TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 130: Niêm Ấn Bằng Tên Thật

Ngày 22/06/2026. Cái nắng trưa ngày 22 tháng Sáu năm 2026 đổ xuống dọc đường Kim Long như muốn nung chảy lớp nhựa đường đen bóng. Hơi nóng hầm hập bốc…

Nội dung chương

Ngày 22/06/2026.

Cái nắng trưa ngày 22 tháng Sáu năm 2026 đổ xuống dọc đường Kim Long như muốn nung chảy lớp nhựa đường đen bóng. Hơi nóng hầm hập bốc lên từ mặt lộ, quyện với mùi bùn sông Hương nồng nặc rong rêu tạo thành một thứ không khí đặc quánh, khó thở. Khánh dựng chiếc xe máy cà tàng dưới bóng cây nhãn cổ thụ trước quán chè của o Bảy. Hắn lấy vạt áo lau mồ hôi trên trán, bước vào hiên quán rợp bóng mát.

Quán chè giờ ni vắng khách. Chỉ có tiếng chiếc quạt bàn cũ kỹ chạy rè rè, thổi ra luồng gió nóng hầm hập. O Bảy đang ngồi trên chiếc ghế đẩu gỗ, tỉ mẩn lột từng hạt sen trong cái rổ tre nhỏ đặt trên đùi. Ngón tay bà thoăn thoắt tách tim sen xanh mướt ra khỏi phần hạt trắng tròn.

Khánh lặng lẽ đi thẳng tới bàn gỗ, đặt tờ giấy bản có nét chữ mực tàu đen đặc lên mặt bàn. Nét mác cuối cùng của chữ "Tích" vẫn sắc nhọn, tựa một vết chém chưa khô mực trên thớ giấy mỏng.

O Bảy ngừng tay. Bà không nhìn Khánh ngay mà cầm tờ giấy lên, đưa sát vào mắt dưới gọng kính lão đã lỏng ốc. Ngón tay thô ráp của bà miết nhẹ lên dòng chữ viết vô thức tối qua: "Nếu nước lấy ấn, tìm ta dưới lớp nước thứ hai".

- Chữ ni là mi viết đêm qua?

- Dạ. Tay tui tự động đưa bút, lúc tỉnh ra thì chữ đã nằm trên giấy rứa rồi. O nhìn xem nét chữ ni có phải của người tên Tích không?

Khánh ngồi xuống chiếc ghế đối diện, hai bàn tay đan chặt vào nhau để giấu đi sự run rẩy của các đầu ngón tay.

O Bảy không trả lời trực tiếp. Bà đứng dậy, đi vào gian trong rồi trở ra với một cuốn lịch vạn niên cũ kỹ, mép giấy đã ố vàng. Bà đặt cuốn lịch lên bàn, dùng ngón tay trỏ gõ gõ vào trang tháng Tám dương lịch.

- Mi nhìn cho kỹ. Ngày hai mươi bảy tháng Tám là Rằm tháng Bảy âm lịch, ngày Cửa mở. Nhưng trước đó ba ngày, tức là ngày hai mươi tư, hai mươi lăm và hai mươi sáu, mặt nước sẽ bắt đầu tập.

Khánh nhíu mày.

- Tập là răng o?

- Là lúc ranh giới giữa nước thường và nước âm mỏng đi. Âm Hương sẽ áp sát đáy Phá Tam Giang. Người ta gọi đó là lớp nước thứ hai. Vong hồn chưa tan sẽ nương theo luồng nước nớ mà tụ về gần Cửa. Cái ấn ngọc ni vốn là vật của triều đình, mang theo khí thế của người sống, lại bị chôn dưới đáy phá mấy chục năm nên đã trở thành vật neo. Phe Âm Vũ kéo lệch nó khỏi chỗ nằm là để dụ mi tới đúng đường nước nớ.

Khánh im lặng một lát, mắt nhìn chằm chằm vào những ngày được khoanh đỏ trên lịch. Hắn vô thức đưa tay lên ngực, nơi vết bớt cá đỏ đang âm thầm lan rộng. Mỗi ngày trôi qua, hắn đều cảm nhận được một luồng khí lạnh buốt từ vết bớt nớ bò dần về phía tim.

