TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 123: Giá Của Chín Rồng

Ngày 16/06/2026. Đêm ngày mười sáu tháng Sáu năm Bính Ngọ, sương mù trên sông Hương bốc lên dày đặc và mang theo cái nóng hầm hập của những ngày giữa hè.…

Nội dung chương

Ngày 16/06/2026.

Đêm ngày mười sáu tháng Sáu năm Bính Ngọ, sương mù trên sông Hương bốc lên dày đặc và mang theo cái nóng hầm hập của những ngày giữa hè. Nước sông rút xuống thấp, để lộ ra những dải bùn đen nhão nhoét bốc mùi rong rêu mục nát và dầu máy lưu cữu.

Khánh đứng ở bậc đá thứ chín của bến Đập Đá. Hắn đút hai tay vào túi quần, ngón tay miết nhẹ lên chiếc khánh đồng xỉn màu nằm im lìm dưới lớp vải. Phía sau hắn, Cô Bảy đứng lặng lẽ như một gốc cây già, bộ đồ bà ba màu nâu sẫm của o gần như chìm hẳn vào bóng tối của rặng tre ngà ven bờ. Quang đeo chiếc ba lô vải bạt nặng trịch, tay giữ chặt tập hồ sơ đóng gáy lò xo, mắt không ngừng nhìn về phía khúc sông tối om trước mặt. Thằng Bồi đứng sát bên hông Khánh, hai bàn tay nhỏ xíu của nó bấu chặt lấy vạt áo khoác của hắn, hơi thở của nó ngắn và dồn dập.

Phan Khanh bước lại gần Khánh, giọng anh hạ thấp đến mức tối đa để không lọt ra ngoài màn sương.

- Lực lượng của tôi đã chốt chặn hai đầu đường đi bộ và ngã ba phía trên. Nhưng tay Tô đi bằng thuyền máy dưới sông. Nếu hắn phát hiện có động, chỉ cần một cái gạt tay là bình phong sẽ chìm xuống lòng nước xoáy. Tôi cho anh mười phút đầu để nói chuyện. Nếu hắn có biểu hiện hủy hoại vật chứng hoặc tấn công, chúng tôi buộc phải nổ súng.

Khánh gật đầu, mắt vẫn dán vào khoảng sông tối.

- Tui biết rồi. Anh cứ để người lánh ra xa một chút. Chuyện âm phần này, súng đạn không giải quyết được đâu.

Phan Khanh không nói thêm, anh ra hiệu cho hai trinh sát lùi lại phía sau rặng tre, chỉ còn mình anh đứng khuất sau bóng một cột bê tông cũ sát mép bến.

Ở tiệm Vong Ký lúc này, ông Tư đang ngồi một mình trước bàn thờ. Trước khi đi, Khánh đã thấy ông đổ đầy nước sông vào bát sứ cổ, đặt giữa ba cây nhang trắng. Bát nước liên lạc đó là sợi dây nối duy nhất giữa tiệm và bến sông đêm nay. Nếu bát nước ở tiệm đổi màu hoặc nứt vỡ, nghĩa là giao ước ở bến đã gãy.

Khánh cúi xuống, đặt chiếc đèn dầu bão lên bậc đá thứ chín. Ánh lửa xanh lét chao đảo trước gió sông ẩm ướt. Hắn lấy phong thư giấy bồi của mụ Năm ra, đặt ngay dưới chân đèn. Ánh sáng xuyên qua chín lỗ kim nhỏ trên mặt giấy bồi, hắt xuống mặt nước sông Hương đang rút những vệt bóng đen ngoằn ngoèo, trông giống hệt chín con rồng nhỏ đang bò lổm ngổm trên bùn.

Tiếng máy thuyền nổ rè rè từ phía hạ lưu vọng lại. Một chiếc thuyền máy cũ kỹ, không bật đèn định vị, từ từ trôi ra khỏi màn sương nóng. Tiếng máy nổ nhỏ dần rồi tắt hẳn, chiếc thuyền chỉ còn trôi theo đà, mũi thuyền hướng thẳng về phía bậc đá thứ chín.

Trên mũi thuyền, một bóng người cao gầy đứng thẳng. Tay trái của hắn quấn một lớp vải trắng dày cộm, đầu cúi thấp dưới vành mũ sụp. Đó là Tay Tô. Hắn không bước lên bờ, chỉ đứng trên sàn thuyền cách mép bến chừng ba mét.

Cô Bảy bước lên một bước, giọng o lạnh ngắt vang lên giữa tiếng sóng vỗ vào chân bến.

- Tô. Mi còn mặt mũi vác xác về lại bến ni nữa à?

Tay Tô cười khục khục trong cổ họng. Tiếng cười của hắn nghe rè rè, có tiếng nước sặc lên như người bị ngạt thở lâu năm. Hắn giơ bàn tay trái quấn vải trắng lên, lắc nhẹ.

- O Bảy. Chừ o đâu còn là Canh Thoải nữa mà đòi quản tui. Cái danh Canh Thoải của o, từ ngày o để mất cửa Thoải Phủ, đã thành một cái vỏ rỗng rồi.

