TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 105: Máu Sau Chín Rồng

Ngày hai mươi chín tháng Năm năm 2026, tiệm Vong Ký mở cửa muộn hơn mọi khi vì đêm trước ai cũng thiu thiu sau vụ nghê đá. Nắng Huế đã gắt từ sớm. Mùi…

Nội dung chương

Ngày hai mươi chín tháng Năm năm 2026, tiệm Vong Ký mở cửa muộn hơn mọi khi vì đêm trước ai cũng thiu thiu sau vụ nghê đá. Nắng Huế đã gắt từ sớm. Mùi nhang cũ còn bám trần gỗ. Khánh vừa đổ nước vào ấm thì chuông cửa kêu một tiếng khô.

Phan Khanh bước vào trước. Áo sơ mi nhăn, mắt thâm, tay cầm một lọ thủy tinh bọc nilon chống va. Anh đặt lọ giữa bàn lim như đặt một viên đạn chưa tháo ngòi.

- Anh Khánh, nhân viên bảo tồn lăng Khải Định gọi tôi lúc năm giờ sáng. Chất này rỉ ra đúng chỗ mảng đá mới trám ở mặt sau bình phong Cửu Long. Xét nghiệm sơ bộ có máu người trộn sáp bảo quản loại cũ.

Khánh cầm lọ, lắc nhẹ dưới khe nắng cửa. Dịch đỏ thẫm đặc quánh, xỉn hơn máu tươi, bám thành kính thành vệt chậm. Nắp đã khóa chặt mà mùi vẫn lọt ra: tanh sắt lẫn sáp nến để lâu trong hòm gỗ.

- Máu mới trộn sáp cũ. Ai rảnh đêm đem máu người bôi lên đá lăng thế này?

Phan Khanh không cười. Ngón tay anh gõ nhịp ngắn trên mặt bàn, thói quen lúc giữ biên bản cho khỏi trôi.

- Tôi chưa ghi yếu tố bất thường vào hồ sơ. Chỉ ghi nứt kết cấu và mẫu sinh học lạ. Ba ngày phong tỏa tiền sảnh. Cần anh xem trước khi ban quản lý cho thợ vào trát đè.

Quang từ ghế mây rút túi tài liệu ra, trải tấm ảnh phóng to góc bọc gậy đá thu ở Cồn Hến vụ trước. Cạnh ảnh, anh đặt một mảnh sáp đen nhỏ, mép răng cưa như vảy.

- Nhìn kỹ. Hoa văn vảy rồng trên mảnh sáp khớp viền lớp trám sau bình phong. Tôi chạy thử bột đá bám sáp ở lab trường. Khoáng và độ tuổi trùng đá xanh Quảng Nam dùng ở cung Thiên Định.

Khánh so hai thứ sát nhau. Gân vảy, độ cong, cả lớp bụi mịn xám xanh đều cùng một nhịp đục. Hắn nhớ đầu gậy đá từng nạy nắp rương sắt đêm Cồn Hến. Cùng độ rộng. Cùng cách cạy.

- Vậy thằng cầm gậy không chỉ mở rương. Nó thọc ra sau chín con rồng.

Bồi ngồi dưới quầy, hai chân đu đưa, mắt dán vào lọ máu. Thằng bé hít nhẹ rồi nhăn mặt.

- Eng, nó tanh như nước rửa dao ở bến. Không giống máu tay eng hồi niêm đồ.

- Đừng hít. Ngồi im. Ông Tư đâu?

Từ trong kho vọng ra tiếng gậy chạm nền. Ông Tư đi ra chậm, chân trái kéo lê, mặt xám hơn hôm qua. Ống quần còn vương tro nhang vụ hài cốt Lê Thị Hậu.

- Tau ở lại. Chân ni không trèo được dốc lăng. Mi đi thì nhớ đừng tự ý mở đá. Chưa biết tên thì đừng đụng.

Khánh ừ một tiếng, bỏ lọ vào hộp xốp. Quang gọi xe. Phan Khanh mang giấy phép kiểm tra vật chứng đã ký sẵn. Cô Bảy nhắn sẽ tới sau vì đang dập một nén nhang trắng ở Kim Long. Trước khi ra cửa, Khánh nhìn ông Tư một cái.

