TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 100: Hai Bộ Xương Trong Rương
Căn phòng giám định pháp y nằm ở góc khuất của trụ sở Công an thành phố Huế chìm trong một bầu không khí lạnh lẽo và ẩm ướt. Mưa ngoài trời bắt đầu nặng…
Nội dung chương
Căn phòng giám định pháp y nằm ở góc khuất của trụ sở Công an thành phố Huế chìm trong một bầu không khí lạnh lẽo và ẩm ướt. Mưa ngoài trời bắt đầu nặng hạt, những giọt nước dội xuống mái tôn phía trên hành lang tạo nên những chuỗi âm thanh đều đặn, tẻ nhạt. Mùi hóa chất tẩy rửa nồng nặc trộn lẫn với mùi bùn sông ngai ngái bốc lên từ chiếc rương sắt đặt trên bàn inox lớn ở giữa phòng. Chiếc rương đã được cạy nắp, những mảng rỉ sét bám dày như những lớp vảy sừng màu nâu đỏ bong tróc ra, rơi lác đác trên mặt bàn kim loại sáng loáng.
Phan Khanh đứng bên cạnh chiếc bàn, gương mặt anh lộ rõ vẻ mệt mỏi sau một đêm không ngủ. Anh lật giở xấp tài liệu bọc trong túi nhựa trong suốt, tiếng giấy nylon sột soạt vang lên khô khốc. Anh chỉ tay vào hai khay nhựa đặt cạnh rương, nơi xếp những khúc xương đã được các kỹ thuật viên làm sạch bùn đất nhưng vẫn mang sắc xám xỉn của nước sông lâu năm.
- Kết quả giám định sơ bộ đây.
Phan Khanh nói, giọng anh trầm và khàn đi.
- Bộ xương lớn là của một phụ nữ trẻ, độ tuổi dao động từ hai mươi đến hai mươi hai. Bộ nhỏ hơn nằm bên cạnh là một đứa trẻ tầm mười đến mười hai tháng tuổi.
Khánh bước lại gần khay nhựa, hai tay thọc sâu vào túi quần. Hắn cúi người xuống, chăm chú quan sát những mẩu xương sườn của đứa bé. Chúng nhỏ xíu, xếp hàng ngay ngắn như những chiếc gai cá, mỏng manh đến mức tưởng chừng chỉ cần một luồng gió mạnh thổi qua cũng có thể làm chúng tan vỡ. Hắn chuyển ánh mắt sang phần xương sọ của người mẹ, nơi có những vết ố màu vàng xám của thời gian.
- Có vết thương nào do ngoại lực tác động trực tiếp lên xương không anh Khanh?
Khánh hỏi, mắt vẫn không rời những khúc xương lạnh lẽo.
Phan Khanh lắc đầu, nét mặt anh đanh lại dưới ánh đèn tuýp trắng bợt.
- Hoàn toàn không. Xương cốt còn nguyên vẹn, không có vết nứt do dao chém hay tác động của vật tày. Chúng tôi cũng đã rà soát kỹ, không có dấu vết của đạn hay mảnh kim loại nào găm vào xương. Chuyên viên pháp y tìm thấy cặn bùn mịn bám rất sâu trong xoang trán và các hốc xương tai trong của cả hai bộ hài cốt. Đặc biệt, tảo sông khô bám cực kỳ chặt vào các kẽ răng của người mẹ. Điều này chứng tỏ họ đã hít phải nước sông khi còn sống. Họ chết ngạt dưới nước.
Quang đứng bên cạnh Khánh, khẽ đẩy gọng kính cận lên sống mũi. Anh cúi xuống, dùng đầu ngón tay chỉ vào đống vải mục nát, chuyển sang màu đen xám đặt ở góc khay nhựa.
- Còn đống vải này là gì? Trông nó giống như một loại sợi thô.
- Đó là phần sót lại của một tấm chăn thô hoặc một chiếc áo khoác rộng của người mẹ.
Phan Khanh giải thích, tay anh lật một trang báo cáo.
- Đứa trẻ được bọc kín bên trong tấm vải đó. Khi chúng tôi tiếp cận thi thể, có một nút thắt lớn nằm ở ngang hông người mẹ. Nút thắt này được thắt từ phía trong, tức là do chính tay người mẹ tự buộc chặt con vào lòng mình trước khi chìm xuống sông. Dù trải qua hơn nửa thế kỷ dưới lòng đất bùn, nếp gấp của nút thắt vẫn còn giữ nguyên hình dạng do lực siết ban đầu quá mạnh. Cô ấy đã ôm con mình cho đến hơi thở cuối cùng.
