TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 118: Tro Đen Trên Vảy Rồng

Ngày 11/06/2026. Cái nóng của ngày 11 tháng 6 năm 2026 ập xuống Bao Vinh từ lúc mặt trời chưa kịp ló dạng. Hơi nước từ sông Hương bốc lên, mang theo mùi…

Nội dung chương

Ngày 11/06/2026.

Cái nóng của ngày 11 tháng 6 năm 2026 ập xuống Bao Vinh từ lúc mặt trời chưa kịp ló dạng. Hơi nước từ sông Hương bốc lên, mang theo mùi bùn non và rong rêu mục nát, quánh đặc lại trong không gian chật hẹp của tiệm Vong Ký. Khánh ngồi gác chân lên bậu cửa gỗ, tay cầm chiếc quạt nan rách mép quạt lấy quạt để, miệng không ngừng cằn nhằn về thời tiết quái gở của mùa hè xứ Huế.

Một gã thanh niên mặc áo nâu sồng bước vào tiệm. Dáng gã lóng ngóng, hai ống quần xắn cao để lộ bắp chân dính đầy đất cát khô cứng. Gã nhìn quanh quất một hồi rồi rút từ trong túi vải thô ra một phong thư bằng giấy bồi dày cộm, đặt lên mặt quầy gỗ.

- Cho hỏi đây có phải tiệm Vong Ký không hè? Có người gửi cái ni cho anh Khánh.

Khánh chưa kịp đứng dậy thì Phan Khanh đã từ gian trong bước ra. Đại úy cảnh sát hình sự nhanh như cắt chặn gã thanh niên lại, một tay giữ chặt bả vai gã, tay kia rút thẻ ngành ra trước mặt.

- Công an đây. Ai gửi phong thư ni? Cậu quan hệ răng với người gửi?

Gã thanh niên hoảng hốt, hai đầu gối run bần bật, vội vàng chắp tay phân bua.

- Ôn ơi, tui chỉ là đứa chạy xe ôm quanh cổng chùa Từ Đàm thôi. Sáng ni có người đưa cho tui tờ năm chục ngàn ướt nhẹp, bảo mang thư ni giao tận tay anh Khánh ở Bao Vinh. Tui chỉ nhận tiền giao việc chứ không biết người gửi là ai hết.

Phan Khanh gặng hỏi thêm vài câu về nhân dạng của người gửi thư. Gã thanh niên chỉ lắc đầu, khai rằng người đó đội nón lá sụp che khuất mặt và mặc áo mưa cánh dơi rộng thùng thình giữa trời nắng. Bàn tay kẻ ấy tái mét như đã ngâm nước lâu ngày. Nhận thấy gã thanh niên thực sự không biết gì thêm, Phan Khanh tạm giữ gã ở gian sau để lấy lời khai chi tiết, đồng thời ra hiệu cho Khánh mở thư.

Khánh cầm phong thư lên. Giấy bồi thô ráp cọ vào đầu ngón tay hắn nhám cào. Hắn dùng con dao rọc giấy rạch nhẹ mép phong bì. Bên trong không có thư viết tay thông thường, chỉ có một bản dập bằng giấy vàng mã khổ lớn.

Khi Khánh trải bản giấy vàng ra mặt bàn, một mùi đá ẩm mốc lẫn vị tanh nồng của máu khô xộc thẳng vào mũi. Dọc theo mép bản dập là những vệt chất dịch màu đỏ sậm, đã khô lại thành những vảy cứng.

Quang bước lại gần, đẩy gọng kính cận lên sát sống mũi, chăm chú quan sát bản dập.

- Chất đỏ ni cùng loại với thứ dịch rỉ ra từ bình phong Cửu Long ở lăng Khải Định mà chúng ta thấy hôm trước. Kẻ gửi cái ni chắc chắn đã tiếp xúc trực tiếp với khối đá sau khi nó bị cướp đi.

Khánh lật mặt sau của bản dập giấy vàng. Ở đó có một dòng chữ viết bằng mực Tàu đen đặc, nét chữ cứng cáp nhưng nguệch ngoạc như được viết vội: "Muốn giữ mạng cho Nguyễn Văn Đôi thì bảo thằng trông coi tiệm tránh xa sạp C17 Chợ Đông Ba. Đừng đưa o Bảy đến đó. Hạn chót đến hết ngày 15 tháng 6."

Phía dưới dòng chữ là chữ ký của Sư Tĩnh Giác.

Quang rút chiếc kính lúp cầm tay từ trong túi áo ra, soi kỹ vào phần chữ ký rồi lắc đầu.

