TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 97: Chương 097: Gậy Đá Đầu Nghê

Mưa chiều ở Huế đổ xuống như trút nước, biến con kiệt dẫn vào tiệm Vong Ký thành một đường rãnh ngập sấp xỉ mắt cá chân. Nước mưa đục ngầu, cuốn theo lá…

Nội dung chương

Mưa chiều ở Huế đổ xuống như trút nước, biến con kiệt dẫn vào tiệm Vong Ký thành một đường rãnh ngập sấp xỉ mắt cá chân. Nước mưa đục ngầu, cuốn theo lá rụng và rác rưởi từ phía chợ Đông Ba tràn về, bốc lên mùi sình tanh nồng.

Khánh ngồi sau quầy gỗ, tay cầm chiếc cọ lông thỏ quét nhẹ lớp bụi bám trên mấy chiếc bình vôi cổ. Tiếng mưa nện trên mái tôn phía sau tiệm nghe rào rào không dứt, át cả tiếng còi xe ngoài đường lớn.

Thằng Bồi ngồi xếp bằng trên chiếc phản gỗ kê sát góc tường. Hai tai nó thỉnh thoảng lại giật nhẹ. Nó không nhìn đống sách vở trước mặt, mà cứ dán mắt vào khoảng trống tối tăm phía trên chiếc tủ niêm phong số năm.

- Eng Khánh.

Bồi khẽ gọi, giọng nó hơi khản.

- Có người mang đá tới. Đá ni nặng lắm, nghe cứ rào rào như tiếng đá hộc lăn dưới lòng sông.

Khánh đặt chiếc cọ xuống quầy. Hắn chưa kịp hỏi thì cửa sau tiệm đã bị gõ dồn dập ba tiếng cộc lốc.

Cộc. Cộc. Cộc.

Tiếng gõ nặng nề, giống như có ai dùng một khúc gỗ lớn nện thẳng vào tấm gỗ lim dày. Khánh đứng dậy, phủi vạt áo cộc tay đã ngả màu cháo lòng rồi bước ra phía sau. Hắn rút chốt cửa, kéo mạnh cánh gỗ.

Một luồng hơi nước lạnh buốt kèm theo mùi bùn sông thốc thẳng vào mặt hắn.

Bảy Sẹo đứng dưới mái hiên dột nước. Gã mặc chiếc áo mưa tiện lợi màu xanh lá cây đã rách bươm một bên vai, để lộ bắp tay xăm trổ loang lổ mực tàu. Vết sẹo cũ chạy dọc má trái của gã co rúm lại vì lạnh. Nhưng thứ đập vào mắt Khánh lại là một vết rách mới dài chừng ba đốt ngón tay trên má phải của gã. Vết thương đã đóng vảy màu xám ngoét, trông xù xì như một vệt xi măng khô bám chặt vào da thịt.

- Cho tau vào.

Bảy Sẹo nói, giọng gã run lên bần bật, hai hàm răng va vào nhau lập cập.

Khánh không tránh đường ngay. Hắn nhìn xuống bọc vải bạt dài mà Bảy Sẹo đang ôm khư khư trước ngực. Nước từ bọc vải chảy xuống thành dòng đen đúa trên nền xi măng hiên sau.

- Tiệm hết giờ nhận đồ cầm rồi. Muốn cầm chi thì đợi sáng mai.

- Tau không cầm lấy tiền.

Bảy Sẹo gầm ghè, gã dùng vai đẩy mạnh vào cánh cửa để lách người qua Khánh.

- Tau gửi vật. Gửi không lấy một cắc. Mi không nhận, đêm ni tau chết chắc.

Gã bước sầm sập vào gian giữa, đặt mạnh bọc vải bạt lên chiếc quầy gỗ. Tiếng va chạm vang lên một tiếng cộp nặng nề, khô khốc.

Khánh khép cửa sau, cài chốt kỹ càng rồi mới đi lại gần quầy. Hắn không vội mở bọc vải, chỉ khoanh tay trước ngực, nhìn vết thương mới trên má phải của Bảy Sẹo.

- Vết ni bị quẹt khi mô rứa?

Bảy Sẹo đưa bàn tay thô ráp lên quẹt ngang má. Vết rách không rỉ ra máu đỏ. Dưới lớp vảy xám, một thứ bột đá mịn màu xanh nhạt đùn lên, bám đầy vào đầu ngón tay gã. Gã run rẩy đưa ngón tay dính bụi đá lên trước mặt Khánh.

