TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 126: Quá Nửa Bờ Người

Ngày 19/06/2026, Đoan Ngọ. Sáng Đoan Ngọ ở Vỹ Dạ không có tiếng pháo. Nắng lên muộn, hanh và đục như nước chè hai từ hôm qua còn đọng trong ấm. Con kiệt…

Nội dung chương

Ngày 19/06/2026, Đoan Ngọ.

Sáng Đoan Ngọ ở Vỹ Dạ không có tiếng pháo. Nắng lên muộn, hanh và đục như nước chè hai từ hôm qua còn đọng trong ấm. Con kiệt dẫn vào nhà Mụ Năm vắng tanh. Mùi nhang tàn lẫn mùi đất ẩm bốc lên từ những vũng nước sau trận mưa đêm, quẩn dưới hàng chè tàu rồi nằm im trước thềm.

Khánh đẩy cánh cổng sắt đã rỉ. Nó kêu một tiếng cộc, khác hẳn tiếng rít quen thuộc mỗi lần mụ ra mở. Sân trước không có ai. Chiếc chiếu cói tiếp khách vẫn trải ngoài hiên hôm trước nay đã cuốn gọn, dựng đứng vào vách gỗ mít đen bóng. Trên bậu cửa sổ, chén chè cúng đã khô miệng. Mặt nước trà se thành một lớp màng mỏng, bám bụi tro nhang xám mịn.

Mụ Năm đã chết. Không có bóng mụ đứng sau cửa, không có tiếng dép kéo dưới hành lang, cũng không có vong nào trở về nói nốt điều người sống chưa kịp nghe. Căn nhà chỉ còn đồ vật, mùi cũ và khoảng trống do một người để lại.

Phan Khanh đứng cạnh gốc khế già cuối sân, áo sơ mi xám ướt lưng. Anh không đội mũ, tóc mai dính vào thái dương. Thấy Khánh bước vào cùng Ông Tư, Cô Bảy, Quang và Bồi, anh gật nhẹ rồi rút từ túi hồ sơ một tờ giấy gấp tư.

- Kết luận ban đầu. Mụ Năm bị sát hại. Không có dấu hiệu tự sát. Vết bầm quanh cổ và vùng gáy cho thấy có ngoại lực tác động từ phía sau, mạnh và dứt khoát. Không phải té, không phải đột quỵ.

Khánh cầm tờ giấy, ngón tay miết lên mép giấy ráp. Hắn không đọc hết phần thuật ngữ, chỉ nhìn dòng kết luận cuối trang xác nhận nạn nhân đã chống cự trước khi tử vong.

- Còn hài cốt dưới gốc chuối?

- Đã đưa về phòng giám định. Nhận định ban đầu là một đứa trẻ vừa lọt lòng, bị chôn ít nhất ba mươi năm. Tôi đang làm thủ tục để sau khi hoàn tất sẽ bàn giao lại cho địa phương an táng đúng danh phận. Không để hài cốt trẻ con nằm mãi trong hồ sơ vật chứng.

Khu đất sau vườn, nơi cây chuối lá đỏ từng đứng, giờ chỉ còn một hố trống hoác. Đất bị xới tung, lổn nhổn những mẩu rễ đứt đã héo quăn dưới nắng. Dây nhựa vàng căng quanh ba cọc tre. Gió thổi qua làm nó rung lên từng nhịp nhỏ, khô và vô nghĩa.

Cô Bảy cúi xuống nhặt một mảnh bẹ chuối đỏ rớt gần mép hố. Bà lật qua lật lại, đưa lên mũi ngửi rồi thả vào bát nước cúng đặt trên bệ đá cạnh gốc khế.

- Cây chuối ni không phải trồng để nuôi tà thuật. Nó trồng để đè tiếng khóc của đứa nhỏ. Mụ Năm giữ cái đau dưới đất lâu quá, thành ra cây ăn cả nước mắt lẫn khí âm. Chừ hài cốt lên khỏi đất, cây chết là phải. Không còn chi ở đây để bắt về tiệm hết.

Mảnh bẹ khô chạm nước, chìm dần xuống đáy bát. Một vệt đỏ nhạt tỏa ra rồi tan. Cô Bảy thắp một nén nhang cắm bên cạnh, không gọi hồn, không hỏi đường. Bà chỉ đứng cúi đầu trước người đã khuất.