Khánh đưa ngón tay chạm nhẹ vào thành rương sắt. Lớp sắt rỉ rụng xuống đầu ngón tay hắn một lớp bột màu nâu đỏ. Cảm giác lạnh ngắt từ kim loại truyền qua da thịt, chạy thẳng lên cánh tay hắn. Hắn nhìn vào ổ khóa đồng rỉ xanh kẹt cứng ở mặt ngoài của chiếc rương.
- Nhưng chiếc rương này không tự đóng lại được.
Khánh nói, giọng hắn lạnh đi vài phần.
- Ổ khóa nằm ở bên ngoài. Có người đã khóa họ lại từ phía ngoài sau khi họ đã ở trong rương.
Phan Khanh gật đầu.
- Đúng vậy. Rương sắt này được chế tạo sau thời điểm họ tử vong. Đáy rương chứa bốn khối đá xanh dùng làm vật nặng để dìm rương xuống đáy sông. Có kẻ đã cố tình che giấu vụ việc thay vì để họ được tìm thấy.
Quang chỉ vào một khối đá xanh dính gỉ sắt đặt cạnh rương.
- Khối đá này có dấu đục hình vảy. Tôi đã đối chiếu với các tài liệu trùng tu Ngọ Môn. Dấu đục này trùng khớp với dấu đục trên con nghê đá bên trái Ngọ Môn trong lần tu sửa năm 1964. Khi đó, thợ đã thay phần ngực nứt của nghê bằng đá thu hồi từ một kho vật liệu cũ ven Sông Hương.
Khánh nhíu mày.
- Nghĩa là đống đá dìm rương này có trước năm 1963, rồi sau đó người ta mới lấy đá vụn từ kho vật liệu đó để vá nghê đá vào năm 1964?
Quang gật đầu.
- Đúng rứa. Có thể đống đá phế liệu dùng để dìm rương và đá dùng để vá nghê có cùng một nguồn gốc từ kho vật liệu cũ.
Phan Khanh dùng kẹp gắp từ trong lớp vải mục ra một vài vật nhỏ đặt vào đĩa thủy tinh.
- Chúng tôi tìm thấy những thứ này trong lớp vải bọc đứa trẻ. Một đồng xu năm 1962 bị khoan một lỗ nhỏ ở giữa, ba hạt cườm màu xanh lục và một mảnh khóa áo bằng đồng có khắc chữ Hậu. Tôi sẽ cho đối chiếu hồ sơ mất tích trong giai đoạn từ năm 1962 đến 1964 ở khu vực quanh sông Hương.
Khánh nhìn mảnh khóa áo khắc chữ Hậu. Chữ khắc thô sơ, nét chữ nghiêng lệch như được khắc bằng dao nhỏ. Hắn cảm thấy lồng ngực mình hơi nhói lên, vết bớt cá đỏ dưới cổ áo lại bắt đầu ngứa ngáy.
- Anh Khanh, mấy thứ ni tui đem về tiệm coi thử được không?
Khánh hỏi, mắt liếc nhìn đĩa thủy tinh.
Phan Khanh lập tức lắc đầu, giọng nghiêm nghị.
- Không được. Đây là vật chứng của vụ án hình sự đang điều tra. Tôi chỉ cho phép anh và anh Quang quan sát tại đây dưới sự giám sát của tôi. Mọi thứ phải được lưu kho vật chứng theo đúng quy trình.
Khánh tặc lưỡi, vẻ mặt hơi thất vọng nhưng không nói gì thêm. Hắn biết tính Phan Khanh xưa nay vốn cứng nhắc, việc cho hắn vào phòng giám định này đã là một sự ưu ái lớn lắm rồi.
***
Buổi trưa cùng ngày, Khánh và Quang có mặt tại Trung tâm Lưu trữ ở Kinh Thành Huế. Không khí nơi đây khô khốc và nồng mùi giấy cũ. Những chồng sổ sách, tài liệu từ thời trước được xếp ngăn nắp trên các kệ gỗ cao sát trần nhà. Ánh nắng chiếu qua những ô cửa chớp tạo thành những vệt sáng xiên khoai đầy bụi bặm.
