TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 111: Hài Cốt Dưới Rễ Đỏ
Ngày 03/06/2026. Sương sớm ngày mùng ba tháng sáu năm hai ngàn không trăm hai mươi sáu ở Vỹ Dạ không lạnh buốt như mùa đông, nhưng nó mang theo cái ẩm…
Nội dung chương
Ngày 03/06/2026.
Sương sớm ngày mùng ba tháng sáu năm hai ngàn không trăm hai mươi sáu ở Vỹ Dạ không lạnh buốt như mùa đông, nhưng nó mang theo cái ẩm nặng của những trận mưa rào đầu tháng. Khánh đứng ngoài hàng rào chè tàu, hai tay thọc sâu vào túi quần, mắt nhìn đăm đăm vào dải băng nhựa màu vàng chăng ngang lối vào nhà mụ Năm. Mùi lá chuối dập bám trên áo hắn từ lúc nào, hăng hắc và nồng nặc mùi bùn đất bị xới tung sau cơn dông tối qua.
Phan Khanh bước ra từ phía hiên nhà, trên tay cầm một tập hồ sơ kẹp giấy. Anh đứng chắn ngay trước mặt Khánh, đưa một tay giữ vai hắn lại khi thấy hắn có ý định bước qua vệt dây giới hạn.
- Đứng ngoài ni đi Khánh. Bên trong tổ khám nghiệm đang thu dọn những dấu vết cuối cùng. Đừng vô làm xáo trộn hiện trường.
Khánh không cãi. Hắn đứng im, mắt nhìn qua khoảng trống giữa hai thân dừa xiêm đổ nghiêng. Dưới ánh sáng nhập nhẹm của buổi sớm mai, mụ Năm nằm nghiêng dưới tán lá đỏ của cây chuối khổng lồ đã đổ rạp. Một cánh tay gầy guộc của mụ co quắp, những ngón tay khẳng khiu hướng thẳng về phía vườn dừa như thể cố bấu víu lấy đất cạn trước khi trút hơi thở cuối cùng. Phần rễ cái của cây chuối to bằng bắp đùi người lớn bật lên khỏi mặt đất, chĩa những sợi rễ đỏ lòm, đầy bùn nhão lên trời.
Khánh nhìn cái chén đồng dùng để đựng bùa nước của mụ Năm. Nó đã vỡ làm ba mảnh, văng tung té trên nền gạch tàu ẩm ướt. Những vết cào sâu hoắm trên nền gạch vẫn còn vương lại những vệt máu khô màu nâu xỉn, chạy dài từ bậc thềm ra đến sát mép vườn. Khánh không còn tâm trí đâu để buông mấy câu cợt nhả như mọi ngày. Hắn chỉ im lặng, hàm răng nghiền chặt vào nhau.
- Mụ chống cự dữ lắm phải không anh Khanh?
Phan Khanh gật đầu, lật một trang biên bản.
- Đúng rứa. Tổ khám nghiệm thu được da và máu dưới móng tay mụ Năm. Nạn nhân đã cào rách da kẻ thủ ác trước khi bị siết cổ. Trên cổ tay mụ có dấu siết cơ học rất lạ, không phải do dây thừng hay tay người thường, mà là dấu siết do nước lẫn bùn cát tạo ra. Vết thương gây chết người là do ngạt thở, kèm theo chấn thương vùng đầu khi bị đập vào bậc thềm đá. Đây là một vụ án mạng có đột nhập rõ ràng, không phải tự sát hay tai nạn.
Cô Bảy từ trong gian bếp bước ra, gương mặt o già đi trông thấy sau một đêm không ngủ. O đi đến bên chum nước đặt sát vách tường bếp, chỉ ngón tay run rẩy vào lớp bột mịn màu trắng đóng thành một vòng tròn quanh mép chum.
- Khánh, mi vô đây ngó cái ni.
Khánh cúi người chui qua dải băng vàng, Phan Khanh định cản nhưng rồi tặc lưỡi bỏ qua. Khánh bước đến bên chum nước, ngửi thấy mùi mặn chát của muối biển lẫn trong hơi ẩm của đất.
- Muối trắng răng lại đóng ở đây o?