- O gánh nhịp tim cho tui được bao lâu nữa?

O Bảy nhìn hắn, ánh mắt bà không giấu được sự mệt mỏi.

- Pháp giữ nhịp của o đang hao nhanh lắm. Mi đừng có cậy mạnh. O cấm mi tự ý lặn xuống phá khi chưa có dây dẫn chắc chắn, chưa có người trông coi bờ trên cạn, và quan trọng nhất là mi phải biết được tên thật của vong chủ đang bám trên ấn. Nếu không, mi xuống đó chỉ có nước làm mồi cho dòng âm.

Khánh thở dài, tự trào một tiếng.

- Tui có muốn làm anh hùng mô. Tại cái ấn nớ cứ réo tên tui suốt đêm.

Chiều hôm đó, tại phòng vật chứng tạm thời của cơ quan công an.

Căn phòng ngột ngạt mùi hồ sơ cũ và mùi ẩm mốc của tường vôi lâu ngày không sơn lại. Phan Khanh đứng tựa lưng vào mép bàn làm việc, hai tay khoanh trước ngực, cặp mắt sắc sảo giám sát từng cử động của Khánh. Trên chiếc bàn gỗ ở giữa phòng, chiếc ấn ngọc Bảo Đại nằm im lìm trên khay đồng, được phủ một tấm vải đỏ có niêm phong của công an.

- Tôi chỉ cho phép anh làm nghi thức tại đây dưới sự giám sát của tôi. Tuyệt đối không được mang ấn ra khỏi phòng này khi chưa có lệnh của cấp trên.

Phan Khanh lên tiếng, giọng lạnh lùng đúng tác phong nghiệp vụ.

- Biết rồi đại úy. Tui có thèm ôm cái cục đá lạnh ngắt ni về nhà ngủ đâu.

Khánh cằn nhằn, tay bắt đầu bày biện đồ đạc.

Phan Khanh đã cho người chuẩn bị sẵn một chậu nước lớn, lấy đúng từ tọa độ Ba Nông kéo lưới trên Phá Tam Giang. Nước trong chậu đục ngầu, thoang thoảng mùi bùn mặn đặc trưng của vùng đầm phá.

Khánh trải một tờ giấy vàng lên mặt bàn, đặt chiếc ấn ngọc lên trên. Hắn dùng chiếc mài đá nhỏ, cẩn thận mài thỏi mực son với vài giọt nước sông Hương. Màu đỏ của mực son tươi rói như máu, nổi bật trên nền giấy vàng úa.

Khánh cầm cây bút lông, nhúng đẫm mực son. Hắn lấy lại nhịp thở, tập trung tinh thần để viết tên "Ông Tú Hiến" lên tờ giấy bùa. Hắn rạch nhẹ đầu ngón tay trỏ bằng một cây kim nhỏ, nhỏ một giọt máu tươi vào nét chữ cuối cùng của tên vong chủ, rồi cắm nén nhang bốn mươi chín ngày bên cạnh ấn ngọc.

Ngay khi lửa nhang vừa bén, một luồng gió lạnh từ đâu ập tới làm ngọn lửa chao đảo dữ dội. Trong đầu Khánh đột nhiên vang lên tiếng gọi tên Tích, rồi gọi cậu Tích. Âm thanh xa xăm, trầm đục như vọng từ sâu dưới lòng đất.

Đầu hắn đau nhói. Bàn tay cầm bút lông của hắn run lên bần bật, nét chữ son trên giấy bùa bắt đầu nhòe ra. Ngọn nhang cháy dở tỏa ra làn khói đen khét lẹt, lửa nhang lụi dần rồi tắt ngấm.

- Khánh! Có chuyện chi rứa?

Quang đứng bên cạnh vội vàng đỡ lấy vai hắn khi thấy mặt hắn biến sắc.

Khánh cắn chặt môi đến bật máu để giữ tỉnh táo. Hắn nhìn nén nhang đã tắt, lắc đầu.

- Không có chi. Tui bị phân tâm thôi.