Năm Béo tới lúc gần trưa. Hắn đẩy cổng, tay xách một bó lá Đoan Ngọ còn ướt sương, tay kia cầm gói chè đậu bọc giấy dầu. Hắn không bước qua bậu cửa, chỉ đặt hai thứ lên bệ đá cạnh chén chè đã khô.

- Mụ Năm hồi trước có giúp em gái tui một lần. Tui không vô nhà. Gửi bó lá với gói chè. Đoan Ngọ không có chè thì coi không ra lễ.

Khánh vừa thò tay vào túi, Năm Béo đã xua mạnh.

- Tiền bạc chi lúc ni. Đừng làm bôi bác cái lòng của tui với mụ.

Hắn quay lưng, dép lẹp xẹp trên nền gạch vỡ. Không ai gọi lại. Mùi sả, ngải cứu và lá bưởi hắn mang tới át mùi vôi bột quanh hố đất được một lúc, rồi cũng nhạt dần.

Bồi đứng nép sau lưng Quang suốt buổi sáng, tay ôm cặp học trước ngực. Đợi mọi người dừng lại uống nước, em mới bước tới trước mặt Khánh, rút từ lớp lót cặp ra một phong thư giấy bồi vàng đã nhàu góc.

- Của mệ Năm. Mệ đưa con trước đêm mệ mất, kêu phải giấu kỹ. Phần eng đọc dở còn nguyên. Con không mở thêm.

Phong thư được ghim bằng một sợi chỉ đỏ. Phần đầu Khánh từng đọc vội rồi gấp lại khi chuyện bình phong ập tới. Phần dưới vẫn nằm im dưới nút thắt kép của Mụ Năm.

Khánh nhận thư. Ngón tay hắn chạm sợi chỉ, ngừng một lát rồi tháo nút. Giấy bên trong ẩm, có mùi mực tàu cũ. Tờ thứ hai không chỉ có chữ mà còn có một sơ đồ thô của Sông Hương, từ vùng thượng nguồn xuôi qua những bến cũ. Mười hai chấm đỏ nằm rải dọc dòng nước. Sáu chấm đã được khoanh thêm vòng mực đen, sáu chấm còn lại để trống.

Dưới sơ đồ là những dòng chữ nghiêng, mảnh nhưng chắc của Mụ Năm.

*Mười hai mối nằm rải dọc sông. Sáu mối đã thức. Sáu mối chưa. Mối nào bị cướp là một điểm kéo vong về sổ đen. Đừng để chúng lấy đủ, vì khi số tên chạm ngưỡng, Cửa sẽ không còn mở theo lẽ tự nhiên nữa.*

Khánh lật sang tờ mỏng kèm theo. Mụ Năm liệt kê các tuyến chuyển đồ qua lăng tẩm, chợ đồ cổ, bến sông, nhà cầm đồ kín tiếng trong Chợ Đông Ba, rồi nối các đường nước từ Đập Đá về phía Cồn Hến. Ký hiệu của Bình phong Cửu Long đã bị khoanh đen từ trước khi bà chết.

Quang ghé lại gần, nhưng không chạm tay vào giấy.

- Bả biết chúng sẽ nhắm tới bình phong. Có thể chưa biết ngày, nhưng biết đường chuyển và biết nó là một mối đã thức.

Khánh nhìn vòng mực đen rất lâu. Bình phong không nằm ở đây, cũng không nằm trong kho của tiệm. Khối đá thật đã bị phe Âm Vũ đưa khỏi tầm tay họ. Những gì còn lại chỉ là tên Quan Đôi trong Vong Ký trắng và lời hẹn phải giữ tên ấy cho tới ngày vật neo trở về đúng chỗ.

Hắn lật trang cuối. Đoạn chữ ở mép giấy nhỏ hơn, có chỗ mực nhòe như được viết trong lúc tay người viết không còn vững.

