TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 128: Người Viết Trong Ngọc

Ngày 20/06/2026. Gió từ phá Tam Giang thổi thốc vào lán biên phòng, mang theo vị mặn chát của muối và mùi bùn non ẩm ướt. Trên cổ tay Khánh, vệt nước đục…

Nội dung chương

Ngày 20/06/2026.

Gió từ phá Tam Giang thổi thốc vào lán biên phòng, mang theo vị mặn chát của muối và mùi bùn non ẩm ướt. Trên cổ tay Khánh, vệt nước đục ngầu ngưng tụ thành chữ "Tích" bắt đầu nhạt đi. Những tia nước lạnh buốt thấm ngược qua lỗ chân lông, chạy dọc theo mạch máu lên bả vai. Vết bớt hình cá đỏ sau lưng hắn nóng rực lên như có ai dí tàn nhang vào da thịt.

Khánh rút điện thoại, bấm chụp liên tiếp ba tấm ảnh trước khi vệt nước biến mất hoàn toàn, chỉ để lại một lớp muối trắng mờ và cảm giác tê dại kéo dài tận xương. Hắn xoa mạnh cổ tay, cố xua đi cái lạnh đang làm đông cứng các khớp ngón tay.

Quang đứng bên cạnh, mắt vẫn dán vào chậu nhôm đựng khối ấn ngọc. Nước trong chậu đã lặng sóng, nhưng tiếng gõ thước khô khốc lúc nãy như vẫn còn lẩn khuất đâu đó dưới đáy nước đục.

Phan Khanh đặt cây bút bi xuống tập hồ sơ nghiệp vụ, gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ ép.

- Biên bản tiếp nhận vật chứng đã xong. Anh Ba Nông ký vào đây giúp tôi.

Người đàn ông làng chài run rẩy cầm bút, ký một chữ nguệch ngoạc vào góc tờ giấy. Gương mặt sạm nắng của ông vẫn chưa hết vẻ bàng hoàng. Ông nhìn khối ngọc dưới chậu, rồi lại nhìn sang góc lán, nơi người bạn đi cùng tên Sáu đang ngồi thẫn thờ trên chiếc ghế xếp.

Thằng Sáu đã tỉnh lại sau khi được nhân viên y tế xã cho ngửi dầu gió, nhưng hai mắt vẫn đờ đẫn. Hắn nhìn chăm chằm vào khoảng không trước mặt, hai bàn tay đan chặt vào nhau.

Khánh bước lại gần chỗ Sáu, cúi người quan sát. Dưới móng tay của Sáu có những vệt màu đen kịt, khô khốc. Hắn đưa tay định chạm vào thì Sáu giật nảy mình, rụt tay lại sát ngực.

- Anh Sáu, lúc kéo lưới lên, anh có chạm vào thứ gì khác ngoài cái ấn ni không?

Sáu lắc đầu, giọng khản đặc.

- Tui không nhớ. Chỉ thấy lưới nặng quá. Lúc thò tay gỡ rong thì thấy khối ngọc. Rồi... rồi đầu óc tui tối sầm lại. Tui nghe có tiếng người đọc bài thơ chi đó, giọng khàn lắm.

Khánh cầm bàn tay của Sáu lên. Mùi bùn mặn bốc lên nồng nặc, nhưng lẫn trong đó là mùi mực tàu thơm hắc, thứ mùi chỉ có ở những nghiên mực đá cũ của các ông đồ.

- Mực đen dưới móng tay.

Quang cúi xuống nhìn, lẩm bẩm.

- Người đi biển cả đời chỉ chạm vào lưới với cá, lấy đâu ra mực tàu đóng bánh dưới móng tay thế này.

Phan Khanh đứng dậy, dùng một chiếc nhíp y tế gắp một mảnh xơ tre nhỏ dính ở góc sứt của ấn ngọc bỏ vào túi ni lông chuyên dụng.

- Tôi sẽ cho người đưa khối ấn này về phòng lưu giữ vật chứng tạm thời của công an xã. Đêm nay gió lớn, để ở lán biên phòng không tiện. Anh Khánh, chuyện này có liên quan đến những vụ việc trước đây không?

Khánh nhìn vệt muối trắng trên cổ tay mình, khẽ thở dài.

