TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 112: Con Rồng Thứ Chín
Ngày 04/06/2026. Cơn mưa dông chiều ngày 4 tháng 6 năm 2026 đổ xuống vùng Châu Chữ như muốn cuốn trôi cả lớp sơn son thếp vàng trên những hàng cột rồng…
Nội dung chương
Ngày 04/06/2026.
Cơn mưa dông chiều ngày 4 tháng 6 năm 2026 đổ xuống vùng Châu Chữ như muốn cuốn trôi cả lớp sơn son thếp vàng trên những hàng cột rồng của lăng Khải Định. Trời tối sầm dù chưa tới sáu giờ. Lăng Khải Định nằm tựa vào sườn núi, xám xịt và lạnh lẽo dưới màn nước dốc.
Khánh kéo cao cổ áo khoác, đứng nép dưới mái hiên của dãy tả tòng. Nước mưa tạt vào mặt hắn buốt lạnh. Hắn nhìn sang Phan Khanh đang trao đổi điện thoại với tổ tuần tra vòng ngoài, rồi quay lại nhìn Bồi. Thằng bé đứng co ro bên cạnh Cô Bảy, hai tay ôm chặt chiếc túi vải đỏ đựng bùa hộ thân trước ngực.
- Bồi, nhớ lời tau dặn chưa?
Bồi gật đầu, giọng hơi run nhưng quả quyết.
- Dạ nhớ. Con đứng sát chú Khanh, không chạy lung tung.
- Mi mà bước lệch một bước khỏi vòng Bùa Giáp Hương của o Bảy, tau xách tai lôi thẳng ra xe về tiệm liền. Nghe chưa?
- Dạ nghe, eng Khánh.
Cô Bảy khẽ thở dài, bàn tay có vết sẹo chữ X vuốt nhẹ bả vai thằng bé. Bà nhìn lên những bậc thềm đá dẫn vào cung Thiên Định, nơi những bóng tối đang đặc lại giữa các khe hở của lan can rồng.
- Đêm ni âm khí nặng lắm. Cổ tay o cứ nhức buốt từ chiều. Thằng Bồi đi theo là đúng đó Khánh, mắt mi không ngó thấy những thứ nằm dưới đá mô.
Phan Khanh cất điện thoại vào túi, bước lại gần nhóm của Khánh. Gương mặt anh nghiêm nghị dưới vành mũ đẫm nước.
- Lối lên lăng đã khóa hoàn toàn cho khách tham quan. Tôi ba trí hai chốt ở đường dẫn dưới chân đồi. Nhưng có một việc chưa ổn.
Quang, lúc này đang ôm tập hồ sơ bản vẽ kiến trúc lăng năm 1925, ngẩng lên hỏi.
- Có chuyện chi rứa anh Khanh?
- Phía ngoài cổng phụ có một chiếc xe tải của nhà thầu tu bổ đỗ sẵn. Tài xế xuất trình đủ giấy tờ trùng khớp với danh sách ban quản lý cấp cho tuần này. Tôi không có lý do pháp lý để đuổi họ đi ngay lập tức, chỉ có thể cắt người giám sát chặt chẽ.
Khánh tặc lưỡi, mắt nhìn về phía bóng tối nhập nhoạng ngoài sân dốc.
- Tụi nó chuẩn bị kỹ rứa rồi thì chắc chắn không bỏ qua đêm ni. Đi thôi, kẻo trễ giờ lành của Quan Đôi.
Quang dẫn đầu nhóm đi vòng ra phía sau bệ thờ lớn trong cung Thiên Định. Theo bản vẽ cũ mà anh tìm được trong kho lưu trữ hoàng tộc, lối bảo trì hệ thống thoát nước và móng đá nằm khuất sau một tấm bình phong phụ.
Khi cả nhóm bước vào khoảng tối phía sau bệ thờ, ánh đèn pin quét qua vách đá xanh, để lộ ra hai cánh cửa gỗ hẹp giống hệt nhau, nằm song song cách nhau chừng hai mét.