*Nếu con đọc được thư ni, nghĩa là con đã bước quá nửa ra khỏi bờ người. Mụ từng thấy mạch con ngắt một nhịp mà không chết. Thấy bóng con trong nước mang mùi cũ hơn tuổi con. Thấy máu con không chịu xuôi dòng. Mụ không biết căn nguyên, cũng không có quyền đặt tên thay con. Nhưng con đừng đổ cho trùng hợp nữa.*

Khánh đọc xong mà vẫn giữ tờ giấy mở trước mặt. Hắn định pha trò, định bảo chắc vì uống cà phê nhiều nên mạch mới loạn, nhưng câu ấy không qua khỏi cổ họng.

Đêm trước, giọt máu của hắn đã không tan. Nó chìm xuống nước rồi đi ngược về phía Cồn Hến. Bồi đã đếm được một nhịp tim biến mất trong khi hắn vẫn đứng, vẫn thở, vẫn nhìn thấy mọi người. Trước đó nữa là những lần nước né chân, vết nóng dưới vai, hình bóng không chịu tuân theo người trên bờ.

Không thể gom tất cả vào một chữ bệnh. Cũng không thể đẩy hết cho ác mộng hay Hương Thuật.

Khánh gấp bức thư lại nhưng không cất ngay.

- Tui biết mụ từng băng tay cho tui. Tui biết mụ từng lỡ gọi tui một tiếng thân tình. Nhưng sau cuộc đổi ở bến, tui không nhớ được cái ấm của chuyện đó nữa. Chỉ còn biết nó đã xảy ra, giống coi một đoạn phim bị tắt tiếng.

Quang bước lại gần. Anh không an ủi, chỉ đứng đủ gần để nếu Khánh khuỵu xuống thì có người đỡ. Cô Bảy quay mặt về phía bát nước cúng. Ông Tư chống gậy, mắt nhìn qua hàng chè tàu về phía sông.

Khánh quay sang ông.

- Trong người tui có điều gì, phải không chú?

Ông Tư không quay lại. Bàn tay cầm gậy siết chặt, các đốt ngón trắng bệch.

- Tau biết có chuyện liên quan tới nước.

- Rồi chừng nào chú mới nói?

- Chừ chưa phải lúc.

- Chú nói câu đó nhiều lần rồi.

- Tau biết.

Khánh bước tới một bước. Giọng hắn không cao, cũng không còn vẻ cố ý châm chọc.

- Mạch tui ngắt. Máu tui đi ngược. Nước quanh chân tui né ra. Những chuyện đó là thật. Tui thừa nhận. Tui không biết nguyên nhân, không biết nó bắt đầu từ đâu, càng không biết dưới dòng sông đang giữ cái gì của tui. Nhưng tui không còn giả vờ mình bình thường để mọi người yên lòng nữa.

Ông Tư quay lại. Mắt ông đỏ vì thiếu ngủ. Trong đó có một câu trả lời, nhưng ông giữ nó sau hàm răng nghiến chặt.

- Tau giấu mi một sự thật. Nói ra lúc mi chưa gánh nổi chỉ làm nước nhận ra mi sớm hơn. Khi mi đủ sức nghe, tau sẽ nói.

- Chú lại chọn thời điểm thay tui.

- Tau đang giữ mạng cho mi.

- Còn Mụ Năm thì không ai giữ được.

Câu cuối bật ra rất nhỏ. Khánh nhìn xuống hố đất. Vòng dây vàng trước mắt bỗng nhòe đi. Hắn quỳ xuống mép hố, một tay chống lên lớp đất ẩm vừa bị xới. Từ lúc vào sân, hắn đã tránh nghĩ đến điều đơn giản nhất: bức thư ở trong tay hắn khi Mụ Năm còn sống, nhưng hắn đã không đọc hết.

- Con xin lỗi. Con cứ tưởng còn thời gian.

Không có tiếng đáp. Chỉ một quả khế chín rơi xuống lá khô phía sau nhà.

Khánh khóc không thành tiếng. Nước mắt rơi xuống đất rồi mất ngay trong màu nâu sẫm. Hắn không xin mụ hiện về, không hứa những điều lớn lao, cũng không tự bịa ra rằng nếu đọc thư sớm thì chắc chắn cứu được bà. Hắn chỉ để nỗi ân hận tồn tại đúng hình dạng của nó, không pha trò, không né tránh.

