TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 108: Hồ Sơ Gia Hội

Cơn giông chiều muộn không mang lại chút hơi mát nào cho khu Gia Hội. Trời tối sập từ sáu giờ, nhưng cái nóng hầm hập vẫn rỉ ra từ những bức tường gạch…

Nội dung chương

Cơn giông chiều muộn không mang lại chút hơi mát nào cho khu Gia Hội. Trời tối sập từ sáu giờ, nhưng cái nóng hầm hập vẫn rỉ ra từ những bức tường gạch cũ và lớp ngói liệt trên mái tiệm Vong Ký. Gió từ sông Hương thổi vào mang theo mùi bùn non ẩm ướt và mùi dầu rái nồng hắc từ những chiếc thuyền chài neo đậu dưới bến. Trong tiệm, chiếc quạt trần ba cánh quay chậm chạp, phát ra những tiếng cọc cạch đều đặn như nhịp gõ của một chiếc đồng hồ cũ kỹ.

Hôm nay là ngày 01/06/2026.

Phan Khanh bước vào tiệm khi phố đã lên đèn. Anh vẫn mặc chiếc áo khoác chống nước màu xanh đen dù trời chưa mưa, gương mặt góc cạnh lộ rõ vẻ mệt mỏi sau những ca trực đêm liên miên. Trên tay anh là một tập hồ sơ bọc trong túi nilon khóa kín để tránh hơi ẩm của mùa hè xứ Huế.

Đặt tập hồ sơ lên mặt quầy gỗ, Phan Khanh đẩy nhẹ về phía Khánh. Tiếng bìa giấy chạm vào mặt gỗ vang lên một tiếng khô khốc.

- Đây là bản sao hồ sơ vụ án Hoàng Thị Lan tại Gia Hội năm 2024. Tôi mang tới với tư cách cá nhân, không liên quan đến nghiệp vụ của cơ quan.

Khánh ngồi tựa lưng vào chiếc ghế mây, hai tay khoanh trước ngực. Hắn liếc nhìn tập hồ sơ rồi ngước lên nhìn người đại úy cảnh sát.

- Anh Khanh đem cái ni tới đây làm chi? Việc của tiệm Vong Ký trước chừ không dính tới giấy tờ của đồn cảnh sát.

Phan Khanh không ngồi xuống ghế. Anh đứng tựa vào mép quầy, ngón tay cái vô thức chạm vào chiếc nhẫn cưới bằng vàng tây trên ngón áp út trái. Anh xoay nhẹ chiếc nhẫn, lớp da phía dưới đã đỏ ửng lên vì bị siết chặt trong nhiều giờ.

- Hoàng Thị Lan là vợ tôi. Vụ án của cô ấy đã bị khép lại từ hai năm trước với kết luận tự tử. Nhưng tôi biết hiện trường có những điểm không bình thường.

Quang từ gian trong bước ra, tay cầm chiếc kính cận đang lau dở bằng vạt áo. Anh nhìn Phan Khanh rồi nhìn sang Khánh, khẽ gật đầu như để xác nhận mình đã biết trước sự việc này.

Khánh chầm chậm mở túi nilon, rút tập hồ sơ ra ngoài. Những bức ảnh hiện trường đen trắng hiện ra dưới ánh sáng vàng vọt của bóng đèn dây tóc. Trong ảnh là một căn phòng ngủ nhỏ, đồ đạc xáo trộn nhẹ, một người phụ nữ nằm nghiêng trên giường, gương mặt thanh tú nhưng xám ngắt.

Phan Khanh chỉ tay vào bức ảnh chụp cận cảnh sàn gỗ cạnh mép giường.

- Điểm thứ nhất là dấu kéo lê này. Vết xước trên sàn gỗ chạy dọc từ cửa phòng đến chân giường, rất mờ nhưng hướng xước cho thấy có lực kéo một vật nặng từ ngoài vào, không phải hướng di chuyển tự nhiên của người chuẩn bị tự tử.