- Bụi đá. Mấy ngày ni rồi, hắn không lành, cứ ngứa ngáy như có con kiến đá bò trong xương má. Đêm nào hắn cũng rỉ ra thứ ni.

Khánh nhíu mày. Hắn thò tay kéo lớp vải bạt sũng nước ra.

Một cây gậy đá dài gần một mét lộ ra dưới ánh đèn dầu tù mù của tiệm. Thân gậy tròn trịa, đường kính chừng bốn phân, được đục đẽo từ một khối đá xanh nguyên khối. Màu đá xanh xám, có những thớ dọc xù xì và những đốm khoáng vật màu trắng đục. Đầu gậy chạm khắc hình một con nghê đang há miệng, hai mắt tròn xoe lồi ra ngoài, hàm răng lởm chởm những vệt đục thô sơ nhưng dữ dằn. Khối đá xanh này có màu sắc và chất liệu giống hệt những mảnh đá vụn lấy từ rương Cồn Hến.

- Cây gậy ni ở mô ra?

- Tau mua từ một kho đồ tháo dỡ ven bến Bao Vinh bảy ngày trước.

Bảy Sẹo ngồi sụp xuống chiếc ghế đẩu, hai tay ôm đầu.

- Thằng chủ kho nói đây là đồ tháo dỡ từ một công trình cũ trong Thành Nội từ thời Pháp. Tau thấy đá đẹp, định mang về bán lại cho mấy đứa chơi non bộ. Ai dè đêm đầu tiên mang về, tau đang ngủ thì nghe tiếng cào cửa. Bước ra sân thì thấy bóng một con nghê đá to như con bê đứng ngay trước ngõ. Hắn quệt móng đá vào mặt tau một cái rồi biến mất.

Gã thở dốc, mắt đảo liên tục quanh những góc tối của tiệm Vong Ký.

- Từ đêm đó, cây gậy ni cứ tự quay đầu về phía Cồn Hến. Cứ đến canh ba là trong miệng con nghê đá ni lại phát ra tiếng trẻ con khóc. Tiếng khóc nghẹt nước, nghe buốt hết cả tai. Tau sợ quá mang vứt xuống sông, nhưng sáng ra lại thấy hắn nằm ngay trước cửa nhà. Khánh ơi, mi cứu tau với.

Khánh nhìn cây gậy đá, trong lòng dấy lên một cảm giác bài xích rõ rệt. Vết bớt cá đỏ trên vai hắn chợt nhói lên một nhịp đau rát. Hắn lắc đầu.

- Tui không nhận. Cây gậy ni dính tới vụ giấu hài cốt dưới Cồn Hến. Công an đang làm việc, tui chứa thứ ni trong tiệm là rước họa vào thân.

- Mi không nhận là tau chết!

Bảy Sẹo nhào tới, định nắm lấy vai áo Khánh nhưng bị hắn lùi lại né được.

Đúng lúc đó, tiếng cửa trước tiệm bị đẩy mạnh. Phan Khanh bước vào, chiếc áo mưa sĩ quan cảnh sát màu xanh đen còn sũng nước. Anh cởi mũ, để lộ gương mặt đanh lại vì thiếu ngủ. Ánh mắt anh lập tức khóa chặt vào cây gậy đá nằm trên quầy và Bảy Sẹo đang run rẩy bên cạnh.

- Có chuyện gì ở đây?

Phan Khanh hỏi, giọng lạnh lùng.

Khánh thở hắt ra một hơi, chỉ tay vào cây gậy.

- Vật chứng tự tìm tới tiệm nè anh Khanh. Anh tới đúng lúc lắm.

Phan Khanh bước lại gần quầy. Anh không chạm vào cây gậy ngay mà rút từ trong túi áo ra một đôi găng tay cao su y tế, chậm rãi đeo vào. Anh nhìn Bảy Sẹo, rồi nhìn vết thương rỉ bụi đá trên má gã.

- Anh Bảy, anh đang giữ vật chứng liên quan đến vụ án hình sự đang điều tra. Tôi yêu cầu anh đứng yên tại chỗ.

Phan Khanh rút cuốn sổ tay và cây bút bi, bắt đầu lập biên bản thu giữ vật chứng ngay tại quầy. Anh ghi chép tỉ mỉ kích thước, hình dáng và tình trạng của cây gậy đá.

- Anh Khánh.

Phan Khanh vừa viết vừa nói.