Quang ngồi cặm cụi lật từng trang sổ hộ tịch của phường Cồn Hến giai đoạn những năm sáu mươi. Nét mặt anh đăm chiêu, ngón tay thỉnh thoảng lại dừng lại ở những dòng chữ viết bằng mực tím đã phai màu. Khánh ngồi bên cạnh, tay chống cằm, vẻ mặt mỏi mệt và lười nhác.
- Có tìm ra chi không mi? Ngồi đây nãy chừ tui muốn ngủ gục luôn rồi nè.
Khánh ngáp một cái rõ to, than thở.
Quang không ngẩng đầu lên, ngón tay anh dừng lại ở một trang sổ hộ tịch đã ố vàng.
- Đây rồi. Lê Thị Hậu, sinh năm 1942, trú tại Cồn Hến. Hồ sơ ghi nhận mất tích vào đêm 17 tháng 8 năm 1963. Trong sổ hộ tịch chỉ ghi nhận một mình tên cô ấy, không có tên đứa trẻ đi cùng.
Khánh nhíu mày, vẻ lười nhác biến mất.
- Răng lại không có tên đứa nhỏ? Trong rương rõ ràng có hai bộ xương mà.
Quang đẩy gọng kính cận lên sống mũi, giải thích.
- Vì đứa trẻ chưa được làm giấy khai sinh. Thời đó ở vùng Cồn Hến, người ta thường đợi con đầy tuổi tôi mới đi làm giấy tờ. Đứa bé mới được mười một tháng tuổi thì đã xảy ra chuyện.
Quang lật tiếp một tập tài liệu mỏng nằm phía dưới. Đó là bản sao một lá đơn cũ đã bị rách góc, nét chữ viết tay nguệch ngoạc.
- Mi nhìn cái ni đi. Đây là đơn của mẹ Lê Thị Hậu gửi cho chính quyền thời đó, tố cáo con gái mình bị người tình bỏ rơi sau khi sinh con. Nhưng chỉ ba ngày sau khi nộp, lá đơn này đã bị rút lại một cách vội vã.
Khánh ghé mắt nhìn vào góc dưới của lá đơn.
- Có chữ ký của người rút đơn không? Mẹ cô Hậu tự rút à?
Quang chỉ vào một dòng chữ ký nhỏ bên lề đơn.
- Người rút đơn không phải mẹ Hậu. Bên lề có chữ ký xác nhận của người quản lý kho vật liệu xây dựng thời đó. Chính là người đã cung cấp đá cho lần tu sửa nghê Ngọ Môn vào năm 1964.
Khánh im lặng. Hắn nhớ lại tiếng khóc của đứa trẻ và tiếng nước chảy mà Bồi đã nghe thấy ở bến sông hôm trước. Tiếng khóc của một đứa trẻ mười một tháng tuổi và người mẹ hai mươi mốt tuổi mất tích vào đúng đêm rằm tháng Bảy năm 1963. Hắn không dùng lời của Bồi làm chứng cứ pháp lý trước mặt Phan Khanh, nhưng những chi tiết trùng khớp này khiến hắn chắc chắn rằng hai bộ hài cốt trong rương chính là mẹ con Lê Thị Hậu.
- Có kẻ đã dùng quyền lực hoặc tiền bạc để bịt đầu mối.
Khánh nói nhỏ, giọng hắn lạnh lùng.
- Họ vớt xác hai mẹ con lên, khóa vào rương rồi dìm xuống sông bằng đá lấy từ kho vật liệu. Rồi người quản kho ký tên rút đơn để dập tắt vụ việc.
Quang thở dài, xếp lại đống hồ sơ.
- Nhưng chừ chúng ta vẫn chưa biết ai là người tình của Hậu, và ai là kẻ đã ra lệnh bỏ hai mẹ con vào rương. Mọi manh mối về người quản kho đó cũng đã đứt đoạn từ lâu rồi.
***
Đêm hôm đó, tiệm Vong Ký chìm trong sự im lặng tịch mịch. Cơn mưa ngoài trời vẫn rả rích không ngừng, nước từ mái hiên nhỏ xuống nền sân gạch nghe lộp bộp. Trong căn phòng kho niêm tối om, chỉ có ánh sáng vàng vọt từ ngọn nến đặt trên chiếc bàn gỗ nhỏ. Đồng xu thật và tấm vải thật vẫn nằm trong kho vật chứng của công an. Phan Khanh chỉ cho tiệm mượn một bộ ảnh pháp y có ký xác nhận, bản chà hai mặt đồng xu và hai ống tăm bông lấy cặn bùn. Vụn sợi đã niêm kín, tất cả ghi trong biên bản giao nhận để quan sát rồi hoàn trả.
