TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 119: Người Không Rời Khỏi Chợ

Ngày 12/06/2026. Khánh bước vào cổng chính Chợ Đông Ba lúc bốn giờ chiều. Mùi nhang trầm trộn lẫn mùi cá khô và nước mắm bốc lên từ những sạp hàng sắp…

Nội dung chương

Ngày 12/06/2026.

Khánh bước vào cổng chính Chợ Đông Ba lúc bốn giờ chiều. Mùi nhang trầm trộn lẫn mùi cá khô và nước mắm bốc lên từ những sạp hàng sắp dọn dẹp, bao phủ lối đi chính bằng một lớp không khí đặc quánh. Hắn ôm chiếc hộp gỗ rỗng trước ngực, những sợi chỉ đỏ quấn quanh thân hộp vẫn còn ẩm hơi máu từ đầu ngón tay trỏ.

Phan Khanh đã chốt ba lối ra đường Bạch Đằng. Quang ngồi ở quán cà phê tầng hai đối diện cổng Trần Hưng Đạo, điện thoại mở sẵn kênh liên lạc. Cô Bảy nắm tay Bồi đứng ngoài rìa chợ, nơi bà có thể nhìn thấy toàn bộ dãy sạp C mà không bước vào phạm vi bị nghi ngờ.

Chiếc hộp không có gì bên trong.

Nhưng sợi chỉ đỏ đã được Khánh đánh dấu bằng chính máu mình. Nó là một cái bẫy. Ai chạm vào hộp bằng tay đã từng tiếp xúc với nước sông dưới lớp bùn Bến Đập Đá, chỉ sẽ lập tức đổi màu và lưu dấu trong một tuần.

Sạp C17 nằm cuối dãy, nép sau một cột bê tông lớn. Biển hiệu đề ba chữ "Đồ Cúng Gia Tiên" bằng sơn đỏ đã bong tróc. Người đàn ông đứng sau quầy gầy hóp, hai hốc mắt thâm đen như thể đã nhiều đêm không ngủ. Gã không chào hàng. Gã chỉ nhìn Khánh, rồi nhìn chiếc hộp.

- Gửi cho chú Tư.

Khánh đặt hộp lên mặt sạp, giọng bình thản.

- Có người nhờ tui đem ra đây.

Gã chủ sạp không hỏi lại. Đôi tay cáu bẩn của gã cầm lấy chiếc hộp, ngón cái ấn vào nắp gỗ trong một động tác thuần thục đến đáng ngờ. Gã không mở ra xem. Gã chỉ đặt chiếc hộp xuống cạnh một chậu nước rửa tay bằng nhôm đã ngả màu ố vàng.

lúc đáy hộp chạm mặt bàn, những sợi chỉ đỏ quấn quanh thân gỗ đồng loạt co rút. Màu đỏ tươi chuyển sang thâm sẫm, rồi chỉ trong một nhịp thở đã hóa thành đen kịt như mực tàu pha bùn. Nước từ những thớ chỉ rỉ ra, nhỏ từng giọt xuống mặt sạp gỗ, bốc lên mùi cống rãnh quen thuộc của những con nước ngầm dưới lòng chợ.

Khánh hiểu.

Dấu của Tay Tô không nằm trên tay gã bán hàng. Nó bám trong nước. Trong chính chậu nước rửa tay đặt cạnh hộp gỗ.

Hắn rút từ túi áo ra một mảnh giấy vàng nhỏ bằng lòng bàn tay, trên đó chỉ viết một chữ "Tô" bằng mực đen. Hắn không đọc to. Hắn đặt mảnh giấy lên mặt nước trong chậu, rồi tay phải rút chiếc khánh đồng nhỏ đeo trước ngực ra, gõ một tiếng duy nhất.

Âm thanh vang lên khô khốc, không ngân dài như bình thường. Mặt nước trong chậu thoáng run lên, rồi từ từ dựng thành một màng mỏng thẳng đứng như tấm gương lỏng.

Trong đó hiện ra một khuôn mặt.

Người đàn ông da tái nhợt như xác chết ngâm nước, cổ quấn chiếc khăn đen mà Khánh nhận ra ngay lập tức. Đó là khăn của Mụ Năm. Cổ tay trái hắn lộ ra một vết sẹo cũ hình móc nước ngược chiều kim đồng hồ, và quanh cổ tay phải là một vòng dây gai thô ráp, trên nút thắt còn mắc một hạt cườm đen.

- Mày là Tô.

Khánh nói thẳng, không vòng vo.

Người trong nước cười. Tiếng cười khàn đặc, ướt sũng như có nước tràn qua kẽ răng. Hắn không phủ nhận cũng không thừa nhận. Hắn chỉ nghiêng đầu, để chiếc khăn đen của Mụ Năm trượt nhẹ qua cổ, và đôi mắt trắng dã nhìn Khánh qua làn nước đục.

- Mày nhìn xuống đây đi. Nhìn cho kỹ.

Giọng Tô vang lên như tiếng sủi tăm dưới đáy giếng.

