TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 93: Chương 093: Sân Cung Trong Khói
Nắng tháng Năm ở Huế như dội lửa xuống những mái ngói liệt của phố Hàng Bè. Khánh mở mắt, cảm giác đầu nặng trĩu như có ai đổ chì vào hốc tai. Hai mí mắt…
Nội dung chương
Nắng tháng Năm ở Huế như dội lửa xuống những mái ngói liệt của phố Hàng Bè. Khánh mở mắt, cảm giác đầu nặng trĩu như có ai đổ chì vào hốc tai. Hai mí mắt nóng rát, sưng húp lên sau một đêm dài bị tiếng khóc của Lê Thị Hậu hành hạ trong giấc ngủ chập chờn. Hắn chống tay ngồi dậy trên chiếc phản gỗ lim kê sát góc tường. Hơi lạnh từ nền gạch hoa cũ xông lên, chạm vào da thịt khiến hắn rùng mình một cái rõ mạnh.
Hắn kéo cổ áo cộc tay sang một bên, nhìn vào vai trái qua chiếc gương soi nhỏ treo trên cột nhà. Vết bớt hình con cá đỏ rực hôm nay nổi hẳn lên trên làn da tái nhợt, nóng rát như có ai vừa dí đầu nhang đang cháy dở vào. Hắn miết nhẹ ngón tay lên mép vết bớt, cảm nhận một nhịp đập rất khẽ, rất chậm, hoàn toàn lệch với nhịp tim trong lồng ngực.
Khánh tặc lưỡi, kéo áo che kín bả vai rồi bước ra gian nhà ngoài. Hắn cần một ngụm nước chè xanh để rửa sạch cái vị đắng ngắt đang bám chặt nơi cuống họng.
Trần Quang đã ngồi ở bàn gỗ từ sớm. Xung quanh anh bày la liệt những tờ giấy photocopy mờ tịt từ kho lưu trữ và mấy cuốn sổ tay ghi chép chữ Hán Nôm. Nghe tiếng bước chân lẹt xẹt của Khánh, Quang ngước đầu lên, đẩy gọng kính cận sát vào sống mũi.
- Dậy rồi đó hả? Trông cái mặt mi không khác chi người mới vớt dưới sông Hương lên. Đêm qua lại mơ thấy chuyện chi nữa?
Khánh không đáp, đi thẳng tới ấm tích bọc giỏ nan, rót một chén nước chè nguội ngắt rồi uống cạn. Vị chát của lá chè già làm hắn tỉnh táo hơn đôi chút. Hắn kéo ghế ngồi đối diện Quang, giọng khàn đặc.
- Sốt nhẹ thôi. Mi tìm thêm được chi về hồ sơ của bà Lê Thị Hậu chưa?
Quang gõ gõ ngón tay xuống mép tờ giấy than phục chế, vẻ mặt nghiêm trọng.
- Tao đang tính nói với mi chuyện ni. Mảnh ký ức mi kể tối qua, cái cảnh sân cung ngập nước với khói nhang nghi ngút đó, tao cam đoan chẳng phải của bà Lê Thị Hậu.
Khánh nheo mắt nhìn bạn.
- Răng không phải? Chiếc răng nghê gắn liền với bệ đá Ngọ Môn, bà Hậu lại mất tích ở Cồn Hến rồi vong bám vào đá. Ký ức của vong ám vào vật neo là chuyện thường tình ở cái tiệm ni rồi. Mi làm nghiên cứu lịch sử mà cũng thắc mắc chuyện ni à?
Quang lắc đầu, chỉ tay vào dòng chữ ghi năm sinh của Lê Thị Hậu trên bản sao phiếu trình báo mất tích năm 1963.
- Nhưng thời điểm không khớp một chút nào. Nhìn đi, Lê Thị Hậu sinh năm 1942. Đến năm 1945, bà mới có ba tuổi. Một đứa trẻ ba tuổi làm sao có ký ức rõ ràng về một tờ cáo thị chính trị, càng không thể nhận thức được lá cờ quẻ ly treo lệch trên kỳ đài hay cảnh người ta chạy loạn trong sân cung? Những chi tiết mi thấy mang tính lịch sử rất rõ. Đó phải là ký ức của một người trưởng thành, hoặc ít nhất là một người có ý thức quan sát đầy đủ vào thời khắc lịch sử đó.
Khánh im lặng. Hắn mân mê chén chè nguội, ngón tay cái vô thức miết lên vành chén sứt sẹo. Những lời Quang nói hoàn toàn logic, nhưng hắn không muốn chấp nhận cái logic đó. Nếu mảnh ký ức kia không phải của Lê Thị Hậu, thì nó từ đâu ra? Tại sao nó lại hiện lên trong đầu hắn rõ ràng đến từng chi tiết như vậy?
- Chắc là tao nhìn nhầm thôi.
Khánh tặc lưỡi, cố gạt đi.
