TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 117: Bùn Đen Dưới Móng Tay

Ngày 10/06/2026. Cánh cửa gỗ phòng làm việc của Phan Khanh khép lại, ngăn đôi tiếng còi xe ồn ã từ phía đường Trần Hưng Đạo dội vào. Bên trong, chiếc…

Nội dung chương

Ngày 10/06/2026.

Cánh cửa gỗ phòng làm việc của Phan Khanh khép lại, ngăn đôi tiếng còi xe ồn ã từ phía đường Trần Hưng Đạo dội vào. Bên trong, chiếc quạt trần cũ kỹ quay chậm, cố xua cái nóng hầm hập của ngày mười tháng sáu năm hai ngàn không trăm hai mươi sáu. Nó chỉ tạo ra những luồng gió khô khốc, mang theo mùi giấy tờ lưu trữ lâu ngày.

Phan Khanh ngồi sau bàn làm việc, gương mặt mệt mỏi hằn rõ những quầng thâm quanh mắt. Anh không vòng vo mà đẩy thẳng tập hồ sơ bìa xanh về phía Khánh và Quang đang ngồi đối diện.

- Kết quả khám nghiệm tử thi của mụ Năm đã có từ sáng nay.

Phan Khanh nói, giọng khàn đặc vì thiếu ngủ.

- Các cậu tự xem đi.

Khánh với tay lấy tập hồ sơ, lật trang đầu tiên. Những dòng chữ đánh máy vô hồn hiện ra dưới ánh đèn tuýp nhấp nháy. Nguyên nhân tử vong được xác định rõ ràng: ngạt thở do một dải nước lẫn bùn tạo áp lực siết quanh cổ từ phía sau. Trên da và áo nạn nhân có vài sợi gai dầu rời, nhưng giám định không thấy vết hằn phù hợp với việc dùng dây làm hung khí. Chúng chỉ là dấu vết chuyển tiếp, nhiều khả năng bám từ người Tay Tô, mạng lưới vận chuyển hoặc dây buộc trên chiếc ghe hắn sử dụng.

- Vết bầm tím ở hai bên cổ tay nạn nhân rất sâu.

Phan Khanh gõ ngón tay lên mặt bàn, chỉ vào tấm ảnh chụp cận cảnh thi thể mụ Năm trong hồ sơ.

- Điều này chứng tỏ mụ Năm đã chống cự vô cùng quyết liệt trước khi lịm đi. Kẻ thủ ác phải là người có sức vóc lớn, hoặc ít nhất là có một lực ghì rất mạnh từ phía sau để khống chế hoàn toàn một người già có thâm niên lao động sông nước như mụ. Hiện trường không có thư tuyệt mệnh, không có dấu hiệu tự trói hay bất kỳ chi tiết nào cho thấy nạn nhân chủ động tìm đến cái chết. Đây là một vụ giết người cướp của hoặc thanh toán nhân chứng.

Quang ghé mắt nhìn vào tấm ảnh, chân mày nhíu chặt lại.

- Còn báo cáo độc chất thì răng? Có phát hiện chất gây mê hay thuốc ngủ chi không anh Khanh?

- Không có gì.

Phan Khanh lắc đầu.

- Trong máu nạn nhân hoàn toàn sạch sẽ. Mụ Năm hoàn toàn tỉnh táo khi bị tấn công. Nhưng có một chi tiết này mà các cậu cần lưu ý.

Khánh lật sang trang tiếp theo, nơi có ảnh chụp cận cảnh bàn tay của mụ Năm. Dưới móng tay phải của mụ có những vệt màu tối bám chặt. Hắn chỉ ngón tay vào đó, ngước lên nhìn Phan Khanh.

- Cái ni là bùn đất phải không?

- Đúng vậy.

Phan Khanh gật đầu.

- Kết quả phân tích mẫu vật dưới móng tay phải của mụ Năm cho thấy đó là bùn đen lẫn vụn vỏ hến và tro nhang. Mẫu bùn này hoàn toàn không trùng khớp với đất cát trong vườn nhà mụ ở Vỹ Dạ. Nó chứa hàm lượng cao các khoáng chất đặc trưng của vùng nước chảy xiết, cụ thể là trùng khớp với lớp bùn sát chân kè đá ở Bến Đập Đá.

