TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 98: Chương 098: Tên Người Mẹ Mất Tích
Mùi giấy ẩm và hồ dán cũ xộc vào mũi Khánh ngay khi hắn bước qua bục cửa kho lưu trữ Đại Nội. Trần cao, ngói liệt, cửa kính lá sách bám bụi xám. Ánh…
Nội dung chương
Mùi giấy ẩm và hồ dán cũ xộc vào mũi Khánh ngay khi hắn bước qua bục cửa kho lưu trữ Đại Nội. Trần cao, ngói liệt, cửa kính lá sách bám bụi xám. Ánh chiều len mỏng qua khe, đổ vệt vàng vọt xuống sàn gạch bông nứt.
Quang đứng bên bàn gỗ dài. Ngón tay anh dính bụi than đen. Trước mặt là tập hồ sơ bìa carton nâu, góc mục, ký hiệu đóng đỏ: NM 47.
- Mày nhìn chỗ ni. Hồ sơ sửa nghê sau biến cố năm 1947.
Quang gõ nhẹ trang giấy vàng úa.
- Nghê bên trái Ngọ Môn nứt nặng. Đá vụn được gom, niêm kho để phục chế. Tới kiểm kê năm 1963, một phần biến mất. Không thấy biên bản tiêu hủy. Không thấy biên bản chuyển kho.
Khánh kéo ghế ngồi. Hắn nghiêng người đọc dòng chữ Hán lẫn quốc ngữ phai nâu. Bên lề có nét bút chì mảnh, ai viết vội:
*Nghi một phần đá vụn bị thợ đục riêng. Có báo cáo về cây gậy chạm đầu nghê làm từ đá thử tay nghề. Ban quản lý loại vì lấy đá di tích làm vật riêng. Không thu được vật chứng.*
- Vậy là cây gậy Bảy Sẹo mang tới tiệm... cùng nguồn đá với nghê thật.
Khánh nói nhỏ. Ngón tay hắn vô thức chà vào nhau, nhớ cái lạnh xám của thân gậy đêm trước.
- Đúng. Mà trang ghi tên người nhận đá vụn năm xưa bị xé. Vết xé ngọt. Giống dao lam.
Quang chỉ mép giấy còn lởm chởm.
Tiếng bước chân ngoài hành lang vang lên. Phan Khanh đẩy cửa vào, nách kẹp cặp da đen. Mặt anh tái vì thiếu ngủ, cằm lún phún. Anh đặt cặp xuống bàn, bật khóa đồng một tiếng khô.
Khi anh rút tập hồ sơ dân sự, một bìa mỏng màu xanh nhạt trượt theo ra ngoài. Khánh kịp đọc dòng chữ dập:
*Hoàng Thị Lan - Gia Hội - 2024.*
Phan Khanh chụp lấy bìa ấy rất nhanh. Anh nhét ngược vào ngăn trong, kéo khóa sát. Ngón tay trái anh xoay nhẫn cưới một vòng. Vàng đã xỉn. Cử chỉ ngắn, kìm, như ai chạm trúng chỗ không muốn mở.
Khánh không hỏi. Hắn chỉ ghi nhận rồi nhìn sang tập hồ sơ Phan Khanh đang mở đúng việc.
- Hồ sơ mất tích Cồn Hến, năm 1963. Tôi xin bản sao có đóng dấu. Các anh xem tại đây. Không mang ra ngoài.
Phan Khanh đặt từng tờ lên bàn theo thứ tự.
Tờ khai nhân khẩu cũ. Ảnh đen trắng nhỏ đính ghim. Giấy khám sau sinh. Bản tin tìm người. Đơn xin ngừng tìm kiếm.
- Lê Thị Hậu. Sinh năm 1942. Trú Cồn Hến. Làm hàng rong.
Quang đọc, giọng đều.
- Mất tích ngày mười bảy tháng Tám năm 1963. Cùng con trai khoảng mười một tháng tuổi. Đứa nhỏ chưa được đăng ký khai sinh nên hồ sơ chính chỉ ghi tên người mẹ.