Khánh biết đó là bẫy. Hắn từng bị dụ nhìn vào mắt vong qua gương trong đêm đầu tiên ở tiệm, suýt mất hồn lúc nào không hay. Nhưng lần này hắn không né. Hắn úp ngược bản dập vảy rồng bằng giấy vàng lấy từ thư Sư Tĩnh Giác lên mặt chậu nước.

Những đường vân đá nổi lên trên giấy vàng lập tức hắt bóng xuống nước, chia mặt nước thành chín ô phản chiếu riêng biệt. Khuôn mặt Tô bị khóa vào cả chín ô, không thể tập trung vào một hình duy nhất. Hắn không còn cách nào khác ngoài việc hiện nguyên trạng.

- Mày giết Mụ Năm.

Khánh hạ giọng, bàn tay nắm khánh đồng siết chặt.

- Tại sao?

Tô ngửa cổ cười. Tiếng cười vọng ra từ chín ô nước cùng lúc, tạo thành một thứ tạp âm chói tai khiến gã chủ sạp đứng bên cạnh bất giác lùi lại, hai tay bám vào mép bàn.

- Bà ta không chịu giao danh sách.

Tô nói bằng giọng đều đều như kể chuyện mua bán.

- Âm Vũ cần biết những mối nào đã thức, những tuyến nào còn trống. Bà ta thì cứ lắc đầu, rồi cào bùn từ tay tao, và gọi tên mày.

Khánh cảm thấy cổ họng mình khô lại.

- Gọi tui? Trước khi bà chết?

- Trước khi tao siết cổ bà ta.

Tô sửa lại, giọng không hề dao động.

- Bà ta gọi "thằng Khánh", rồi cười. Tao không hiểu có gì đáng cười lúc đó.

Hắn giơ cổ tay phải quấn dây gai lên ngang mặt nước. Những sợi gai thô ráp xoắn chặt vào da thịt tái nhợt, và trên nút thắt ở giữa, hạt cườm đen nhỏ xíu vẫn còn dính một mẩu chỉ đỏ - đúng loại chỉ kết chuỗi hạt của Mụ Năm.

Khánh nhìn hạt cườm. Rồi nhìn chiếc khăn đen trên cổ Tô.

Đó đủ để kết nối hắn với hiện trường vườn Vỹ Dạ. Không cần thêm gì nữa.

Phía sau lưng Khánh, tiếng bước chân gấp gáp vang lên. Phan Khanh đã vào vị trí. Hai trinh sát áp sát gã chủ sạp từ hai phía, trong khi Phan Khanh trực tiếp rút từ ngăn kéo dưới mặt sạp ra một chiếc điện thoại cũ màn hình nứt.

- Mở ra.

Phan Khanh ra lệnh, giọng lạnh như cắt.

Gã chủ sạp run rẩy mở khóa màn hình. Trong thư viện ảnh hiện ra một loạt hình chụp. Chín phiến đá được tách ra từ một khối nguyên bản, mỗi phiến được bọc trong vải bạt và buộc dây thừng. Những con rồng trên đá không còn nguyên vẹn - đường nét bị nứt vỡ ở nhiều chỗ, và từ các khe nứt rỉ ra chất lỏng sẫm màu mà dưới ánh đèn flash trông như máu đen.

Bình phong Cửu Long. Đã bị tháo thành chín phần.

Phan Khanh cuộn màn hình xuống, tìm thấy ảnh chụp một giao dịch chuyển tiền. Tài khoản nhận đứng tên giả, nhưng dòng ghi chú giao dịch lại do một người ký tên Sư Tĩnh Giác xác nhận môi giới.

- Chụp lại tất cả.

Phan Khanh nói với trinh sát bên cạnh, rồi quay sang gã chủ sạp.

- Mày bị tạm giữ để điều tra về tội tiêu thụ tài sản quốc gia bị đánh cắp và đồng lõa che giấu tội phạm giết người.

Gã chủ sạp không phản kháng. Gã chỉ nhìn xuống chậu nước, nơi khuôn mặt Tô vẫn đang lơ lửng trong chín ô phản chiếu.

- Mày nghĩ mày bắt được tao à?

Tô cười khẽ. Mặt nước bắt đầu sủi bọt.

- Tao đã không còn là người để bị còng tay từ lâu rồi.

Mặt nước trong chậu đột ngột sôi lên. Không phải sôi vì nhiệt, mà vì một vật đang khuấy động từ bên dưới. Những bong bóng đen nổi lên, vỡ ra và tỏa mùi bùn cống hôi thối khắp gian sạp.

Cùng lúc đó, từ rãnh thoát nước nhỏ dưới chân cột bê tông, một dòng nước đen trào ngược lên. Nó không chảy theo hướng dốc tự nhiên. Nó bò ngược lên mặt sàn gạch, tạo thành một vệt dài ngoằn ngoèo như con rắn đang trườn về phía cửa thoát nước chính của chợ.

Tô đang dùng đường nước để bỏ chạy.

- Hắn đi ra phía Bạch Đằng!

Bồi đột ngột hét lên từ ngoài rìa chợ. Thằng bé không nhìn thấy dòng nước, nhưng đôi tai của nó đang run lên, khóe mắt giật liên hồi.

