TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 116: Tiếng Gọi Trong Sương

Ngày 09/06/2026. Ngày mồng chín tháng Sáu năm 2026. Sương Cồn Hến dậy sớm hơn cả người. Khánh vừa nhảy khỏi xuồng tuần tra thì thấy Bồi đã đi mất nửa…

Nội dung chương

Ngày 09/06/2026.

Ngày mồng chín tháng Sáu năm 2026. Sương Cồn Hến dậy sớm hơn cả người.

Khánh vừa nhảy khỏi xuồng tuần tra thì thấy Bồi đã đi mất nửa thân vào màn trắng. Thằng bé mười tuổi không chạy. Nó bước đều, hai tay buông dọc hông, đầu nghiêng như ghé tai vào một thứ chỉ nó nghe được. Mép bến cũ sạt từ mùa lụt năm trước mở ra ngay trước mặt nó, gạch vồ trơn, nước xoáy đen ngòm.

- Bồi! Đứng lại!

Khánh lao theo. Gió sông tạt thẳng mặt, mang mùi bùn và dầu máy nguội. Sợi dây thừng Quang buộc quanh thắt lưng hắn giật căng, kéo vai hắn lùi lại nửa nhịp.

- Khánh! Chậm lại! Sương dày quá, tao không thấy đường!

Quang gào sau lưng. Giọng anh bị sương bóp méo, nghe như từ dưới đất vọng lên. Phía bờ đá thấp hơn, tiếng giày da của Phan Khanh nện khô khốc. Anh vòng xuống chặn hướng Bồi đang đi, khẩu lệnh ngắn gọn vang lên rồi chìm ngay trong trắng đục.

Không ai trong hai người nghe thấy giọng đàn bà.

Chỉ có Bồi.

- Con nghe mạ gọi. Mạ đợi con.

Nó nói vậy, nhỏ rí, đều đều, như đọc lại một câu ai nhét sẵn vào miệng. Khánh thấy rõ gáy thằng bé ướt sũng. Tóc nó dính thành mảng. Mỗi bước chân đều chạm sát mép gạch sứt.

- Bồi! Nắm tay tui! Đừng bước nữa!

Khánh rướn tới. Dây thừng căng hết cỡ, siết ngang bụng hắn đau điếng. Hắn vẫn lao. Gót giày trượt trên rêu. Khoảng cách còn vài thước thì Bồi nhấc chân, định đặt xuống chỗ gạch đã sụt.

Khánh túm cổ áo thằng bé, kéo mạnh về phía mình.

Cả hai ngã ra nền gạch ướt.

Đúng chỗ Bồi vừa định đặt chân, mặt nước vỡ lên. Một bàn tay làm bằng bùn và nước trồi cao ngang mắt cá chân, năm ngón xòe rộng rồi quờ hụt. Nó đập xuống nền, để lại năm vệt bùn dài, lạnh, còn động đậy như sống. Khánh đạp gót lên mép vệt ấy. Bùn tan chậm, để lộ gạch xám bên dưới.

- Nằm yên.

Khánh đè vai Bồi xuống, thở hổn hển. Tim hắn đập loạn nhưng miệng vẫn cằn.

- Mi muốn xuống nuôi cá hả? Hả?

Bồi nheo mắt. Lớp mờ trong mắt nó vỡ ra từng mảng. Nó nhìn Khánh, rồi nhìn chỗ năm vệt bùn, môi run.

- Eng... con nghe mạ gọi mà.

- Ai?

- Không biết. Chỉ nghe “Bồi ơi”. Giọng... mềm. Gọi hoài.

Phan Khanh chạy tới, súng còn trong bao nhưng tay đã sẵn trên nắp. Anh quét mắt một vòng sương, không thấy người thứ ba. Quang cũng lết tới, mặt tái, sợi dây thừng vẫn quấn chặt cổ tay anh đến đỏ rát.

- Tao không nghe gì hết, Khánh. Chỉ có gió.

- Tui cũng không.

Khánh nhìn năm vệt bùn đang nhạt dần. Hắn không gạt lời Bồi. Hắn chỉ siết chặt cổ áo thằng bé thêm một cái, như sợ nó lại đứng dậy bước tiếp.

- Từ chừ, giọng nào gọi mi cũng không được đi một mình. Phải nắm tay tui. Nghe chưa?

Bồi gật. Nước mắt nó không rơi, chỉ đọng ở đuôi mắt, bị sương lạnh làm se lại.

Họ đưa Bồi lên chỗ đất cao hơn. Cô Bảy đã đứng sẵn ở bờ cồn, tay cầm ba nén nhang trắng chưa châm. O không hỏi nhiều. O bảo Bồi há miệng, soi tai, ấn nhẹ hai bên thái dương bằng ngón cái có sẹo chữ X mờ.