Khánh cầm tờ giấy khám sau sinh. Chữ máy chữ lệch lạc: *Sanh năm 1962. Con trai. Cân nặng...*. Ô tên cha để trống. Địa chỉ liên lạc thay thế viết tay, dẫn về dãy nhà công nhân bảo quản di tích gần Ngọ Môn.
- Trống tên cha. Mà chỗ liên lạc lại là khu thợ giữ di tích.
Khánh nói.
- Không kết luận được gì chỉ từ một dòng. Nhưng có đường để hỏi.
Phan Khanh mở bản tin cũ. Giấy cứng, mực in mờ. Kết luận chính thức viết gọn: hai mẹ con có thể trượt chân khỏi đò trong đêm nước mạnh; đề nghị gia đình làm thủ tục sau ba mươi ngày nếu không có tin.
Quang lật xuống lớp dưới. Tờ giấy than mỏng dính vào bìa bằng một đường hồ cũ. Anh tách nhẹ bằng nhíp nhựa.
- Bản nháp. Người chèo đò khai khác.
Anh đẩy tờ giấy than sang phía Khánh. Chữ ngược mờ, phải soi đèn mới đọc:
*...người đàn bà bế con đứng ở mũi đò. Không trượt. Bả bước xuống nước. Tôi kêu. Bả không buông đứa nhỏ...*
Phần tiếp theo bị gạch xéo bằng mực đặc. Trên hồ sơ chính không còn câu ấy.
- Lời khai ni bị loại.
Khánh nhìn Phan Khanh.
- Ai gạch?
- Chưa rõ. Chỉ biết bản chính đem ra lưu không còn nội dung đó. Thay vào là đơn xin ngừng tìm kiếm.
Phan Khanh đặt lên bàn một lá đơn viết tay. Ngày lập: hai mươi tháng Tám năm 1963. Ba ngày sau khi Hậu mất tích. Chữ ký cuối trang: *Lê Thị Hậu*.
Khánh mở thêm tờ giấy nhận gạo cứu trợ của cư dân Cồn Hến, cùng thời đoạn trước đó vài tháng, cũng có chữ ký Hậu. Hắn đặt hai chữ ký cạnh nhau dưới ánh đèn.
- Nét móc cuối khác.
Hắn chỉ.
- Giấy nhận gạo móc ngược, lệch trái, lực bút kéo lên. Đơn này móc kéo xuống rồi dừng cụt. Không phải một người.
Phan Khanh cúi sát. Anh không cần kính lúp cũng thấy độ nghiêng và chỗ nhấn khác nhau.
- Đủ dấu hiệu giả mạo để mở lại hướng điều tra. Không còn là mất tích đơn thuần. Có khả năng che giấu thi thể sau khi sự việc xảy ra.
Giọng anh lạnh, nghiệp vụ.
- Ai giả chữ ký thì phải biết rõ lúc đó không còn cách nào để người phụ nữ tự ký. Ít nhất là biết hai mẹ con sẽ không trở về để phản đối đơn.
Khánh không nói thêm. Trong đầu hắn hiện hình ảnh rương sắt khóa ngoài, đá xanh ghìm đáy, rong khô bám kẽ răng. Người ta không khóa sống hai mẹ con trong đó. Họ ta vớt họ lên, rồi giấu.
Quang đi về bàn phục chế góc phòng. Anh cầm theo một phong bì giấy đã khô cứng.
- Còn tấm ảnh. Dính chặt mặt sau tờ khai nhân khẩu. Hồ chảy làm dính. Tao tách được lúc nãy.
Anh đặt tấm ảnh lên khay sáng. Đen trắng, cỡ nhỏ, cạnh ố vàng. Một vết xước chạy dọc giữa hình nhưng không phá mất chi tiết chính.
Người phụ nữ trẻ đứng cạnh nghê trái Ngọ Môn. Tóc buộc nửa bằng lược sừng. Tay bế một đứa trẻ quấn vải thô. Mặt nàng không cười. Phía sau, nửa khuất sau bệ đá, một người đàn ông mặc áo tổ bảo quản di tích. Logo cũ trên ngực áo còn nhận được. Tay ông ta cầm đúng một cây gậy đá, đầu gậy chạm hình nghê há miệng.
- Cây gậy ni.