Quang đẩy gọng kính, lẩm bẩm.

- Bùn Bến Đập Đá... Răng mụ Năm lại có bùn ở đó dưới móng tay khi bị giết tại nhà riêng ở Vỹ Dạ? Hay là mụ đã đến đó trước khi chết?

- Hoặc là kẻ giết mụ đã mang bùn từ bến đó đến nhà mụ.

Khánh trầm giọng, mắt vẫn dán vào tấm ảnh bàn tay co quắp của người quá cố.

- Mụ Năm đã cào vào tay hắn trong lúc giãy giụa. Bùn đen dưới móng tay mụ chính là thứ bám trên người kẻ thủ ác. Hắn vừa từ dưới sông lên bờ là tới thẳng nhà mụ liền.

Phan Khanh không phủ nhận giả thuyết của Khánh. Anh mở ngăn kéo, lấy ra một túi niêm phong nhựa trong suốt, bên trong chứa một mảnh giấy nhỏ đã ngả màu vàng ướt.

- Đây là vật chứng thu được trong túi áo khoác của mụ Năm. Một mảnh giấy biên nhận mua chín bó nhang trắng tại sạp C17 Chợ Đông Ba. Các cậu nhìn mặt sau đi.

Khánh đón lấy túi niêm phong. Ở mặt sau của mảnh giấy biên nhận, có một hình vẽ bằng mực son đỏ đã bị nhòe đi một phần do thấm nước. Đó là hình vẽ chín chiếc vảy rồng xếp chồng lên nhau theo một thứ tự kỳ lạ.

Quang vừa nhìn thấy hình vẽ liền biến sắc. Anh vội vàng rút từ trong túi xách ra một bản sao tài liệu kỹ thuật mà anh đã chép lại từ các mảnh vỡ của nghê đá Ngọ Môn và bình phong Cửu Long.

- Anh Khanh, cho tui mượn cái kính lúp.

Quang đặt mảnh giấy biên nhận cạnh bản vẽ của mình, chăm chú soi từng nét mực. Sau vài phút, anh ngẩng đầu lên, giọng run run.

- Trùng khớp rồi. Ký hiệu kho trên mảnh giấy này có hình vuông khuyết góc phải. Đây chính là mã vận chuyển đá cổ từng xuất hiện trên lớp bọc gậy nghê đá. Tuyến đường này chuyên dùng cho các kiện hàng chuyển qua đường Bạch Đằng để vào Đại Nội ngày xưa. Kẻ vẽ chín vảy rồng này biết rất rõ cách thức vận hành của mạng lưới chuyển tà vật.

Khánh im lặng, ngón tay vô thức miết nhẹ lên lớp nhựa của túi niêm phong. Chợ Đông Ba, sạp C17, Bến Đập Đá. Những địa danh này đang nối lại với nhau bằng một sợi chỉ đỏ đẫm máu.

Phan Khanh nhìn Khánh, rồi chậm rãi rút từ trong cặp tài liệu ra một tập hồ sơ thứ hai. Tập hồ sơ này mỏng hơn, bìa ngoài ghi rõ: "Hoàng Thị Lan, Gia Hội, 2024". Anh đặt nó ngay trước mặt Khánh.

- Đây là hồ sơ vụ án của vợ tôi hai năm trước. Vụ án đã bị khép lại với kết luận tự sát, nhưng tôi chưa bao giờ tin vào điều đó. Trong các lời khai cũ của những người xung quanh khu Gia Hội thời điểm đó, có một người nhắc đến việc Lan từng đến tiệm Vong Ký của cậu trước khi cô ấy mất.

Khánh nhìn tập hồ sơ, rồi nhìn thẳng vào mắt Phan Khanh. Hắn thấy trong mắt người sĩ quan cảnh sát hình sự kia không có sự nghi ngờ hay thù hận, chỉ có một nỗi đau đớn được kìm nén suốt hai năm qua.

- Anh muốn tui đọc cái ni?

- Tôi muốn cậu biết rằng tôi không chỉ điều tra vụ án của mụ Năm vì nhiệm vụ.