Cô Bảy đứng bên bàn, tay cầm chiếc khánh đồng khẽ gõ một tiếng thanh mảnh. Tiếng chuông ngân vang rồi tắt lịm trong không gian ẩm mốc. Bà đặt ảnh mảnh vải mục, bản chà đồng xu khoan lỗ năm 1962 và hai ống mẫu còn nguyên niêm quanh một bát nước Sông Hương lớn. Bà không mở ống, chỉ kê chúng trên tờ biên bản có số niêm trùng khớp.
- Khánh, mi đứng xích ra một chút.
Cô Bảy nói, giọng o trầm xuống.
- Để o gọi vong. Đừng có để cái bớt trên vai mi hút khí âm vào, mệt xác lắm đó.
Khánh lùi lại một bước, tựa lưng vào chiếc tủ gỗ niêm phong tà vật. Hắn nhìn Cô Bảy nhúng đầu ngón tay vào bát nước, miệng lẩm nhẩm đọc kinh tụng vong.
Nước trong bát bắt đầu dao động, những gợn sóng nhỏ lan tăm tắp từ tâm bát ra thành. Mùi tanh của sắt rỉ và mùi bùn sông nồng nặc bốc lên. Dưới đáy bát nước, một bóng hình mờ ảo bắt đầu hiện lên.
Đó là bóng của một người phụ nữ trẻ, khuôn mặt tái nhợt, mái tóc dài xõa tung bay lơ lửng dưới nước. Hai tay cô vòng lại trước ngực, ôm chặt lấy một khoảng trống có hình dạng một đứa trẻ. Nhưng khoảng trống đó hoàn toàn trống rỗng, chỉ có làn nước xám xịt chảy qua chảy lại giữa hai cánh tay gầy guộc của cô.
Bóng người phụ nữ vùng vẫy dưới đáy bát, nhưng cô không thể bước ra ngoài, cũng không thể ngẩng đầu lên được.
- Oan khí của cô ấy bị chia cắt rồi.
Cô Bảy thở dài, tay bà bấm chặt vào chuỗi hạt gỗ.
- Một phần bám vào chiếc rương sắt dưới đáy sông, phần còn lại bị xích vào con nghê đá ở Ngọ Môn do khối đá xanh kia mang theo. Vật neo bị chia đôi nên vong hồn không thể tụ lại để đi qua Cửa được.
Khánh bước lại gần bát nước, giọng hắn trầm xuống, vang vọng trong căn phòng tối:
- Lê Thị Hậu. Sinh năm 1942. Mất tích ngày 17 tháng 8 năm 1963 tại Cồn Hến. Hôm nay tên cô được gọi về tiệm Vong Ký.
Ngay khi Khánh đọc đầy đủ tên Lê Thị Hậu, mảnh đá xanh đặt trên bàn đột nhiên nứt ra một đường nhỏ.
Cùng lúc đó, từ hướng Kinh Thành vọng lại một tiếng động trầm đục. Tiếng đá nghiến vào nhau ken két vang lên giữa đêm thanh vắng như tiếng một con thú khổng lồ đang cựa mình dưới lòng đất. Tiếng động lớn đến mức sàn nhà rường của tiệm Vong Ký cũng khẽ rung chuyển.
Điện thoại trong túi Khánh rung lên liên tục. Hắn bắt máy. Giọng Phan Khanh ở đầu dây bên kia dồn dập, lẫn trong tiếng còi xe cảnh sát hú vang liên hồi:
- Khánh! Có biến ở Ngọ Môn rồi. Lực lượng gác đêm vừa báo cáo, mắt trái của con nghê đá phía bên trái bỗng nhiên nứt ra, để lộ một vệt màu đỏ như máu tươi chảy dài xuống bệ đá. Và tượng nghê đá vừa tự quay đầu về hướng Cồn Hến, dù bệ đá bên dưới không hề có dấu hiệu bị xê dịch hay cạy phá bằng sức người!
Khánh siết chặt điện thoại, mắt vẫn nhìn trừng trừng vào bóng hình đang quằn quại dưới đáy bát nước.
Qua mặt nước trong bát, Hậu nhìn thẳng Khánh và lần đầu cất tiếng rõ ràng:
- Tui tự xuống sông, nhưng không phải tui tự chui vô rương.