Khánh nói khẽ.
- Không phải gậy na ná. Chính dáng đầu nghê Bảy Sẹo đem tới. Cùng thớ đá. Cùng kiểu đục.
Phan Khanh nhìn lâu vào bóng người đàn ông.
- Tổ bảo quản. Có lối vào kho vật liệu. Có lý do xuất hiện quanh nghê. Nhưng mặt bị tối. Chưa nhận dạng. Chưa đủ để kết tội ai.
- Chưa cần kết tội.
Quang lẩm bẩm, vừa ghi chép.
- Chỉ cần biết năm 1963, Hậu đứng đúng chỗ nghê, cạnh người cầm gậy làm từ đá vụn của chính con nghê ấy. Rồi đá vụn thất lạc. Rồi hai mẹ con mất. Rồi đơn giả. Rồi bây giờ rương trồi lên dưới Cồn Hến.
Khánh nhớ lại lời Bồi đêm mưa: người mẹ không nằm trong gậy; thứ bám trong đá là lời hẹn của một người đàn ông hứa đón hai mẹ con về nhà. Hắn nhìn tay người trong ảnh đang nắm gậy. Nắm chặt đến mức khớp ngón nổi trắng trong ảnh cũ.
Ngoài cửa sổ, trời Đại Nội sầm lại. Mùi hồ dán càng nồng. Phía Cửa Ngăn có tiếng xe máy phóng vội trên đường ướt.
Họ chuyển sang quán cà phê nhỏ gần Cửa Ngăn để đối chiếu bản chụp được phép mang ra. Phan Khanh giữ bản gốc. Trên bàn chỉ có ảnh chụp, bản photocopy đóng dấu “sao y để nghiên cứu” và sổ tay của Quang. Cốc cà phê đặc nguội nhanh trong gió ẩm. Khánh không uống. Hắn chỉ xoay đi xoay lại tờ đơn giả, như chờ giấy tự nói thêm.
- Địa chỉ liên lạc thay thế trên giấy khám sau sinh trùng khu nhà công nhân gần Ngọ Môn.
Phan Khanh nói, ngón tay gõ nhẹ mép sổ.
- Sáng mai tôi cho người rà danh sách thợ bảo quản thời đoạn 1962 đến 1964. Ai còn sống, ai đã mất, ai từng ký nhận vật liệu đá. Anh Khánh không tự đi hỏi. Dễ đụng người không muốn lộ.
- Tui không thích bị dặn.
Khánh nhún vai.
- Nhưng lần ni tui chịu. Tui chỉ cần biết ai có đủ đá, đủ rương, đủ lý do để khóa hai người đã chết rồi dìm lại.
Quang không tham gia đoạn đó. Anh mải phục chế góc ảnh bị hồ che. Bụi than bám đen đầu ngón tay anh. Mùi dung môi loáng thoáng.
- Có chữ ở mặt sau ảnh.
Quang đột ngột nói.
Ba người cùng cúi xuống. Quang lật chậm mặt sau tấm ảnh gốc đã được phép mang theo trong khay bảo quản. Dưới lớp mực tím phai, một dòng chữ hiện ra từng nét, như ai viết khi giấy còn hơi ẩm:
*Anh nói hết mùa mưa sẽ đón mẹ con em.*
Khánh đọc một lần. Trong tai hắn vọng lại đúng nhịp lời Bồi nghe từ đầu gậy. Không còn là tin đồn của đứa trẻ. Là chữ. Là giấy. Là vật chứng.
Ngay dưới dòng chữ, góc phải mặt ảnh, một dấu vân tay xám bám chặt thớ giấy. Chẳng phải mực. Đó là bụi đá mịn, xanh nhạt, cùng loại bụi từng rít ra từ vết sẹo mới trên má Bảy Sẹo khi gậy còn nằm trên quầy tiệm.
Phan Khanh không nói gì thêm. Anh chỉ ghi vào sổ: *Lời hứa. Dấu vân tay bụi đá. Đối chiếu mẫu gậy.* Bút anh dừng nửa giây trên dòng đó, rồi gạch một vạch ngang như tự nhắc mình đừng viết quá những gì mắt thấy.
