TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 107: Bốn Chốt Đá
Cái nắng cuối tháng Năm ở Huế không gay gắt như lửa đốt, nhưng nó mang theo cái hầm hập từ mặt đất bốc lên, khiến mồ hôi trên lưng Khánh túa ra, dính bết…
Nội dung chương
Cái nắng cuối tháng Năm ở Huế không gay gắt như lửa đốt, nhưng nó mang theo cái hầm hập từ mặt đất bốc lên, khiến mồ hôi trên lưng Khánh túa ra, dính bết vào lớp áo thun mỏng. Hôm nay là ngày 31/05/2026. Đứng sau tấm bạt quây tạm bên hông bức bình phong Cửu Long của lăng Khải Định, Khánh chỉ nghe thấy tiếng thông reo rì rào ngoài sườn đồi Châu Chữ và tiếng bước chân tuần tra đều đặn của bảo vệ di tích.
Phan Khanh bước vào sau tấm bạt, kéo khóa chiếc áo khoác mỏng để lộ sắc phục cảnh sát bên trong. Anh khẽ gật đầu với Khánh và Quang rồi nói bằng giọng rất nhỏ.
- Tôi đã làm việc xong với ban quản lý lăng. Lý do đưa ra là phát hiện dấu hiệu cạy phá, hoại di tích để phục vụ công tác giám định kỹ thuật. Từ chiều nay, khu vực này sẽ được phong tỏa.
Quang đang cúi đầu bên chiếc cặp da chứa đầy bản vẽ kiến trúc, ngẩng lên hỏi.
- Anh ba trí người trực thế nào?
- Hai cán bộ mặc thường phục sẽ luân phiên gác ngoài cổng rào từ sáu giờ tối đến sáu giờ sáng hôm sau. Tôi đã dặn kỹ, họ chỉ có nhiệm vụ tuần tra vòng ngoài và ghi nhận người lạ mặt. Tuyệt đối không được cho họ tiếp xúc trực tiếp hay bước vào sau tấm bạt này. Chuyện tâm linh bên trong, người thường không gánh nổi.
Khánh không tham gia vào cuộc bàn bạc. Hắn cúi người, dùng một thanh tre mỏng vát nhọn đầu, khéo léo lách vào khe nứt sâu hoắm dưới chân con rồng thứ chín của bức bình phong. Thanh tre chạm phải một vật có độ đàn hồi nhẹ, không phải là đá hay vôi vữa thông thường. Khánh xoay nhẹ cổ tay, từ từ kéo vật đó ra ngoài.
Đó là một vòng giấy vàng đã cháy sém một nửa, bị nhét sâu vào kẽ đá. Trên mặt giấy, những nét bùa màu đỏ sẫm được viết theo chiều ngược từ dưới lên, mực vẽ có mùi tanh nồng của máu động vật đã khô.
Khánh nhíu mày, đưa vòng giấy cho Quang.
- Mi nhìn xem. Cái ni có phải đồ của tiệm mình không?
Quang đón lấy mảnh giấy, soi dưới ánh sáng đèn pin rồi lắc đầu.
- Không phải. Chữ bùa của Ông Tư viết bao giờ cũng có nét triện ẩn ở góc. Nét chữ ni nguệch ngoạc, viết ngược để tụ âm khí chứ không phải để trấn yểm. Kẻ làm cái ni muốn dùng máu để kích thích oán khí của Quan Đôi.
Phan Khanh bước lại gần, nhìn chằm chằm vào vòng giấy vàng.
- Nghĩa là bọn chúng đã chạm vào bức bình phong từ trước khi chúng ta phong tỏa?
- Chưa lấy được vật neo đâu. Nhưng chúng đã chuẩn bị sẵn đường đi rồi.
Quang vừa nói vừa lật giở bản vẽ thiết kế mặt cắt của bức bình phong được chụp lại từ kho lưu trữ triều Nguyễn. Anh chỉ ngón tay vào bốn điểm đối xứng nằm chìm sâu trong bệ đỡ bằng đá thanh.
- Bức bình phong này không chỉ đặt trên bệ mà được cố định bằng bốn chốt sắt chìm đúc sâu vào lòng đất. Muốn di chuyển phiến đá nặng hàng tấn này mà không gây tiếng động lớn, chúng phải cắt đứt bốn chốt sắt đó trước.
Khánh cúi xuống, dùng đèn pin rọi sát vào kẽ hở giữa bệ đá và thân bình phong. Quả nhiên, ở bốn góc trụ, lớp vôi trám bên ngoài đã bị nạy ra, thay vào đó là một lớp bột đá giả được trét lại rất khéo. Hắn dùng đầu thanh tre gõ nhẹ, lớp bột đá liền rụng xuống, lộ ra vết cưa sắc lẹm trên thân chốt sắt chìm. Cả bốn chốt sắt đã bị cưa gần đứt, chỉ còn lại một phần mỏng dính để giữ thăng bằng tạm thời cho phiến đá.
