TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 122: Dấu Nước Trong Vườn

Ngày 15/06/2026. Nắng chiều ngày 15 tháng Sáu năm 2026 đổ xuống khu vườn hoang của Mụ Năm ở Vỹ Dạ một thứ ánh sáng vàng vọt, hanh hao. Sau trận mưa dông…

Nội dung chương

Ngày 15/06/2026.

Nắng chiều ngày 15 tháng Sáu năm 2026 đổ xuống khu vườn hoang của Mụ Năm ở Vỹ Dạ một thứ ánh sáng vàng vọt, hanh hao. Sau trận mưa dông đêm trước, đất cát trong vườn nhão nhẹt, bốc lên mùi ẩm mốc của lá chuối rữa và mùi ngai ngái của cỏ dại bị giẫm nát.

Phan Khanh vén sợi dây ni-lông màu vàng chắn ngang lối vào vườn sau. Anh bước trước mở đường, đế giày da thỉnh thoảng lún xuống bùn phát ra tiếng sột soạt. Khánh đi ngay phía sau, hai tay đút vào túi quần, mắt nhìn đăm đăm vào khoảng sân trống hoác nơi từng có cây chuối lá đỏ. Cô Bảy đi bên cạnh, tay cầm chiếc nón lá cũ che ngang ngực, gương mặt xám ngoét như người mất hồn. Bồi đi sát sau lưng Khánh, hai tay nắm chặt lấy vạt áo khoác của anh. Nó dáo dác nhìn quanh, sợ một vật bất ngờ nhô lên từ những bụi dong riềng rậm rạp.

Phan Khanh dừng lại bên bậc cửa bếp, nơi nền xi-măng cũ đã nứt nẻ thành những đường rãnh nhỏ. Anh chỉ tay xuống một vết chân in mờ sát mép cửa. Vết chân có hình thù kỳ dị, phần gót lún sâu hoắm nhưng phần mũi lại loang lổ như thể người đi đang cố tình kéo lê chân trên mặt đất ẩm.

- Bên giám định hình sự vừa báo lại cho tôi trưa nay. Lớp bùn bám trong vết chân này không phải đất thịt ở Vỹ Dạ. Nó có độ dính cao hơn, lẫn nhiều tạp chất lạ.

Khánh ngồi xổm xuống, đưa ngón tay quệt nhẹ một chút bùn khô còn sót lại ở kẽ nứt xi-măng. Hắn đưa lên mũi ngửi, rồi rút từ trong túi áo ra phong thư của Mụ Năm mà hắn đã giữ kỹ. Mặt giấy dó của phong thư vẫn còn những vết ố nước tròn trịa từ hôm trước, thứ nước đọng lại khi phong bì được chuyển đến tay hắn. Hắn di di lớp bùn khô thành những hạt bụi nhỏ trên đầu ngón tay, cảm nhận độ nhám của nó.

- Cát vàng hạt lớn, vụn vỏ hến nát. Lại có cả mùi dầu máy thuyền loại rẻ tiền. Đất vườn nhà mụ Năm toàn đất phù sa mịn, không có cát hạt to rứa ni. Cát ni chỉ có ở những đoạn sông nước chảy xiết, nơi thuyền bè hay neo đậu đổ dầu.

Cô Bảy nhìn theo hướng ngón tay Khánh, o khẽ thở dài.

- Đất ở bến Đập Đá. Chỉ có mỏ cát dưới chân đập mới có loại hến nhỏ vỏ mỏng này. Kẻ giết mụ Năm chắc chắn đi thuyền từ phía đó ngược lên đây.

Khánh đứng dậy, phủi tay. Hắn nhìn về phía hốc đất trống bên cạnh giếng nước. Cây chuối lá đỏ đã bị cưa sát gốc, phần thân đổ nằm ngổn ngang một góc vườn đã được dọn đi. Nhưng từ mặt cắt của phần rễ còn lại dưới lòng đất, những giọt nhựa màu đỏ sẫm như máu vẫn liên tục rỉ ra, đọng thành một vũng nhỏ trên nền đất đen. Hài cốt đứa con đẻ non của Mụ Năm đã được Phan Khanh cho người thu nhận riêng từ ngày 03/06 để chuẩn bị an táng đúng danh phận, không còn nằm dưới gốc cây nữa. Nhưng cái mùi tanh tao của đất bị đào xới vẫn lẩn khuất trong gió.