- Tau có còn là Canh Thoải hay không thì dòng nước ni vẫn nhận ra tau. Còn mi, kẻ phản Phủ, đi làm tay sai cho Âm Vũ để gom tên người chết, mi nghĩ sông Hương sẽ dung thứ cho mi sao?

Tay Tô không trả lời Cô Bảy. Hắn thò tay vào túi áo, lôi ra một mảnh đá xám xịt chỉ bằng nửa bàn tay. Mảnh đá rỉ ra những giọt nước màu đỏ sẫm, nhỏ xuống sàn thuyền thành những tiếng tí tách.

Thằng Bồi lập tức giật mạnh tay áo Khánh, giọng nó run lên.

- Eng Khánh... con nghe thấy rồi. Tiếng của Quan Đôi ở trong mảnh đá nớ.

Khánh cúi đầu nhìn Bồi.

- Hắn đã nói chi?

- Hắn đang kêu tên thật của mình. Hắn đọc... hắn đọc một cái sớ dài lắm. Hắn bảo: "Thần Nguyễn Văn Đôi, cúi đầu tâu lên Hoàng thượng việc trị thủy xứ Thuận Hóa..."

Quang lập tức mở chiếc ba lô, lật nhanh tập hồ sơ lịch sử dưới ánh sáng mờ của chiếc đèn pin bọc vải đỏ. Ngón tay anh dò trên những trang giấy dập chữ Hán cổ. Sau vài giây, mắt Quang sáng lên, anh ngẩng đầu nói nhỏ với Khánh.

- Đúng rồi. Đây là bản tấu của Ngự sử Nguyễn Văn Đôi dâng lên năm Khải Định thứ mười, tức là năm 1925. Bản tấu này nằm trong phần hồ sơ mật của Nội các triều Nguyễn, chưa từng được công ba ra ngoài dân gian hay sách sử hiện đại. Chỉ có vong linh thật của Quan Đôi mới nhớ được những chữ này. Bình phong thật đang ở trên thuyền của hắn.

Khánh nhìn chằm chằm vào mảnh đá rỉ máu trên tay Tay Tô.

- Được rồi. Đồ thật đã đến. Chừ mi muốn răng mới chịu trả bình phong lại cho lăng?

Cô Bảy không đợi Tay Tô trả lời. O bước sát mép nước, tay phải vốc một ngụm nước sông Hương từ chiếc bình gốm nhỏ, ném mạnh về phía mảnh đá trên tay Tay Tô. O muốn dùng nước sông để cắt nút buộc âm phần, kéo mảnh đá về phía bờ.

Nhưng ngụm nước vừa chạm đến khoảng không giữa thuyền và bến liền hóa thành một làn sương đen rồi tan biến. Cùng lúc đó, vết sẹo chữ X trên cổ tay phải của Cô Bảy đột ngột nứt ra. Máu tươi rỉ ra từ vết sẹo, chảy thành dòng xuống ngón tay o. O Bảy lùi lại một bước, mặt o tái đi dưới ánh đèn dầu.

- Không được...

Cô Bảy nói, giọng o run lên vì đau đớn - Hắn đã buộc mảnh đá vào một nút nước khác của Âm Vũ. Nếu tui dùng sức cưỡng thu, cái bình phong ở trên thuyền sẽ tự vỡ vụn từ bên trong. Lúc đó vong của Quan Đôi cũng tan theo.

Tay Tô lại cười khục khục. Hắn cất mảnh đá vào túi áo.

- O Bảy già rồi, đừng bày trò nữa. Chừ quyền quyết định nằm trong tay cậu Khánh đây.

Khánh nhìn vết máu trên tay Cô Bảy, rồi nhìn sang Tay Tô. Hắn tiến lại gần mép bến, đứng ngay trước chiếc đèn dầu bão.

- Nói đi. Âm Vũ muốn cái chi? Tiệm Vong Ký của tui chỉ cầm đồ cho ma, không cầm mạng người sống. Nếu tụi mi muốn lấy mạng tui hay máu của tui để mở Cửa, thì dẹp đi. Tui thà để cái bình phong ni vỡ chứ không tự nộp mạng.

Tay Tô lắc đầu.

- Âm Vũ không cần mạng của cậu. Hắn cũng không cần máu của cậu. Cái giá để chuộc lại bình phong Cửu Long và vong linh Quan Đôi... là một ký ức của cậu.

Khánh nhíu mày.

- Ký ức? Ký ức chi?

- Một ký ức khiến cậu tin rằng mình thuộc về cõi người. Một ký ức có đầu có cuối, được giữ bằng cái tên Nguyễn Vĩnh Khánh của cậu.

Mặt nước sông Hương phía sau chiếc thuyền máy đột ngột dao động mạnh. Sương mù nóng cuộn lên thành một vòng xoáy lớn, rồi từ trong lòng vòng xoáy, một bóng đen không rõ hình hài hiện lên trên mặt nước. Bóng đen đó không có mặt mũi, chỉ là một luồng âm khí ngưng tụ lại, nhưng áp lực từ nó tỏa ra khiến ngọn lửa ngọn đèn dầu bão trên bậc đá chao đảo dữ dội, suýt chút nữa thì tắt ngúm.