- Nét chữ ký ni được viết sau phần nội dung. Nhìn độ thấm của mực vào thớ giấy bồi thì thấy rõ hai loại mực khác nhau hoàn toàn. Loại mực viết nội dung là mực Tàu pha nước sông, còn chữ ký là mực tàu khô nguyên chất. Sư Tĩnh Giác có thể chỉ là người bảo chứng hoặc kẻ môi giới đứng giữa để hợp thức hóa giao dịch âm ni thôi. Chưa đủ căn cứ để nói ông ta trực tiếp ra lệnh sát hại mụ Năm.

Khánh xếp bản dập lại, nét mặt đăm chiêu.

- O Bảy đâu rồi anh Quang?

- O đang ở nhà bên Kim Long. Để tao gọi o qua.

Quang đáp rồi rút điện thoại ra gọi.

Nửa tiếng sau, o Bảy có mặt tại tiệm Vong Ký. Gương mặt o hằn rõ những nếp nhăn mỏi mệt, đôi mắt Canh Thoải vốn tinh anh nay đượm vẻ u uất sau cái chết đột ngột của mụ Năm. O nhìn bản dập vảy rồng trên bàn, không nói không rằng, rút từ trong túi áo ra một nén nhang trắng.

O Bảy không dùng bật lửa. O miết mạnh ngón tay cái có vết sẹo chữ X lên đầu nén nhang. Một đốm lửa đỏ rực bùng lên, tỏa ra làn khói trắng đục thơm mùi trầm cổ. O gõ nhẹ nén nhang vào góc bản dập giấy vàng, để tàn nhang rơi xuống đĩa sứ trắng đặt sẵn trên bàn.

Góc giấy vàng bén lửa nhang, cháy âm ỉ rồi chuyển dần thành một lớp tro đen kịt. Kỳ lạ thay, lớp tro không rã ra mà tự động co cụm lại, xoay tròn trên mặt đĩa sứ rồi tụ thành một hình móc nước ngược chiều kim đồng hồ.

O Bảy nhìn chằm chằm vào vệt tro đen, giọng o run lên vì kìm nén.

- Đúng là dấu của thằng Tô rồi.

Khánh nhíu mày hỏi.

- Tay Tô là ai rứa o?

O Bảy thở dài, ngồi xuống chiếc ghế đẩu đối diện Khánh.

- Hắn từng là Canh Thoải tuần đoạn ở khu vực Bến Đập Đá. Năm 1990, hắn tự ý phá thệ, bỏ quyền gọi của bản môn để đi theo hầu hạ Âm Vũ. Từ đó đến chừ, hắn chuyên giúp lão gom tên vong dọc sông Hương. O không biết chừ hắn đang neo hồn vào vật chi để tồn tại trên bờ, nhưng dấu móc nước ni thì không sai đi mô được. Hắn chính là kẻ đã ra tay với mụ Năm.

Thằng Bồi từ nãy đến giờ vẫn im lặng đứng nép sau lưng Khánh. Nó tò mò nhìn bản dập vảy rồng bằng giấy vàng, tai nó khẽ động đậy như nghe thấy tiếng động lạ.

- Eng Khánh ơi, con nghe thấy tiếng chi ghê lắm.

Khánh quay lại, xoa đầu thằng bé.

- Mi nghe thấy chi? Nói nghe coi.

Bồi áp tai sát vào bản dập giấy vàng, hai mắt nhắm nghiền.

- Có tiếng đá va vào nhau... Một, hai, ba... chín lần. Tiếng va mạnh lắm, giống như có ai đang dùng búa đập vào đá dưới lòng sông. Rồi có tiếng ông quan hét lên: "Đừng để chúng bẻ con rồng giữa! Đừng để chúng bẻ!"

Quang nghe vậy liền biến sắc mặt, vội vàng giải thích cho Khánh và Phan Khanh.

- Bình phong Cửu Long vốn là một khối đá nguyên bản. Lời Bồi nghe được nghĩa là phe Âm Vũ đang tháo rời bình phong thành chín phiến đá nhỏ. Chúng làm rứa để dễ bề vận chuyển qua các tuyến đường sông mà không làm kinh động đến các Canh Thoải tuần đoạn khác. Chúng muốn biến tà vật ni thành một thứ phương tiện vận chuyển âm khí.