Cô Bảy bước đến gần cọc tre từng dùng để chống đỡ thân cây chuối. Bà cúi người, gạt lớp lá mục bên dưới cọc tre rồi nhặt lên một sợi dây vải trắng nhỏ. Sợi dây bị thắt thành một nút ngược kỳ lạ, hai đầu dây quấn chặt lấy nhau như hình hai ngón tay đan chéo.

- Nút khóa tiếng.

Cô Bảy lẩm nhẩm, ngón tay bà run run khi chạm vào sợi dây.

- Đây là kiểu nút Canh Thoải hay dùng ngày trước để khóa tiếng người sống trước khi ra tay, không cho họ gọi người cứu. Kẻ ni biết rõ luật của Phủ.

Khánh bước lại gần cửa bếp. Dưới đất, ngay cạnh bực cửa, có một chiếc chén đất nung bị vỡ làm đôi, lòng chén ám một lớp khói đen mỏng. Hắn cúi xuống nhặt một nửa mảnh chén lên, đưa cho Bồi.

- Bồi, mi nghe thử coi trong ni còn sót lại cái chi không.

Bồi nhận lấy mảnh chén vỡ. Thằng bé áp tai sát vào lòng men chén nhám xịt, nhắm nghiền mắt lại. Gương mặt nhỏ nhắn của nó căng ra, hai tai khẽ động đậy như đang cố gạn lọc âm thanh giữa tiếng gió xào xạc của vườn chuối. Một lúc sau, Bồi rùng mình, giọng nó run lên:

- Eng Khánh... con nghe có tiếng nước chảy rè rè trong cổ họng một người đàn ông. Hắn nói to lắm.

- Hắn đã nói răng?

- Hắn bảo mụ già phải giao cái thư với danh sách ra, nếu không hắn sẽ dìm đầu mụ xuống nước. Rồi mụ Năm la lên, tiếng mụ nghẹn lại như bị ai bóp cổ. Mụ cào bùn dưới đất, mụ gọi tên eng Khánh... Mụ gọi to lắm, rồi tiếng mụ tắt ngấm.

Khánh siết chặt nắm tay, khớp xương kêu răng rắc. Giọng nói đó, cái nhịp nước rè rè trong cổ họng đó, hắn không thể nào quên được.

- Là kẻ đã chặn tui ở chợ Đông Ba hôm trước. Hắn có giọng nói sặc nước như người bị ngạt thở lâu năm.

Bồi gật đầu lia lịa, mắt vẫn nhắm chặt.

- Đúng rồi eng Khánh. Tiếng nước sặc trong cổ hắn giống hệt tiếng con nghe từ mảnh vảy rồng bị cướp ở lăng Khải Định. Chính là hắn.

Cô Bảy cầm sợi dây vải trắng bước lại gần chiếc chén vỡ. O cắn đầu ngón tay trỏ của mình, nặn ra một giọt máu tươi rồi quệt thẳng lên nút thắt ngược trên sợi dây. O nhắm mắt, đọc một câu chú ngắn bằng giọng Huế cổ rồi gọi lớn:

- Tô! Hiện hình ra cho tau!

Ngay khi máu của Cô Bảy vừa thấm vào sợi dây, nửa mảnh chén vỡ trên tay Bồi đột ngột rung lên bần bật. Nước đọng từ trận mưa đêm qua trong lòng chén bỗng dưng sôi sủi tăm. Từ mặt nước đục ngầu đó, một luồng khói xám nhạt bay lên, tụ lại thành hình bóng một bàn tay đang mở ra. Bàn tay đó có một dị tật rõ ràng: ngón út bị tách đôi thành hai nhánh bóng mờ, tạo thành hình bàn tay sáu ngón lệch lạc.

Phan Khanh nhìn chằm chằm vào bóng bàn tay phản chiếu trên mặt nước chén vỡ. Anh lập tức rút điện thoại ra, gọi cho tổ trinh sát đang túc trực ở phòng máy camera đường phố.

- Kiểm tra lại toàn bộ dữ liệu camera lưu trữ khu vực Vỹ Dạ và bến đò dọc bờ sông Hương từ đêm 02 đến rạng sáng ngày 03/06. Tìm một người đàn ông có dị tật ở bàn tay trái, hoặc tay trái luôn quấn vải trắng để che ngón. Hắn di chuyển bằng thuyền máy.