Quang dừng lại, lật vội trang bản vẽ đẫm nước mưa. Anh nhíu mày, soi đèn pin vào hai cánh cửa.
- Lạ rứa hè. Trong hồ sơ thiết kế của nhà thầu Pháp năm 1925 chỉ thể hiện đúng một cửa bảo trì ở góc tả. Răng chừ lại lòi ra hai cái y chang nhau ni?
Khánh bước lên, dùng chuôi khánh đồng gõ nhẹ vào mép gỗ của cánh cửa bên phải. Tiếng động vang lên đục ngầu, không có phản hồi. Hắn quay sang nhìn Bồi.
- Bồi, tới lượt mi đó. Nghe thử coi.
Bồi bước lên, áp tai sát vào bề mặt đá xanh bên cạnh cánh cửa bên trái, rồi chuyển sang cánh cửa bên phải. Thằng bé nhắm nghiền mắt, hơi thở khẽ khựng lại. Giữa tiếng mưa dông gào rú bên ngoài mái ngói cung điện, tai nó bắt đầu lọc ra những tần số khác.
Một tiếng thì thầm trầm đục, khàn khàn như tiếng hai phiến đá cọ sát vào nhau, vọng lên từ sâu dưới lòng đất.
- Chín ở bên không có tiếng mưa... Chín ở bên không có tiếng mưa...
Bồi mở mắt, chỉ tay vào cánh cửa bên trái.
- Cửa ni nè eng Khánh. Cửa bên tê có tiếng nước chảy róc rách giả tạo lắm, giống như có người cố tình đổ nước vô ống tre để lừa tai mình rứa. Còn cửa ni thì đá im re, chỉ có tiếng ông Quan Đôi nói thôi.
Khánh gật đầu, đẩy mạnh cánh cửa bên trái. Cánh cửa gỗ nặng nề rít lên một tiếng khô khốc rồi mở ra một lối đi tối om dẫn xuống lòng đất.
Hơi ẩm mốc và mùi đá lạnh xộc thẳng vào mũi. Cả nhóm bật đèn pin bước xuống những bậc đá dốc. Đi được chừng mười mét, không gian mở rộng ra thành một căn hầm đá hẹp.
Ngay giữa hầm là bức bình phong bằng đá xanh nguyên khối, khắc hình chín con rồng uốn lượn giữa những đám mây cổ. Bức bình phong này nhỏ hơn bức ngoài chính điện, nhưng đường nét chạm khắc sắc sảo và mang một vẻ u ám kỳ lạ.
Khánh soi đèn pin xuống chân bức bình phong. Hắn lập tức phát hiện ra những vết cắt mới, phẳng lỳ quanh phần đế đá bám vào nền hầm.
- Tụi nó dùng cưa dây kim cương cắt sẵn chân đế rồi. Chỉ cần một lực kéo đủ mạnh là bức bình phong ni sẽ rời khỏi bệ.
Quang bước lại gần, soi kính lúp vào góc dưới của bức đá. Từ miệng con rồng thứ chín khắc ở góc dưới cùng, một chất lỏng màu đỏ nâu, đặc quánh đang rỉ ra, nhỏ từng giọt xuống nền đá. Mùi rượu chua nồng nặc bốc lên.
- Đúng là Quan Đôi rồi.
Quang nói, giọng run lên vì phấn khích lẫn lo sợ.
- Trong hồ sơ xử án năm 1925, Nguyễn Văn Đôi II là viên quan ngự sử giám sát việc xây lăng. Ông bị khép tội tham ô vật tư rồi chết đột ngột sau một bữa tiệc rượu của nhà thầu. Người ta đồn ông bị đầu độc bằng rượu ngâm độc sa để bịt đầu mối. Ông không phải Nguyễn Văn Đôi thợ đá trong vụ bàn cờ xương mà chúng ta từng gặp.