Khánh đứng dậy, đi lại quanh quầy gỗ. Hắn biết nếu cứ để đối phương dắt mũi thì không chỉ mất bình phong mà ngay cả hồn Quan Đôi cũng bị xé nát theo chín phiến đá kia. Hắn cúi xuống gầm quầy, lôi ra một chiếc hộp gỗ rỗng phủ đầy bụi.

- Phan Khanh, anh cho tui mượn cây kim.

Phan Khanh rút trong ví ra một cây kim ghim nhỏ đưa cho Khánh. Khánh không ngần ngại đâm mạnh vào đầu ngón tay trỏ của mình. Một giọt máu đỏ tươi rỉ ra. Hắn mút nhẹ đầu ngón tay, vị tanh nồng của máu lan ra đầu lưỡi, rồi hắn quẹt giọt máu đó lên sợi chỉ đỏ đang buộc quanh chiếc hộp gỗ rỗng.

Hắn dùng Hương Thuật để tạo mối liên kết.

- Cái ni là bẫy định vị. Chỉ cần Tay Tô chạm vào chiếc hộp ni ở Chợ Đông Ba, sợi chỉ đỏ sẽ lập tức đổi màu và lưu lại dấu nước của hắn trong vòng một tuần. Dù hắn có lặn sâu dưới sông Hương thì tui cũng tìm ra được.

Phan Khanh gật đầu, nét mặt nghiêm nghị của một cảnh sát hình sự dày dạn kinh nghiệm hiện rõ.

- Được rồi. Chiều ni tôi sẽ ba trí trinh sát mật phục ở ba lối ra vào của sạp C17 Chợ Đông Ba. Quang, cậu thuê một bàn ở quán cà phê đối diện sạp để quan sát từ trên cao. Còn Khánh, cậu mang chiếc hộp ni vào sạp để dụ hắn xuất hiện. Nhưng tôi cấm cậu không được tự ý đuổi theo nghi phạm xuống cống ngầm hay ra mép sông. Dưới nước là địa bàn của tụi hắn, cậu nhảy xuống đó là tôi chịu chết, không vớt kịp mô.

Khánh tặc lưỡi, giọng uể oải.

- Biết rồi ôn ơi. Tui còn yêu mạng mình lắm, chưa muốn làm vong sớm đâu.

Đến cuối ngày, khi Phan Khanh chuẩn bị cho người đưa gã thanh niên giao thư ra về sau khi đã hoàn tất thủ tục lấy lời khai, gã thanh niên bỗng đứng khựng lại ngay ngưỡng cửa tiệm Vong Ký.

Hai vai gã cứng đờ, đầu gã ngoẹo sang một bên một cách phi tự nhiên. Đôi mắt gã trợn ngược, chỉ còn lại lòng trắng dã. Gã quay lại nhìn thẳng vào Khánh, giọng nói phát ra từ miệng gã không còn là giọng run rẩy của gã xe ôm lúc sáng, mà là một giọng khàn đặc, ướt sũng hơi nước sông.

- Mụ già gọi tên anh Khánh trước khi tắt thở, còn Tay Tô nghe rõ.

Nói xong câu đó, gã thanh niên đổ sụp xuống đất như một khúc gỗ bị rút hết xương. Hai người lính hình sự vội vàng đỡ gã dậy. Khi tỉnh lại, gã ngơ ngác nhìn xung quanh, hoàn toàn không nhớ mình vừa nói cái gì.

***

Đêm xuống, một cơn dông bất chợt ập về Bao Vinh. Tiếng sấm rền vang từ phía thượng nguồn sông Hương dội lại, làm rung chuyển những cánh cửa kính cũ kỹ của tiệm Vong Ký. Nước sông dâng cao, vỗ oàm oạp vào những cây cọc tre dưới chân tiệm.

Khánh ngồi một mình trước bàn thờ khách trú. Chiếc hộp gỗ rỗng quấn sợi chỉ đỏ thấm máu vẫn đặt ngay ngắn trên mặt bàn trước mặt hắn.

Đột nhiên, sợi chỉ đỏ quấn quanh hộp từ từ chuyển sang màu đen kịt, bắt đầu rỉ ra những giọt nước xám xịt, bốc mùi bùn cống hôi thối. Nước từ sợi chỉ chảy ra thành từng vệt dài trên mặt bàn gỗ, tự uốn lượn thành hình một móc nước ngược chiều kim đồng hồ.

Cùng lúc đó, từ phía Chợ Đông Ba nương theo tiếng gió rít qua các kẽ lá, một tiếng cười khàn đặc vọng lại, rót thẳng vào tai Khánh.

- Đến đây đi... Một mình mi thôi...

Chương khác

Xem thêm