TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 106: Người Quan Bị Xóa Tên
Ngày ba mươi tháng Năm năm hai nghìn không trăm hai mươi sáu. Trưa Huế oi đến mức giấy bản trong phòng lưu trữ cũng bốc mùi mốc khô. Căn phòng nằm sâu…
Nội dung chương
Ngày ba mươi tháng Năm năm hai nghìn không trăm hai mươi sáu. Trưa Huế oi đến mức giấy bản trong phòng lưu trữ cũng bốc mùi mốc khô.
Căn phòng nằm sâu dãy nhà thấp gần Kinh Thành, mái ngói hấp nóng xuống trần. Quạt trần kêu cạch cạch, thrông đẩy được hơi nóng ra ngoài. Quang đã chiếm một góc bàn gỗ, xung quanh chất đầy bìa hồ sơ buộc chỉ xơ dừa. Phan Khanh đứng dựa tủ sắt sơn xanh tróc mảng, tay khoanh, mắt không rời tay Quang. Khánh ngồi ghế đối diện, áo thun dính lưng, thỉnh thoảng lấy vạt áo lau trán.
Quang lật một trang giấy vàng ngà, mép mủn như cám, rồi gõ nhẹ ngón tay xuống góc trang.
- Khánh. Mi coi chỗ ni.
Khánh cúi vào. Ở dòng cuối tờ khai vận chuyển đá xanh từ mỏ Quảng Nam ra Huế năm một chín hai lăm, mực tàu đã bạc còn rõ chữ ký:
Nguyễn Văn Đôi, giám sát.
Khánh đọc lại lần nữa. Cái tên đập vào đầu hắn một cái, ngắn và cứng.
- Nguyễn Văn Đôi. Đừng bảo lại thằng thợ đá vụ bàn cờ xương.
Quang lắc đầu ngay, mở sổ tay nhỏ bên cạnh, chỉ hai cột ghi chú đã viết sẵn.
- Không khớp. Thợ đá Nguyễn Văn Đôi sinh một tám chín tám, quê Vạn Giã, phu đục đá. Người ký giám sát lô ni có phẩm hàm. Tau đối với sổ bộ quan lại Bộ Công. Ông ni sinh một tám bảy lăm, Gio Linh, Quảng Trị. Thời đó người ta gọi Quan Đôi.
Phan Khanh nghiêng người, nhìn chữ ký rồi nhìn cột chú thích của Quang.
- Vậy trong hồ sơ có hai Nguyễn Văn Đôi.
- Đúng. Một người đẽo xương thành quân cờ. Một người ngồi ghế giám sát đá lăng. Trùng tên, khác người, khác tội, khác chết.
Khánh rít nhẹ qua răng.
- Trời. Huế ni thích trùng tên đến mức tui muốn đổi họ.
Quang không cười. Anh lật sang trang sổ lĩnh lương cùng kỳ. Ngón tay anh chỉ dòng tháng cuối cùng còn ghi nhận tiền đủ cho Quan Đôi, chữ viết cùng một tay với phần chính. Ở lề ngoài, một dòng cáo buộc tham ô được chép chen bằng mực khác, nét đậm hơn, màu còn mới hơn phần sổ đã khô.
- Cáo buộc viết sau. Khi sổ chính khô rồi mới có người chép thêm. Ai muốn ghép tội thì ghép lên lề, không dám đụng dòng lĩnh lương.
Phan Khanh rút điện thoại chụp cận hai lớp mực, không comment vội. Anh chỉ nói ngắn:
- Tôi ghi nhận có can thiệp hậu kỳ. Chưa đủ kết ai ra lệnh.
Quang đẩy thêm một tập mỏng ra giữa bàn. Bìa ngoài ghi sổ khám liệm của thầy thuốc cung đình, chữ thảo nhỏ li ti. Anh đọc chậm, mỗi cụm một nhịp:
- Hồ sơ triều ghi Quan Đôi chết bạo bệnh tại công trường lăng. Sổ khám liệm lại chép môi tím, móng tay thâm, hơi thở còn mùi rượu hạnh nhân đắng. Người khám không kết luận đầu độc. Nhưng bộ dấu ni không phải sốt mùa.
Khánh nuốt nước bọt. Vị đắng hạnh nhân thoáng hiện ở cuống lưỡi hắn, mỏng như ai vừa nhắc trúng một thứ hắn chưa kịp quên từ hôm lăng. Hắn gạt đi bằng cách hỏi lệch:
- Ảnh đội giám sát đâu? Có mặt ông ta không?
