TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 109: Phong Bì Giấy Bồi

Ngày mùng hai tháng Sáu năm 2026, tiệm Vong Ký dậy sớm hơn mọi khi. Nắng Huế đã gắt từ trước trưa, ánh sáng đập vào mặt bàn gỗ rường làm mực tàu trên sơ…

Nội dung chương

Ngày mùng hai tháng Sáu năm 2026, tiệm Vong Ký dậy sớm hơn mọi khi. Nắng Huế đã gắt từ trước trưa, ánh sáng đập vào mặt bàn gỗ rường làm mực tàu trên sơ đồ lăng Khải Định bóng lên từng nét. Khánh miết mép giấy cho phẳng, ngón tay dính mồ hôi để lại một vệt mờ ngay chỗ khoanh đỏ quanh bình phong Cửu Long.

Phan Khanh đứng bên bàn, bút bi gõ nhịp ngắn trên gỗ. Quang ôm xấp hồ sơ bọc nilon chống ẩm. Cô Bảy ngồi ghế thấp, sẹo chữ X trên mu bàn tay lộ rõ dưới ống tay áo ngắn. Ông Tư chống gậy ở đầu ghế dài, chân trái duỗi cứng. Bồi đứng sau lưng Khánh, hai tay nắm chặt mép áo, mắt không rời khỏi vòng mực đỏ.

Khánh hít một hơi, nói trước.

- Đêm mùng bốn vô lăng. Không dây dưa. Ai làm phần nấy, xong là ra. Không ai tự tách đội.

Phan Khanh gật, chỉ ngón tay lên lối rẽ thung lũng phía dưới cổng.

- Xe cơ quan đỗ dưới dốc. Tôi lấy cớ kiểm tra an ninh đột xuất với đội quản lý di tích. Tối đa hai tiếng trước khi ca trực mới lên. Lối vào và phương tiện tôi lo. Anh Khánh lo ghi tên và niêm. Không được kéo dài.

Quang trải thêm một tờ giấy có dòng chữ thảo photo mờ.

- Hồ sơ Nguyễn Văn Đôi, quan ngự sử, sinh năm 1875, chết oan năm 1925. Không phải thợ đá vụ bàn cờ. Tui giữ bản này. Nếu trong lăng có tiếng đọc tấu hay xưng chức, đối đúng tên rồi hãy hạ bút. Sai một nét là ghi nhầm người.

Ông Tư khẽ gõ đầu gậy xuống sàn.

- Lớp niêm tạm tau và Cô Bảy đặt trên bình phong chỉ cầm tới rạng sáng mùng năm. Trễ hơn, chín hình rồng tách dấu oan của Quan Đôi ra nhiều phần. Lúc đó đưa vong khỏi đá khó gấp bội, người đứng gần dễ bị nhập. Mi nhớ giờ. Đừng ham thêm một vòng kiểm.

Cô Bảy xắn tay áo, xoa nhẹ sẹo chữ X.

- O vừa gánh nhịp tim cho mi, vừa mở đường qua đất lăng. O giữ nghi thức được khoảng hai giờ đồng hồ là cùng. Sẹo ni mà rỉ máu là mi dừng ngay. Đừng ban ba. Đừng cố thêm nhát bùa.

Khánh nhìn sẹo, gật ngắn.

- Rõ. Hai giờ. Máu là dừng.

Bồi bước tới, giọng nhỏ nhưng chắc.

- Con đi với. Con nghe tiếng đàn ông trong vụn đá lấy từ bình phong rồi. Ổng kêu cứu. Con biết ổng còn trong đá.

Khánh quay lại, đặt tay lên vai thằng bé.

- Địa thế lăng thuộc vùng vong Địa. Mi mười tuổi. Mi ở lại tiệm. Không bàn thêm.

- Eng...

- Không. Mi nghe được là quý. Nhưng chỗ đó không phải chỗ cho mi thử. Ở nhà. Giữ cửa. Giữ khánh đồng. Nghe chi lạ thì kêu Ông Tư.

Bồi cắn môi, mắt đỏ hoe, vẫn gật. Hắn lui ra mé cửa sổ, lưng thẳng như cố chứng minh mình không yếu. Khánh nhìn lưng thằng bé một lúc rồi quay lại sơ đồ, tránh để ai thấy hắn chùn tay.

Phan Khanh thu bút, nói tiếp.

- Nhà mụ Năm ở Vỹ Dạ. Anh kể cửa khóa trái, cọc chống gốc chuối bị nạy. Tôi cho một tổ tuần tra đi qua đó sau ca chiều. Không ghi là mê tín. Ghi dấu đột nhập. Họ kiểm hàng giờ nếu cần.

