TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 101: Vết Cá Chạm Khe Ngực

Khánh mở mắt khi trời còn chưa sáng rõ. Cơn đau rát từ bả vai trái chạy dọc xuống ngực làm hắn tỉnh hẳn. Cảm giác bỏng cháy như có một sợi dây thép gai…

Nội dung chương

Khánh mở mắt khi trời còn chưa sáng rõ. Cơn đau rát từ bả vai trái chạy dọc xuống ngực làm hắn tỉnh hẳn. Cảm giác bỏng cháy như có một sợi dây thép gai nung nóng đang len lỏi dưới da thịt, nhưng khi hắn đưa tay chạm vào ngực áo ngủ thì đầu ngón tay chỉ thấy một mảng ướt lạnh.

Hắn ngồi bật dậy trên chiếc phản gỗ. Hơi lạnh từ sàn nhà rường xộc thẳng vào mũi. Chiếc áo ngủ bằng vải thô dính bết vào ngực. Hắn lột phăng chiếc áo ra, ném thẳng xuống nền gạch. Một vệt nước sẫm màu in rõ trên ngực áo, sờ vào lạnh ngắt như nước đá tan, dù trần nhà không hề dột và đêm qua trời không mưa lớn.

Khánh thở hắt ra một hơi, tựa lưng vào vách gỗ nghe tiếng tim mình đập lệch nhịp. Hắn vò nát chiếc áo ướt, nhét sâu xuống đáy giỏ mây đựng đồ bẩn ở góc phòng, rồi tròng vội chiếc áo thun cổ tròn màu xám vào người.

Vết bớt hình con cá màu đỏ thẫm trên vai trái hắn đang sẫm màu hơn mọi ngày. Phần đuôi cá đã nhích qua xương quai xanh, hướng thẳng về phía chấn thủy. Từ hôm chạm vào mảnh đá xanh lấy ra từ bệ nghê cổ ở Ngọ Môn, vết bớt bắt đầu cựa quậy. Nó không nằm yên nữa.

Có tiếng gõ cửa cộc cộc, rồi cái đầu nhỏ của Bồi ló vào qua khe cửa gỗ khép hờ. Thằng bé ôm chiếc chổi tre cao hơn người nó nửa mét, mắt nhìn dáo dác xung quanh phòng trước khi dừng lại trên người Khánh.

- Eng Khánh dậy chưa? O Bảy bảo con vào dọn phòng cho eng rồi ra ăn cháo hành. O nấu từ sáng sớm tê.

- Dậy rồi. Mi để chổi đó lát tau tự quét. Ra ngoài chơi đi.

Khánh uể oải xua tay, giọng khản đặc vì thiếu ngủ. Hắn bước lại bàn viết, giả vờ sắp xếp mấy xấp giấy vàng mã viết hỏng từ hôm trước.

Bồi không đi. Nó bước vào phòng, đặt cây chổi tựa vào vách rồi đi thẳng đến góc phòng, nơi đặt chiếc giỏ mây. Thằng bé dọn dẹp rất nhanh, tay chân thoăn thoắt gom mấy tờ giấy vụn. Nhưng khi tay nó vừa chạm vào mép giỏ mây để nhấc mấy bộ đồ bẩn đi giặt, người nó đột ngột khựng lại.

Đầu ngón tay Bồi vừa chạm vào lớp vải ướt ở đáy giỏ, bả vai nó khẽ run lên. Âm giác của thằng bé nhạy đến mức Khánh chưa kịp ngăn cản thì nó đã quay ngoắt đầu lại, đôi mắt to tròn nhìn xoáy vào bả vai trái của Khánh.

- Eng Khánh. Dưới da eng có tiếng nước chảy. Mạnh lắm. Giống như nước lũ đổ về đập.

Khánh quay lưng lại, cố ý kéo cao cổ áo thun.

- Nước mô mà nước. Đêm qua tau uống nước làm đổ lên áo thôi. Mi đem đi giặt đi, hỏi lắm gớm.

Bồi buông giỏ mây xuống. Nó bước tới, đứng chắn ngay giữa lối ra vào cửa phòng. Nó ngước mặt nhìn Khánh bằng ánh mắt bướng bỉnh.

- Không phải nước đổ. Con nghe cả tiếng gõ nữa. Tiếng gõ chậm rì, cộc... cộc... giống như tiếng ai gõ dưới đáy giếng sâu hoắm. Eng kéo cổ áo xuống con coi thử.

Khánh bước tới định gạt thằng bé ra.

- Tránh ra cho tau đi rửa mặt. Con nít con nôi biết chi mà coi.

Bồi lùi lại một bước, lấy hơi rồi hét lớn hướng ra phía gian bếp ngoài sân.

- O Bảy ơi! Vào đây mà coi eng Khánh ni! Eng giấu cái chi trên vai ướt nhẹp hết rồi!

- Cái thằng ni!

Khánh nghiến răng, định bịt miệng nó lại nhưng đã muộn. Tiếng bước chân vội vã của Cô Bảy vang lên trên hành lang lát gạch tàu. Bà đẩy cửa bước vào, tay vẫn còn dính tro bếp, tạp dề ám mùi khói củi chưa kịp tháo.