- Con nghe tiếng nước đổi hướng! Miệng cống ở cuối dãy C!

Khánh lao theo hướng Bồi chỉ. Hắn không đuổi kịp trước khi dòng nước chui tọt xuống miệng cống sắt ở cuối dãy hàng, nhưng tay hắn kịp chụp lấy một thứ cứng lạnh trồi lên từ mặt nước đen ngay trước khi nó bị cuốn đi.

Một phiến vảy rồng. Nhỏ bằng nắm tay, lạnh buốt như băng đá.

Từ bên ngoài, Cô Bảy cất giọng. Bà không hét to, chỉ đọc đúng một cái tên như cách bà vẫn gọi những Canh Thoải cũ mỗi khi triệu hồi họ về chầu:

- Tô.

Âm thanh vang lên không lớn, nhưng mặt nước trong rãnh cống lập tức nứt ra thành những vân trắng như thủy tinh vỡ. Từ dưới lòng cống, một tiếng rít vọng lên - đau đớn và phẫn nộ.

Dấu móc nước trên cổ tay Tô đã nứt. Hắn vẫn thoát được, nhưng không còn nguyên vẹn như trước.

Những thứ hắn bỏ lại nổi lên từ miệng cống. Đó là chiếc khăn đen của Mụ Năm ướt sũng nước bùn và vòng dây gai đứt làm đôi, hạt cườm vẫn còn mắc trên nút thắt. Vật cuối cùng là một thẻ sáp nhỏ cỡ ngón tay cái, trên đó khắc dòng chữ: "Đập Đá - 15/06".

Phan Khanh cúi xuống nhặt từng món, gói vào túi ni-lon riêng biệt. Anh không nói gì về giá trị pháp lý, nhưng cách anh nâng niu chiếc khăn của Mụ Năm trước khi bỏ vào túi chứng cứ đủ để Khánh biết anh đã chấp nhận mọi thứ mình vừa thấy.

- Ngày 15 tháng Sáu.

Quang nói qua bộ đàm, giọng căng thẳng.

- Còn ba ngày nữa. Chúng định làm gì ở Đập Đá?

Trước khi mặt nước trong chậu tan hẳn, giọng Tô vọng lên lần cuối, nhỏ và rè như tiếng bong bóng vỡ:

- Mang đến một ký ức... Ký ức về người đàn bà từng gọi mày là con... Nếu không, chín phiến đá sẽ chìm vĩnh viễn, và vong hồn Quan Đôi sẽ tan trong nước sông Hương.

Mặt nước hạ xuống, trả lại chậu nhôm trống rỗng với lớp cặn bùn dưới đáy. Gã chủ sạp bị dẫn đi. Những tiểu thương xung quanh đã dọn hết hàng từ lâu, chỉ còn lại ánh đèn neon nhấp nháy trên trần chợ và tiếng gió thổi qua những lối đi trống.

Khánh đứng im. Tay hắn vẫn nắm chặt phiến vảy rồng lạnh buốt. Hắn không biết ký ức về người đàn bà nào. Mẹ hắn mất khi hắn còn quá nhỏ để nhớ mặt. Người nuôi hắn là Ông Tư. Không có đàn bà nào từng gọi hắn là con.

Nhưng Tô đã nói Mụ Năm để lại câu trả lời trong tiệm Vong Ký.

Lúc này, Bồi chạy lại từ phía cổng chợ. Thằng bé thở hổn hển, hai ống quần học sinh lấm lem bùn đất. Nó nhìn Khánh, rồi nhìn phiến vảy rồng trên tay hắn, rồi nhìn xuống đất.

- Eng Khánh...

Bồi lí nhí, tay mân mê quai cặp.

- Thực ra mụ Năm có gửi cho con một phong thư.

Khánh quay phắt lại.

- Mi nói sao?

Bồi run run mở lớp lót trong cùng của chiếc cặp sách. Từ khe vải rách, nó rút ra một phong bì giấy vàng đã nhàu nát, các góc sờn rách như thể đã bị gấp đi gấp lại nhiều lần. Trên mặt phong bì, nét chữ viết bằng mực tàu đen đã hơi nhòe vì hơi ẩm, nhưng vẫn đọc rõ từng chữ.

Bồi đưa phong thư cho Khánh, giọng nó vỡ ra vì cố kìm nén:

- Mụ Năm đưa cho con tối hôm mùng hai tháng Sáu. Mụ dặn con phải giữ thật kỹ. Chỉ được trao khi kẻ giết mụ tự nhận hắn biết có thư ni tồn tại. Con sợ đưa sớm thì kẻ xấu biết đường đổi tuyến chuyển bình phong, nên con mới giấu tới chừ...

Khánh đón lấy phong thư. Trên bì thư giấy vàng nhàu nát, nét chữ của Mụ Năm run run nhưng vẫn thẳng hàng. Đó là nét chữ của một người đàn bà đã biết mình không còn nhiều thời gian, nhưng vẫn cố viết cho thật rõ ràng.

- Gửi Khánh, chỉ mở khi kẻ giết mụ tự nhận hắn biết thư ni.

Chương khác

Xem thêm