- Có ai lạ ghé thì đừng mở cổng sau.

- Biết rồi. Đi đi.

Đường lên lăng Khải Định trưa cuối tháng Năm nóng như úp chõ. Không khí rung trên mặt nhựa. Khách du lịch bị chặn từ cổng phụ bằng dây vàng và biển tạm. Anh bảo vệ Hùng nhận mặt Phan Khanh, mở đường cho cả nhóm vào khu quây bạt phía sau bình phong Cửu Long.

Bình phong vẫn đứng nguyên. Chín rồng khảm sành sứ bắt nắng, bóng đổ dài xuống nền đá. Mùi vôi mới, mùi bùn khô và một thoáng tanh sắt len từ khe. Phan Khanh chỉ tay vào tấm bạt xanh.

- Mặt sau đây. Đêm qua họ thấy dịch đỏ thấm ra mép trám. Sáng nay nhiều hơn.

Khánh cúi xuống. Bốn vết nạy mới in quanh một phiến đá xanh Quảng Nam, mỗi vết rộng bằng đầu gậy đá vụ Cồn Hến, bột đá còn vương trắng ở rãnh. Hắn đặt thước dây nhỏ đo, chụp ảnh, rồi lấy tăm bông quệt bột cho vào túi zip.

- Cùng dụng cụ. Hoặc cùng một bàn tay thạo nạy.

Quang ghi chép lia lịa, mồ hôi ướt gáy.

- Đá xanh Quảng Nam chuyển ra năm 1925. Nếu sổ thi công còn, ta lần được lô và người ký nhận.

Bồi đã nằm sấp ở chân bình phong, má áp sát đá lạnh. Thằng bé nhắm mắt. Mười giây. Hai mươi giây. Môi nó mím trắng.

- Eng... con nghe chín tiếng nước nhỏ. Nhịp đều. Nhưng chỉ tám tiếng vọng lại.

- Tiếng thứ chín?

- Có... sau tiếng thứ chín có người đàn ông khàn. Ổng bảo đừng để chúng lấy tên tau.

Khánh không nghe gì ngoài tiếng quạt máy công trình phía xa và nhịp máu trong tai mình. Vai hắn bỗng nóng dọc đường vết bớt cá. Trong cổ nghẹn một vị rượu hạnh nhân đắng, như vừa bị ai bóp miệng đổ vào. Hắn nuốt nước bọt, gạt phăng, giơ máy ảnh lên chụp tiếp các vết nạy cho khỏi nghĩ.

- Nghe rõ câu đó không? Nói lại.

- Đừng để chúng lấy tên tau. Rồi ỉm. Con sợ.

Phan Khanh nhìn Bồi, lại nhìn Khánh, giọng giữ nhịp điều tra.

- Tôi không ghi lời nghe thấy vào biên bản. Chỉ ghi dấu nạy và mẫu sinh học. Anh Hùng, khóa khu này, không cho thợ hay khách lọt.

Đúng lúc đó Cô Bảy bước tới từ lối bên, tóc cuốn vội, tay xách chai nước Sông Hương còn ướt miệng. O không chào dài dòng, quỳ xuống lau một góc chất đỏ bằng vải trắng nhúng nước sông. Vải ngả nâu sậm. O hít, rồi nhíu mày.

- Máu người sống. Mới. Ai cố ý nhỏ vào khe để đánh thức vật neo. Không phải rỉ tự nhiên từ đá.

- O biết vong trong này không?

- Biết là đàn ông. Từng mang chức quan. Còn tên thì chưa. Mi đừng mở phiến đá khi chưa gọi đúng tên. Mở bây giờ chỉ tổ làm rách đường niêm cũ.

Khánh đứng dậy, vỗ bụi gối quần.

- Vậy ai đổ máu? Người nạy rương Cồn Hến hay thêm một thằng nữa?

- Chưa đủ để kết. Chỉ biết cùng kiểu tay nghề và cùng nhắm vào đá có dấu.

Quang gập sổ tay.

- Tôi về trung tâm lưu trữ đối chiếu hồ sơ đá Quảng Nam và sổ thi công lăng 1925. Có chữ ký giám sát là lần ra được người.

