TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 104: Chín Rồng Rỉ Máu
Chiếc xe bán tải của Phan Khanh lao đi trong sương sớm, vượt qua những con dốc ngoằn ngoèo dẫn lên vùng núi Châu Chữ. Trời chưa sáng hẳn, bốn giờ sáng mà…
Nội dung chương
Chiếc xe bán tải của Phan Khanh lao đi trong sương sớm, vượt qua những con dốc ngoằn ngoèo dẫn lên vùng núi Châu Chữ. Trời chưa sáng hẳn, bốn giờ sáng mà không khí vùng núi đã đặc quánh hơi ẩm và mùi đất ẩm sau trận mưa đêm. Khánh ngồi ở ghế phụ, hai tay khoanh trước ngực, mắt đăm đăm nhìn vào khoảng tối phía trước kính chắn gió. Dưới gầm xe, tiếng lốp nghiến trên đá dăm kêu lạo xạo đều đặn.
Hôm nay Ông Tư không đi cùng. Chân trái của ông dạo này yếu hẳn, mỗi khi trái gió trở trời hay đi đường dốc là khớp gối sưng mọng, không chịu nổi những quãng đường dài. Lúc Khánh chuẩn bị đi, Ông Tư chỉ ngồi trên phản gỗ, lặng lẽ đưa cho hắn một bao nhang thơm rồi bảo đi đứng cho cẩn thận, có biến thì phải biết đường mà lùi. Cô Bảy cũng không đi chung xe với họ. O bảo o tự đi xe thồ lên sau, còn phải ghé qua bến sông múc một chai nước Sông Hương đoạn nước chảy xiết để mang theo phòng thân.
Quang ngồi ở băng ghế sau, tay ôm khư khư tập tài liệu tu bổ di tích cùng chiếc đèn pin cỡ lớn. Anh chồm người lên phía trước, giọng khàn đặc vì thiếu ngủ:
- Khanh này, bên ban quản lý lăng họ có làm khó dễ chi không? Mình lên giờ ni liệu có vào thẳng được khu tiền sảnh không đó?
Phan Khanh vừa bẻ lái qua một khúc cua gắt, vừa trả lời bằng giọng lạnh tanh quen thuộc của dân hình sự:
- Tôi đã liên hệ với bảo vệ trực đêm rồi. Họ đang giữ nguyên hiện trường, không cho ai vào khu vực bình phong Cửu Long. Vụ này tôi báo cáo lên trên là kiểm tra an ninh đột xuất sau vụ mất trộm vật liệu ở Ngọ Môn. Người ngoài nhìn vào sẽ tưởng đây là việc hành chính thông thường.
Chiếc xe dừng lại trước cổng lăng Khải Định. Ngôi lăng sừng sững hiện ra trong ánh sáng mờ ảo của những ngọn đèn cao áp công suất lớn, trông xám xịt và cô tịch giữa núi rừng. Khánh bước xuống xe, luồng gió lạnh từ thung lũng ùa tới làm hắn rùng mình. Hắn kéo cao cổ áo khoác, bước theo sau Phan Khanh và Quang qua những bậc cấp bằng xi măng xám xịt để lên thẳng khu vực tiền sảnh của cung Thiên Định.
Người bảo vệ trực đêm tên Hùng đang đứng đợi ở mép hành lang, mặt cắt không còn giọt máu. Thấy Phan Khanh đến, anh ta lật đật chạy lại, hai tay run run cầm cuốn sổ trực đưa ra trước mặt viên sĩ quan cảnh sát:
- Anh Khanh... đúng ba giờ bốn mươi bảy phút sáng. Tôi đang ngồi ở phòng trực thì nghe ba tiếng cộc, cộc, cộc vang lên từ phía bức bình phong. Tiếng động nghe như có ai dùng búa gõ mạnh vào đá từ phía bên trong ấy. Tôi cầm đèn pin chạy ra kiểm tra thì thấy cảnh tượng ni.
Phan Khanh đón lấy cuốn sổ trực, mắt liếc nhanh qua dòng ghi chép nguệch ngoạc ghi mốc thời gian 03:47. Anh hỏi:
- Camera an ninh ở khu vực này có ghi nhận được gì không? Có ai đột nhập vào trước đó không?
Người bảo vệ lắc đầu lia lịa, giọng run rẩy:
- Không có ai hết anh ơi. Tôi đã check lại toàn bộ hệ thống camera. Đúng vào lúc phát ra tiếng gõ đó, màn hình giám sát khu vực tiền sảnh tự nhiên nhiễu trắng xóa, chỉ nghe tiếng rè rè kéo dài chừng hai phút. Khi màn hình bình thường trở lại thì chất lỏng màu đỏ đã chảy ra rồi.