- Âm giác nó bị bắt trúng thiệt. Không phải tưởng.

O nói ngắn, giọng thấp.

- Nhưng kẻ gọi không nhất thiết đang đứng gần. Vong vọng qua vật neo cũng làm được chuyện ni. Vật đi, tiếng đi theo.

- Vật chi?

- Chưa biết. Chỉ biết nó vừa đi ngang chỗ ni.

Khánh quỳ xuống ngang tầm mắt Bồi. Hắn không pha trò. Hắn cũng không đuổi thằng bé về chỗ “an toàn” như mọi lần.

- Nói lại đúng câu mi nghe. Tui ghi.

- Con chỉ nghe tiếng gọi "Bồi ơi". Họ gọi hoài. Con quay theo thì... hết nhớ.

- Mặt?

- Không thấy.

- Từ sông hay từ đâu?

- Không biết. Như từ trong sương.

Khánh lấy cuốn sổ nhỏ trong túi áo, viết đúng bốn chữ Bồi nhớ được, kèm giờ và vị trí mép bến. Hắn gạch một đường dưới dòng chữ, rồi giơ sổ cho Bồi nhìn.

- Cất trong đầu mi cũng được, nhưng tui giữ bản ni. Mai ni có ai hỏi, mi đừng tự trả lời một mình.

Bồi gật mạnh hơn. Vai nó hạ xuống một chút.

Phan Khanh không chờ sương tan hết. Anh đi lại đúng điểm Bồi dừng chân, dùng găng ni lông nhấc từng viên sỏi. Dưới lớp rong mỏng, một thẻ đồng nhỏ ló ra, cạnh vệt bùn đã khô nửa.

- Đây.

Anh nhấc thẻ lên bằng kẹp nhựa. Mặt trước đóng số sạp chìm, mực đen còn rõ: Đông Ba, dãy C. Mặt sau dính sáp đen loang, hình vảy rồng méo, cạnh đó một sợi chỉ đỏ đã ngâm nước, sờ vào lạnh như vừa lấy từ đáy sông.

Quang cúi xuống, không đụng tay, chỉ nhìn.

- Số sạp ni... để tao đối với danh sách vận chuyển đá tu bổ. Hôm trước trong hồ sơ lăng có một đầu mối nhận hàng qua đường Bạch Đằng rồi biến.

- Biến kiểu mô?

- Ngừng đăng ký kinh doanh từ năm 1990. Tên trên giấy là kho trung chuyển, không phải chủ thật. Nhưng số sạp thì trùng.

Phan Khanh bỏ thẻ vào túi niêm. Anh quay sang một người đàn ông đứng dưới tàn cây chuối, mặc áo bảo hộ bạc màu, tay còn cầm điếu thuốc cháy dở. Nhân viên trông kho bến. Anh ta nhìn năm người lạ, nuốt nước bọt.

- Sáng sớm nay có xe phủ chiếu chở đồ nặng lên kho. Tôi trực gác cổng phụ. Người giao... tay lạnh. Đưa tiền giấy ướt. Gọi mình là Tô.

- Mặt?

- Khẩu trang. Nón. Chỉ nhớ tay. Chạm vào biên lai mà tôi nổi da gà.

- Xe đi hướng mô?

- Vào kho rồi... tôi đi pha cà phê. Lúc quay lại, xe còn đó, thùng rỗng. Đồ thì không thấy chuyển tiếp bằng xe nào khác.

Khánh và Phan Khanh nhìn nhau. Không ai nói “tà vật”. Không cần.

Kho ven Bến Đập Đá mở cửa lúc gần trưa. Nắng tháng Sáu đã gắt, nhưng trong kho vẫn ngửi thấy hơi nước sông cũ. Sàn xi măng loang những vệt kéo dài. Giữa nền, vệt dừng đột ngột như có ai nhấc phăng khối hàng lên khỏi mặt đất.

Chín tấm chiếu rách xếp chồng lệch. Mùi rong đặc quánh. Bùn sông bám thành vệt ngón tay dọc mép chiếu.

Phan Khanh cho người chụp ảnh hiện trường trước khi ai được đụng. Quang đi dọc vệt kéo, đếm bước.

- Nặng. Rất nặng. Nhưng không có bánh xe con, không có ván lót. Ai đó kéo đến giữa rồi... hết dấu.

- Không phải hết dấu.

Cô Bảy đứng ở cửa kho, mắt nhìn xuống khe sàn nơi nước rỉ thành vệt mỏng chạy ra cống.

- Có dấu nước. Chúng đưa xuống đường ẩm. Xe chỉ là đoạn đầu.