Hắn dứt khoát vứt tờ giấy bùa hỏng vào sọt rác, đi tới góc phòng rửa tay thật sạch bằng nước sông Hương đựng trong cái xô nhựa. Hắn hiểu ra rồi. Khi nãy hắn đã để cái tên "Tích" chiếm lấy tâm trí mình. Cái ấn ngọc nớ đang gọi Tích, nhưng người đang đứng đây thực hiện nghi thức niêm phong là hắn, Nguyễn Vĩnh Khánh.

Khánh quay lại bàn. Hắn trải một tờ giấy vàng mới. Lần này, hắn không vội đặt bút. Hắn đứng thẳng lưng, nhìn thẳng vào chiếc ấn ngọc, rồi đọc to, rõ ràng từng chữ một:

- Nguyễn Vĩnh Khánh.

Hắn dùng danh nghĩa của chính mình, một kẻ đang sống bằng xương bằng thịt ở năm 2026, để thực hiện Hương Thuật.

Cây bút lông trong tay Khánh hạ xuống nhanh như cắt. Nét mực son đi dứt khoát, mạnh mẽ, ôm trọn lấy bốn góc của tờ giấy bùa dưới chân ấn ngọc. Hắn nhỏ giọt máu thứ hai vào tâm bùa, rồi châm lại nén nhang mới.

Lần này, ngọn nhang đứng thẳng tắp giữa phòng. Lửa nhang cháy đều, tỏa ra làn khói trắng dịu nhẹ mùi trầm hương cổ kính. Tờ giấy vàng dưới chân ấn ngọc tự động co rút lại, ôm khít lấy phần đế ngọc như một lớp da thứ hai. Nước trong chậu nước phá bên cạnh đang xao động bỗng chốc lặng ngắt như tờ, phẳng lặng như một tấm gương soi.

Khánh đứng yên, hai mắt nhắm nghiền, tập trung toàn bộ tinh thần để giữ cho nhịp thở đồng điệu với làn khói nhang. Hắn giữ được niêm ổn định suốt một tuần nhang mà không cần o Bảy phải đứng bên cạnh chạm tay hỗ trợ như những lần trước.

Nhưng cái giá phải trả đến ngay lập tức khi nén nhang vừa cháy hết.

Đầu ngón tay trỏ của Khánh đột ngột tê dại. Cảm giác tê buốt lan nhanh lên lòng bàn tay rồi cả cánh tay, khiến hắn không còn cảm nhận được sự tồn tại của các ngón tay mình nữa. Hắn đưa tay lên mũi, cảm thấy một dòng nước ấm nóng chảy ra.

Máu mũi nhỏ tong tong xuống mép chậu nước phá, hòa vào làn nước đục.

Cùng lúc đó, hai tai Khánh ù đi. Một tiếng nước chảy xiết, gầm rú như thác đổ vang lên bên trong màng nhĩ hắn, dữ dội đến mức hắn phải lấy hai tay bịt chặt tai lại nhưng vẫn không ngăn được tiếng ồn nớ.

- Thôi ngay! Mi muốn chết hả Khánh?

O Bảy từ cửa bước vào, nhanh như cắt giật lấy khay đồng đựng ấn ngọc ra xa. Bà ấn Khánh ngồi xuống chiếc ghế gỗ, lấy một chiếc khăn tay thấm nước lạnh lau vội vết máu trên mặt hắn.

Khánh thở dốc, mặt cắt không còn giọt máu. Hắn nhìn đầu ngón tay trỏ của mình, nó đã chuyển sang màu trắng bệch, mất hoàn toàn cảm giác như một khúc gỗ mục.

- Tui... tui niêm được rồi o.

- Mi niêm được nhưng suýt nữa thì cúng luôn cái mạng cho cái ấn nớ. Lần sau không được cố quá sức nghe chưa?

O Bảy mắng, giọng bà run run vì giận và lo lắng.

Trong lúc Khánh đang ngồi nghỉ, Bồi rón rén đi tới bên cạnh khay đồng. Đứa nhỏ mười tuổi áp tai sát vào mặt ấn ngọc đã được niêm phong bằng giấy vàng. Em nhắm mắt lại, lắng nghe một hồi lâu rồi ngẩng đầu lên nhìn Khánh.