Khánh ghé sát mắt nhìn. Dấu xước rất mảnh, nếu không phải người có nghiệp vụ điều tra hình sự thì khó lòng nhận ra giữa những vết nứt nẻ tự nhiên của thớ gỗ lâu năm.

Phan Khanh lật sang bức ảnh tiếp theo, chụp bàn tay của nạn nhân.

- Điểm thứ hai là những sợi chỉ màu tím kẹt sâu dưới móng tay trỏ và ngón giữa của Lan. Khám nghiệm tử thi nói đó là xơ vải từ chiếc chăn bông trên giường, nhưng Lan không có thói quen dùng chăn màu đó. Hơn nữa, móng tay cô ấy bị gãy ngược, giống như đã cố bấu víu vào một bề mặt vải rất dày và cứng.

Khánh không nói gì, hắn lật tiếp bức ảnh thứ ba. Đó là góc cửa ra vào của căn phòng. Ngay sát bậu cửa, dưới gầm một chiếc tủ gỗ nhỏ, có một đống tro đen xám tàn lụi.

Phan Khanh nói tiếp, giọng anh thấp xuống nhưng vẫn giữ được sự kìm nén của một điều tra viên chuyên nghiệp.

- Điểm thứ ba là đống tro này. Kết luận ban đầu ghi Lan đã đốt vàng mã hoặc giấy tờ cá nhân trước khi treo cổ. Nhưng đống tro nằm lệch hẳn về phía góc khuất của cửa, nơi gió từ cửa sổ không thể thổi tới. Nó được đặt cố ý ở đó.

Ông Tư từ phía sau quầy chầm chậm đứng dậy. Chân trái của ông gần như mất lực, ông phải vịn tay vào mép bàn rồi dùng chiếc gậy gỗ chống đỡ thân người suy kiệt. Ông nheo mắt nhìn vào bức ảnh chụp đống tro giấy vàng, rồi dùng ngón tay khô gầy chỉ vào những nét chữ cháy sém còn sót lại trên rìa một mảnh giấy chưa cháy hết.

- Chữ ni viết phỏng theo lối bùa của Hương Thuật, nhưng viết ngược thứ tự từ dưới lên. Kẻ làm chuyện ni không biết thuật, hoặc cố tình viết sai để người ta tưởng là có ma quỷ hay bùa chú ám hại. Đây là giả Hương Thuật để đánh lạc hướng điều tra.

Phan Khanh nhìn Ông Tư, ánh mắt anh lóe lên một tia hy vọng mỏng manh.

- Ông Tư có từng gặp Lan trước năm 2024 không? Hoặc ông có biết ai ở Huế dùng kiểu chữ giả này để vẽ bùa không?

Ông Tư lắc đầu, giọng khàn đặc vì những cơn ho khan kéo dài.

- Nhìn qua ảnh răng mà biết được. Tau cũng chưa từng gặp người tên Lan ni bao chừ. Tiệm Vong Ký chỉ giữ đồ của người chết gửi lại, không đi tìm người sống để xem bùa.

Khánh quan sát Phan Khanh. Bàn tay anh vẫn không ngừng xoay chiếc nhẫn cưới lạnh ngắt, mồ hôi rịn ra làm ướt cả mặt vàng tây. Hắn không pha trò như mọi khi, chỉ hỏi nhỏ.

- Vì sao hồ sơ có nhiều điểm sai lệch như rứa mà vẫn bị khép lại nhanh chóng?

Phan Khanh im lặng một lát, hơi thở của anh nặng nề trong không gian oi bức của tiệm.

- Vụ ấy đóng rồi vì căn phòng khóa trong từ bên trong bằng chốt gỗ. Không có dấu vết của người thứ hai đột nhập qua cửa sổ hay cửa chính. Giám định pháp y không tìm thấy bất kỳ độc chất nào trong cơ thể Lan. Mọi kiến nghị điều tra lại của tôi đều bị cấp trên bác bỏ, họ cho rằng đó chỉ là phản ứng đau buồn quá mức của một người chồng mất vợ.