- Theo đúng quy trình, tôi phải mang cây gậy này về đồn. Nhưng vì tính chất đặc thù của những vật liên quan đến vụ Cồn Hến, tôi sẽ lập biên bản niêm phong kép tạm thời tại đây dưới sự giám sát của anh và nhân chứng. Tôi cần anh xác nhận tình trạng vật lý của nó trước khi niêm phong.

Khánh gật đầu. Hắn chỉ vào phần thân gậy đá.

- Anh Khanh, cho tui mượn chén nước sông Hương trên bàn thờ o Bảy mới để lại.

Phan Khanh gật đầu, mắt không rời khỏi tay Khánh.

Khánh bưng chén nước sông Hương lại gần. Hắn nhúng một góc chiếc khăn vải thô vào nước, rồi chậm rãi lau sạch một đoạn thân gậy đá đang bám đầy bùn đất khô và bụi xám.

Dưới lớp bùn, một rãnh gỉ sắt màu nâu đỏ lộ ra. Rãnh gỉ chạy dọc theo thân đá, có độ sâu và chiều rộng khớp hoàn toàn với phần quai xách bằng sắt của chiếc rương cổ trục vớt dưới Cồn Hến.

- Cây gậy ni từng được dùng làm đòn khiêng.

Khánh nói, ngón tay hắn miết nhẹ lên rãnh gỉ.

- Hoặc là dùng để nạy nắp rương. Lực tì mạnh đến mức gỉ sắt từ quai rương găm sâu vào thớ đá.

Ngay khi ngón tay Khánh chạm vào rãnh gỉ, một luồng lực lạnh buốt từ thân gậy dội ngược lên cánh tay hắn. Mạch máu ở cổ tay hắn giật mạnh. Khánh lảo đảo lùi lại nửa bước, suýt chút nữa làm đổ chén nước sông Hương. Vai trái hắn nóng ran như có ai dí tàn nhang vào da thịt.

Hắn chỉ mới học được vài thuật cơ bản từ o Bảy, hoàn toàn chưa đủ sức để trấn áp một luồng phản lực mạnh mẽ từ vật neo bị động thế này. Hắn phải dùng cả hai tay giữ chặt cạnh quầy để giữ thăng bằng.

- Anh Khánh, anh sao thế?

Phan Khanh hỏi, tay anh đặt lên bao súng bên hông theo phản xạ.

- Không có chi.

Khánh cố giữ giọng bình thường, dù trán hắn đã lấm tấm mồ hôi.

- Đá lạnh quá thôi.

Thằng Bồi nãy giờ vẫn im lặng đứng sau lưng Khánh. Nó đột ngột bước tới, đưa một ngón tay nhỏ nhắn chạm nhẹ vào phần đầu nghê đá đang há miệng.

- Bồi, đừng chạm vào!

Khánh cản nhưng không kịp.

Ngón tay Bồi vừa chạm vào đá, người thằng bé liền run bắn lên. Nó giật phắt tay lại như bị điện giật, mặt cắt không còn giọt máu. Nó thở hổn hển, nhìn Khánh bằng cặp mắt đầy sợ hãi.

- Eng Khánh... Người mẹ không có ở trong ni.

- Mi nghe thấy chi?

- Con nghe tiếng một người đàn ông. Giọng khàn lắm, nói đứt quãng... 'Đón... đón hai mẹ con về... hết mưa sẽ đón...' Nhưng tiếng nói bị nghẹt lại, giống như có ai bóp cổ ông ấy dưới nước. Lời hẹn bị đứt rồi eng ơi.

Phan Khanh ghi nhanh những lời Bồi nói vào sổ, dù gương mặt anh vẫn giữ vẻ hoài nghi của một cảnh sát hình sự. Anh quay sang Bảy Sẹo, giọng đanh lại:

- Anh Bảy, ai bán cây gậy này cho anh? Nói rõ nguồn gốc.

Bảy Sẹo sợ hãi nuốt nước bọt, lí nhí trả lời:

- Tau không biết tên thật của hắn. Người trong giới đồ cổ Bao Vinh chỉ gọi hắn là thầy. Hắn đi cùng hai người đàn ông mặc áo nâu sòng, tóc húi cua. Mấy ngày trước tau thấy hai đứa mặc áo nâu đó lảng vảng gần tiệm Vong Ký ni nè. Hắn bán cho tau cây gậy với giá rẻ mạt, nói là đồ lấy từ kho tháo dỡ.

- Anh có giấy tờ gì chứng minh việc mua bán không?

Bảy Sẹo lật đật thò tay vào túi quần, rút ra một tờ phiếu giao hàng nhàu nát, dính đầy nước mưa và vết bùn. Gã đặt tờ phiếu lên quầy.