Quang rút từ túi ra một sợi vải thừng ngắn, đầu còn dính nhựa đóng kiện.

- Sợi ni lấy ở vườn mụ hôm trước. Tui đối mã lô vận chuyển đá. Cùng kiểu nút thắt xuất hiện trong ba vụ thất lạc đồ thờ và đá cổ quanh Huế từ cuối năm ngoái. Đây chẳng phải việc của thợ lẻ. Có mạng trung gian đánh tráo hàng.

Cô Bảy nhíu mày.

- Chúng lấy đồ thật, chừa đồ phục chế. Bình phong Cửu Long là món kế. Ai cầm quyển sổ đường đi của mụ Năm là gai trong mắt chúng.

Ông Tư không nhìn ai, chỉ nói khẽ.

- Vậy thì đêm ni đừng để mụ ở một mình lâu.

Buổi chiều trôi chậm trong hơi nóng. Tiệm đóng bớt một cánh liếp. Bồi lau quầy mà mắt cứ liếc ra ngõ. Khánh kiểm giấy vàng, mực, khánh đồng nhỏ và lọ nước sông đã lọc. Hắn không nói nhiều. Càng nói nhiều càng dễ hứa bừa.

Gần tối, trời phía Tây tụ mây đen. Mưa rào ngắn ập xuống Bao Vinh, đập mái ngói rào rào rồi tạnh vội, để lại hơi đất nóng và mùi lá chuối ướt từ vườn bên. Nước trên mặt kiệt rút nhanh, chỉ còn vài vũng nhỏ ở chỗ lún.

Khánh đang gấp sơ đồ thì nghe tiếng bước chân bì bõm ngoài hiên. Một bóng người gầy, ướt sũng, dừng ngay bậu cửa.

Mụ Năm.

Áo quần mụ dính bùn non màu xám. Gấu quần nặng nước. Tóc bạc bết trán. Mụ không bước hẳn vào trong, đứng nghiêng người nhìn ra ngõ như còn sợ có ai bám theo. Trong tay mụ một phong bì giấy bồi vàng buộc chỉ đỏ, và một mảnh sáp đen nhỏ in vân vảy rồng.

Khánh mở cửa rộng.

- Mụ Năm? Mụ vô đi. Mưa vừa tạnh mà mụ ướt rứa.

Mụ lắc đầu, giọng khàn.

- Không kịp ngồi. Có kẻ lục nhà mụ ban chiều. Chúng lật thùng gạo, nạy cọc chuối, lục cả hũ thuốc. Chúng tìm cuốn sổ mụ chép đường đi của mấy món đồ không sạch.

Phan Khanh bước tới ngay.

- Mụ thấy mặt không?

- Không. Chỉ thấy dấu chân ướt đi vào bếp, không có dấu ra. Mụ về thì chúng đã biến. Cọc chuối buộc ngược tay mụ. Người trong nghề mới làm được kiểu đó.

Mụ đưa mảnh sáp đen đặt lên bàn, cạnh vòng mực đỏ trên sơ đồ.

- Cái ni chúng đánh rơi dưới gốc. Dấu niêm kiện hàng của bọn trung gian. Chúng chuyên đánh tráo đồ thật bằng đồ phục chế. Bình phong Cửu Long là món kế tiếp. Phá nhà mụ là để bịt đầu mối trước đêm các người vô lăng.

Quang cầm mảnh sáp lên gần đèn. Vân vảy rồng lõm sâu, mép còn mùi nhựa thông và bùn sông.

- Trùng kiểu đóng với sợi vải tui giữ. Cùng một đường hàng.

Ông Tư chống gậy đứng dậy.

- Mụ ở lại tiệm ni đêm nay. Hoặc sang nhà Cô Bảy. Đừng về Vỹ Dạ một mình.

Mụ Năm khẽ cười, nụ cười mệt.

- Thuốc tim mụ, giấy tờ đất, sổ chép dở... còn ở nhà. Mụ về lấy, sáng sớm sẽ thu xếp đi chỗ khác. Không ở lại chờ chúng quay.

Cô Bảy nhìn mụ lâu.

- O nói thiệt. Chúng đã vào một lần thì vào lần hai. Mụ cứng đầu quá.

- Cứng đầu mới sống tới tuổi ni. Mụ không ngồi đây làm các cháu lo thêm một miệng ăn.

Phan Khanh không tranh cãi. Anh lấy điện thoại gọi ngắn, rồi nói với mụ.