- Chúng cưa gần hết rồi. Chỉ cần một lực tác động vừa đủ là phiến đá sẽ rời khỏi bệ.
Phan Khanh siết chặt nắm tay, mắt hiện lên vẻ giận dữ.
- Khốn nạn. Ngay dưới mắt bảo vệ mà chúng dám làm thế này.
Khánh đứng dậy, phủi bụi đá bám trên tay rồi đi về phía phòng trực bảo vệ nằm ở góc sân lăng, nơi Cô Bảy và Bồi đang ngồi đợi.
Trong căn phòng trực chật chội, Cô Bảy ngồi trên chiếc ghế gỗ, tay cầm bình nước lọc nhỏ. Bồi ngồi bên cạnh, hai mắt nhắm nghiền, đầu tựa vào mép bàn gỗ. Khi Khánh bước vào và đặt vòng giấy vàng cháy dở lên bàn, Cô Bảy lập tức nhíu mày.
O Bảy mở nắp chai nước Sông Hương mang theo bên mình, nhỏ vài giọt lên vòng giấy vàng. Nước vừa chạm vào giấy, lớp tro đen lập tức rã ra, loang thành một vệt nước màu xám đục trên mặt bàn. Ngay lúc đó, Khánh nhìn thấy vết sẹo hình chữ X trên cổ tay trái của o Bảy chợt ửng đỏ lên như bị bỏng. O khẽ rụt tay lại, gương mặt già nua thoáng hiện vẻ đau đớn.
Khánh hỏi nhanh.
- O có sao không?
O Bảy lắc đầu, lấy vạt áo che vết sẹo lại, giọng o trầm xuống.
- Không răng. Dấu nước ni... tui nhận ra rồi.
- Của ai rứa o?
- Một kẻ từng phục vụ Thoải Phủ. Hắn đã bẻ lời canh giữ từ nhiều năm trước để đi theo kẻ khác. Nhưng chừ tui chưa gọi tên hắn được. Gọi tên lúc ni chỉ làm động dây động rừng.
Quang bước vào phòng, đặt bản vẽ lên bàn rồi quay sang hỏi Bồi.
- Bồi, con nghe được chi từ phiến đá không?
Thằng bé mở mắt, gương mặt nó hơi nhợt nhạt vì phải nghe âm thanh từ cõi âm quá lâu. Nó nhìn Khánh rồi nói bằng giọng khàn khàn.
- Con nghe tiếng cưa sắt ghê tai lắm eng Khánh. Cứ kèn kẹt, kèn kẹt trong lòng đá. Rồi có tiếng người nói nhỏ lắm, họ bảo bốn chốt đứt khi trăng khuyết.
Quang lập tức lật cuốn sổ tay, lẩm nhẩm tính toán lịch âm.
- Trăng khuyết... Đêm nay mới là mười lăm tháng Tư âm lịch, trăng tròn nhất. Đến đêm mùng bốn tháng Năm dương lịch, tức là khoảng ngày mùng mười tám tháng Tư âm, trăng mới bắt đầu khuyết hẳn. Đó là lúc âm khí suy vi, nhưng lại là thời điểm cấu trúc vật neo yếu nhất vì không còn ánh trăng giữ vía. Chúng sẽ ra tay vào đêm đó.
Phan Khanh khoanh tay trước ngực, đưa ra đề nghị.
- Vậy chúng ta sẽ đặt phục kích từ tối mùng ba tháng Sáu. Tôi sẽ ba trí lực lượng mật phục quanh khu vực lăng. Chỉ cần chúng xuất hiện là hốt trọn ổ.
Khánh lắc đầu ngay lập tức.
- Không được. Anh đưa người thường vô chỗ ni làm chi? Tà vật một khi đã thức, oán khí của Quan Đôi phát tác thì súng đạn của các anh giải quyết được răng? Để tui tự xuống mặt sau bình phong trước, dùng nhang niêm lại bốn góc chốt sắt.
O Bảy đập mạnh tay xuống bàn, cắt ngang lời Khánh.
- Mi đi một mình để nạp mạng à? Hương thuật của mi chừ đã niêm ổn định đâu mà đòi một mình chắn cửa? Vết bớt trên ngực mi đã lan tới đâu rồi, mi tự biết rõ nhất.
Khánh im lặng. Hắn vô thức đưa tay lên chạm vào ngực áo. Vết bớt hình cá đỏ trên ngực hắn dạo gần đây cứ mỗi lần hắn dùng máu để vẽ bùa lại nhói buốt, và hắn biết nó đã lan rộng gần sát khe ngực. Hắn không muốn ai biết điều đó, nhưng o Bảy thì không lạ gì.
Quang cũng lên tiếng ủng hộ o Bảy.
- O nói đúng đó Khánh. Mi đừng có tự làm anh hùng. Lần ni chúng ta đi chung. Tau sẽ giữ hồ sơ tên thật của Quan Đôi để làm vật neo đối trọng. Anh Khanh giữ đường người sống vòng ngoài. O Bảy sẽ giữ nước sông để trợ lực cho mi.