Quang cầm bức ảnh chụp đống tro bùa lên, đặt cạnh cuốn sổ tay ghi chép của mình. Anh đối chiếu những nét chữ cháy sém với vòng giấy vàng tìm thấy sau bình phong Cửu Long mà nhóm vừa khảo sát ở lăng Khải Định.

- Cùng là lối viết ngược nét, nhưng loại mực dùng để vẽ bùa ở Gia Hội là mực tàu rẻ tiền pha nước sông, nét chữ thô và đứt đoạn. Còn mực trên vòng giấy vàng ở bình phong là mực chu sa nguyên chất trộn với máu động vật, nét chữ sắc và liền mạch. Điều này chỉ chứng minh có kẻ biết cách bắt chước nghi thức của Thoải Phủ, chưa đủ căn cứ để kết luận hai vụ án do cùng một người thực hiện.

Bồi từ trong buồng tối bước ra, tay cầm chiếc chổi lông gà quét bụi. Em tò mò nhìn tập hồ sơ đang mở rộng trên quầy. Khi bước đến gần, ngón tay nhỏ nhắn của Bồi vô tình chạm vào mép phong bì giấy bồi đựng những bức ảnh hiện trường chưa được lấy ra.

Mặt Bồi chợt biến sắc. Em đứng sững lại, chiếc chổi lông gà rơi khỏi tay xuống nền gạch nghe một tiếng "bạch". Đôi mắt em trợn trừng nhìn vào khoảng không trước mặt, môi run bần bật.

Khánh nhận ra sự bất thường của Bồi liền bước tới giữ vai em.

- Bồi! Mi nghe thấy chi rứa?

Giọng Bồi run rẩy, em nói mà không nhìn vào ai.

- Có tiếng móng tay cào sột soạt vô vải... mạnh lắm... rồi tiếng kim khâu kéo qua kéo lại... nhiều lớp chỉ tím... tiếng kim đâm vô da thịt... đau lắm eng Khánh ơi...

Khánh giật phắt phong bì ảnh ra khỏi tay Bồi, nhét nhanh vào túi nilon rồi quát nhỏ.

- Thôi! Đi vô trong nhà mau. Không được đụng vô đồ của người ta.

Bồi tái mét mặt mày, cúi đầu nhặt chiếc chổi lông gà rồi lầm lũi đi nhanh vào gian sau. Tiếng bước chân nhỏ dần rồi mất hút sau tấm màn che bằng vải ba.

Phan Khanh nhìn theo bóng Bồi, ánh mắt anh tối lại. Anh quay sang nhìn Khánh, giọng nói mang theo sự khẩn cầu mà anh đã cố giấu suốt buổi tối.

- Sau khi giải quyết xong vụ bình phong Cửu Long ở lăng Khải Định, tôi muốn nhờ anh kiểm tra lại toàn bộ vật chứng còn lại của Lan. Tôi vẫn giữ chiếc hộp đựng đồ trang điểm và vài bộ quần áo cô ấy mặc trước khi mất ở nhà riêng.

Khánh im lặng nhìn ngọn đèn dầu đang chập chờn trên quầy. Hắn dùng ngón tay gõ nhẹ lên mặt gỗ, tiếng gõ đều đặn cắt ngang tiếng quạt trần cọc cạch.

- Tui sẽ xem giúp anh các món đồ đó với tư cách là người trông coi tiệm Vong Ký. Nhưng tui nói trước, tui chỉ xem xem có tà vật hay vong bám vào hay không, chứ không hứa sẽ tìm ra thủ phạm hay kết luận có lợi cho anh đâu. Việc của người sống thì công an các anh tự giải quyết.

Phan Khanh khẽ gật đầu.

- Như vậy là đủ rồi. Cảm ơn anh.

Anh thu lại tập hồ sơ, bỏ vào túi nilon rồi chào mọi người trước khi bước ra cửa. Bóng anh nhanh chóng chìm vào bóng tối của ngõ kiệt Gia Hội.