Khánh ngồi thẳng lại. Vai trái hắn thoáng nóng. Không phải vết thương. Là cái nóng quen thuộc mỗi khi chuyện cũ bị lôi ra ánh sáng. Hắn ép lòng bàn tay xuống mép bàn cho đỡ bần.
- Người đàn ông trong ảnh hứa hết mùa mưa sẽ đón.
Hắn nói, giọng thấp.
- Mùa mưa năm đó không ai đón. Hai mẹ con xuống nước. Có kẻ giả chữ ký để thiên hạ đừng tìm. Rồi có kẻ dùng đá nghê ghìm rương. Giờ gậy quay về. Nghê xoay đầu. Ai đó vẫn còn sợ cái tên Hậu được gọi đúng.
Quang thu ảnh vào bìa. Tay anh hơi run, không phải vì sợ ma, mà vì chuỗi năm tháng trên giấy đang khép lại thành một đường thẳng.
- Vậy câu hỏi chừ không còn là “chị Hậu là ai” nữa.
Quang nhìn Khánh.
- Mà là người cầm gậy trong ảnh đã làm gì sau lời hứa đó. Hắn có phải kẻ vớt họ lên rồi khóa vào rương không. Hay hắn chỉ là mắt xích đưa đá ra khỏi kho.
Phan Khanh gập sổ.
- Đủ để triệt để mở lại vụ. Tôi về làm việc với kho vật chứng và hộ tịch. Hai anh không loan nội dung ảnh trước. Đặc biệt là dòng chữ mặt sau.
Khánh ừ một tiếng. Hắn đứng dậy, kéo cửa kính quán. Gió mang mùi nước sông xa đưa vào. Phía Đại Nội đèn vừa bật, từng ô vàng nối nhau trên tường rêu.
Trước khi bước ra, hắn nhìn lại mặt sau tấm ảnh một lần nữa dưới ánh đèn quán. Dòng mực phai không tự nhiên đậm thêm. Chỉ là mắt hắn đọc chậm hơn.
*Anh nói hết mùa mưa sẽ đón mẹ con em.*
Dấu vân tay bụi đá nằm im dưới chữ như một dấu mộc không tên. Khánh chợt nhớ vết sẹo mới trên mặt Bảy Sẹo, nhớ rãnh gỉ trên thân gậy khớp quai rương, nhớ tiếng trẻ khóc bị nghẹt trong đá. Tất cả đang chỉ về cùng một chỗ: người đã chạm đá nghê, chạm lời hứa, và chạm cái chết của hai mẹ con năm xưa.
Ngoài đường, mưa bắt đầu rơi hạt nặng. Quang chạy theo, che tập hồ sơ sao bằng cặp. Phan Khanh đi trước, một tay giữ chắc cặp da có bìa án xanh nhạt bên trong, tay kia vô thức chạm nhẫn cưới như sợ nó tuột.
Khánh lách qua mái hiên Cửa Ngăn. Trong túi áo, bản chụp dòng chữ mặt ảnh nóng lên từng nhịp theo bước chân. Hắn không tin chữ nóng thật. Chỉ biết từ lúc đọc xong, hắn không còn cách nào giả vờ đây chỉ là vụ rương sắt vô danh dưới Cồn Hến nữa.
Điện thoại Quang rung trong túi. Anh không bắt ngay. Ba người đứng trú mưa dưới hiên gạch. Nước chảy thành dòng trước mũi giày.
Khi Quang lật lại mặt sau tấm ảnh một lần nữa để kiểm tra trước khi cho vào bìa kín, ánh đèn hiên quét ngang. Dòng mực phai hiện rõ đến từng răng chữ. Bên dưới, dấu vân tay bụi đá không chỉ dính. Nó như còn giữ độ nhám của viên đá vừa vỡ.
Khánh nhìn dấu vân ấy và hiểu một điều giản dị, đủ để làm hắn lạnh gáy:
Người hứa đón hai mẹ con hết mùa mưa đã chạm đúng loại đá đang làm Bảy Sẹo rỉ bụi từ vết thương. Và người đó, ít nhất một lần, đã để lại dấu tay trên lời hứa không bao giờ được giữ.