- Có chuyện chi mà mi la làng lên rứa Bồi?

Bồi chỉ tay vào ngực Khánh.

- Vai eng Khánh có nước chảy, lạnh ngắt o nớ.

Cô Bảy nhìn Khánh. Ánh mắt bà nghiêm lại. Bà bước tới, không nói không rằng, đưa bàn tay thô ráp kéo lệch cổ áo thun của hắn xuống.

Vết bớt đỏ thẫm hiện ra rõ mộc. Phần đuôi cá đỏ lòm đã vượt qua xương quai xanh, bò sát vào khe ngực. Màu đỏ của nó tươi rói như máu mới, nổi bật trên làn da tái nhợt của Khánh.

Cô Bảy thở dài, ngón tay bà lướt nhẹ trên mép vết bớt nhưng không chạm hẳn vào da.

- Dấu ni không phải đau ngoài da đâu con. Nó chạy vô trong rồi.

Khánh kéo lại cổ áo, giọng uể oải.

- O có cách chi cắt bỏ mảng da ni đi không? Nhìn ngứa mắt quá.

Cô Bảy lắc đầu.

- Cắt da cũng vô dụng. Dấu nằm sâu trong hồn mi, không phải trên thịt. Mi càng chạm vào mấy thứ đồ cổ dưới sông, càng nhớ lại chuyện cũ thì nó càng chạy nhanh. O không biết mi còn được bao lâu, nhưng dấu ni một khi đã đi thì không có đường lùi.

Bồi đứng bên cạnh, tò mò đưa hai ngón tay nhỏ xíu áp vào mép vết bớt đỏ trên vai Khánh.

Khánh chưa kịp gạt tay nó ra thì người Bồi đã giật nảy lên. Mặt thằng bé trắng bệch, đôi mắt trợn trừng nhìn vào khoảng không trước mặt.

- Tích...

Bồi thì thào, giọng run rẩy.

- Có tiếng ai gọi tên Tích dưới nước. Lạnh quá eng ơi.

Một dòng máu mũi đỏ tươi đột ngột chảy ra từ mũi trái của Bồi, nhỏ xuống sàn gạch.

Khánh giật phắt tay thằng bé ra, đẩy nó lùi lại. Hắn gắt lên, giọng run rẩy vì giận dữ lẫn lo sợ.

- Mi điên rồi hả Bồi? Ai cho mi chạm vào? Muốn chết chung với tau luôn hay răng?

Hắn vớ lấy chiếc khăn sạch trên giá, ấn vào mũi thằng bé rồi ấn nó ngồi xuống chiếc ghế gỗ cạnh bàn. Khánh nhìn vệt máu trên khăn, lòng nặng trĩu. Hắn không ngờ âm giác của Bồi lại bị ảnh hưởng nặng nề đến thế khi chạm vào vết bớt. Hắn thực sự sợ thằng bé bị kéo vào vòng xoáy này.

Bồi lấy khăn bịt mũi, giọng nghẹt lại nhưng vẫn bướng bỉnh.

- Con không sợ. Con nghe được thì con nói. Lần sau dấu lan tới mô con cũng báo cho eng biết.

Khánh nhìn vệt máu dần thấm đỏ chiếc khăn sạch, không nói thêm lời nào. Hắn chỉ im lặng đỡ đầu thằng bé cho đến khi dòng máu ngừng chảy hẳn và cơn choáng váng của nó qua đi.

Tiếng gậy gỗ nện xuống sàn nhà rường đều đặn từ phía gian nhà chính vọng vào. Ông Tư chống gậy bước vào phòng khách. Chân trái của ông kéo lê nặng nề trên nền gạch, mỗi bước đi đều phải dồn lực vào cánh tay giữ gậy.

Ông nhìn qua vết máu trên sàn phòng Khánh, rồi nhìn sang Cô Bảy.

- Bồi, ra giếng rửa mặt đi con.

Ông Tư lên tiếng, giọng khàn đục.

Bồi vâng lời, ôm mũi bước ra sân sau. Cô Bảy cũng lẳng lặng đi theo để phụ thằng bé, để lại hai người đàn ông trong căn phòng khách tối sáng nhập nhoạng.

Ông Tư ngồi xuống chiếc ghế trường kỷ ở quầy chính, đặt cây gậy gỗ tựa vào đùi. Ông nhìn Khánh, đôi mắt già nua hằn lên những nếp nhăn mệt mỏi và lo âu.

- Mi hỏi o Bảy về vết bớt rồi hả?

Khánh bước ra, tựa lưng vào cột nhà rường, khoanh tay trước ngực.

- Hỏi rồi. O nói dấu ni không lùi được. Răng ông không nói cho tau biết từ đầu? Tên Tích nớ là ai? Có liên quan chi đến cái bớt ni?

Ông Tư im lặng một hồi lâu. Tiếng mưa chiều bắt đầu rơi lộp bộp trên mái ngói, làm không gian trong tiệm càng thêm ẩm ướt.

- Chuyện cũ dài lắm. Chừ chưa phải lúc mi biết. Đến tháng Bảy, tự khắc mọi chuyện sẽ rõ.

