TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 113: Bùn Sông Dưới Dấu Đất

Ngày 06/06/2026. Cơn mưa ngày mùng sáu tháng Sáu năm 2026 dội xuống lăng Khải Định không một chút khoan nhượng. Nước từ trên đỉnh núi Châu Chữ tràn xuống…

Nội dung chương

Ngày 06/06/2026.

Cơn mưa ngày mùng sáu tháng Sáu năm 2026 dội xuống lăng Khải Định không một chút khoan nhượng. Nước từ trên đỉnh núi Châu Chữ tràn xuống các bậc thềm rồng bằng xi măng, tạo thành những dòng thác nhỏ đục ngầu cuộn theo lá rụng và bùn đất.

Khánh đứng co ro dưới tán ô đen che chung với Quang, hai tay đút sâu vào túi áo khoác ẩm ướt. Trước mặt hắn, khoảng sân chầu của cung Thiên Định bị chia cắt bởi những đường băng nylon màu vàng của lực lượng công an. Ánh đèn pin của tổ khám nghiệm hiện trường quét qua quét lại trong màn mưa xám xịt, hắt lên những vệt sáng sắc lẹm vào khoảng trống hoác giữa sân.

Bức bình phong Cửu Long bằng đá nguyên khối nặng gần hai tấn đã biến mất hoàn toàn. Nơi từng là bệ đỡ của tà vật giờ chỉ còn là một hố sâu trơ ra lớp cốt thép bị cắt đứt nham nhở, nước mưa đọng lại bên trong đục ngầu như nước ao tù.

Phan Khanh đứng bên cạnh một điều tra viên đang che tấm bản đồ hiện trường bằng một tấm nhựa trong. Gương mặt anh ta sạm đi vì thiếu ngủ, nước mưa chảy ròng ròng từ vành mũ cảnh sát xuống cằm. Thấy Khánh và Cô Bảy định bước qua vạch giới hạn, Phan Khanh giơ tay cản lại.

- Anh Khánh, o Bảy, đứng ngoài dây giùm tôi. Tổ kỹ thuật đang cố quét tìm thêm dấu vết trước khi mưa xóa sạch hết.

Khánh dừng chân ngay sát mép dây vàng, mắt dán chặt vào hố đá rỗng tuếch. Hắn vuốt nước mưa trên mặt, giọng khàn đi vì lạnh.

- Anh Khanh, tụi nó không dùng đường chính để chở khối đá đi đúng không?

Phan Khanh gật đầu, chỉ tay về phía cửa sập phụ dẫn ra đường dốc bảo trì phía sau lăng.

- Xe tải của nhà thầu trùng tu lùi sát vào đó lúc ba giờ sáng. Tụi nó dùng tời thép kéo thẳng bức bình phong ra ngoài. Nhưng có điều rất lạ.

Quang lách người lên cạnh Khánh, bật chiếc đèn pin nhỏ cầm tay rọi thẳng vào những bức ảnh tư liệu chụp bức bình phong trước khi bị cướp để đối chiếu với hiện trạng bệ đá.

- Lạ ở chỗ mặt sân đá thanh không hề có rãnh kéo lê.

Quang nói, giọng nhỏ nhưng rõ ràng giữa tiếng mưa dội.

- Bức bình phong này nặng gần hai tấn. Nếu kéo bằng tời thép thông thường trên mặt sân này, lực ma sát sẽ xé toạc các thớ đá thanh, để lại những vệt trầy sâu hoắm. Nhưng ở đây mặt sân sạch trơn, chỉ có vết bánh xe tải lớn ở lối ra vào.

Khánh nheo mắt nhìn theo hướng đèn pin của Quang. Đúng như lời Quang phân tích, từ bệ đá ra đến cửa sập phụ không hề có một vết xước lớn nào trên nền cẩm thạch và đá thanh của sân chầu. Cứ như thể khối đá khổng lồ đó đã tự nhấc mình lên khỏi mặt đất trước khi được đưa lên thùng xe.