Cô Bảy khẽ thở dài, giọng o nhỏ lại như sợ người ngoài nghe thấy.
- Đây là dấu của Canh Thoải đã phản lời giữ nước. Khi tụi nó dùng Hương Thuật trên đất cạn mà không có sự cho phép của nguồn nước lớn, nước sẽ tự động hóa muối để trả nghiệp. Kẻ ra tay dùng nước siết cổ mụ Năm chính là thằng Tô. Mụ Năm trước khi tắt thở đã dùng máu đầu ngón tay gọi đúng tên thật của nó, tạo ra vết cháy trên da nó. Nhưng chừ không biết thằng Tô đang ẩn ở góc mô dưới sông Hương.
Một tiếng còi xe máy quen thuộc vang lên ngoài ngõ kiệt. Năm Béo chở Quang trên chiếc xe Cup cũ kỹ, lách qua đám đông hiếu kỳ đang tụ tập đầu ngõ. Năm Béo bước xuống xe, gương mặt tròn trịa thường ngày hay cười cợt chừ im lặng khác thường. Hắn nhìn thi thể mụ Năm dưới tán lá chuối, rồi quay sang nói với Phan Khanh bằng giọng khàn đặc.
- Chú Khanh, tui có chiếc xe tải nhỏ đậu bên kia đường. Chú cần chở đồ đạc hay cần người phụ việc chi cứ nói tui một tiếng. Tui không lấy tiền mô. Hồi xưa em gái tui bị sốt xuất huyết nặng giữa mùa lụt năm chín chín, nếu không có mụ Năm chèo ghe đưa đi trạm xá kịp thời thì nó đã không sống nổi. Ơn nghĩa ni tui chưa trả xong, chừ mụ nằm xuống rứa ni, tui không thể đứng ngó.
Quang bước đến cạnh Khánh, vỗ nhẹ vào vai hắn.
- Mi ổn không Khánh?
- Tau ổn. Chỉ là thấy hơi nghẹn ở cổ.
Phan Khanh vẫy tay gọi hai người cảnh sát trẻ tuổi đang cầm xẻng đứng gần đó.
- Cho khai quật phần rễ chuối đổ đi. Cẩn thận, dưới đó có thể có vật chứng quan trọng.
Khánh đứng lùi lại, nhìn những nhát xẻng đầu tiên cắm xuống lớp bùn nhão dưới gốc chuối lá đỏ. Đất vườn Vỹ Dạ vốn đen và xốp, nhưng càng đào sâu xuống dưới rễ chuối, đất càng chuyển sang màu đỏ sẫm như thấm máu. Mùi chua của đất ẩm bốc lên nồng nặc.
Sau mười phút đào bới, lưỡi xẻng của người cảnh sát chạm vào một vật cứng. Tiếng "cộc" khô khốc vang lên giữa khu vườn im ắng.
- Báo cáo Đại úy, có một bọc vải dưới rễ cây.
Phan Khanh đeo găng tay cao su, tự mình cúi xuống gạt lớp đất nhão quanh bọc vải nâu sẫm đã mục nát gần hết. Khi lớp vải rách ra, những mảnh xương nhỏ xíu, trắng ở đầu khớp lộ ra trước ánh sáng ban mai. Đó là bộ hài cốt của một đứa trẻ sơ sinh. Bên trong bọc vải còn có một chiếc vòng bạc nhỏ đã xỉn đen, khắc một chữ "N" hoa văn kiểu cũ, và một mảnh giấy lịch đã mủn nát, chỉ còn đọc được con số một ngàn chín trăm bảy mươi ba.
Quang mở cuốn sổ tay ghi chép gia phả và các tài liệu cũ của mụ Năm mà anh tìm thấy trong hòm gỗ ở nhà ngoài. Anh lật nhanh đến trang giấy cúng giỗ đã ố vàng, ngón tay dừng lại ở một dòng chữ Hán viết tay nguệch ngoạc.
- Đây rồi. Trong giấy cúng giỗ của mụ Năm có ghi một dòng: "Con mụ, không kịp đặt tên, mất tháng Chín năm Quý Sửu". Năm Quý Sửu chính là năm một ngàn chín trăm bảy mươi ba. Các chi tiết ni khớp hoàn toàn với bộ hài cốt dưới gốc chuối.