- Eng Khánh, con nghe thấy tiếng gõ dưới nước. Có một cái hộp đen nằm sâu lắm, khoảng mười hai mét dưới lòng phá. Xung quanh cái hộp nớ lạnh ngắt, không có tiếng cá bơi chi hết.

Quang lập tức lấy ra bản đồ luồng nước cũ của Phá Tam Giang, dùng bút chì khoanh tròn một vùng nước dựa trên lời kể của Ba Nông và ba nhịp gõ mà Bồi vừa nghe được từ vong chủ.

- Đúng là khu vực cọc nò bỏ hoang phía đông.

Quang chỉ tay vào bản đồ.

- Nơi đó nước sâu và có luồng chảy ngầm rất hiểm trở. Hộp sơn đen của cụ Tú Hiến chắc chắn đang mắc kẹt ở đó.

Phan Khanh nhìn đồng hồ, rồi nhìn sắc mặt đã đỡ hơn của Khánh.

- Đã đến giờ bàn giao ca trực. Tôi sẽ đi cùng các anh ra bờ phá để kiểm tra hướng niêm của ấn ngọc trước khi đưa nó vào kho lưu trữ bảo mật. Nhưng tôi nhắc lại, không ai được phép xuống nước lúc này.

Chiều muộn, trời Huế chuyển giông đột ngột. Những đám mây đen kịt từ phía biển Thuận An kéo về, che phủ cả bầu trời Phá Tam Giang. Gió thổi mạnh làm những rặng bần ven bờ rít lên từng hồi, sóng nước trên phá bắt đầu cuộn lên những con sóng bạc đầu.

Phan Khanh đỗ chiếc xe bán tải sát mép nước. Khánh cầm chậu nước niêm đứng sát bờ phá, gió thổi làm vạt áo khoác của hắn bay phần phật. Hắn nhìn xuống mặt nước phá đang đục ngầu vì giông bão.

Dưới ánh sáng nhập nhẹm của buổi hoàng hôn, mặt nước phá phản chiếu gương mặt mỏi mệt của Khánh. Hắn nhìn cái bóng của mình dưới nước, thầm nghĩ về những chuyện kỳ lạ đã xảy ra.

Nhưng chỉ trong một chớp mắt, hình ảnh phản chiếu nớ méo mó đi.

Nước phá như ngưng đọng lại trong một diện tích nhỏ bằng cái nia. Dưới làn nước âm u nớ, không còn là gương mặt của gã thanh niên hai mươi sáu tuổi nữa. Thay vào đó là hình ảnh của một đứa bé trai khoảng ba tuổi.

Mái tóc tơ của đứa nhỏ ướt sũng, dính bết vào vầng trán nhỏ nhắn. Đôi môi nó tím ngắt vì lạnh, hai mắt nhắm nghiền dưới làn nước sâu. Gương mặt đứa trẻ hiện lên rõ mồn một ngay dưới chân Khánh, chân thực đến mức hắn có cảm giác chỉ cần cúi xuống là có thể chạm vào làn da lạnh ngắt của nó.

Khánh đứng chết trân. Lồng ngực hắn thắt lại, một cơn đau nhói từ vết bớt cá đỏ chạy thẳng vào tim khiến hắn suýt nữa thì đánh rơi chậu nước đang cầm trên tay.

Hình ảnh đứa trẻ dưới nước chỉ tồn tại trong vài giây ngắn ngủi rồi tan biến mất tăm khi một con sóng lớn ập vào bờ, xóa sạch mọi dấu vết.

Khánh lùi lại một bước, hơi thở dồn dập. Hắn nhìn đăm đăm vào khoảng nước đục ngầu trước mặt, nơi đứa trẻ vừa biến mất.

Bồi đứng bên cạnh, bàn tay nhỏ nhắn của em run run nắm chặt lấy gấu áo khoác của Khánh. Đứa nhỏ không nhìn ra phá, em chỉ nhìn chằm chằm vào khoảng nước sát bờ, giọng nhỏ đến mức chỉ có Khánh nghe thấy giữa tiếng gió phá rít qua rặng bần:

- Eng Khánh, đứa nhỏ nớ không thở.

Chương khác

Xem thêm