Một bóng đen mờ ảo chợt hiện lên trên bề mặt bức bình phong đá xanh. Cái bóng mang hình dáng một người đàn ông mặc triều phục triều Nguyễn, cổ họng sưng tấy, hai tay ôm lấy ngực như đang chịu đựng một cơn đau dữ dội.
Bóng Quan Đôi nhìn Khánh, miệng mấp máy không ra tiếng, nhưng Bồi lập tức dịch lại:
- Ông ấy nói ông ấy không tham ô. Ông ấy bị oan. Tụi nó muốn cướp bức bình phong ni để lấy tên thật của ông ấy bỏ vô sổ đen.
Khánh không chần chừ, lập tức rút cuốn Vong Ký trắng từ trong ngực áo ra, đặt lên một phiến đá bằng phẳng trước bình phong. Hắn cắn đầu ngón tay trỏ, dùng máu tươi viết những nét đầu tiên của cái tên "Nguyễn Văn Đôi II" lên trang giấy trắng.
- Cô Bảy, giữ trận giúp con!
Cô Bảy bước lên, mở chiếc bình sứ, đổ một vòng nước sông Hương quanh vị trí Khánh đang đứng. Bà bấm ấn, vết sẹo hình chữ X trên cổ tay trái chợt đỏ rực lên như một thanh sắt nung. Bà lẩm nhẩm đọc chú, dùng nước sông để cô lập luồng âm khí của lăng Khải Định khỏi vòng Hương Thuật của Khánh.
Nhưng ngay khi nét chữ "Nguyễn" vừa hoàn thành, mặt đất dưới chân họ chợt rung chuyển nhẹ.
Bồi hét lên, hai tay bịt chặt tai.
- Eng Khánh! Có nhiều tiếng chân lắm! Tụi nó đang bò dưới nền đá!
Từ các khe nứt của nền hầm, những bóng đen xám xịt bắt đầu trồi lên. Đó không phải là những vong hồn tự do, mà là các vong Địa bị trói chặt bằng những sợi dây thừng màu đen quấn quanh cổ và tay. Trên những sợi dây đó dán đầy những mảnh giấy bùa viết chữ Hán màu đen xỉn.
- Vong Địa bị trói tên!
Quang hét lên, lùi lại phía sau Phan Khanh.
- Tụi nó dùng vong bị xích để phá trận!
Những vong Địa bị trói tên lao vào vòng nước sông Hương của Cô Bảy như những con thiêu thân. Nước sông sủi bọt xèo xèo, bốc lên làn khói đen khét lẹt. Vết sẹo chữ X trên cổ tay Cô Bảy nứt ra, máu tươi rỉ dọc theo cánh tay bà. Bà cắn răng chịu đựng, gương mặt già nua tái mét đi vì kiệt sức.
- Khánh! Nhanh lên! O không giữ được lâu đâu!
Đúng lúc đó, toàn bộ hệ thống đèn chiếu sáng trong cung Thiên Định và dưới hầm đá phụt tắt. Bóng tối tuyệt đối bao trùm.
Một tiếng động cơ xe tải hạng nặng rú lên từ phía cửa hầm phụ bên ngoài. Tiếng xích sắt và tời thép quay rít lên chói tai.
- Phan Khanh! Có xe đột nhập lối sau!
Tiếng bộ đàm của Phan Khanh vang lên tiếng hét thất thanh của một chiến sĩ cảnh sát vòng ngoài, rồi bị cắt ngang bởi một tiếng rầm lớn. Chiếc xe tải của nhà thầu đã húc sập cánh cửa gỗ bảo trì phía ngoài, lùi sát vào lối thông với căn hầm đá.
Một sợi cáp thép lớn có móc sắt được ném vào qua ô cửa sập.
Khánh cố gắng viết tiếp chữ "Văn", nhưng một luồng gió lạnh buốt từ rãnh nước thoát bên cạnh thổi tới. Một bóng người cao lớn, cổ tay quấn vải trắng xuất hiện trong bóng tối. Đó là Tay Tô.