- Có. Nhưng tui cần người kiểm chứng. Anh Khanh cho tui mượn căn phòng bên công an xã một đêm. Tui cần gọi người ở tiệm xuống.

Phan Khanh im lặng một lát rồi gật đầu.

- Được. Nhưng chiếc ấn này tuyệt đối không được mang ra khỏi phòng vật chứng khi chưa có lệnh của cấp trên. Tôi sẽ trực tiếp canh cửa.

Khánh bước ra ngoài hiên lán, rút điện thoại gọi về tiệm Vong Ký. Tiếng chuông reo dài trước khi giọng nói khàn đặc của Ông Tư vang lên ở đầu dây bên kia.

- Nghe đây.

- Chú Tư, tui tìm thấy một cái ấn ngọc dưới phá Tam Giang. Có vong bám theo, tự xưng là ông Hiến. Trên tay tui vừa hiện chữ Tích bằng nước sông.

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu. Khánh chỉ nghe thấy tiếng gió rít qua khe cửa tiệm và tiếng ho khan của Ông Tư.

- Chân trái của tau tối ni mất lực, không đi xa được. Đêm qua giữ kho niêm hao sức quá. Tau để o Bảy dẫn thằng Bồi xuống với mi. Nhớ giữ cái ấn trong nước phá, đừng để nó khô.

- Chú biết ông Hiến là ai không?

- Xuống đó rồi o Bảy nói cho nghe. Đừng tự tiện dùng máu niêm ấn khi chưa biết rõ lời hẹn.

Cuộc gọi ngắt ngang. Khánh đút điện thoại vào túi, lòng nặng trĩu. Hắn biết Ông Tư lại đang giấu một phần sự thật, nhưng tình trạng sức khỏe của ông lúc này không cho phép hắn gặng hỏi thêm.

Hai tiếng sau, một chiếc xe thồ cũ kỹ dừng lại trước cổng trụ sở công an xã Phú An. Cô Bảy bước xuống xe, một tay xách chiếc giỏ tre đựng nhang ủ và giấy vàng, tay kia dắt Bồi. Thằng bé mặc chiếc áo cộc tay màu xanh nhạt, gương mặt lấm lem bụi đường nhưng đôi mắt sáng quắc.

Cô Bảy nhìn Khánh, đôi lông mày nhíu lại khi thấy vệt băng vải quấn tạm trên cổ tay hắn.

- Mi lại để nước âm chạm vào người rồi hả Khánh?

- O Bảy.

Khánh chào khẽ.

- Nước tự bò lên tay tui chứ tui có muốn đâu. Bồi, em vào đây với eng.

Căn phòng lưu giữ vật chứng của công an xã nằm ở góc cuối dãy nhà cấp bốn, tường quét vôi vàng đã bong tróc từng mảng. Chiếc chậu nhôm đựng ấn ngọc được đặt trên một chiếc bàn gỗ giữa phòng. Phan Khanh đứng tựa lưng vào cửa, hai tay khoanh trước ngực, mắt không rời khối ngọc.

Bồi bước vào phòng, bước chân thằng bé chậm lại. Nó nhìn chậu nước, rồi đột nhiên đưa hai tay lên bịt chặt tai.

- Eng Khánh... tiếng mài mực.

Thằng bé nói, giọng run run.

- Tiếng mài mực kèn kẹt to quá. Có ông già đang ngồi ngay cạnh cái chậu. Ông ấy mặc áo dài đen, tay cầm thỏi mực mài liên tục trên nghiên đá.

Khánh nhìn quanh căn phòng trống trải. Dưới ánh đèn tuýp sáng choang, chỉ có chiếc chậu nhôm và khối ngọc xanh lục nằm im lìm. Nhưng khi hắn bước lại gần, khứu giác của hắn lại ngửi thấy mùi mực tàu thơm hắc đang đậm dần lên trong không khí.

- Em nghe thấy ông ấy nói chi không Bồi?

Khánh hỏi, giọng nhỏ nhẹ.

Bồi tiến lại gần chiếc bàn, chậm rãi bỏ tay ra khỏi tai. Nó ghé sát tai vào thành chậu nhôm, mắt nhắm nghiền.

- Ông ấy nói... "Tú Hiến viết chữ... Tú Hiến giữ hộ". Ông ấy cứ đọc đi đọc lại mấy chữ đó. Rồi... rồi em nghe thấy tiếng nắp hộp gỗ va vào đá. Ở sâu lắm, sâu hơn chỗ người ta vớt cái ấn này nhiều.