Quang mở hộp gỗ lót nỉ. Bên trong là tấm kính âm bản kẹp giấy dầu. Anh không đưa tay không, chỉ xoay góc kính dưới đèn bàn cho cả ba cùng thấy. Hàng người đứng trước mô hình bình phong Cửu Long. Chỗ lẽ ra phải có một thân hình đứng thẳng đã bị cạo trắng đến lớp keo. Chỉ còn một bàn tay đặt trên sống rồng giữa, năm ngón giữ đúng tư thế người quen việc đá.
- Cạo từ âm bản. Ai làm cũng biết muốn xóa tên thì xóa luôn mặt.
Bồi từ nãy ngồi im ở ghế thấp, hai chân đung đưa không chạm đất. Thằng bé nhìn tấm kính lâu quá. Khánh vừa định bảo ngồi yên thì Bồi đã thò ngón trỏ chạm nhẹ mép kính.
Không khí trong phòng như tụ lại ở vành tai nó.
Môi Bồi mím. Mười giây. Má nó tái đi.
- Eng... chén rượu trước giờ đóng đá...
Bồi.
- Đừng uống... ông ta kêu đừng uống...
Hai đường máu mỏng ứa ra từ lỗ tai Bồi, chảy dọc xuống gáy áo. Phan Khanh phản xạ rút khăn giấy. Khánh thì đã gạt tay Bồi khỏi tấm kính, ôm chặt thằng bé, bịt hai vành tai nó lại.
- Quang, cất kính đi.
Quang bỏ kính vào phong bao giấy dầu, tay hơi rung làm phong bao chạm mép bàn kêu một tiếng. Bồi thở dốc trong vòng tay Khánh, mắt đỏ ngầu.
- Eng Khánh... có người khóc. Ổng nói ổng không ăn cắp. Có người đè ổng xuống, đổ rượu vào miệng.
- Đủ rồi. Nghe tới đó thôi.
Khánh lau máu bằng khăn Phan Khanh đưa, động tác nhanh, không dịu dàng kiểu dỗ dành mà kiểu cắt nguồn. Hắn nhìn Quang.
- Oán bám tấm kính ni cả trăm năm. Ở đây chẳng phải chỗ để thằng nhỏ nghe tiếp. Về tiệm.
Phan Khanh gật, thu ảnh chụp mực và biên bản sơ bộ vào cặp.
- Chain of custody tôi giữ. Lời nghe thấy không vào hồ sơ. Chỉ có can thiệp mực, cạo âm bản, và dấu khám liệm trái với cáo bạo bệnh.
- Được. Mi giữ phần người sống. Tui giữ phần... linh tinh.
Khánh nói linh tinh cho xong. Hắn không muốn ai hỏi thêm về vị đắng vừa leo lên cổ mình.
Họ rời trung tâm lưu trữ khi nắng xế còn gắt. Xe máy nối đuôi nhau về phía Bao Vinh. Bồi ngồi giữa Khánh, trán áp vào lưng hắn, im thin thít. Quang chở cặp hồ sơ. Phan Khanh đi sau cùng, thỉnh thoảng nhìn gương chiếu hậu như có thói quen nghề.
Tiệm Vong Ký đón họ bằng mùi nhang nguội và hơi nước sông len từ sân sau. Ông Tư ngồi quầy, gậy tựa đùi, mắt mở khi nghe cửa kêu. Cô Bảy không có mặt. Trên bàn còn chén nước chưa uống hết của o từ sáng.
Khánh đặt Bồi nằm ghế tre trong, lấy khăn ướt lau lại vành tai. Máu đã ngưng. Thằng bé còn ứ một câu:
- Ông quan đó không muốn mất tên.
- Tui biết. Ngủ một chút. Nghe thêm là thủng đầu.
Khánh kéo rèm, quay ra quầy. Quang đã trải sổ chi và bản chụp ảnh lên mặt gỗ. Ông Tư nhìn chữ ký Nguyễn Văn Đôi lâu, không nói ngay. Khánh không hỏi ông biết gì. Hắn chỉ lấy một nén nhang, một tờ giấy vàng, viết đủ:
Nguyễn Văn Đôi. Sinh năm 1875. Mất năm 1925.
- Thử nhẹ. Không mở đá. Chỉ xem khói nhận tên không.
Ông Tư khẽ gõ đầu gậy xuống sàn.
- Một nén. Đừng đọc thêm điều gì ngoài tên.
Khánh châm nhang, cắm giữa bát hương khách. Khói lên thẳng một nhịp, rồi tự tách thành chín vệt mỏng như tơ. Tám vệt bị hút về hướng cửa, lệch đông nam, phía lăng. Vệt thứ chín không đi. Nó quấn quanh cổ tay trái Khánh một vòng, mát và dính như sương.
Vị rượu hạnh nhân đắng sộc lên cuống họng.
Mùi ấy chẳng ở trong phòng. Là vị ở trong xương.