Khánh không đợi hai người nói hết câu, hắn đã bước nhanh vào khu vực tiền sảnh, dừng lại cách bức bình phong Cửu Long đúng ba bước chân.
Mùi sắt tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi hắn, át đi cả mùi sơn son thếp vàng cũ kỹ của những mảng tường khảm sành sứ xung quanh. Dưới ánh đèn pin quét qua quét lại, Khánh nhìn thấy một dòng chất lỏng màu đỏ thẫm, đặc sệt như máu người sống, đang rỉ ra từ hốc mắt của con rồng thứ chín chạm khắc trên bình phong.
Điều kỳ lạ là dòng chất lỏng này chảy dọc theo khe đá nhưng không hề đọng lại trên nền xi măng. Cứ hễ giọt nào chạm xuống mặt đất là lập tức thấm ngược vào chân tường đá, biến mất không để lại dấu vết, chỉ còn lại những vệt đỏ sẫm bám trên bề mặt đá xám.
Khánh cúi xuống, đưa ngón tay định chạm vào vệt đỏ nhưng Quang đã kịp thời giữ vai hắn lại:
- Khoan đã Khánh. Đừng đụng tay không vào. Để tao kiểm tra trước.
Quang bật chiếc đèn pin cỡ lớn, soi sát vào mặt sau của bức bình phong. Anh lật giở tập ảnh chụp hiện trạng tu bổ của lăng Khải Định từ những năm trước, đối chiếu từng chi tiết nhỏ trên các mảng khảm sành sứ. Sau vài phút quan sát kỹ lưỡng, Quang chỉ tay vào một vảy rồng nằm ở góc khuất phía sau lưng con rồng thứ chín:
- Nhìn chỗ này đi. Mảng vảy rồng này được trám lại gần đây. Thớ đá xanh của nó hoàn toàn không khớp với thớ đá nguyên bản của bức bình phong. Đá này mịn hơn, màu xanh đen sẫm hơn.
Quang dùng một chiếc nhíp nhỏ gạt nhẹ lớp bụi đá bám ở kẽ mảng trám. Dưới ánh đèn pin, một nhãn giấy nhỏ màu vàng ố dán trên bao vật liệu cũ bị bỏ lại trong hốc tường lộ ra. Trên nhãn có ghi hai dòng mã số bằng mực đen đã phai màu.
Dòng thứ nhất là mã số lịch sử: NM-KD-1982/04. Dòng thứ hai được viết đè lên bằng bút lông dầu màu xanh, nét chữ còn khá mới: C3-2026.
Quang lẩm nhẩm đọc hai dòng mã số rồi quay sang nhìn Khánh, giọng đầy kinh ngạc:
- Mã NM-KD-1982/04 chính là mã lô vận chuyển đá tu bổ mà mình tìm thấy trên lớp vải bọc cây gậy đầu nghê ở tiệm. Còn mã C3-2026 này... đây là mã mẻ trám mới được thực hiện trong năm nay. Có kẻ đã dùng chính loại đá xanh lấy từ Ngọ Môn để trám vào bức bình phong này.
Phan Khanh bước tới, tay đeo găng cao su chuyên dụng. Anh dùng một thanh cạy nhỏ bằng kim loại nhẹ nhàng tháo chiếc nẹp bảo vệ bằng gỗ tạm thời quanh mảng đá mới trám. Từ trong khe hở hẹp giữa phiến đá mới và thân bình phong, Phan Khanh gắp ra một sợi vải đóng kiện màu xám tro.
Sợi vải này bị ép chặt trong kẽ đá, trên bề mặt dính đầy một thứ sáp màu đen kịt. Phan Khanh đưa sợi vải lên trước ánh đèn pin, quan sát kỹ lớp sáp đen:
- Đúng là sáp đen hình vảy rồng. Loại sáp này dùng để niêm phong các kiện đá quý hoặc đá di tích khi vận chuyển. Sợi vải này cùng loại với sợi vải đóng kiện dính trên cây gậy đầu nghê của Bảy Sẹo.
Phan Khanh trầm giọng, mắt nhìn chằm chằm vào mảng đá trám:
- Như vậy là vật liệu từ tuyến Ngọ Môn đã được đưa tới đây trước khi chúng ta tìm thấy chiếc rương sắt dưới Cồn Hến. Kẻ nào đó đã chuẩn bị mẻ trám C3-2026 này từ trước, chỉ chờ thời điểm thích hợp để kích hoạt.
Tiếng bước chân lẹt xẹt từ phía hành lang ngoài vọng vào. Cô Bảy bước vào tiền sảnh, trên vai vẫn còn khoác chiếc áo mưa tiện lợi dính đầy nước. O tự đi xe thồ từ bến sông lên, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi sau một đêm không ngủ. Trên tay o cầm một chai nhựa đựng nước Sông Hương lấy từ đoạn nước chảy xiết nhất.