Cô Bảy bước tới, đặt chiếc giỏ tre lên bàn. Bà nhìn khối ngọc, khẽ thở dài rồi quay sang Khánh.

- Cái ấn ni chỉ là phần nổi thôi mi nờ. Vong của ông Tú Hiến chưa hiện hình trọn vẹn được vì vật neo thực sự của ông ấy vẫn còn bị buộc dưới đáy phá. Cái hộp gỗ mà thằng Bồi nghe thấy chính là thứ giữ hồn ông ấy lại.

Quang lúc này đã chuẩn bị sẵn mấy tờ giấy dó và một lọ mực dập chuyên dụng. Anh nhìn Phan Khanh như để xin phép. Phan Khanh gật đầu nhẹ.

Quang cẩn thận dùng nhíp nhấc khối ấn ngọc ra khỏi chậu nước. Nước trên mặt ấn chảy xuống thành dòng đen ngòm. Anh đặt ấn lên một tấm vải lót, rồi nhẹ nhàng áp tờ giấy dó ẩm vào mặt đáy của ấn.

Sau vài thao tác miết nhẹ bằng con lăn gỗ, Quang nhấc tờ giấy dó lên. Bốn chữ triện hiện ra rõ ràng trên nền giấy trắng.

- Đúng là "Bảo Đại đế tỉ".

Quang nói, giọng đầy phấn khích.

- Nhưng nhìn kỹ cái cạnh sứt này đi.

Anh chỉ ngón tay vào phần góc bị vỡ của ấn ngọc. Nơi đó có một hàng chữ nhỏ khắc chìm, nét chữ rất mảnh và sâu, nếu không nhìn kỹ dưới ánh sáng xiên thì khó lòng phát hiện được. Quang dùng kính lúp soi kỹ rồi đọc nhỏ:

- Cụ Ba giữ hộ.

Cụ Ba chính là tên dân gian của ông Tú Hiến.

Cô Bảy nói, giọng trầm xuống.

- Ông ấy là thầy đồ dạy chữ Hán ở Vĩ Dạ ngày xưa. Thời biến động, người ta đem ấn ngọc đến gửi ông ấy giữ. Ông ấy giữ hộ chứ không phải chủ của ấn. Nhưng vì răng cái ấn này lại tìm đến mi, Khánh?

Khánh không trả lời. Hắn lấy từ trong túi ra nén nhang ủ mà Ông Tư đã giao trước khi đi. Nén nhang màu nâu sẫm, tỏa ra mùi trầm khét lẹt.

- Để tui thử niêm xem sao.

Khánh cắn nhẹ đầu ngón tay trỏ của mình, nặn ra một giọt máu tươi nhỏ vào chén nước phá Tam Giang mà hắn đã múc sẵn từ trước. Hắn nhúng đầu nén nhang vào chén nước pha máu, rồi châm lửa.

Khói nhang bốc lên, có màu xám đục chứ không trắng như nhang thường. Khánh đặt nén nhang đứng thẳng trên một tờ giấy vàng đặt cạnh chậu nước, miệng lẩm nhẩm những câu chú mà Ông Tư đã dạy trong các buổi học ở tiệm.

Nhưng ngọn lửa trên đầu nén nhang vừa cháy được vài nhịp bỗng nhiên bùng lên một tia lửa xanh lét. Nén nhang từ từ nghiêng hẳn về phía đông, hướng ra phía cửa sổ nhìn về phía phá Tam Giang.

- Cạch! Khối ấn ngọc trong chậu nhôm bỗng nhiên trượt mạnh sang một bên, va vào thành chậu phát ra một tiếng động chói tai. Tờ giấy vàng đặt dưới đáy chậu bị nước đen rỉ ra từ ấn thấm đẫm, rách làm đôi.

Khánh vội vàng đưa hai tay ra giữ lấy thành chậu. Ngay khi lòng bàn tay hắn chạm vào lớp nhôm lạnh buốt, một luồng điện chạy dọc lên cánh tay làm toàn bộ cơ thể hắn tê cứng. Vết bớt cá đỏ sau vai nóng rực lên như có một thanh sắt nung dí thẳng vào da thịt. Hắn khuỵu gối xuống, suýt chút nữa đã kéo đổ cả chiếc bàn.