Khánh nhìn chiếc vòng bạc nằm trơ trọi giữa những mảnh xương nhỏ.
- Răng mụ lại chôn con mình dưới gốc chuối lá đỏ rồi trồng cây đè lên rứa o Bảy?
Cô Bảy đứng bên cạnh, hai tay chắp trước ngực, mắt o nhìn bọc hài cốt với vẻ thương cảm sâu sắc.
- Đứa nhỏ ni đẻ non rồi mất giữa mùa lụt năm đó. Mụ Năm sợ tiếng con khóc dưới đất lạnh nên mới trồng cây chuối lá đỏ làm vật đè để giữ vía cho con, không cho vong hồn đứa nhỏ đi bậy bạ rồi bị sóng nước cuốn đi. Mụ tự mình canh giữ ở đây hơn năm mươi năm qua. Chừ mụ mất rồi, cây chuối cũng đổ. Để pháp y làm việc xong, tụi mình phải làm lễ an táng đàng hoàng cho đứa nhỏ, đưa nó về nghĩa trang cất bốc tử tế.
Phan Khanh gật đầu, ghi chép nhanh vào sổ tay hình sự. Anh không tin hoàn toàn vào chuyện vong hồn hay Hương Thuật, nhưng những chứng cứ vật lý rõ ràng trước mắt buộc anh phải tôn trọng cách giải thích của những người trông coi tiệm.
Bồi từ sáng đến giờ vẫn đứng im lặng bên góc bếp, hai mắt nó đỏ hoe. Nó nhìn chằm chằm vào thùng gạo bằng gỗ đặt ở góc tối cạnh chạn bát. Thằng bé chợt bước lại gần Khánh, giật nhẹ vạt áo hắn.
- Eng Khánh ơi.
- Chi đó Bồi?
- Mỗi lần con tới đây phụ mụ Năm vo gạo làm chè, con đều nghe tiếng hạt gạo va vào gỗ có tiếng kêu khác thường lắm. Giống như dưới đáy thùng có một khoảng trống rỗng rứa đó.
Khánh quay sang nhìn Phan Khanh. Phan Khanh hiểu ý, lập tức bước tới bên thùng gạo. Anh dùng tay gạt hết lớp gạo trắng sang một bên, lộ ra đáy thùng bằng gỗ mít đã cũ lên nước đen bóng. Phan Khanh dùng đầu ngón tay gõ nhẹ vào bốn góc đáy thùng. Tiếng "bộp bộp" vang lên ở góc phía trong cùng.
Anh dùng một con dao nhỏ lách vào khe hở giữa hai tấm gỗ, khẽ bẩy lên. Tấm gỗ đáy thùng bật ra, để lộ một ngăn kéo kép nhỏ nằm khuất bên dưới. Bên trong ngăn kéo là một cuốn sổ tay bọc da màu đen đã sờn mép.
Phan Khanh cẩn thận lấy cuốn sổ ra, đặt lên bàn bếp. Khánh và Quang cùng ghé mắt nhìn vào. Cuốn sổ ghi chép chi tiết các đường dây vận chuyển đồ cổ và tà vật quanh khu vực Huế, từ các bến đò dọc sông Hương cho đến các sạp hàng ở chợ Đông Ba.
Ở trang gần cuối, có một vòng tròn mực đỏ khoanh đậm vào ngày mùng bốn tháng sáu, ngay cạnh đó là hình vẽ phác thảo chín con rồng uốn lượn quanh một tấm bình phong.
Quang thốt lên.
- Đây là ký hiệu của Bình phong Cửu Long ở lăng Khải Định.
Khánh lật sang trang cuối cùng của cuốn sổ. Trên mặt giấy chỉ có một dòng chữ viết vội bằng mực tím đã nhòe nước: "Cái chết tại Vỹ Dạ có thể được dùng làm mồi kéo thằng Khánh khỏi lăng. Tụi nó muốn cướp bình phong vào đêm mùng bốn".
Khánh siết chặt nắm tay, hơi thở hắn trở nên nặng nề.