Bồi đứng nép bên cạnh Cô Bảy dưới một tán ô khác. Thằng bé đột ngột quỳ xuống, áp tai sát vào một khe nứt trên nền đá chầu, mặc kệ nước mưa tràn qua gấu quần.

- Eng Khánh, con nghe tiếng nước chảy mạnh lắm.

Bồi mếu máo, hai tay bịt chặt tai lại như để ngăn những âm thanh hỗn loạn dội vào đầu.

- Tiếng rầm rầm như có cái gì nặng trượt xuống cống. Ông Quan Đôi nói chín rồng xuống nước rồi.

Cô Bảy bước tới, đặt bàn tay gầy guộc lên vai Bồi để giữ thằng bé đứng vững. Bà nhìn chằm chằm vào khoảng trống nơi bệ đá, rồi từ từ quỳ xuống mép hố. Bà dùng ngón tay gạt lớp bột vàng lấp lánh đang trôi nổi trên mặt nước mưa đọng trong hố.

- Bột vàng này là giả.

Cô Bảy đưa ngón tay dính bột lên mũi ngửi, chân mày nhíu chặt lại.

- Dưới lớp bột này toàn là bùn đen sông Hương. Mùi rong mục nồng thế này thì chỉ có ở đoạn ngã ba sình. Kẻ nào đó cố tình rắc bột vàng của Địa Phủ lên để che mắt chúng ta.

Khánh cúi người, dùng một chiếc nhíp nhỏ gắp ba mảnh giấy vàng ướt sũng bị ép chặt trong khe nứt của bệ đá lên. Hắn đưa cho Cô Bảy xem.

- O Bảy, nhìn cái này đi.

Chữ bùa trên giấy được viết bằng thứ mực đỏ bầm đã bị nước mưa làm nhòe đi một phần, nhưng nét móc cuối cùng của chữ bùa lại quay ngược về phía dưới, chỉ thẳng vào lòng đất ẩm.

- Đây không phải bùa Địa Phủ.

Cô Bảy lắc đầu, giọng bà đanh lại.

- Bùa Địa Phủ thật ở Ngọ Môn luôn đóng dấu hướng lên trời để giữ khí. Nét móc này hướng xuống nước. Đây là bùa dẫn nước của Thoải Phủ. Có kẻ đã dùng nước sông Hương để làm nhẹ khối lượng của bức bình phong, biến nó thành một vật trôi nổi trước khi kéo đi.

Phan Khanh nghe vậy liền vẫy tay gọi một chiến sĩ công an đi cùng.

- Cho mở song sắt đường thoát nước phía sau lăng ngay.

Cả nhóm di chuyển ra phía sau cung Thiên Định, nơi có một đường cống thoát nước lớn chạy ngầm dưới sân chầu ra sườn đồi Châu Chữ.

Một chiến sĩ cảnh sát dùng xà beng bẩy mạnh song sắt bảo vệ cống lên. Tiếng sắt rỉ sét nghiến vào đá nghe chói tai. Bên trong lòng cống tối om, nước mưa chảy xiết thành dòng đục ngầu. Mắc kẹt ở kẹt đá ngay cửa cống là một dải vải thô bọc kiện lớn, dính đầy bùn đất.

Quang dùng nhíp gắp dải vải lên, bỏ vào túi tang vật mà Phan Khanh đang mở sẵn.

- Cái này giống vải bọc gậy đá đầu nghê mà chúng ta từng thấy ở Ngọ Môn.

Quang nhận định sau khi quan sát kỹ thớ vải.

- Trên vải vẫn còn vết sáp đen.

Khánh ghé sát mắt nhìn vết sáp hình vảy rồng in trên mặt vải thô. Hắn ngửi thấy một mùi khét nhẹ xen lẫn mùi ẩm mốc của nước sông.