- Khánh!

Quang vội lao tới đỡ lấy vai hắn.

Khánh thở dốc, mồ hôi hột túa ra trên trán. Lòng bàn tay hắn xuất hiện những vệt đỏ tấy, đau rát như bị bỏng nước sôi.

- Niêm không được.

Khánh nói qua kẽ răng.

- Cái ấn ni không chịu nhận niêm của tui. Nó... nó đang kéo tui về phía đông của phá.

Cô Bảy bước lại gần, rút một lá bùa giấy vàng từ trong túi ra, nhanh tay dán vào thành chậu nhôm. Lá bùa vừa chạm vào nhôm liền chuyển sang màu xám xịt, nhưng khối ngọc bên trong cũng dừng chuyển động.

- Mi chưa đủ sức niêm cái ấn ni đâu Khánh nờ.

Cô Bảy lắc đầu.

- Cái vong của ông Tú Hiến đang bị kẹt giữa hai tầng nước. Nếu không tìm thấy cái hộp gỗ dưới đáy phá để giải thoát cho ông ấy, thì dù mi có dùng hết máu trong người cũng không giữ nổi cái ấn này trên bờ đâu.

Bồi lúc này vẫn đứng sát bên chậu nước. Thằng bé nhìn chằm chằm vào mặt bên của khối ấn ngọc, nơi những vệt bùn đen đang từ từ tan ra dưới tác động của lá bùa o Bảy vừa dán.

- Eng Khánh... nhìn kìa.

Bồi chỉ tay vào mặt bên của ấn.

Dưới lớp bùn vừa trôi đi, hai chữ Hán nhỏ xíu rịn ra từ thớ ngọc xanh lục. Nước từ hai chữ đó chảy xuống, đọng lại trên mặt bàn gỗ thành hai chữ quốc ngữ không dấu:

- Vi Da - Vĩ Dạ.

Quang đọc to.

- Ông ấy đang chỉ đường về nhà cũ của ông ấy ở Vĩ Dạ.

Phan Khanh bước lại gần, nhìn hai chữ nước trên bàn đang từ từ bốc hơi. Anh nhìn Khánh, nét mặt nghiêm nghị:

- Tôi sẽ giữ chiếc ấn này trong tủ sắt của công an xã đêm nay. Cửa khóa hai lớp, có lính gác ngoài sân. Các anh muốn đi Vĩ Dạ thì đi ngay ngày mai, nhưng chiếc ấn này tuyệt đối không được mang ra khỏi đây khi chưa có lệnh của cấp trên.

- Tui hiểu. Cảm ơn anh Khanh.

Khánh nói, giọng mệt mỏi. Hắn quay sang Quang:

- Ngày mai mày đi Vĩ Dạ với tao. Chúng ta phải tìm cho ra nhà của Cụ Ba Tú Hiến trước khi nước phá Tam Giang dậy sóng lần nữa.

Quang không trả lời. Anh đang bận rộn dùng một chiếc nhíp nhỏ gạt bỏ lớp bùn đất đóng vảy vừa khô đi trên tờ giấy dó dập chữ lúc nãy. Tờ giấy bị ướt một góc nhưng phần chữ dập vẫn còn nguyên vẹn.

Dưới ánh đèn tuýp nhấp nháy của phòng kho, Quang lật ngược tờ giấy dó lại để nhìn phần mặt sau dưới ánh sáng xiên. Đột nhiên, ngón tay anh run lên bần bật.

- Khánh... lại đây nhìn cái ni đi.

Khánh bước lại gần. Dưới lớp bùn khô vừa bị gạt bỏ ở phần góc sứt của ấn ngọc, trên bản dập hiện ra một nét chữ khác nằm chìm bên dưới chữ "Cụ Ba giữ hộ". Nét chữ này có cùng lối viết hành thư cổ với chữ "Tích" hiện trên cổ tay Khánh lúc nãy. Nhưng nó đã bị ai đó dùng một vật sắc nhọn cạo đi một phần, chỉ còn sót lại những nét xước dở dang như một vết sẹo trên mặt đá.

Có người đã từng cố xóa tên "Tích" khỏi chiếc ấn ngọc này từ rất lâu về trước.

Chương khác

Xem thêm