O nhìn lướt qua dòng chất lỏng màu đỏ đang chảy trên bình phong, khẽ thở dài:
- Tụi bay xê ra cho o nhờ.
Cô Bảy lấy từ trong túi vải ra một chiếc bát đồng nhỏ cổ kính. O đổ đầy nước Sông Hương từ trong chai vào bát, rồi đặt chiếc bát ngay dưới chân bức bình phong, đúng vị trí dòng chất đỏ đang chảy xuống.
Nước sông trong bát đồng ban đầu phẳng lặng như gương. Nhưng chỉ vài giây sau, mặt nước bắt đầu nổi lên những gợn sóng lăn tăn dù trong sảnh không hề có gió. Khánh ghé mắt nhìn vào lòng bát.
Dưới đáy bát đồng, hình ảnh phản chiếu của bức bình phong bỗng nhiên biến đổi. Hắn nhìn thấy chín bóng rồng bằng khói đen đang bò lổm ngổm, quấn chặt lấy bóng của một người đàn ông mặc áo dài sẫm màu. Ông ta đàn ông đó đứng im lìm giữa những vòng quấn của chín con rồng, nhưng gương mặt của ông ta hoàn toàn bị một lớp máu đỏ tươi che kín, không thể nhìn rõ nhân dạng.
Cô Bảy quan sát mặt nước, giọng o chùng xuống:
- Chất đỏ này không phải máu của mẹ con Lê Thị Hậu. Đây là máu của người sống mới chảy, được trộn với sáp đen bảo quản để làm vật dẫn. Có kẻ đã dùng máu của chính mình để đánh thức thứ đang bị giam giữ trong bức bình phong này. Dấu oan từ con nghê đá Ngọ Môn chỉ là cái cớ để dẫn đường cho âm khí chạy từ sông lên núi mà thôi.
Khánh cảm thấy vết bớt cá đỏ dọc vai trái của mình bỗng nhiên nóng ran lên như có ai dí than hồng vào da thịt. Nhịp tim của hắn chậm lại, ngực nghẹn ứ một vị đắng ngắt như vừa uống phải rượu hư. Hắn biết mình không thể đứng nhìn.
Khánh rút từ trong túi ra một nén nhang thơm Ông Tư đưa lúc sáng, một tờ giấy vàng và dùng chiếc kim nhỏ châm vào đầu ngón tay trỏ để lấy một giọt máu tươi. Hắn áp giọt máu vào tờ giấy vàng, rồi nhanh chóng dán tờ giấy đè lên mảng đá mới trám phía sau lưng con rồng thứ chín. Hắn châm lửa nén nhang, bắt đầu dựng một vòng niêm tạm thời quanh mảng đá để ngăn chất đỏ tiếp tục rỉ ra.
Nhưng vừa mới cắm nén nhang xuống khe đá dưới chân bình phong, tờ giấy vàng bỗng nhiên rung lên bần bật.
Một tiếng xoạch khô khốc vang lên. Tờ giấy vàng bị rách toác làm đôi từ chính giữa, vệt máu của Khánh trên giấy bị nhòe đi thành một đường ngoằn ngoèo. Dấu niêm tạm thời chỉ giữ được đúng ba nhịp thở rồi hoàn toàn tan vỡ.
Khánh lùi lại một bước, tay run nhẹ. Bức bình phong này gắn liền với nền đá của cung Thiên Định, cắm sâu xuống lòng núi Châu Chữ. Nó không phải là món tà vật nhỏ nhặt có thể bỏ vào bao tải mang về kho niêm của tiệm Vong Ký để xử lý dần. Sức nặng của cả công trình này đang đè nặng lên vòng niêm của hắn.
Mỗi lần tờ giấy vàng bị rách, Khánh lại nghe thấy một tiếng đục đá trầm đục vang lên từ sâu dưới lòng đất, ngay dưới chân hắn.
Tiếng đục đá cộc, cộc, cộc nghe rất đều nhịp, xen lẫn tiếng súng nổ vang rền từ một khoảng không gian xa xăm nào đó. Trong đầu Khánh thoáng hiện lên hình ảnh một sân gạch rộng lớn dưới cơn mưa tầm tã của năm 1945. Bóng một người đàn ông mặc áo vải sẫm màu đang hớt hải chạy qua cánh cổng lớn của Ngọ Môn, bàn tay ôm lấy lồng ngực đẫm máu.
Ký ức làn khói đó định kéo hắn vào sâu hơn, định bắt hắn phải nhìn rõ gương mặt của người đàn ông kia. Nhưng Khánh nghiến chặt răng, chủ động lùi lại thêm hai bước, dứt khoát buông tay khỏi bức bình phong. Hắn không muốn bị cuốn vào cái vòng xoáy ký ức không phải của mình nữa. Hắn mệt mỏi với những tiếng gọi không rõ nguồn đó rồi.
