TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 95: Chương 095: Người Canh Cuối Cùng

Nước sông Hương vào mùa này đục ngầu phù sa. Dưới độ sâu hơn mười mét phía nam Cồn Hến, ánh sáng từ chiếc đèn pin chống nước của Nguyễn Vĩnh Khánh chỉ là…

Nội dung chương

Nước sông Hương vào mùa này đục ngầu phù sa. Dưới độ sâu hơn mười mét phía nam Cồn Hến, ánh sáng từ chiếc đèn pin chống nước của Nguyễn Vĩnh Khánh chỉ là một vệt vàng vẩn đục, quét qua những dải rong đuôi chó đen sì đang lập lờ theo con nước xoáy.

O Bảy ngậm ống thở, hai chân vịt khua nhẹ để giữ mình lơ lửng giữa khoảng không gian tối tăm. Lớp bùn nhão dưới đáy sông như một con quái vật chực chờ nuốt chửng mọi thứ chạm vào nó. Ngay giữa bãi bùn ấy, chiếc rương sắt phủ đầy hà sông sắc nhọn hiện ra, nửa thân dưới đã lún sâu vào lòng đất ẩm.

Khánh đang bò rạp trên nắp rương. Hắn dùng các ngón tay dò dẫm dọc theo những đường gờ gỉ sét, cố tìm một khe hở. Khi đầu ngón tay hắn thụt vào một lỗ thủng lớn bên hông rương, nơi lớp sắt đã bị nước ăn mòn thành một khoảng trống rộng bằng bàn tay, o Bảy thấy người hắn khựng lại.

Sợi dây dẫn hướng bằng nylon màu vàng chanh vốn được Khánh nắm chặt bỗng tuột khỏi kẽ tay hắn, trôi lơ lửng trong nước.

O Bảy giật mình. Qua lớp kính lặn che nửa mặt, o thấy hai mắt Khánh mở to trừng trừng. Tròng mắt hắn đờ đẫn, không còn chút tiêu cự nào. Hắn không nhìn o, cũng không có bất kỳ phản ứng nào khi o giật mạnh sợi dây bảo hiểm buộc quanh hông hắn để ra hiệu rút lui.

Nước xung quanh hai người đột ngột hạ nhiệt độ. Cái lạnh này không phải cái lạnh của nước sông đêm hè. Nó buốt nhói, mang theo mùi của những xác chết nằm sâu dưới đáy Thoải Phủ, nhanh chóng thấm qua lớp áo lặn bằng cao su mỏng, cắn vào da thịt o Bảy.

Từ bả vai trái của Khánh, một dải khói xám nhạt bắt đầu thoát ra. Dải khói mỏng như một sợi tơ ướt, không hề bị dòng nước sông Hương cuốn trôi mà kéo dài thành một đường thẳng tắp, chui tọt vào khe nứt của chiếc rương sắt.

O Bảy lao tới. O vòng hai tay qua nách Khánh, dùng hết sức bình sinh kéo ngược hắn ra khỏi miệng rương.

Thân thể Khánh nặng trịch. Hắn không chỉ chìm vì trọng lực của bình dưỡng khí đeo sau lưng. Có một lực hút vô hình, lạnh lẽo và tàn nhẫn từ khoảng tối dưới đáy sông đang ghì chặt lấy hai chân hắn, kéo hắn lún sâu hơn vào lớp bùn nhão.

Sợi chỉ đỏ buộc tóc của o Bảy, vốn được nối từ cổ tay o sang cổ tay trái của Khánh để làm mỏ neo định hướng, bỗng chốc căng ra như dây đàn.

Một luồng ký ức xa lạ, nóng rực và đầy tro bụi dội thẳng vào tâm thức o Bảy qua sợi chỉ đỏ.

O thấy một khoảng sân gạch rộng lớn của một cung điện cổ kính. Tro xám phủ dày đến mắt cá chân như một lớp tuyết bẩn. Trên bức tường đổ nát phía xa, một tờ lịch rách nát còn sót lại nửa mảng, những dòng chữ mực tàu đã loang lổ vì ẩm ướt nhưng vẫn đọc được ba chữ: tháng Tám năm Ất Dậu.