- Sáp này có mùi tro nhang ngâm nước.

Cô Bảy biến sắc khi nghe Khánh nói. Bà giật lấy dải vải từ tay Quang, đưa lên mũi ngửi rồi ném mạnh xuống đất.

- Tro nhang ngâm nước là cách Canh Thoải dùng để giấu hơi thở của tà vật khi đi qua các đoạn tuần trên sông. Kẻ dẫn đường cho tụi nó từng biết rất rõ lối tuần của Thoải Phủ.

- Ý o là có kẻ phản bội?

Khánh hỏi, mắt nhìn thẳng vào Cô Bảy.

- Phải.

Cô Bảy gật đầu, giọng bà run lên vì giận dữ.

- Nhưng o chưa rõ là đứa nào. Canh Thoải bỏ lệ từ năm 1990 đến nay không ít, nhưng kẻ biết cách dùng sáp rồng để khóa khí thế này thì chỉ có vài người cũ.

Phan Khanh lúc này đang ngồi xổm bên mép bùn ngay cửa cống thoát nước. Anh dùng đèn pin rọi vào một dấu vết in sâu trên lớp đất sét nhão.

- Dấu đế dép này cỡ bốn mươi mốt, phần gót có vân hình sóng nước bị mòn lệch sang bên trái.

Phan Khanh ngẩng đầu lên nhìn Khánh.

- Trùng khớp với dấu dép thu được ở vườn nhà mụ Năm tại Vỹ Dạ hôm mùng ba tháng Sáu. Kẻ giết mụ Năm và kẻ cướp bức bình phong này là cùng một người, hoặc ít nhất là cùng một nhóm.

Khánh im lặng. Hắn nhìn dòng nước mưa đang cuộn chảy vào lòng cống tối om. Cái chết của Mụ Năm vẫn còn là một vết thương chưa lành, và giờ đây, kẻ thủ ác lại tiếp tục ra tay ngay dưới mũi của họ. Phe Âm Vũ không hề có ý định dừng lại. Chúng đang thu gom các tà vật với một tốc độ khủng khiếp để chuẩn bị cho ngày Cửa mở.

- Chúng ta về tiệm thôi.

Khánh nói, giọng mệt mỏi.

- Ở đây không còn gì để tìm nữa rồi.

***

Trời tối hẳn khi cả nhóm trở về đến tiệm Vong Ký. Mưa Huế vẫn chưa dứt, tiếng nước gõ đều đều trên mái ngói âm dương nghe như tiếng gõ mộc của một vong hồn không nhà. Trong tiệm chìm trong mùi nhang trầm ẩm mốc và mùi gỗ cũ.

Khánh bước vào sau quầy chính, lôi cuốn Vong Ký trắng từ trong hộc tủ ra. Hắn đặt cuốn sổ lên mặt bàn gỗ lim, rồi bắt đầu mài mực chu sa vào nghiên đá. Bàn tay hắn hơi run vì lạnh và mệt.

Quang đứng bên cạnh, phụ giúp Khánh thắp một nén nhang trắng đặt vào bát hương khách trú.

- Mi định ghi tên Quan Đôi vào sổ ngay bây giờ sao?

Quang hỏi, vẻ lo ngại hiện rõ trên mặt.

- Phải ghi.

Khánh trả lời, mắt không rời nghiên mực đỏ tươi.

- Tên thật của ông ấy là Nguyễn Văn Đôi II. Nếu không ghi vào Vong Ký trắng để bảo hộ, phe Âm Vũ sẽ dùng Vong Ký đen để cưỡng đoạt vong hồn ông ấy. Khi đó, ông ấy sẽ biến thành một quân cờ bị điều khiển như những vong Địa bị trói tên ở lăng Khải Định.

Khánh nhúng ngọn bút lông vào mực chu sa đỏ bầm. Hắn hít một hơi sâu, đặt ngọn bút lên trang giấy trắng tinh của Vong Ký.