Phan Khanh gật.

- Tôi giữ chain of custody mẫu máu và ảnh vết nạy. Trong biên bản không có chữ vong. Ba ngày. Xong việc trong đó.

Nắng càng gắt. Bạt xanh phật phờ. Khánh định gọi mọi người thu đồ thì anh Hùng dẫn một người gánh rau từ cổng phụ vào, mặt bối rối.

- Xin lỗi đại úy, người ta nhất quyết giao tận tay anh Khánh. Nói là đồ tươi cho tiệm cầm đồ đường...

- Đường chi cũng được. Để đây.

Gánh rau đặt xuống nền đá. Lá cải còn ướt. Phủ mặt là vài tàu lá chuối đỏ tươi nhựa, không phải lá chuối thường bán chợ. Khánh nhấc lá. Dưới đáy rổ có mảnh giấy gấp tư, ám mùi chè xanh và khói bếp. Chữ Mụ Năm, nét nghiêng quen.

Khánh mở ra đọc thầm trước, rồi đọc thành tiếng đủ cho cả nhóm nghe, giọng hắn thấp lại:

- Tuyến đá cũ không chỉ chở đá. Tìm người chết mang chức quan trước khi đụng con rồng thứ chín. Đừng để chúng lấy tên trước mi.

Im một nhịp. Quang đưa tay xin xem giấy. Cô Bảy sờ mép lá chuối đỏ, nhựa dính ngón như máu loãng.

- Mụ Năm biết sớm hơn tụi mình. O không thích chuyện này.

- Mụ biết tuyến đá năm xưa bằng cách mô? Mụ lần theo ai?

Khánh gấp giấy bỏ túi áo trong. Vai hắn vẫn còn nóng. Vị đắng trong cổ chưa tan hết. Hắn không nói ra. Hắn chỉ muốn rời chỗ này trước khi bình phong lại ngứa nghề.

- Thu đồ. Về tiệm đã. Quang lo hồ sơ. Phan Khanh lo phong tỏa. Bồi, bỏ tay ra khỏi đá.

Bồi vừa đứng lên thì ánh đèn cao áp vàng nhạt quanh khu quây chớp liên hồi rồi tắt phụt. Ban ngày mà góc sau bình phong bỗng tối như tụ mây. Chỉ còn hai đèn pin của Khánh và Phan Khanh rọi vào mặt đá.

Chất đỏ trong các khe không chảy xuống nữa.

Nó bò ngược.

Chậm, đều, như kiến đỏ leo vách. Vệt dịch bám đường khảm sành, trườn lên cao, tụ đúng miệng con rồng thứ chín ở góc trên. Quang lép bép một tiếng không thành lời. Cô Bảy giơ chai nước sông nhưng không đổ vội, sợ dập nhầm dấu.

Khánh rọi đèn vào mặt sau phiến đá xanh vừa bị nạy. Dịch đỏ dừng tại đó, lan ra, se lại thành hình một bàn tay người, năm ngón khẳng khiu in rõ trên đá xám. Bồi thét nhỏ, trốn sau lưng Cô Bảy, hai tay bịt tai.

Bàn tay máu không chịu yên. Ngón co rút. Đường chỉ tay gãy rồi nối. Dưới quầng đèn pin, vệt đỏ viết lại chính nó, nét cứng như đục đẽo.

Quang khàn:

- Khánh... nó đang thành chữ.

Năm chữ hiện đủ nét, đỏ lòm, ướt và không nhỏ xuống dù đá đứng thẳng:

Tên tau đã bị xóa.

Gió bạt không thổi. Chỉ có tiếng nước nhỏ từ đâu đó trong lòng đá, đếm đủ chín rồi im mất tiếng thứ chín. Khánh nắm chặt máy ảnh, cảm giác vết bớt trên vai nhảy một nhịp như ai gõ từ bên trong da thịt. Hắn nhìn năm chữ máu cho đến khi nét cuối se lại, vẫn không nhòe.

Phía sau lưng nhóm, ở khe bạt hé, một dấu chân ướt mới in trên bột đá rơi. Mũi chân hướng vào bình phong. Chưa ai kịp cúi xuống nhìn.

Chương khác

Xem thêm