Trước mắt hắn loáng một lớp khói dày không thuộc tiệm, mặt nước sông tối, và có tiếng ai đó gọi rất gần, không phải giọng Bồi, không phải Ông Tư:
Tích.
Khánh dập nhang bằng ngón tay, tro vương lên giấy vàng. Vệt khói thứ chín tan. Hắn hít ra, cười gượng đúng một cái để che.
- Tà vật nó quấy. Chưa chi đã nhức đầu.
Quang nhìn cổ tay hắn, nơi khói vừa quấn, rồi nhìn mặt hắn.
- Mi chắc chỉ vậy?
- Chắc. Đừng có giọng thầy bói.
Phan Khanh ghi giờ thử nhang vào sổ tay riêng, không hỏi thêm. Ông Tư thì không nhìn khói nữa. Ông nhìn Khánh như muốn nói, rồi thôi. Ngón tay ông siết cán gậy đến trắng đốt.
Ngoài phố bắt đầu lên đèn dầu hàng nước. Không khí chạng vạng dính bụi và mùi cá kho. Cửa tiệm vừa khép hờ thì có tiếng dép lê quen thuộc ngoài thềm.
Mụ Năm bước vào, tóc cuốn vội, tay xách túi vải đã sờn. Bà không ngồi. Bà đứng giữa quầy, mắt quét nhanh mặt mỗi người rồi dừng ở đống hồ sơ.
- Tui nghe mấy đứa bây lần ra chữ ký Quan Đôi.
Khánh nhướng mày.
- Mụ theo dõi tụi tui hả?
- Theo dõi chi. Chợ nói một, mụ nghe mười. Bình phong Cửu Long không đứng một mình. Nó nằm trên một tuyến đá đi qua nhiều công trình. Quan Đôi là một mắt xích. Người ta xóa tên ông ta vì sợ ai đó lần đúng đường chuyển đồ.
Quang đứng dậy ngay.
- Tuyến đó ghi ở mô?
Mụ Năm mở miệng, rồi ngừng. Mũi bà hít một cái ngắn. Đầu bà nghiêng về phía cửa trước, nơi nắng tắt để lại vệt tối trên ngạch.
- Im.
Cả tiệm im theo. Chỉ còn tiếng quạt lò xo kêu rè.
Mụ Năm bước tới cửa, cúi. Trên bột bụi mới quét buổi sáng có một dấu chân ướt, lòng bàn chân rõ, không dính bùn vườn, không có mùi đất. Nước trong dấu chân trong vắt đến lạ, mép dấu chưa kịp bụi bám.
Bà không thèm giải thích. Bà kéo túi vải lên vai, giọng thấp:
- Chưa nói địa điểm được. Có người đứng ngoài nghe. Mai tui tính lại. Đừng ai theo tui đêm ni.
Mụ Năm-
Bà đã xô cánh cửa sau, đi lối hen ra kiệt. Dép bà trên đá cũ chỉ vang có hai cái rồi mất hút.
Khánh chạy ra ngạch trước. Dấu chân ướt không chỉ một. Có bốn, năm dấu nối nhau từ ngoài thềm vào đúng giữa cửa, mũi chân hướng vào quầy, hướng vào chỗ hồ sơ Quang đang mở. Hắn nhìn ra phố. Không bóng người. Hắn chạy vòng sân sau, theo lối Mụ Năm vừa đi. Trên đá kê mương có thêm dấu ướt mới, cũng quay mũi vào nhà, như kẻ để lại chúng vừa bước ra vừa không chịu quay lưng đúng nghĩa.
Quang đứng ở cửa sau, thở gấp.
- Hắn theo Mụ Năm mà dấu vẫn ngoảnh vào tiệm.
- Ừ.
Khánh cúi sờ thử một dấu. Nước lạnh buốt đầu ngón, không phải nước máy. Thoáng mùi sông cũ và dầu ghe loãng. Hắn đứng dậy, nhìn dọc kiệt tối. Cuối kiệt chỉ có gió đẩy một chiếc lá chuối khô.
Trong tiệm, Bồi ngồi bật dậy trên ghế, hai tay ôm tai như còn nghe sót, khàn khàn gọi:
- Eng... ngoài cửa có người đứng lâu lắm. Nước trong cổ hắn kêu lạch bạch.
Phan Khanh đã rút điện thoại, bật đèn pin rọi dọc hàng dấu. Ánh đèn quét tới dấu cuối cùng trước ngạch. Dấu đó sâu hơn các dấu khác một chút, gót ấn mạnh, như người ta dừng lại để nhìn vào trong trước khi rời đi.
Khánh kiểm từng dấu một lần nữa. Không dấu nào mũi chân hướng ra phố.
Tất cả đều quay vào tiệm.
Dù kẻ để lại chúng vừa bám theo Mụ Năm ra lối sau.