Nét chữ "Nguyễn" vừa được vẽ ra, đỏ tươi và sắc nét.

Nhưng ngay khi Khánh định viết tiếp chữ "Văn", ngọn bút lông chợt nặng trĩu như thể có ai đó đang ghì chặt lấy tay hắn từ phía dưới mặt bàn.

Mực son trên giấy đột ngột loang ra.

Nó không thấm vào thớ giấy bồi như bình thường mà bắt đầu tách thành chín vệt đỏ bầm, lạnh ngắt. Chín vệt mực bò ngoằn ngoèo trên mặt trang sổ như chín con giun đất, rồi đồng loạt hướng thẳng ra phía cửa sổ hướng ra sông Hương.

Khánh cố sức ấn bút để hoàn thành nét chữ, nhưng ngòi bút lông bất ngờ gãy đôi. Mực chu sa bắn tung tóe lên mặt bàn gỗ lim.

- Không được rồi.

Khánh buông cán bút gãy xuống bàn, thở dài bất lực.

- Vong của ông ấy vẫn bị khóa chặt trong chín phiến đá của bức bình phong vật lý. Vật neo chưa về tiệm, Vong Ký trắng không thể giữ được tên khi khoảng cách quá xa và bị ngăn cách bởi nước sông.

Cô Bảy bước vào từ sân sau, trên tay cầm một chiếc khăn ấm. Bà nhìn chín vệt mực đỏ đang loang lổ trên bàn, sắc mặt càng thêm trầm trọng.

- Chín vệt mực này hướng ra sông Hương. Điều này chứng tỏ tà vật đang di chuyển bằng đường thủy với tốc độ rất nhanh. Tụi nó đang đưa bức bình phong về phía hạ lưu, có thể là hướng ra đầm phá hoặc cửa biển.

Bồi lúc này đang đứng nép sau lưng Khánh. Thằng bé nhìn chín vệt mực đỏ trên bàn với vẻ tò mò pha lẫn sợ hãi. Nó từ từ đưa bàn tay nhỏ nhắn của mình ra, khẽ chạm đầu ngón tay vào một vệt mực đang loang lổ gần mép bàn nhất.

- Bồi! Đừng chạm vào!

Khánh hét lên, định gạt tay thằng bé ra nhưng đã muộn.

Ngay khi ngón tay của Bồi vừa chạm vào vệt mực đỏ bầm lạnh ngắt, người thằng bé chợt giật nảy lên một cái như bị điện giật. Nó vội vàng rụt tay lại, gương mặt biến sắc, hai mắt trợn trừng nhìn ra khoảng không vô định phía cửa sổ.

Hai tai của Bồi chợt ửng đỏ lên, rồi một giọt máu nhỏ màu hồng nhạt khẽ rỉ ra từ vành tai trái của nó. Thằng bé lấy tay quệt máu tai, giọng run rẩy, thảng thốt.

- Eng Khánh ơi... Con nghe thấy rồi...

Khánh lao tới giữ chặt hai vai Bồi, giọng dồn dập.

- Mi nghe thấy chi? Ông Quan Đôi nói chi với mi?

Bồi mếu máo, hai giọt nước mắt lăn dài trên má.

- Con nghe tiếng ông ấy hét lớn lắm. Nhưng không phải ở một chỗ. Tiếng của ông ấy vang lên từ mọi hướng cùng một lúc. Ông ấy nói nước rộng quá, nước rộng đến mức không thấy bờ mô hết. Ông ấy đang bị chín con rồng kéo đi khắp nơi dưới lòng sông.

Khánh buông vai Bồi ra, quay đầu nhìn ra cửa sổ. Ngoài kia, dòng sông Hương trong đêm dông vẫn cuộn chảy lặng lẽ dưới màn mưa đen kịt, giấu kín dưới lòng nó những bí mật đáng sợ của Thoải Phủ.

Chương khác

Xem thêm