Một giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo như nước dưới đáy sông sâu dội thẳng vào tai Khánh.

- Tích.

Khánh cảm thấy da đầu mình tê dại. Cái tên đó lại vang lên. Hắn đã nghe thấy nó trong những giấc mơ đầy khói xám, nghe thấy từ miệng của những vong hồn dưới sông, và chừ là từ chính Âm Vũ. Nhưng hắn không biết Tích là ai. Hắn là Nguyễn Vĩnh Khánh, hai mươi sáu tuổi, đang đứng ở bến Đập Đá này.

Khánh cố giữ cho giọng mình không run.

- Tui không biết Tích là ai. Tui tên Khánh.

Bóng đen trên mặt nước khẽ lay động, giọng nói của Âm Vũ lại vang lên, mang theo tiếng sóng vỗ rì rào.

- Ngươi là ai không quan trọng. Ta chỉ nhận ký ức tự nguyện trao đi dưới cái tên Nguyễn Vĩnh Khánh. Một ký ức của người sống. Đổi lại, ta sẽ trả bình phong và vong linh Nguyễn Văn Đôi về lại lăng Khải Định.

Khánh nhìn bóng đen của Âm Vũ, rồi nhìn sang chiếc thuyền máy của Tay Tô. Hắn biết mình đang đứng trước một cái bẫy. Ký ức của hắn là thứ duy nhất giữ hắn lại với thế giới người sống này, dù hắn biết cơ thể mình có những điều bất thường không thể giải thích. Nếu hắn giao ra một ký ức quan trọng, hắn sẽ mất đi một phần danh tính của mình.

- Tui phải thấy đủ chín hình rồng và Quan Đôi còn nguyên vẹn trên cái bình phong đó thì mới nói chuyện tiếp được.

Khánh nói, giọng hắn đanh lại - Lỡ tui giao ký ức rồi, tụi mi vẫn đập vỡ bình phong thì răng? Tui không làm ăn kiểu mù mờ rứa đâu.

Âm Vũ không trả lời, nhưng bóng đen của hắn trên mặt nước khẽ gật đầu.

Tay Tô cúi xuống sàn thuyền. Hắn dùng bàn tay phải kéo lớp vải bạt màu xanh đang phủ trên một khối vật thể lớn ở giữa thuyền.

Lớp bạt được kéo ra. Dưới ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn dầu bão và ánh đèn pin của Quang, một phiến đá lớn chạm khắc chín con rồng hiện ra. Phiến đá dài hơn hai mét, cao hơn một mét, chính là phần bình phong Cửu Long đã bị cướp mất ở lăng Khải Định. Chín con rồng đá uốn lượn tinh xảo trên mặt đá, nhưng mắt của chúng đều đang nhắm nghiền, rỉ ra những vệt chất lỏng màu đỏ sẫm như máu tươi. Một luồng âm khí nồng nặc bốc lên từ phiến đá, khiến ngọn đèn dầu trên bậc đá thứ chín chao đảo muốn tắt hoàn toàn.

Bồi áp tai vào khoảng không, nó thì thầm.

- Eng Khánh... Quan Đôi đang ở đó. Ông ấy bị trói bằng những sợi chỉ đen quanh cổ. Ông ấy bảo ông ấy đau lắm.

Khánh siết chặt nắm tay trong túi quần. Hắn nhìn bóng Âm Vũ trên mặt nước.

- Được rồi. Đồ vẫn còn nguyên. Chừ giao dịch răng?

Giọng Âm Vũ vang lên từ mặt nước.

- Ta cho ngươi thời hạn đến nửa đêm ngày mười tám tháng Sáu. Đúng giờ đó, nếu ngươi không mang ký ức tự nguyện đến đây trao đổi, Tô sẽ thả bình phong này vào vết rò sâu nhất dưới bến Đập Đá. Lúc đó, dù có là Canh Thoải hay Chưởng môn Thoải Phủ tái thế, cũng không thể kéo nó lên được nữa.

Bóng đen của Âm Vũ bắt đầu nhạt dần trên mặt nước, sương mù lại tràn vào lấp đầy những khoảng trống. Chiếc thuyền máy của Tay Tô từ từ lùi ra xa, biến mất vào bóng đêm của dòng sông Hương cuộn chảy. Tiếng máy thuyền nhỏ dần rồi tắt hẳn, chỉ còn lại tiếng nước vỗ vào chân bến đá.

Khánh vẫn đứng yên ở bậc đá thứ chín. Hắn nhìn xuống mặt nước sông Hương dưới chân mình. Mặt nước lúc này đã phẳng lặng trở lại, nhưng từ dưới lòng sông sâu, một giọng nói quen thuộc bỗng nhiên vọng lên.

Giọng nói đó nghe giống hệt giọng của chính Khánh, nhưng mang một ngữ điệu xa lạ mà hắn chưa từng dùng. Giọng nói dưới nước đọc lại một câu rõ mồn một:

- Tên ni là của tui.

Chương khác

Xem thêm