Phan Khanh nói, giọng trầm xuống.

- Tôi cần biết sự thật về cái chết của vợ tôi. Chiếc nhẫn cưới của cô ấy và tập hồ sơ này... tôi để ở đây. Cậu có thể xem bất cứ lúc nào.

Khánh không mở tập hồ sơ ra. Hắn chỉ lật trang đầu tiên để xác nhận ngày tháng ghi trên biên bản, sau đó đẩy tập hồ sơ trở lại phía Phan Khanh.

- Cất đi anh Khanh. Khi mô tìm được bình phong Cửu Long và bắt được kẻ giết mụ Năm, tui sẽ tự tay mở tập hồ sơ ni ra đọc. Chừ chưa phải lúc. Chuyện của vợ anh và chuyện của mụ Năm tuy có liên quan đến tiệm Vong Ký, nhưng tui không muốn bị phân tâm bởi những thứ chưa thể giải quyết.

Phan Khanh im lặng một lúc, rồi thu tập hồ sơ của Hoàng Thị Lan lại, cất vào ngăn kéo khóa kín.

- Được. Tôi tôn trọng quyết định của cậu. Bây giờ chúng ta ra Bến Đập Đá. Lực lượng của tôi đang túc trực ở đó.

***

Giữa trưa, Bến Đập Đá nóng như một lò nung khổng lồ. Nắng gắt chiếu xuống mặt Sông Hương làm bốc lên hơi nước hầm hập, mang theo mùi tanh nồng của bùn đất và váng dầu đen từ những chiếc thuyền máy chạy dọc sông. Nước sông ở khu vực này chảy xiết, đập vào chân kè đá tạo thành những bọt sóng đục ngầu.

Khánh, Quang, o Bảy và Bồi đứng sát mép nước, dưới bóng râm che mát của một cây phượng vĩ già đang kỳ trổ hoa đỏ rực. Phan Khanh đứng cách đó vài mét, vờ như đang kiểm tra điện thoại nhưng mắt vẫn không ngừng quan sát xung quanh.

Khánh lấy túi niêm phong chứa mảnh giấy biên nhận sạp C17 ra, đưa cho Bồi.

- Bồi, mi nghe thử trong ni có chi không.

Thằng bé nhận lấy túi nhựa bằng cả hai tay. Nó nhắm mắt lại, áp sát túi niêm phong vào tai phải của mình. Gương mặt nhỏ nhắn của nó dần căng thẳng, đôi lông mày nhíu chặt lại như đang cố gắng lọc ra một âm thanh cực nhỏ giữa tiếng sóng vỗ rì rầm của sông Hương.

- Con nghe thấy tiếng nước chảy... mạnh lắm.

Bồi nói nhỏ, giọng run run.

- Có tiếng bước chân nện trên đá. Một... hai... ba... bốn... năm... sáu... bảy... tám... chín. Tiếng đếm của một người đàn ông. Giọng hắn lạnh lắm, giống như tiếng nước đá chạm vào nhau.

O Bảy cúi xuống, hỏi khẽ:

- Hắn còn nói chi nữa không con?

Bồi đột ngột mở to mắt, gương mặt cắt không còn giọt máu. Nó vô thức lùi lại một bước, suýt chút nữa trượt chân ngã xuống mép kè đá nếu Khánh không kịp thời túm lấy cổ áo sau của nó giật mạnh lại.

- Bồi! Có chuyện chi rứa?

Khánh gắt nhẹ.

- Giọng đàn bà...

Bồi thở hổn hển, tay chỉ xuống dòng nước đục ngầu dưới chân kè.

- Giọng đàn bà từng gọi con trong sương đêm hôm trước. Mụ nói... "Bồi, đừng bước xuống". Mụ nói rất nhanh rồi biến mất.

Ngay khi Bồi vừa dứt lời, một dải bùn đen từ dưới dòng nước xiết đột ngột trườn lên, bám chặt vào bậc đá nơi chân Bồi vừa đứng lúc nãy. Dải bùn đó lạnh buốt, bốc lên mùi tanh của sắt gỉ và tro nhang cũ, giống hệt mùi bùn dưới móng tay của mụ Năm trong ảnh khám nghiệm.