Khánh cười nhạt, giọng đầy mỉa mai.

- Lại chờ đến tháng Bảy. Lỡ tới lúc đó cái bớt ni bò tới tim rồi tau lăn ra chết thì răng? Ông cúng cho tau à? hay ông lại tìm cái xác khác để trấn hồn tau vô?

Ông Tư không giận, chỉ thở dài một tiếng nhỏ. Khớp xương tay ông siết chặt lấy đầu gậy gỗ.

- Tau giấu mi là có lý do của tau. Từ chừ trở đi, tuyệt đối không được tự ý chạm vào mảnh đá Ngọ Môn năm 1945 nớ một mình. Nghe chưa?

Khánh quay mặt đi chỗ khác, không trả lời. Hắn ghét cái cảm giác bị gạt ra ngoài lề cuộc đời của chính mình, ghét cả sự im lặng đầy bí ẩn của Ông Tư.

Đến chiều muộn, Phan Khanh ghé qua tiệm Vong Ký. Anh mặc chiếc áo khoác cảnh sát còn đẫm nước mưa, trên tay cầm một tập hồ sơ nghiệp vụ. Gương mặt anh mệt mỏi sau một ngày dài chạy đôn chạy đáo khắp các cơ quan chức năng.

Khánh rót một ly nước chè nóng đặt lên bàn gỗ.

- Có tin chi mới về vụ cái rương dưới Cồn Hến không anh Khanh?

Phan Khanh nhận ly nước, gật đầu cảm ơn rồi ngồi xuống ghế.

- Chúng tôi đã xác minh được một người cháu của bà Lê Thị Hậu hiện đang sống ở cuối Cồn Hến. Ông ấy này đồng ý nhận lại hài cốt để lo hậu sự sau khi chúng tôi hoàn tất các thủ tục giám định pháp y.

Khánh nghe vậy thì sắc mặt hơi chùng xuống. Hắn đưa tay lên chỉnh lại cổ áo thun, che đi vệt đỏ đang lấp ló bên dưới xương quai xanh.

Phan Khanh để ý thấy cử chỉ của Khánh, nhưng anh không hỏi sâu vào chuyện riêng của tiệm Vong Ký. Anh đặt ly nước xuống, đẩy một tờ giấy nhỏ có ghi số điện thoại trực ban về phía Khánh.

- Đây là số riêng của tôi. Nếu đêm nay bên phía Ngọ Môn hoặc cái rương có động tĩnh gì lạ, anh phải báo ngay cho tôi. Đừng tự giải quyết một mình. Vụ này đã vượt quá giới hạn của một vụ mất tích thông thường rồi.

- Tôi biết rồi. Cảm ơn anh.

Khánh nhận tờ giấy, cất vào túi quần. Phan Khanh gật đầu, đội mũ bảo hiểm rồi quay người bước nhanh ra xe dưới làn mưa tầm tã.

Đêm khuya, mưa Huế đổ xuống mỗi lúc một nặng hạt. Tiếng nước chảy róc rách ngoài kiệt nghe như tiếng thì thầm của sông Hương vọng về. Khánh ngồi ở quầy chính, ánh đèn dầu tù mù hắt bóng hắn lên vách gỗ rường cổ kính.

Bồi ngồi xếp bằng dưới đất, hai tay ôm chặt lấy tai, mặt nhăn nhó vì đau đớn.

- Eng Khánh...

Thằng bé gọi khẽ, giọng run rẩy.

- Lại nghe tiếng nước chảy à?

Khánh đóng cuốn sổ Vong Ký trắng lại, bước đến bên cạnh thằng bé.

Bồi lắc đầu, mắt nhìn chằm chằm ra phía cửa chính của tiệm.

- Không phải nước. Con nghe tiếng móng vuốt cào vào đá. Tiếng cào ken két từ hướng Kinh Thành vọng lại. Con nghê đá ở Ngọ Môn... nó đang cào bệ đá để bò đi. Nó muốn về Cồn Hến tìm con của nó.

Thằng bé ngước lên nhìn cổ áo Khánh, đôi mắt to tròn đầy vẻ sợ hãi.

- Eng Khánh, vết bớt lan đến khe ngực rồi. Đuôi con cá chạm vào xương ức rồi eng ơi!

Khánh chưa kịp đưa tay lên sờ ngực mình thì một tiếng động khô khốc vang lên ngoài cổng tiệm.

*Rầm!*

Tiếng đá vỡ nặng nề nện xuống bậc thềm gỗ trước cửa chính.

Khánh lập tức bật đèn pin, luồng ánh sáng vàng vọt quét thẳng ra phía cửa chính. Trên bậc cửa gỗ khép hờ, nửa đầu của con nghê đá nằm chơ vơ giữa vũng nước mưa, những vệt máu tươi đỏ hồng đang rỉ ra từ hốc mắt đá, loang lổ trên nền gạch ẩm ướt. Mùi máu tươi nồng nặc bốc lên, lấn át cả mùi bùn sông của đêm mưa Bao Vinh.

Chương khác

Xem thêm