- Xe tôi đưa mụ về. Tổ tuần tra kiểm vườn mỗi giờ. Mụ khóa trái cửa trong, không ra ngoài nếu nghe động lạ. Có chi kêu ngay số này.

Mụ gật. Mụ đặt phong bì giấy bồi lên mép bàn một thoáng như định đưa Khánh, rồi lại rút về, nhét vào lòng bàn tay. Khánh thấy rõ sợi chỉ đỏ, thấy cả nét mực mờ ở mép gấp, nhưng chưa kịp hỏi thì mụ đã quay sang phía Bồi.

Lúc mọi người đang thu sơ đồ và nói chuyện lối xe, mụ khom người bên thằng bé. Bồi đứng sát cánh tủ, mắt mở to. Mụ lách phong bì vào khe áo cộc của nó, miệng chỉ mấp máy đủ để một đứa trẻ nghe.

Khánh chỉ kịp thấy Bồi giật mình, hai tay đè chặt trước ngực, gật liên tiếp. Hắn định bước tới thì từ gian kho niêm, chiếc khánh đồng bỗng rung ba tiếng khô, vang rõ giữa đêm nóng không gió.

Cả tiệm im. Cửa sổ đã chốt hai lớp từ chiều. Không ai đụng tới kệ.

Khánh xua tay.

- Để tui xem.

Hắn rảo vào kho, bật đèn dầu. Ánh vàng quét lên tường gạch ẩm. Khánh đồng nằm trên kệ, miệng khánh còn rung nhẹ rồi tắt. Không bóng người. Không mùi lạ hơn mùi tro cũ. Hắn đặt ba ngón tay lên thành đồng: lạnh hơn không khí trong phòng một bậc.

Khi hắn quay ra sảnh, Mụ Năm đã đứng ngoài hiên, còn Phan Khanh đang mở cửa xe. Quang đứng trên bậc thềm, cầm mảnh sáp đen đã gói bằng giấy bạc. Cô Bảy ghé bên quầy, thì thầm với Ông Tư. Bồi vẫn áp tay trước ngực, mặt trắng bệch, không nói.

Khánh bước ra.

- Bồi, mụ Năm mới nói chi với mi?

Bồi không trả lời. Thằng bé chỉ nhìn ra đầu kiệt, nơi đèn xe vừa bật. Khánh muốn hỏi thêm thì Ông Tư gọi.

- Để con nít thở đã. Khánh đồng rung ba tiếng không phải chuyện đùa. Mi ghi lại giờ. Mai xem lại kho.

Phan Khanh hỗ trợ Mụ Năm lên ghế trước. Trước khi đóng cửa xe, mụ nhìn xuyên qua khoảng tối, bắt đúng mắt Khánh một cái. Mụ không vẫy. Mụ chỉ khẽ nắm tay áo như dặn thêm điều gì đã dặn rồi. Xe nổ máy, lăn bánh khỏi hiên tiệm Vong Ký, đi về hướng Vỹ Dạ.

Bụi nhẹ bốc sau bánh. Mặt đường kiệt đã ráo, chỉ còn hai ba vũng nước bằng bàn tay.

Bồi bỗng bước vội ra thềm, áp lòng bàn tay lên gói giấy bạc đựng mảnh sáp đen mà Quang vừa để lại trên ghế đá. Mắt nó mở tròn, môi run.

- Eng Khánh ơi...

Khánh nắm vai nó.

- Sao?

- Con nghe tiếng nước bám dưới bánh xe chú Khanh. Nghe như xe đang lội, nước quấn vành, kéo ra phía sau. Mà...

Nó nhìn xuống mặt kiệt khô.

- Đường trước tiệm đang khô.

Gió đêm thổi qua ngõ Bao Vinh, mang theo mùi bùn sông từ xa. Đèn xe đã khuất đầu kiệt. Trong lồng ngực áo Bồi, phong bì giấy bồi vàng kẹp chặt chưa ai mở. Trên mép gấp có một dòng ngày mụ Năm viết nhỏ, mực còn mới, chỉ thằng bé được phép đọc đúng lúc.

Khánh đứng im trên thềm, tay còn lạnh sau khi rời khánh đồng. Hắn nhìn đoạn đường trống, lắng nghe. Chỉ có tiếng côn trùng và một tiếng nước nhỏ từ máng xối cuối hiên, rơi đều như đếm.

Nhưng mặt Bồi không phải mặt đứa trẻ nghe nhầm.

Chương khác

Xem thêm