Khánh thở dài, biết mình không thể cãi lại hai người họ.
- Rứa thống nhất rứa đi. Nhưng thằng Bồi tuyệt đối không được ở lại lăng ban đêm. Ban ngày nó lên nghe vị trí vật neo rồi phải về tiệm ngay trước khi mặt trời lặn.
Bồi khẽ gật đầu, không dám cãi lời eng Khánh.
Khi cả nhóm chuẩn bị rời lăng Khải Định để trở về thành phố, trời đã bắt đầu chạng vạng tối. Những rặng thông hai bên đường xuống núi đổ bóng dài sẫm màu xuống mặt đường nhựa. Khánh chạy xe máy chở Bồi phía sau, còn Quang đi cùng xe với Phan Khanh.
Điện thoại trong túi quần Khánh chợt rung lên. Hắn tấp xe vào lề đường dưới chân đồi, bấm nút nghe. Đầu dây bên kia im lặng một nhịp, rồi giọng nói khàn đặc, lẫn tiếng gió và tiếng nước chảy róc rách của Mụ Năm vang lên.
- Khánh đó hả con?
- Dạ, tui nghe đây mụ. Có chuyện chi rứa?
- Đừng có tới nhà tui đêm ni nghe chưa. Có kẻ đang lảng vảng ngoài ngõ kiệt. Sáng mùng hai tháng Sáu, khoảng tám giờ, mi tới tiệm chè cũ ở Gia Hội gặp tui. Tui sẽ giao cho mi thứ ghi lại đường đi của mấy món đồ bị nguyền mà tui gom được mấy năm nay. Nhớ đi một mình, đừng dẫn theo công an.
Khánh chưa kịp hỏi thêm thì cuộc gọi đã bị ngắt. Hắn nhìn màn hình điện thoại tối đen, trong lòng càng thêm bất an. Mụ Năm vốn rất cẩn thận, chưa bao giờ gọi điện thoại để nói những lời gấp gáp như vậy.
Phía sau, chiếc xe bán tải của Phan Khanh cũng vừa trờ tới và dừng lại bên cạnh xe Khánh. Phan Khanh bước xuống xe, gương mặt anh dưới ánh đèn đường vàng vọt trông trắng bệch đi. Tay trái anh cầm chiếc điện thoại vừa nhận cuộc gọi, ngón tay cái vô thức chạm vào chiếc nhẫn cưới bằng vàng tây trên ngón áp út. Anh xoay chiếc nhẫn liên tục, xoay mạnh đến mức lớp da quanh ngón tay bị siết chặt, đỏ ửng lên.
Khánh bước lại gần, hỏi nhỏ.
- Có chuyện chi rứa anh Khanh?
Phan Khanh không trả lời ngay. Anh tắt màn hình điện thoại, đút vào túi áo khoác chống nước. Mắt anh nhìn đăm đăm ra dòng sông Hương tối sẫm phía xa. Một lúc sau, anh mới quay lại nhìn Khánh, giọng anh run lên nhưng cố kìm nén để giữ vẻ bình tĩnh của một cảnh sát hình sự.
- Vừa có báo cáo từ văn phòng. Có người vừa lục lại hồ sơ vụ án ở Gia Hội năm 2024.
Khánh nhíu mày. Cái tên Gia Hội và mốc thời gian năm 2024 làm hắn nhớ đến những chi tiết vụn vặt mà Phan Khanh từng vô tình nhắc đến trước đây. Hắn hỏi gặng.
- Vụ án đó có liên quan gì đến chuyện của chúng ta lúc này không?
Phan Khanh bước thêm một bước về phía Khánh, đứng sát dưới hiên nhà để tránh tiếng mưa đang mỗi lúc một lớn. Bàn tay anh vẫn không ngừng xoay chiếc nhẫn cưới trên ngón tay ướt đẫm nước mưa. Anh nhìn thẳng vào mắt Khánh, ánh mắt chứa đựng một sự khẩn cầu lẫn đau đớn mà Khánh chưa từng thấy ở người đại úy cảnh sát hình sự lạnh lùng này.
- Khánh... Ông Tư có bao giờ kể cho anh nghe về một người tên Lan không? Liệu ông ấy có chịu nói chuyện riêng với tôi về cô ấy không?
Khánh lắc đầu.
- Ông Tư chưa bao giờ nhắc đến cái tên ni với tui cả. Mà người tên Lan đó là ai rứa anh?
Phan Khanh im lặng lấy lại nhịp thở, hơi thở của anh phả ra làn khói mỏng trong đêm mưa lạnh. Anh nhìn thẳng Khánh, bàn tay siết chặt quanh chiếc nhẫn cưới.
- Lan là vợ tôi. Tôi cần hỏi Ông Tư chuyện xảy ra trước khi cô ấy chết.