Khói súng xám xịt cuộn lên từng cơn. Mùi thuốc súng khét lẹt xộc thẳng vào mũi o Bảy, át đi cả vị bùn tanh của sông Hương. Giữa khoảng sân gạch nứt nẻ ấy, bóng một thanh niên mặc áo vải sẫm đang chạy vội vã. Dáng người hắn gầy gò, vai hơi lệch vì đang vác một vật gì đó nặng nề. Gương mặt người đó nhạt nhòa trong làn khói, không thể nhìn rõ ngũ quan.

Một tiếng gọi khàn đặc, dội vang từ cõi hư vô nào đó, chấn động cả khoảng sân gạch.

- Tích!

Khánh ở bên cạnh o Bảy bỗng nhiên quay đầu về hướng tiếng gọi ấy. Dải khói xám từ vai trái hắn lập tức kéo dài thêm một đoạn lớn, cuồn cuộn chảy xuống rương sắt như một dòng thác nhỏ.

Trên vai hắn, vết bớt hình con cá đỏ rực lên, hiện rõ mòn một qua lớp áo ướt dính sát da. Nó đỏ như máu tươi, như một dấu nung đang cháy bỏng.

O Bảy kinh ngạc. Cảnh tượng này không thuộc về Lê Thị Hậu. Người phụ nữ chết năm 1963 không thể mang theo ký ức của năm 1945, của mùa thu Ất Dậu đầy máu và tro.

Nhưng o không có thời gian để suy nghĩ. O không gọi cái tên Tích kia, cũng không muốn biết đứa trẻ o nuôi lớn từ năm ba tuổi có liên quan gì đến cái bóng trong khói súng. O chỉ biết nếu không kéo hắn lại ngay bây giờ, hồn hắn sẽ bị hút sạch vào cõi âm của dòng sông.

O cắn mạnh vào đầu ngón tay trỏ của bàn tay phải. Vị máu tanh nồng lan trong khoang miệng. O quệt ngón tay đầy máu lên vết sẹo hình chữ X ở cổ tay trái.

Vết sẹo cũ từ những lần làm phép trước nứt ra, máu tươi tuôn ra dọc theo hai đường chéo. Không có vết sẹo mới nào xuất hiện, nhưng cơn đau buốt từ vết sẹo cũ khiến o Bảy suýt nữa thì ngạt nước.

O thọc tay vào túi áo, rút ra chiếc khánh đồng nhỏ xíu. O gõ mạnh ba tiếng vào thân khánh.

Tiếng khánh đồng dưới nước không vang thành tiếng thanh mảnh, mà nó tạo ra những bước sóng chấn động dội thẳng vào lồng ngực Khánh.

O Bảy há miệng, phun ra một trùm bong bóng khí lớn, dùng mật thuật truyền âm của dòng Canh Thoải để hét lên.

- Canh Thoải cuối cùng của Hương Giang. Nguyễn Vĩnh Khánh. Về xác.

Máu từ vết sẹo chữ X hòa vào dòng nước, bám dọc theo sợi chỉ đỏ nối giữa hai người. Tiếng khánh đồng thứ hai và thứ ba vang lên liên tiếp.

Dòng nước đục ngầu xung quanh chiếc rương sắt bỗng nhiên bị một lực lượng vô hình đẩy ra, tạo thành một khoảng trống không có nước dài chừng hai mét trong vài giây.

O Bảy nhanh tay quấn sợi dây thừng quanh ngực Khánh, thắt một nút chết. Tay kia o thọc vào trong rương, vớ lấy túi xương nhỏ cùng mấy mảnh đá xanh Quảng Nam nằm lăn lóc bên dưới.

O dùng hết sức bình sinh, đạp mạnh chân vào thành rương sắt, mượn lực đẩy cả hai người lao vút lên trên.