Bồi bước tới, nắm lấy bàn tay lấm đất của hắn. Bàn tay em lạnh, nhỏ, nhưng giữ rất chặt. Lần này Khánh không rút ra và cũng không đuổi em về phía Quang. Hắn nắm lại.

Mặt trời lên cao. Nắng xiên qua kẽ lá khế, rọi vào đáy hố. Khánh đứng dậy, phủi đất trên đầu gối rồi gấp thư Mụ Năm làm tư, cất vào túi áo.

Họ trở về tiệm Vong Ký khi trời đã quá trưa.

Ngôi nhà rường ba gian chìm trong mùi trầm quen thuộc. Khánh đem bản đồ mười hai mối cất vào ngăn riêng sau quầy, khóa lại bằng chìa đồng. Sau đó hắn lấy Vong Ký trắng ra, mở đúng trang có tên Nguyễn Văn Đôi.

Nét mực vẫn nguyên. Tên Quan Đôi đã được sổ trắng bảo hộ, phe Âm Vũ chưa thể kéo nó sang sổ đen. Nhưng sự bảo hộ ấy không đồng nghĩa ông đã được giải thoát. Bình phong Cửu Long chưa thu hồi, vật neo vẫn trong tay đối phương, nên phần vong gắn với đá còn bị giữ ngoài dòng yên.

Khánh khép sổ, đặt nó lên quầy trước mặt Ông Tư.

- Tên Quan Đôi đang được che. Chúng chưa lấy được tên ổng. Nhưng bình phong chưa về, nên ổng chưa tự do hoàn toàn.

- Tau hiểu.

- Cuốn Vong Ký trắng ở lại tiệm. Chú giữ giùm tui, đừng để nó rời khỏi nhà.

Ông Tư đặt bàn tay lên bìa vải trắng.

- Còn mi?

Khánh nhìn Cô Bảy, Quang và Bồi rồi nói rõ từng tiếng.

- Sáng mai, ngày 20/06, tui sẽ tạm rời tiệm một thời gian. Tui không bỏ tiệm, cũng không bỏ những tên đã nhận giữ. Khi có chuyện cần tui, cứ gọi. Nhưng tui phải bước ra khỏi đây để lần theo phản ứng của dòng nước và tự tìm câu trả lời. Tui không chờ người khác quyết định khi nào tui được biết về chính mình nữa.

Bồi mím môi.

- Eng đi lâu không?

- Chưa biết. Sáng mai mới đi. Đêm ni eng vẫn còn ở đây.

- Eng có quay về không?

- Có. Vì sổ còn đây, tên người ta còn đây, với lại mi còn nợ eng mấy bữa cơm.

Bồi không cười. Em chỉ gật đầu, như muốn đóng lời hứa ấy vào trí nhớ.

Cô Bảy dựa tay lên mép bàn.

- Mi đi tìm thì được. Nhưng nước gọi, đừng tưởng tiếng nào cũng là đường. Có tiếng chỉ muốn dụ người ta bước khỏi bờ.

- Tui biết.

Ông Tư vuốt nhẹ bìa sổ. Ông không cản, nhưng cũng không nhận quyết định ấy bằng một cái gật đầu dễ dàng.

- Tau giữ sổ. Sáng mai mi rời tiệm thì rời. Nhưng nhớ cho kỹ, tạm đi không có nghĩa là tự cắt đường về.

Khánh nhìn cuốn Vong Ký trắng nằm dưới bàn tay già nua của ông. Trang có tên Quan Đôi ở bên trong. Bình phong vẫn chưa lấy lại. Mụ Năm sẽ không trở về. Còn dòng nước đã chỉ cho hắn thấy quá nhiều điều để tiếp tục coi như chưa từng xảy ra.

- Tui không cắt. Tui đi để biết đường nào mới thật sự dẫn về.

Ngoài hiên, gió từ phía sông lùa qua, làm mặt nước trong bát liên lạc trên quầy nghiêng về một phía. Không ai chạm vào bát. Khánh nhìn làn nước giữ nguyên độ nghiêng ấy, rồi nhắc lại quyết định của mình, lần này là nói với chính hắn.

- Sáng mai tui sẽ đi.

Chương khác

Xem thêm