi tiếng khắp vùng đầm phá này. Lộc có nước da đen nhẻm vì cháy nắng, bắp tay cuồn cuộn và đôi mắt sắc sảo của người cả đời kiếm ăn dưới đáy nước.
Thấy Khánh đi tới với dáng vẻ gầy gò, sắc mặt nhợt nhạt, Lộc nhíu mày nhìn Quang.
- Mi đùa tau hả Quang? Thằng em ni trông như cọng bún thiu, cho hắn xuống độ sâu mười hai mét nước đục dưới phá, ngộ nhỡ hắn ngộp thở rồi làm răng?
Quang vỗ vai Lộc.
- Anh Lộc yên tâm. Hắn lặn giỏi lắm, hồi trước ở Đà Nẵng hắn đi biển suốt. Với lại tôi giữ đầu dây trên thuyền, có anh đi kèm dưới nớ thì lo chi.
Lộc hừ một tiếng, quay sang kiểm tra lại bộ đồ lặn bằng cao su dày, chiếc mũ đồng nặng trịch và đống dây dẫn khí xếp gọn góc thuyền.
- Luật cũ nghe chưa. Xuống dưới nớ nước đục như nước vo gạo, chỉ nhìn thấy nhau qua ánh đèn pin thôi. Có chuyện chi thì giật dây an toàn ba cái, tau kéo lên liền. Tuyệt đối không được tự ý tách đoàn.
Khánh gật đầu. Hắn nhìn xuống sàn thuyền, nơi Bồi đang ngồi ôm khăng khăng cái ấn ngọc được bọc kỹ trong nhiều lớp vải vàng. Đứa nhỏ nhìn Khánh bằng đôi mắt lo lắng.
- Eng Khánh, con cầm cái ni có nghe tiếng chi nữa không?
Khánh ngồi xổm xuống bên cạnh Bồi, xoa đầu đứa nhỏ.
- Mi cứ ngồi yên trên thuyền với anh Quang. Áp tai vô cái ấn ni, nếu nghe tiếng bút lông cào sột soạt hay tiếng ông cụ gọi hướng mô, thì mi gõ lên mạn thuyền cho anh Quang biết. Nhớ chưa?
- Con nhớ rồi. Eng phải lên sớm nghe eng.
Chiếc thuyền máy nổ giòn, rẽ nước chạy ra khơi. Nước phá Tam Giang chiều nay có màu xanh lục đậm, nhưng càng ra xa bờ, màu nước càng chuyển sang xám xịt dưới bầu trời đầy mây giông đang kéo đến từ phía tây.
Đến đúng tọa độ luồng sâu cạnh nền nhà chìm phía đông Phú An, Lộc cho tắt máy thuyền. Chiếc thuyền dập dềnh định vị giữa dòng nước mênh mông.
Khánh bắt đầu mặc trang bị. Chiếc áo chì nặng trịch đè lên hai vai hắn, kéo ghì cơ thể hắn xuống sàn gỗ. Hắn ngậm ống thở, đeo kính lặn và kiểm tra lại đèn pin chống nước đeo bên hông. Ba mảnh giấy vàng của Cô Bảy nằm im lìm trong túi áo ngực, lạnh ngắt như ba miếng đá mỏng.
Lộc đội mũ lặn, ra hiệu cho Khánh rồi thả người xuống nước trước. Một tiếng "ùm" lớn vang lên, bọt nước trắng xóa sủi lên rồi nhanh chóng bị dòng nước đục ngầu nuốt chửng.
Khánh nhìn Quang một cái, nhận được cái gật đầu khích lệ của bạn thân, rồi hắn cũng buông mình xuống phá.
Nước lạnh lập tức ôm lấy cơ thể Khánh. Áp lực nước ép mạnh vào màng nhĩ làm tai hắn ù đi. Hắn cố gắng nuốt nước bọt để cân bằng áp suất, mắt nhìn theo luồng sáng từ chiếc đèn pin của Lộc phía trước.
Dưới độ sâu mười hai mét, ánh sáng mặt trời hầu như không thể xuyên qua lớp phù sa dày đặc của phá Tam Giang. Mọi thứ xung quanh chỉ là một màu xám đục lờ mờ. Khánh bơi theo sợi dây dẫn khí, chân vịt gạt nhẹ qua những đám rong đuôi chó dài ngoằn ngoèo như những cánh tay ma quỷ đang vươn lên từ đáy bùn.
Lộc dẫn Khánh tiếp cận nền gạch của căn nhà chìm.
Dưới ánh đèn pin quét qua quét lại, những hàng gạch cổ màu đỏ xám hiện ra, phủ đầy một lớp bùn mịn và vỏ hàu bám chặt. Cạnh đó là những cọc gỗ lim cháy sém, đen đúa, đứng sừng sững dưới đáy nước như những chứng tích câm lặng của trận hỏa hoạn từ hơn tám mươi năm trước.