Khoảng trống không khí lập tức sụp đổ. Nước sông đen ngòm ập xuống sau gót chân họ với một tiếng động trầm đục.

Khi đầu hai người nhô lên khỏi mặt nước, ánh đèn dầu từ chiếc thuyền nhỏ neo đậu gần đó chỉ còn là một chấm sáng yếu ớt giữa màn đêm.

O Bảy dùng một tay đẩy Khánh lên mạn thuyền. Khánh bò lên ván gỗ, lập tức gập người ho sặc sụa.

Hắn nôn ra một búng nước đen ngòm, tanh mùi bùn non và gỉ sắt. Mắt hắn đỏ sọc, hơi thở đứt quãng.

O Bảy bám vào mạn thuyền, leo lên theo. Chiếc thuyền nan chao đảo mạnh trên sóng nước. O nằm vật ra sàn thuyền, lồng ngực phập phồng thở dốc.

Khánh chống tay xuống ván thuyền, nhìn o Bảy bằng ánh mắt kinh hoàng. Hắn hỏi bằng giọng khàn đặc.

- O... lúc nãy... o gọi tui bằng thuật chi rứa?

O Bảy không nhìn hắn. O rút chiếc khăn vải thô trong túi ra, quấn chặt lấy cổ tay trái đang chảy máu. Vải trắng nhanh chóng bị nhuộm đỏ thẫm.

O nhìn ra khoảng sông tối om phía nam Cồn Hến, nơi những vòng xoáy nước vẫn đang cuộn nhẹ dưới trời đêm không trăng. Giọng o lạnh nhạt nhưng dứt khoát.

- O không chỉ bán chè. O là Canh Thoải cuối cùng còn giữ lối nước Sông Hương.

Khánh ngẩn người. Hắn định nói gì đó nhưng o Bảy giơ bàn tay còn lại lên ngăn cản.

Cùng lúc đó, tai trái của o Bảy đột ngột mất đi thính giác. Tiếng gió thổi qua rặng tre bên bờ, tiếng nước vỗ vào mạn thuyền, cả tiếng thở dốc của Khánh... tất cả đều lùi xa rồi biến mất bên tai trái. Chỉ còn một tiếng ù ù kéo dài như tiếng gió hú trong hang đá.

Đó là cái giá phải trả cho việc dùng máu Canh Thoải để cưỡng ép mở lối nước dưới đáy sông. Tai trái của o sẽ điếc hoàn toàn trong đêm nay.

O Bảy nhìn Khánh, giọng trầm xuống.

- Mi nhắc lại tên mi. Ba lần. Ngay chừ.

Khánh hơi khựng lại vì ngạc nhiên, nhưng khi thấy gương mặt o Bảy nghiêm nghị và vệt máu vẫn đang rỉ qua lớp vải quấn cổ tay, hắn không dám đùa cợt nữa.

Hắn nuốt khan, cố đẩy vị bùn tanh ra khỏi cổ họng rồi đọc rõ ràng.

- Nguyễn Vĩnh Khánh.

- Nguyễn Vĩnh Khánh.

- Nguyễn Vĩnh Khánh.

Sau tiếng thứ ba, o Bảy mới thở phào một hơi nhẹ nhõm. Vai o chùng xuống. Hồn hắn đã về đủ, không bị kẹt lại ở sân gạch năm Ất Dậu kia.

O cúi đầu nhìn xuống túi vải đựng xương và đá xanh đặt ở giữa khoang thuyền.

Dưới ánh đèn dầu tù mù, từ trong miệng túi vải ướt sũng, một bàn tay nhỏ xíu được tạo thành từ nước sông đang thò ra. Bàn tay nước ấy chỉ bằng nắm tay của một đứa trẻ mười một tháng tuổi, năm ngón tay trong suốt như pha lê, đang nắm chặt lấy ngón tay trỏ của Khánh đang buông thõng bên mép túi.

Chương khác

Xem thêm