- Mẹ kiếp, tụi nó giết mụ Năm để làm mồi nhử tau. Tụi nó biết tau sẽ chạy về đây lo đám tang cho mụ mà bỏ bê việc canh giữ ở lăng Khải Định.
Phan Khanh đóng cuốn sổ lại, cất vào túi chứng cứ.
- Anh Khánh, chuyện điều tra thủ phạm sát hại mụ Năm cứ để công an tụi tôi lo. Tôi sẽ cho người truy tìm thằng Tô dọc các bến sông. Còn việc ở lăng Khải Định, các anh vẫn phải tiến hành theo đúng kế hoạch. Tôi sẽ bổ sung thêm lực lượng bảo vệ quanh khu vực lăng vào đêm mai.
***
Tối hôm đó, tại gian nhà trong của tiệm Vong Ký.
Không khí trong tiệm trầm mặc đến đáng sợ. Ông Tư ngồi trên chiếc ghế mây quen thuộc, một tay chống gậy, tay kia vân vê chiếc khánh đồng cổ đặt trên bàn thờ. Ánh đèn dầu tù mù hắt bóng ông dài ngoằn ngoèo trên vách tường rêu mốc.
Khánh đứng bên cạnh quầy gỗ, đang xếp lại mấy nén nhang trắng vào hộp. Hắn quay sang nhìn Bồi đang ngồi bó gối ở góc nhà, gương mặt thằng bé vẫn chưa hết bàng hoàng sau những chuyện xảy ra ở Vỹ Dạ.
- Bồi, ngày mai mi ở nhà phụ o Bảy dọn dẹp tiệm. Tuyệt đối không được bước chân ra khỏi ngõ kiệt Bao Vinh nửa bước. Nghe lời eng, trận này không phải trò đùa đâu.
Bồi ngước khuôn mặt tái mét lên nhìn Khánh, lắc đầu quầy quậy.
- Không được đâu eng Khánh ơi. Con phải đi theo. Hồi mụ Năm còn sống, mụ từng chỉ con cách nhận ra cửa giả: tiếng nước dội vào đó sẽ vọng lại hai lần y hệt nhau. Trưa ni con tự nghe trong mảnh đá cũng có hai lớp tiếng nước trùng khít như rứa. Nếu không có con đi cùng để phân biệt, tụi eng sẽ bước thẳng vào cửa giả của lăng.
Khánh định lớn tiếng quát thằng bé để bắt nó ở lại, nhưng Ông Tư đã khẽ gõ đầu gậy xuống nền nhà, cắt ngang lời hắn.
- Khánh, để thằng nhỏ đi đi. Âm giác của nó chừ nhạy hơn mi nhiều. Có những thứ mắt mi không ngó thấy, tai mi không nghe được, nhưng thằng Bồi lại cảm nhận được từ trước.
Quang từ trong gian kho đi ra, trên tay cầm một mảnh đá xanh nhỏ có khắc hoa văn rồng uốn lượn. Anh mượn mảnh đá từ ban quản lý lăng Khải Định để đối chiếu hoa văn với các ghi chép trong gia phả. Anh vừa đặt nó lên bàn gỗ, chưa kịp lên tiếng thì Bồi chợt lao tới.
Thằng bé áp lòng bàn tay nhỏ nhắn của mình vào bề mặt mảnh đá xanh lạnh ngắt. Đôi mắt đen láy của nó chợt trợn trừng lên, người nó run lên bần bật như bị điện giật. Chỉ còn tiếng thở dốc của thằng bé vang lên giữa gian phòng tĩnh mịch.
Bồi áp tai sát vào mảnh đá xanh, nét mặt hiện rõ vẻ kinh hoàng tột độ. Nó nghe thấy giọng một người đàn ông trầm đục, khàn khàn như tiếng đá cọ xát vào nhau vọng ra từ sâu thẳm thớ đá:
- Nếu không mang theo đứa nghe được tiếng đá, tụi mi sẽ bước thẳng vào cửa giả của lăng. Kẻ phản bội đã dựng sẵn chín con rồng đất để đón tụi mi ở lối đi phía sau bệ đá rồi.