Ngay khi Phan Khanh vừa đi khuất đầu kiệt, một cơn mưa rào mùa hè đột ngột đổ xuống. Tiếng mưa đập vào mái ngói rào rào, nước mưa tuôn xối xả từ máng xối xuống khoảng sân nhỏ phía trước tiệm. Mùi đất nóng bị nước mưa dội vào bốc lên nồng nặc, trộn lẫn với mùi lá chuối ướt từ vườn nhà bên cạnh.

Khánh định quay vào trong đóng bớt cửa liếp thì một bóng người gầy gò, ướt sũng từ ngoài màn mưa bước vào hiên tiệm.

Đó là Mụ Năm.

Quần áo mụ dính đầy bùn đất non màu xám xịt, mái tóc bạc phơ bết chặt vào trán. Gương mặt mụ hớt hải, đôi mắt mờ đục liên tục dò xét quanh tiệm. Mụ không bước hẳn vào trong, chỉ đứng ngay bậu cửa ướt nhẹp. Từ trong bọc áo, mụ lôi ra một phong bì giấy bồi màu vàng đất được buộc chặt bằng sợi chỉ đỏ.

Mụ đưa phong bì về phía Khánh, giọng mụ khàn đặc lẫn trong tiếng mưa rơi xối xả.

- Cầm lấy cái ni. Cất cho kỹ.

Khánh nhíu mày, định đưa tay mở sợi chỉ đỏ thì Mụ Năm đột ngột đưa bàn tay gầy trơ xương, lạnh buốt bám chặt lấy cổ tay hắn. Sức mạnh từ những ngón tay khẳng khiu của mụ lớn đến mức làm Khánh đau nhói, như thể có một gọng kìm bằng sắt đang siết chặt vào da thịt hắn.

Mụ Năm nhìn thẳng vào mắt Khánh, đôi mắt mụ chứa đầy sự hoảng loạn lẫn quyết liệt.

- Thề với mụ... mi không được mở cái phong bì ni trước trưa mùng ba tháng Sáu. Tuyệt đối không được mở trước giờ đó. Trừ phi... sáng mùng hai mụ không tới chỗ hẹn với mi ở nhà mụ.

Khánh cố gỡ tay mụ ra nhưng mụ càng siết chặt hơn, móng tay mụ bấm sâu vào cổ tay hắn.

- Mụ Năm, có chuyện chi rứa? Răng mụ không tự giữ mà lại đưa cho con chừ? Có kẻ nào đang theo mụ phải không?

Mụ Năm không trả lời câu hỏi của hắn. Mụ nhìn quanh ngõ kiệt tối tăm, nơi những ánh đèn đường vàng vọt đang nhòe đi trong màn mưa bong bóng phập phồng. Mụ ghé sát vào tai Khánh, hơi thở của mụ mang theo mùi trầu không hôi hám và mùi bùn sông nồng nặc.

- Nếu mụ không tới, mi đừng đi tìm một mình. Kẻ theo mụ biết mi mang cái tên chi dưới tên Khánh.

Mụ buông tay ra thật nhanh. Trước khi Khánh kịp phản ứng hay giữ mụ lại, Mụ Năm đã quay lưng, lao thẳng vào màn mưa đen kịch ngoài ngõ kiệt Bao Vinh. Bóng mụ nhanh chóng chìm nghỉm dưới những làn nước xối xả, chỉ còn lại tiếng bước chân bì bõm trên mặt đường ngập nước nhỏ dần rồi tắt hẳn.

Khánh đứng lặng người dưới hiên nhà, nhìn theo bóng mụ khuất dần trong màn mưa. Nước mưa tạt vào làm ướt sũng một bên vai áo hắn, nhưng hắn không thấy lạnh. Câu nói cuối cùng của Mụ Năm cứ vang vọng trong đầu hắn, lấn át cả tiếng sấm rền vang từ phía chân trời xa.

Kẻ theo mụ biết tên thật của hắn. Cái tên nằm dưới tên Nguyễn Vĩnh Khánh.

Tích.

Chương khác

Xem thêm