Khánh bơi chậm lại. Hắn nhớ đến lời Bồi kể về tiếng gõ mạn thuyền. Hắn nhìn quanh, rồi phát hiện ra ở chính giữa nền gạch đổ nát có một hốc đá hình vuông.
Hốc đá này được đục đẽo rất vuông vức, kích thước vừa khít với phần đáy của chiếc ấn ngọc Bảo Đại đang để trên thuyền.
Khánh tiến lại gần hốc đá. Khi hắn chỉ còn cách hốc đá chừng nửa mét, hắn chợt nhận ra có điều bất thường.
Từ bên trong hốc đá vuông kia, không phải là bùn đất hay cát mịn, mà là một dòng nước màu đen đặc đang rỉ ra. Dòng nước này không hòa lẫn vào nước phá xung quanh, nó chảy ngược lên trên thành một cột nước mờ ảo, giống như một dải lụa đen lơ lửng giữa lòng nước đục.
Khánh đưa tay lên ngực, chạm vào túi áo.
Cả ba mảnh giấy vàng bên trong đã chuyển sang màu đen kịt. Chúng không còn mềm mại nữa mà cứng đờ lại, tỏa ra một luồng khí lạnh buốt thấu xương xuyên qua lớp áo lặn, găm thẳng vào da thịt hắn.
Lớp nước thứ hai. Âm Hương.
Lộc đứng cách đó vài bước chân, đưa đèn pin chiếu về phía Khánh, ra hiệu hỏi hắn có ổn không. Khánh giơ tay ra hiệu bình thường, nhưng mắt hắn vẫn dán chặt vào dòng nước đen kia.
Hắn ghé sát mặt vào khe nứt dưới hốc đá.
Dưới ánh đèn pin yếu ớt chỉ còn xuyên qua được chừng một gang tay trong làn nước đen, Khánh nhìn thấy một vật thể hình hộp dài bằng cẳng tay nằm sâu bên trong. Đó là một chiếc hộp bằng đồng cổ, bề mặt đã bị oxy hóa thành màu xanh rỉ sét.
Xung quanh chiếc hộp đồng là những trang giấy trắng tinh, trôi nổi lơ lửng. Điều kỳ lạ là những trang giấy này không hề bị mục nát hay rã ra dù đã nằm dưới nước bao nhiêu năm. Chúng giống như những tờ giấy mới được thả xuống ngày hôm qua.
Và rồi, Khánh nhìn thấy một bàn tay.
Đó là bàn tay của một ông già, da dẻ nhăn nheo, nổi đầy những đốm đồi mồi. Bàn tay ấy cầm một cây bút lông, liên tục viết những chữ Hán ngoằn ngoèo lên mặt chiếc hộp đồng. Nhưng mỗi khi nét chữ vừa hoàn thành, dòng nước đen lại cuốn trôi mực đi, và bàn tay ấy lại kiên nhẫn viết lại từ đầu. Bàn tay cố gắng đẩy chiếc hộp đồng qua ranh giới của dòng nước đen để hướng về phía nước phá vật lý, nhưng cứ chạm đến ranh giới là chiếc hộp lại bị hút ngược trở lại.
Khánh bị cuốn hút bởi hình ảnh đó. Hắn quên mất lời dặn của Cô Bảy, quên cả sự hiện diện của Trần Lộc bên cạnh. Hắn vươn tay trái ra, cố gắng chạm vào chiếc hộp đồng.
Ngay khi những ngón tay của Khánh vừa xuyên qua ranh giới của dòng nước đen đặc kia, một cảm giác kinh hoàng ập đến.
Toàn bộ cảm giác ở miệng và phổi của hắn biến mất. Hắn không còn cảm nhận được luồng khí oxy đang chạy qua ống dẫn vào miệng mình nữa. Thay vào đó là một vị bùn đất lạnh ngắt, tanh nồng tràn ngập trong khoang miệng và xộc thẳng lên mũi.
Khánh trợn tròn mắt. Hắn muốn ho, muốn thở, nhưng lồng ngực hắn co rút lại, cứng đờ như bị một tảng đá ngàn cân đè chặt.
Trong tai hắn không còn là tiếng ù ù của nước phá nữa. Hắn nghe thấy tiếng gào khóc xé lòng của một người đàn bà vang lên dồn dập:
- Con ơi! Bồi ơi! Trồi lên đi con!
Tiếng khóc ấy đau đớn, tuyệt vọng đến mức làm tim Khánh thắt lại. Ngay trước mắt hắn, trong làn nước đen kịt, xuất hiện hình ảnh một bàn tay nhỏ xíu, mũm mĩm của một đứa trẻ chừng ba tuổi đang quờ quạng. Cào cấu vào khoảng không vô vọng để tìm kiếm sự sống, trước khi từ từ chìm hẳn xuống đáy bùn sâu.