- Khói bụi với dư âm từ bàn cờ xương của lão Hồ Vũ còn sót lại trong đầu tao từ đợt trước chứ chi. Lão gọi tên bậy bạ làm đầu óc tao mụ mẫm, giờ nhìn cái răng nghê lại tưởng tượng ra chuyện năm một ngàn chín trăm hồi đó.
Quang nhìn thẳng vào mắt Khánh, giọng trầm xuống.
- Lão gọi mi là Tích. Khánh, tao nghĩ chúng ta nên ghi chép lại chi tiết này. Những mảnh ký ức của mi từ trước đến giờ...
- Thôi đi.
Khánh gạt phắt, giọng lạnh tanh.
- Đừng có vẽ chuyện. Việc của tao bây giờ là lo cho xong cái rương sắt dưới Cồn Hến để đưa vong bà Hậu đi. Mấy chuyện khác tao không quan tâm. Mi đừng có ghi chép bậy bạ vô sổ của mi.
Khánh đứng dậy, đi thẳng vào kho niêm phía sau tiệm. Hắn cần chuyển chiếc răng nghê đá từ chiếc đĩa gốm tạm thời sang một hộp gỗ thông mới để chuẩn bị cho nghi thức tối nay. Căn phòng kho tối tăm, chỉ có một vệt nắng yếu ớt lọt qua khe thông gió trên cao, rọi thẳng vào những chiếc tủ kệ xếp đầy tà vật được niêm phong bằng bùa giấy vàng.
Chiếc răng nghê đá nằm im lìm trên đĩa. Lớp son đỏ bám trong các kẽ đá nứt trông như những vệt máu khô lâu ngày. Khánh cúi xuống dùng hai ngón tay kẹp lấy thân đá để nhấc lên.
Vừa chạm vào lớp son đỏ, một luồng điện lạnh buốt chạy dọc từ đầu ngón tay xộc thẳng lên vai trái. Vết bớt cá trên vai hắn lập tức co rút, đau nhói như bị kim châm sâu vào tận xương.
Mắt Khánh tối sầm lại.
Cảnh tượng kho niêm biến mất. Thay vào đó là một khoảng sân gạch rộng mênh mông dưới làn mưa tầm tã. Nước mưa ngập đến mắt cá chân, đục ngầu và lạnh ngắt. Phía xa, trên kỳ đài cao vút, lá cờ quẻ ly màu vàng viền đỏ treo lệch, rũ xuống dưới sức nặng của nước mưa. Tiếng súng nổ đì đoàng từ phía cửa cung vọng lại, xen lẫn tiếng la hét hỗn loạn của những người mặc áo vải sẫm đang chạy trốn.
Dưới chân Khánh, một tờ cáo thị bằng giấy bản dính đầy bùn đất, ghi rõ dòng chữ năm 1945 bị giẫm nát dưới làn nước đục.
Khánh nhận ra điểm nhìn của mình rất lạ. Hắn không hề cảm thấy trọng lượng của cơ thể. Hắn không nhìn thấy tay chân mình đâu. Điểm nhìn trôi nổi, lướt ngang mặt sân gạch như một làn khói bị gió cuốn đi, không để lại một chút bóng nước nào trên mặt đất ngập nước.
Từ phía hành lang cung điện, một người đàn ông trung niên mặc áo dài sẫm, một tay chống vào cột gỗ sơn son thếp vàng, tay kia vẫy mạnh về phía hắn. Ông ta đó gọi lớn.
- Tích! Chạy mau!
Gương mặt người đàn ông bị một làn khói nhang dày đặc che khuất, chỉ chừa lại đôi mắt đầy hoảng loạn. Khánh cố gắng lướt tới gần để nhìn rõ hơn gương mặt đó, nhưng ngay khi hắn vừa nhích lên một bước, vết bớt trên vai trái đột ngột nóng rực như bị lửa đốt. Cơn đau buốt thấu xương khiến hắn ngạt thở, kéo mạnh hắn ra khỏi cảnh tượng đổ nát của năm 1945.
Khánh giật mình mở mắt, ngã nhào ra nền đất lạnh của kho niêm. Hộp gỗ thông trên bàn đã bị hắn siết chặt đến mức vỡ toác một góc, những mảnh dằm gỗ găm thẳng vào lòng bàn tay phải, máu tươi rỉ ra, nhỏ từng giọt xuống nền gạch hoa.
Chiếc răng nghê đá vẫn nằm nguyên vị trí cũ trên đĩa gốm, lạnh ngắt và vô hồn.
Mảnh ký ức vừa rồi rõ ràng không phải của Lê Thị Hậu. Nó thuộc về một tầng ký ức hoàn toàn khác, được kích hoạt khi hắn chạm vào lớp son đỏ trên đá.