Hắn cầm một con dao ngắn, lạnh lùng cắt ngang nén nhang niêm mà Cô Bảy vừa cắm ở góc hầm.
Nhang tắt. Vòng bảo vệ nước sông Hương lập tức vỡ tan.
Những vong Địa bị trói tên ùa vào như nước vỡ bờ, quấn chặt lấy chân Cô Bảy và Quang, kéo họ ngã xuống nền đá.
- Chú Khanh! Cứu con!
Tiếng Bồi hét lên trong bóng tối. Nền đá dưới chân thằng bé nứt toác ra do lực kéo của sợi cáp thép đang căng cực độ từ chiếc xe tải phía ngoài. Bức bình phong Cửu Long nặng hàng tấn đang bị tời thép kéo lê trên mặt đất, làm sụp đổ các cột đá chống đỡ trần hầm.
Khánh đứng giữa hai lựa chọn. Hắn có thể lao theo chiếc xe tải đang kéo bức bình phong đi để hoàn thành nét chữ cuối cùng trong Vong Ký trắng, hoặc quay lại cứu Bồi đang bị kẹt dưới những tảng đá đang rơi xuống.
Khánh chửi thề một tiếng. Hắn ném cuốn sổ xuống đất, xoay người lao về phía Bồi. Hắn dùng cả thân mình che chở cho thằng bé khi một tảng đá hộc từ trần hầm sụp xuống, quẹt qua lưng hắn đau nhói.
Cùng lúc đó, Phan Khanh nổ súng chỉ thiên, cố gắng kéo một chiến sĩ công an bị đá đè chân ra khỏi đống đổ nát.
Tiếng động cơ xe tải rú ga điên cuồng ngoài cửa hầm. Sợi cáp thép kéo phăng bức bình phong Cửu Long ra khỏi căn hầm đá, để lại một vệt kéo sâu hoắm trên nền đất đẫm nước mưa. Chiếc xe tải lao vút đi trong đêm dông, hướng thẳng xuống đường dốc Châu Chữ.
Căn hầm dần yên ắng trở lại, chỉ còn tiếng mưa xối xả dội xuống từ lỗ hổng trên trần và tiếng thở dốc của Khánh.
Khánh lồm cồm bò dậy, nhặt cuốn Vong Ký trắng nằm dưới vũng nước mưa. Trang giấy ghi tên Nguyễn Văn Đôi II chỉ mới viết được hai chữ "Nguyễn Văn". Vệt máu chu sa gặp nước mưa loang lổ ra thành một màu đỏ nhạt nhòa, không thể hoàn thành.
Vong hồn của Quan Đôi đã bị cuốn đi cùng bức bình phong vật lý.
Phan Khanh mặt đầy bùn đất, đỡ người chiến sĩ bị thương dậy, giọng anh khản đặc vì tức giận:
- Tụi nó cướp được bức bình phong rồi. Xe tuần tra phía ngoài bị tông trực diện, không chặn kịp.
Khánh không trả lời. Hắn đỡ Bồi dậy. Thằng bé vẫn còn run bần bật, mặt cắt không còn giọt máu. Nó bước tới vệt bánh xe tải còn đọng lại những vũng nước mưa màu đỏ nâu trên nền đá dốc dẫn ra ngoài đường lộ.
Bồi từ từ quỳ xuống, áp tai sát vào vệt bánh xe đọng nước mưa đó. Đôi mắt nó trợn trừng lên, hướng về phía dòng sông Hương đang cuộn sóng trong đêm dông phía xa.
- Eng Khánh ơi...
Bồi mếu máo, giọng thảng thốt.
- Con nghe tiếng của ông Quan Đôi vọng lên từ dưới nước. Ông ấy nói... đừng tìm ông ấy ở trên bờ. Con rồng thứ chín đang bị kéo xuống Âm Hương rồi.