Tờ phiếu có đóng dấu đỏ của bến Bao Vinh, ngày ghi là 15/05/2026. Phần tên người nhận ở mặt trước đã bị ai đó dùng dao lam cạo sạch, chỉ còn lại những thớ giấy xơ xác.

Khánh cầm tờ phiếu lên, lật mặt sau dưới ánh đèn dầu.

Ở góc dưới cùng của mặt sau tờ giấy, có một dòng chữ viết tay bằng mực tím đã phai màu, ghi rõ số hiệu: "NM 47".

- NM 47?

Phan Khanh nhíu mày nhìn dòng chữ.

- Ký hiệu này nghĩa là gì?

- Tui không biết.

Khánh lắc đầu.

- Nhưng chắc chắn không phải mã hàng tiêu dùng bình thường.

Phan Khanh lấy một chiếc túi ni lông chuyên dụng cỡ lớn, cẩn thận bọc cây gậy đá lại. Anh dùng băng keo niêm phong có chữ ký của mình và Khánh quấn chặt quanh miệng túi.

- Cây gậy này sẽ được để lại tiệm Vong Ký đêm nay dưới sự niêm phong này.

Phan Khanh nói.

- Tôi sẽ ba trí một chiến sĩ gác ở đầu kiệt. Sáng mai khi có xe chuyên dụng và chuyên gia khảo cổ đến, chúng tôi sẽ di lý vật chứng về đồn. Anh Khánh, anh chịu trách nhiệm bảo quản nguyên vẹn con dấu niêm phong này.

Khánh gật đầu mệt mỏi. Hắn khênh bọc gậy đá đã niêm phong đặt đứng sát vào góc tường, ngay cạnh chiếc tủ gỗ lim số năm.

Vừa đặt cây gậy xuống, một tiếng cạch khô khốc vang lên từ bên trong lớp túi ni lông.

Khánh nhìn qua lớp nhựa trong suốt. Con nghê đá trên đầu gậy, vốn đang há miệng dữ dằn, đột ngột ngậm chặt miệng lại. Hàm răng đá lởm chởm khép khít vào nhau như một đường chỉ thẳng. Tiếng gió mưa ngoài cửa sau bỗng chốc như xa xăm hẳn đi.

Điện thoại của Phan Khanh chợt đổ chuông liên hồi. Anh áp máy lên tai, gương mặt lập tức biến sắc khi nghe đầu dây bên kia báo cáo.

- Cái gì? Xoay đầu?

Phan Khanh gắt lên.

- Khối nghê đá bên trái Ngọ Môn tự xoay đầu về hướng Bao Vinh? Các anh có chắc chắn không? Không có dấu vết máy móc tác động? Được rồi, giữ nguyên hiện trường, tôi tới ngay!

Anh cúp máy, nhìn Khánh bằng ánh mắt đầy phức tạp rồi vội vã lao ra ngoài màn mưa trắng xóa.

Khánh đứng lặng trong tiệm. Tiếng mưa vẫn gõ đều đều trên mái tôn.

Điện thoại của hắn trên quầy bỗng rung lên bần bật. Màn hình hiện tên người gọi là Trần Quang. Khánh nhấn nút nghe, chưa kịp lên tiếng thì giọng Quang đã oang oang bên kia đầu dây, lẫn trong tiếng lạch cạch của những trang tài liệu cổ:

- Khánh đó hả? Tau đang ở kho lưu trữ Đại Nội. Tau tìm thấy cái mã số "NM 47" rồi!

- Mã số nớ là chi rứa mi?

Khánh hỏi nhanh.

- Đó là hồ sơ sửa chữa, phục chế khối nghê đá Ngọ Môn sau biến cố năm 1947. Thời điểm đó, khối nghê bên trái bị hư hại nặng do đạn pháo. Người ta đã lập một tổ thợ để đục đẽo và vá lại phần đá bị vỡ. Nhưng có một chuyện lạ lắm...

Quang dừng lại một nhịp, tiếng lật giấy dừng hẳn.

- Trong hồ sơ có ghi chép về việc bàn giao phần đá vụn dư thừa cho một người nhận để tiêu hủy hoặc sử dụng vào việc khác. Nhưng cái trang ghi tên người nhận phần đá vụn đó... đã bị ai đó xé mất tiêu rồi. Vết xé còn rất mới, giấy bị xé ngọt lịm như dùng dao lam rạch vậy.

Chương khác

Xem thêm