Khánh ngồi xổm, lật nhẹ tấm chiếu cuối cùng bằng đầu bút. Dưới đó không có đá, không có vảy. Chỉ có một mẩu giấy vàng nhàu, ướt một góc, chữ mực đậm còn đọc được: giờ giao kế, chợ Đông Ba, sạp cũ. Nét sổ xuống và nét móc quay về phía dưới tờ giấy làm Khánh quen mắt.

Hắn nhớ kiểu bùa quay về phía nước từng thấy ở lăng Khải Định. Cùng một tay viết. Cùng một thói quen kéo nét về chỗ ẩm.

- Chúng chuyển tiếp trong ngày.

Phan Khanh nói, giọng lạnh.

- Tôi phong tỏa danh sách sạp C khu Đông Ba trước. Không ai được tự ý xông vào trước khi có mặt bằng.

- Tui không xông.

Khánh đứng dậy, phủi bùn ở gối quần.

- Nhưng tui cần nhìn sạp đó bằng mắt. Bình phong không ngồi im chờ mình làm biên bản đẹp.

Quang cầm mẩu giấy vàng nhìn nghiêng dưới ánh cửa.

- Nét chữ trùng. Không phải đồ giả làm thêm. Ai cầm đường dây ni từng đứng trong khu vực lăng, từng đụng nghi thức cắt lớp đá.

Bồi đứng nép sau Cô Bảy, hai tay nắm chặt gấu áo o. Từ lúc vào kho, nó không nói. Mũi nó hơi hếch, như ngửi, rồi lại nghiêng đầu về phía các tấm chiếu.

- Bồi.

Khánh gọi khẽ.

- Mi nghe chi trong này không?

- Có mùi đá ướt. Có... tiếng đếm. Xa lắm. Một... hai... rồi mất. Không còn giọng mạ.

Nó nói “mạ” rồi tự cắn môi, nhìn Khánh như sợ bị mắng. Khánh chỉ gật.

- Được. Có gì nói có. Không thì thôi. Đừng tự chạy theo cho tui nhờ.

Cô Bảy châm một nén nhang, cắm tạm vào khe cửa kho. Khói bay lệch về phía cống, không ra cửa chính.

- Dấu nước còn mới. Người tên Tô đi chưa lâu. O không gọi hắn bằng Canh Thoải nữa. Hắn đã bỏ quyền từ năm nào. Giờ chỉ là tay sai biết đường nước.

Phan Khanh ghi nhanh vào sổ.

- Tô. Tay lạnh. Tiền ướt. Sạp Đông Ba. Tôi cho người rà camera các lối vào chợ từ rạng sáng. Còn thẻ đồng và giấy vàng, tôi giữ chain of custody. Anh Khánh muốn xem thì xem bản sao.

- Tui cần thẻ một lát.

Khánh giơ tay. Phan Khanh nhìn hắn vài giây, rồi đưa túi niêm đã dán nhãn. Khánh không mở. Hắn chỉ cầm, cảm bề mặt đồng lạnh thấm qua lớp nhựa, rồi trả lại.

- Giữ đi. Tui nhớ số là được.

Họ ra khỏi kho khi nắng đã chuyển vàng. Bên ngoài, sông Hương trông bình thường đến mức bực mình. Ghe máy vẫn chạy, người bán rong vẫn hô. Dưới lớp nước, một tuyến chuyển đồ không cần bánh xe vẫn âm thầm hoạt động.

Trên đường về chỗ xe, Quang đi sát Khánh.

- Mi tin giọng Bồi nghe là thiệt chứ?

- Tui tin tai nó hơn tai mình. Mấy bữa ni tai tui toàn nghe đúng thứ muốn lảng.

- Nếu là vong vọng qua vật, thì vật đó đang về hướng mô?

Khánh không trả lời ngay. Hắn nhìn về phía thành phố, nơi mái tôn và cây cầu xa xa lấp ló. Tiệm Vong Ký nằm trong đó, giữa những kiệt ẩm và mùi nhang quen thuộc.

- Chưa biết. Biết thì đã đỡ.

Bồi đi giữa Khánh và Cô Bảy. Thằng bé im suốt quãng đường đất. Chỉ khi Khánh dừng lại để bỏ thẻ đồng bản sao Quang vừa chép tay vào túi áo trong, nó mới níu mạnh gấu áo hắn.

Ngón tay nhỏ siết đến trắng khớp.

- Eng Khánh.

- Chi nữa?

Bồi ngước lên. Mặt nó nhợt, mắt nhìn xuyên qua vai Khánh, về hướng phố, về hướng tiệm, không về phía sông.

- Giọng đàn bà nớ... lại gọi con nữa rồi.

Khánh cứng người.

- Dưới sông?

- Dưới sông không có.

Bồi nuốt nước bọt. Ngón tay run, chỉ về thành phố.

- Giọng nớ... phát ra từ hướng tiệm Vong Ký.

Chương khác

Xem thêm