Khánh nhanh tay kéo hẳn Bồi ra sau lưng mình. Hắn nhìn dải bùn đang từ từ rút ngược xuống sông như một sinh vật có sự sống.

O Bảy bước lên trước, rút từ trong túi áo ra một nén nhang trắng. Bà không cần bật lửa mà chỉ dùng ngón tay cái có vết sẹo chữ X miết mạnh lên đầu nhang. Nén nhang lập tức bén lửa, tỏa ra làn khói trắng đục, thơm mùi trầm cổ. Bà vẩy vài giọt nước sông lên đầu nén nhang rồi cắm thẳng vào khe đá nơi dải bùn vừa trườn qua.

Khói nhang không bay lên trời mà tụ lại thành một vệt mỏng, bò sát mặt đất rồi chìm xuống nước.

- Dấu nước ni không phải của người sống.

O Bảy trầm giọng, mắt nhìn đăm đăm vào làn khói đang tan dưới dòng nước xiết.

- Đây là dấu của một Canh Thoải đã phản bản môn, rời bỏ quyền gọi từ lâu. Hắn dùng nước sông Hương để che giấu hành tung, nhưng mùi tro nhang của Thoải Phủ thì không thể lẫn đi mô được. Hắn đang ở rất gần đây.

- Hắn là ai o?

Khánh hỏi.

- O chưa dám chắc.

O Bảy lắc đầu, gương mặt già nua hiện lên vẻ lo âu.

- Nhưng kẻ ni biết rất rõ cách đi dưới nước mà không để lại bóng. Hắn đã dùng cách ni để tiếp cận nhà mụ Năm ở Vỹ Dạ mà không ai hay biết.

Phan Khanh từ phía sau bước tới, đưa cho Khánh một chiếc máy tính bảng đang hiển thị đoạn video giám sát đường phố.

- Đây là dữ liệu lưu trữ từ camera an ninh của một nhà dân gần Chợ Đông Ba, ghi lúc năm giờ sáng ngày 03/06, ngay sau thời điểm mụ Năm bị sát hại.

Khánh và Quang cùng nhìn vào màn hình. Trong đoạn video mờ căm dưới ánh sáng nhập nhẹm của buổi bình minh, có một bóng người đàn ông dáng đi hơi lệch, khoác trên vai một chiếc khăn đen quen thuộc.

- Đó là khăn của mụ Năm.

Khánh nhận ra ngay chiếc khăn rằn đen mà mụ Năm vẫn thường quấn trên đầu mỗi khi chèo ghe.

- Hắn lấy khăn của mụ sau khi giết người.

Người đàn ông trong video đi thẳng vào lối sạp C khu Đông Ba, hướng về phía sạp C17. Điều kỳ lạ là cổ tay của hắn luôn ướt đẫm nước, dù trời sáng hôm đó hoàn toàn khô ráo. Hắn bước vào sạp C17 và không bao giờ trở ra nữa. Tất cả các camera ở các lối ra của chợ đều không ghi nhận được hình ảnh của hắn.

- Phan Khanh, anh phóng to khung hình cuối cùng trước khi hắn vào sạp đi.

Khánh nói.

Phan Khanh chạm vào màn hình, thực hiện thao tác zoom cận cảnh vào cổ tay trái của người đàn ông khi hắn giơ tay lên gạt tấm mành che của sạp chợ.

Dưới ánh sáng yếu ớt của camera, trên cổ tay trái nhợt nhạt của người đàn ông hiện rõ một vết sẹo đóng cháy màu đen bầm, uốn lượn thành hình một móc nước ngược chiều kim đồng hồ. Vết sẹo trông như một dấu ấn bị nung đỏ rồi áp thẳng vào da thịt, xung quanh vẫn còn sưng tấy.

O Bảy nhìn thấy vết sẹo hình móc nước ngược liền biến sắc. Bà vô thức siết chặt hai bàn tay vào nhau, giọng run lên vì giận dữ xen lẫn kinh hoàng.

- Đúng là hắn... Dấu móc nước ngược của kẻ phản đồ. Hắn chính là Tay Tô.

Chương khác

Xem thêm