Khánh còn chưa kịp đứng dậy thì tiếng gậy tre gõ nhịp chậm rãi vang lên ngoài ngưỡng cửa. Ông Tư đứng đó, bóng ông đổ dài vào trong kho niêm tối tăm. Chân trái ông hơi khuỵu xuống, dồn toàn bộ trọng lực lên cây gậy gỗ. Ông nhìn vết máu trên tay Khánh, rồi nhìn chiếc hộp gỗ vỡ, giọng khàn đặc.
- Mi có nhớ mặt người gọi không?
Khánh dùng tay trái bóp chặt lòng bàn tay phải để cầm máu, giọng hắn run lên vì đau và cả vì nỗi sợ chưa rõ căn nguyên.
- Không thấy. Khói nhang dày quá. Chỉ nghe thấy tiếng gọi thôi. Ông Tư, người đó gọi tên Tích. Tên đó là ai? Răng mỗi lần nghe thấy là vai con lại đau như lửa đốt rứa?
Ông Tư im lặng nhìn hắn. Đôi mắt đục ngầu của ông không hề dao động, nhưng bàn tay nắm đầu gậy tre khẽ siết chặt lại đến mức nổi đầy gân xanh. Ông không trả lời câu hỏi của Khánh, chỉ thở dài một tiếng thật khẽ rồi quay lưng đi. Tiếng gậy tre gõ nhịp cộc cộc trên nền gạch nghe cô độc và nặng nề xa dần ngoài quầy tiệm.
Thằng Bồi từ ngoài sân bước vào, trên tay cầm một chiếc khăn ướt ấm. Nó tiến lại gần Khánh, không hề tỏ ra sợ hãi trước vệt máu trên tay hắn hay không khí âm u trong gian kho. Nó nhẹ nhàng đặt bàn tay nhỏ nhắn của mình lên cổ tay Khánh, dùng chiếc khăn lau đi những vệt máu và dằm gỗ còn găm trên da.
- Eng Khánh...
Thằng Bồi thì thào, mắt nó không nhìn vào vết thương trên tay hắn, mà lại nhìn chăm chăm vào ngực Khánh, ngay vị trí xương ức.
- Cái tiếng lúc nãy... nó không giống tiếng của bà Hậu dưới sông đâu.
Khánh nhíu mày, cố gắng rút tay lại nhưng thằng bé vẫn giữ chặt.
- Mi lại nghe bậy bạ chi rồi? Đã bảo tai đau thì lo mà nghỉ ngơi đi.
- Con không nghe bậy.
Bồi lắc đầu, giọng nó quả quyết nhưng đầy lo lắng.
- Tiếng của bà Hậu dưới sông nghe xa lắm, cứ như vọng từ dưới giếng sâu lên rứa. Còn cái tiếng gọi Tích lúc nãy, con nghe nó dội qua người eng nè. Nó phát ra ngay sau xương ngực của eng, chứ không phải từ ngoài bám vô đâu.
Khánh gỡ tay thằng Bồi ra, cố nở một nụ cười gượng gạo để trêu thằng bé.
- Lo mà đi dọn dẹp ngoài sân đi. Tai còn đau mà cứ bày đặt nghe này nghe nọ. Chiều nay có khách đến chuộc đồ đó, ra phụ anh Quang đi.
Thằng Bồi nhìn Khánh với ánh mắt buồn bã rồi lẳng lặng cầm chiếc khăn đẫm máu đi ra ngoài.
Khi gian nhà chỉ còn lại một mình, Khánh bước đến trước tấm gương đồng mờ bụi treo trên vách gỗ ở góc phòng. Ánh sáng chạng vạng của buổi chiều tà hắt qua khe cửa, làm bóng hình hắn chập chờn, nhạt nhòa như một bóng ma trong gương.
Hắn nhìn chăm chăm vào khuôn mặt của chính mình. Vẫn là khuôn mặt của Nguyễn Vĩnh Khánh, hai mươi sáu tuổi, kẻ lười biếng, sợ ma nhưng lại phải đi làm cái nghề giữ vong cho người chết. Nhưng sâu trong đôi mắt kia, hắn thấy một sự xa lạ đáng sợ. Hắn đưa tay lên sờ vết bớt đang dần dịu đau trên vai trái. Một cảm giác trống rỗng, lạnh lẽo dâng lên trong lòng. Hắn tự lẩm bẩm, giọng pha chút tự trào mỏi mệt.
- Rứa là mi cũng là một con vong thôi, Khánh hè.
Ngay khi câu nói vừa dứt, mặt gương mờ bỗng nhiên phủ một lớp hơi nước lạnh ngắt, dù thời tiết bên ngoài đang là mùa hè nóng nực. Từ phía bên trong mặt kính, một dấu năm ngón tay ướt hiện lên rõ mồn một, như thể có ai đó đang áp lòng bàn tay ướt sũng vào mặt gương từ thế giới bên kia.
Dấu tay đó chậm rãi kéo xuống, để lại một hàng nước thành chữ nguệch ngoạc trên bề mặt gương đồng.
Đừng xuống Cồn Hến.