Cô Bảy nhanh tay đổ nốt nửa chai nước Sông Hương vào chân bình phong, dập tắt nén nhang đang cháy dở trên tay Khánh. O đỡ lấy vai hắn, giọng o nghiêm khắc nhưng đầy lo lắng:
- Mi đừng có dại mà thử niêm nó bằng cách thông thường. Cái thứ đang thức nằm trong bình phong này đã bị giam giữ mấy chục năm rồi. Dấu vết từ con nghê đá Ngọ Môn chỉ là vật dẫn được ai đó cố ý đem tới đây để đánh thức nó dậy mà thôi. Kẻ đứng sau vụ này muốn dùng sức mạnh của chín con rồng đá để mở rộng đường đi cho âm khí.
Phan Khanh nhìn đống giấy vàng rách nát dưới đất, nét mặt anh càng thêm phần nghiêm trọng. Anh quay sang bảo người bảo vệ trực đêm:
- Anh Hùng, lập tức đóng cửa khu vực tiền sảnh này lại. Tôi sẽ báo cáo với ban quản lý lăng là phát hiện vết nứt nguy hiểm ở kết cấu bình phong, cần phong tỏa để giám định kỹ thuật gấp. Trong vòng ba ngày tới, tuyệt đối không cho bất kỳ khách du lịch nào lại gần khu vực này.
Nói rồi, Phan Khanh cúi xuống ghi biên bản hiện trường. Khi anh đưa tay trái lên để giữ mép giấy, chiếc nhẫn cưới bằng vàng trên ngón áp út của anh vô tình chạm vào vệt sáp đen dính trên sợi vải đóng kiện đặt trên bàn.
Khánh để ý thấy bàn tay trái của Phan Khanh bỗng nhiên run bắn lên một nhịp rất mạnh. Chiếc nhẫn cưới khẽ chạm vào mặt bàn gỗ phát ra tiếng cạch nhẹ. Nhưng ngay lập tức, viên sĩ quan cảnh sát siết chặt nắm tay lại, giấu đi sự bất thường rồi tiếp tục viết nắn nót từng chữ vào biên bản như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Quang đứng bên cạnh, khẽ huých vai Khánh, nói nhỏ:
- Khánh, mày nhìn xem kìa. Máu trên mắt con rồng thứ chín hình như đang đổi màu.
Khánh bước lại gần một lần nữa. Hắn lấy ra một tờ giấy vàng mới tinh từ trong túi, cẩn thận áp nhẹ lên hốc mắt của con rồng thứ chín để lấy dấu vết chất đỏ đang rỉ ra.
Chất lỏng màu đỏ thẫm chạm vào mặt giấy vàng không hề loang ra thành vệt tròn vô định. Nó tự động bò dọc theo thớ giấy, uốn lượn như những con giun đất bò trên mặt cát ẩm, rồi dần dần kết lại thành một chữ Hán sắc nét.
Quang ghé mắt nhìn vào tờ giấy, giọng anh run lên bần bật:
- Chữ... chữ "Đôi". Đúng là chữ "Đôi" rồi Khánh ơi!
Ngay khi chữ "Đôi" bằng máu vừa khép nét cuối cùng trên mặt giấy vàng, từ sâu trong lòng bức bình phong đá bỗng vang lên một giọng đàn ông trầm đục, khàn khàn như tiếng đá nghiến vào nhau. Giọng nói ấy nghe xa xăm nhưng lại vô cùng rõ ràng, vọng ra từ những khe hở của những mảng sành sứ khảm trên thân rồng:
- Vì sao... Nguyễn Văn Đôi đã được gọi tên... mà ta vẫn bị bỏ lại nơi này?
Tiếng nói vừa dứt, một luồng âm khí lạnh buốt từ bức bình phong ùa ra khiến ngọn đèn neon trên trần sảnh chớp tắt liên tục. Khánh nắm chặt tờ giấy vàng trong tay, cảm nhận được hơi lạnh từ chữ "Đôi" bằng máu đang thấm qua lớp giấy, buốt nhói tận xương tủy.
Chữ “Đôi” bằng máu trên tờ giấy vàng trong tay Khánh bỗng nhiên chuyển sang màu đen kịt như mực tàu. Cùng lúc đó, cả chín miệng rồng chạm khắc trên bức bình phong đồng loạt rỉ ra những dòng chất lỏng màu đỏ thẫm, chảy ròng ròng xuống chân tường đá.
Từ trong lòng đá, giọng nói khàn đặc của người đàn ông lại vang lên một lần nữa, lần này nghe giận dữ và dồn dập hơn, như tiếng đá tảng đổ nhào từ trên núi xuống:
- Đem Nguyễn Văn Đôi trả lại cho ta!