Nửa tiếng sau, cả nhóm đã có mặt tại phòng làm việc của Phan Khanh ở đồn công an. Máy điều hòa chạy vù vù nhưng không xua nổi cái nóng hầm hập của buổi chiều tháng Sáu. Trên màn hình máy tính lớn, Phan Khanh mở lại đoạn băng lưu trữ từ đêm 02 đến rạng sáng 03/06, do một camera giám sát đặt ở góc ngã ba đường gần bến đò Vỹ Dạ ghi được.

Mốc thời gian trên đoạn băng hiện rõ hai giờ sáng ngày 03 tháng Sáu. Giữa màn đêm ướt sũng sau cơn mưa dông đã tạnh, một bóng người cao gầy bước nhanh ra từ con kiệt dẫn vào nhà Mụ Năm. Tay trái của hắn quấn một lớp vải trắng dày, đầu cúi thấp dưới vành mũ sụp. Hắn bước thẳng xuống một chiếc thuyền máy đang neo sẵn dưới bến nước, nổ máy rồi cho thuyền chạy ngược dòng sông Hương về phía bến Đập Đá.

Cô Bảy đứng sau lưng Phan Khanh, mắt o dán chặt vào bóng người trên màn hình. O thở dài, giọng o trĩu nặng:

- Đúng là hắn rồi. Nguyễn Văn Tô. Hắn sinh năm 1955, kiếp trước... à không, trước đây hắn từng là Canh Thoải tuần đoạn bến Đập Đá dưới quyền o. Nhưng hơn mười năm trước, hắn tham tiền, bỏ nhiệm đi theo người ta làm ăn ngoài biển, Thoải Phủ đã xóa tên hắn từ lâu. Không ngờ chừ hắn lại quay về làm tay sai cho Âm Vũ.

- Hắn giết mụ Năm để cướp cái chi?

Khánh hỏi, mắt hắn vẫn dán vào vệt vải trắng trên tay kẻ sát nhân.

- Hắn muốn tìm danh sách những tà vật còn lại trong tiệm.

Cô Bảy đáp, giọng o nhỏ dần.

- Âm Vũ cần gom đủ số lượng tà vật để làm mỏ neo lớn cho Cửa Âm Hương. Mụ Năm biết nhiều chuyện cũ của tiệm, lại giữ liên lạc với ông Tư nên hắn tìm đến ép mụ. Nhưng mụ Năm đã giấu được phong thư cho mi trước khi hắn ra tay.

Bồi lúc này đang ngồi trên chiếc ghế xoay bên cạnh, nó đột ngột lên tiếng, giọng nói có phần hơi khàn:

- Eng Khánh... con còn nghe được một tiếng nữa trong cái chén vỡ.

- Tiếng chi?

Khánh quay sang nhìn thằng bé.

- Tiếng của Quan Đôi.

Bồi nói, mắt nó nhìn vào khoảng không vô định trước mặt.

- Hắn bảo kẻ giữ bình phong đang ép chín con rồng đá phải uống máu mỗi đêm để chúng không nổi lên. Hắn bảo nếu đêm ni... đêm trước Đoan Ngọ mà chúng không được uống máu người sống, vong của hắn sẽ phá được cái bình phong từ bên trong để thoát ra.

Khánh siết chặt nắm tay. Hắn nhìn sang Phan Khanh.

- Đêm ni là hạn chót của tụi hắn. Nếu tụi hắn không ghìm được chín con rồng, bình phong sẽ vỡ. Mà bình phong vỡ thì vong Quan Đôi cũng tan biến theo.

Phan Khanh không trả lời. Anh lặng lẽ nhấp chuột, phóng lớn khung hình cuối cùng của đoạn camera bờ sông trước khi chiếc thuyền máy khuất sau bóng tối của chân cầu. Dưới ánh đèn đường mờ ảo, trên sàn thuyền của Tay Tô có một phiến đá lớn phủ vải bạt màu xanh. Khi chiếc thuyền chạm vào dòng nước xoáy gần Đập Đá, lớp vải bạt bị gió thổi hất ngược lên một góc, lộ ra chín đầu rồng đá đang đồng loạt quay ngoắt về phía ống kính camera, mắt chúng đỏ quạch như máu tươi.

Chương khác

Xem thêm