Ký ức của thân xác.
Cơn ngạt thở này không phải do thiết bị lặn hỏng. Đó là phản xạ của cái xác này khi nó từng chết đuối dưới lòng sông Hương nhiều năm về trước. Cơ thể hắn đang nhớ lại cái chết của chính nó.
Khánh cứng đờ người dưới nước, hai mắt trợn trừng, toàn thân co giật mạnh.
Trần Lộc ở phía sau lập tức nhận ra điểm bất thường. Sợi dây an toàn nối giữa hai người căng thẳng. Lộc lao tới, nắm lấy vai Khánh giật mạnh ra sau.
Nhưng dòng nước đen từ hốc đá bỗng nhiên cuộn lên dữ dội. Nó như một con bạch tuộc bằng mực khổng lồ, quấn chặt lấy ống dẫn khí của Khánh, kéo gập nó lại.
Lộc dùng hết sức bình sinh, một tay bám vào cọc gỗ cháy sém để lấy điểm tựa, tay kia giật mạnh dây an toàn ba cái liên tiếp để báo hiệu cho Quang trên thuyền kéo người lên gấp.
Khánh lúc này đã nửa tỉnh nửa mê. Trong cơn giãy giụa cuối cùng trước khi bị kéo đi, ngón tay trái của hắn vô tình móc trúng nắp chiếc hộp đồng. Hắn dùng hết chút sức tàn bấu chặt lấy, cố gắng kéo chiếc hộp theo.
Một tiếng "cạch" nhỏ vang lên dưới nước.
Chiếc hộp đồng quá nặng và bị dòng nước âm giữ chặt nên không hề dịch chuyển, nhưng ngón tay Khánh đã kịp bẻ gãy một chiếc khoen đồng tròn trên nắp hộp.
Ngay sau đó, một lực kéo cực mạnh từ phía trên truyền xuống dây an toàn. Lộc và Khánh bị kéo giật ngược lên trên, thoát khỏi phạm vi của dòng nước đen.
***
Một tiếng "ào" lớn.
Khánh được kéo trồi lên mặt nước. Lộc và Quang nhanh chóng đỡ hắn nằm vật ra sàn thuyền. Quang vội vàng giật ống thở ra khỏi miệng Khánh.
Khánh nằm ngửa trên sàn gỗ, lồng ngực phập phồng dữ dội. Hắn ho sặc sụa, phun ra từng ngụm nước phá đục ngầu lẫn với những mảnh rong rêu nhỏ. Hắn hít lấy hít để bầu không khí oi bức trên mặt phá, hai tay run bần bật.
- Khánh! Mi có sao không Khánh?
Quang đỡ đầu Khánh dậy, giọng đầy lo lắng.
Khánh không trả lời được ngay. Hắn nhìn xuống bàn tay trái của mình. Trong lòng bàn tay hắn, chiếc khoen đồng cổ khắc chữ "Hiến" bằng lối chữ triện sắc sảo đang găm chặt vào da thịt, lạnh ngắt.
Bồi chạy lại, ôm lấy cánh tay Khánh, khóc thút thít.
Khánh cố gắng ngồi dậy, nhìn ra phía mạn thuyền.
Dưới làn nước phá đang bắt đầu nổi sóng vì giông cận kề, bóng phản chiếu của Khánh dưới mặt nước không hề chuyển động theo hắn. Cái bóng ấy vẫn đứng yên dưới đáy nước thêm một nhịp, hai tay buông thõng.
Và trên bả vai của cái bóng dưới nước kia, vệt bớt hình con cá màu đỏ tươi bỗng nhiên phát sáng lờ mờ, rồi lan rộng thêm một khoảng lớn về phía ngực.
Khánh đưa tay lên bóp chặt bả vai mình. Vết bớt cá nóng rát như có ai dùng than hồng dí vào da thịt.
Hắn nhìn chiếc khoen đồng trong tay, rồi nhìn sang Quang.
- Dưới nớ... có một lớp nước khác. Tui đã thấy cái hộp của cụ Tú Hiến. Nhưng tui cũng thấy... một đứa trẻ chết đuối.
Quang im lặng nhìn vết bớt đỏ đang đỏ rực lên trên vai Khánh dưới lớp áo thun ướt sũng.
Gió giông nổi lên, thổi bay những mảnh giấy vàng đã hóa đen kịt trong túi áo Khánh ra sàn thuyền. Chúng nhanh chóng mủn ra thành những vệt bột màu đen, bị nước mưa đầu mùa cuốn trôi xuống phá.