TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 90: Chương 090: Hai Người Dưới Một Dòng Nước
Tiếng gọi "Tích" vang lên khàn đặc từ phía sau lưng Khánh. Âm thanh đó dội vào tai hắn như tiếng búa nện lên tấm tôn rỉ sét, làm cho toàn bộ lớp sương mù…
Nội dung chương
Tiếng gọi "Tích" vang lên khàn đặc từ phía sau lưng Khánh. Âm thanh đó dội vào tai hắn như tiếng búa nện lên tấm tôn rỉ sét, làm cho toàn bộ lớp sương mù xám xịt xung quanh rung chuyển dữ dội. Khánh không quay đầu lại. Hắn cảm nhận được một lực kéo vô hình đang cố xoay bả vai hắn về phía khoảng sân gạch đổ nát của năm 1945, nơi khói lửa đang cuộn lên ngùn ngụt. Nhưng ngay lúc chân hắn sắp sửa bước qua lằn ranh tối tăm đó, một tiếng gọi khác, mỏng manh và lanh lảnh, lách qua khe hở của cõi âm dội thẳng vào thần trí hắn.
- Eng Khánh ơi! Về đi eng! Đừng nhìn nữa eng ơi!
Đó là tiếng của thằng Bồi. Giọng nói của đứa trẻ mười tuổi quê Làng Chuồn mang theo vị mặn của đầm phá và hơi ấm của người sống, giật mạnh Khánh ra khỏi vũng lầy ký ức. Tên của hắn là Nguyễn Vĩnh Khánh. Hắn tự nhắc nhở bản thân điều đó. Cái tên hiện tại giống như một cái neo sắt cắm chặt vào lòng đất Bao Vinh, tạo ra một nhịp thở rõ ràng, át đi tiếng khánh đồng đang gõ dồn dập của Ông Tư ngoài đời thực. Nhờ cái neo đó, Khánh nhìn thấy rõ ranh giới giữa hai lớp ký ức đang chồng chéo lên nhau. Một bên là đống đổ nát đầy máu và lửa từ hơn tám mươi năm trước, một bên là bến nước tĩnh lặng của Cồn Hến năm 1963.
Lớp khói đen năm 1945 bắt đầu lùi lại phía sau như một bức màn bị kéo khóa. Không gian xung quanh Khánh thu hẹp dần, chỉ còn lại một góc bến sông Hương vào buổi chiều muộn. Trời Cồn Hến năm 1963 âm u, gió sông thổi thốc vào mặt mang theo mùi rong rêu mục nát và vị bùn nhão. Lê Thị Hậu đang ngồi trên một tảng đá hộc trơn trượt sát mép nước. Nàng ôm đứa con nhỏ khoảng mười một tháng tuổi trong lòng. Đứa bé mặc chiếc áo được vá chằng vá chịt từ nhiều mảnh vải cũ khác màu. Khánh tiến lại gần, nhìn kỹ vào mặt trong của vạt áo đứa trẻ. Ở đó có những đường chỉ thêu tay thô ráp, méo mó ghép thành chữ "Hậu" bằng chỉ đỏ. Người mẹ đã dùng chính chiếc áo cũ của mình để may đồ cho con, cố để lại một dấu vết để người ta biết đứa nhỏ này là con ai.
Hậu ngồi im lặng như một bức tượng đá. Ánh mắt nàng hướng về phía con đường mòn dẫn lên phía trục đường chính của Cồn Hến, nơi những rặng tre đang xào xạc trong gió chiều. Nàng đang chờ đợi một người. Người đàn ông làm việc tại khu bảo tồn Ngọ Môn, người mà nàng tin rằng sẽ đến để đón hai mẹ con. Nhưng người xuất hiện ở cuối con đường không phải ông ta. Đó là một gã đàn ông trung niên mặc chiếc áo cộc tay màu xám tro, chân đi guốc gỗ kêu lạch cạch trên nền đất nện. Gã bước xuống bến sông với vẻ mặt đầy khinh khỉnh, ném xuống bên cạnh Hậu một tờ giấy xếp tư đã nhăn nhúm.
Gã đàn ông nói bằng giọng khàn khàn, cộc lốc:
- Ông chủ bảo cô cầm lấy cái này rồi đi ngay trong đêm. Cồn Hến không phải chỗ cho loại người như cô kiếm chuyện. Đứa nhỏ này không liên quan gì đến nhà họ. Đừng có vác xác đến Ngọ Môn nữa.
Nói xong, gã quay lưng đi thẳng, không thèm nhìn lại một lần. Hậu nhặt tờ giấy lên bằng đôi tay run rẩy. Nàng không khóc, không hề có một tiếng nấc nào vang lên. Đôi mắt nàng trống rỗng, nhìn chằm chằm vào những dòng chữ đánh máy trên giấy. Khánh cố ghé mắt đọc, nhưng những con chữ cứ nhòe đi dưới làn nước sông đang dâng lên. Hậu gấp nhỏ tờ giấy lại làm tư, nhét sâu vào lớp vải lót bên trong chiếc áo chắp vá của đứa con, rồi cẩn thận cài lại chiếc khuy xương đã sứt mẻ. Nàng ôm chặt đứa bé vào ngực, đứng dậy và bước thẳng xuống sông.
Nước sông Hương mùa này lạnh buốt. Nước ngập qua mắt cá chân, qua đầu gối, rồi nhanh chóng dâng lên đến ngang hông Hậu. Đứa trẻ trong tay nàng bắt đầu khóc ré lên vì lạnh. Hậu vẫn bước đi, không hề chần chừ hay ngoái đầu nhìn lại bờ. Nàng đi sâu hơn vào dòng nước xiết, nơi lòng sông đột ngột sụt xuống thành một hố sâu. Dòng nước đen ngòm nuốt chửng cả hai mẹ con. Ký ức dừng lại ngay trước khi hơi thở cuối cùng của họ thoát ra ngoài thành những bong bóng khí. Không có một lời mời gọi nào từ cõi âm, cũng không có bất kỳ sự lựa chọn cao đẹp nào được vẽ lên. Chỉ có sự tuyệt vọng tột cùng của một người mẹ bị ruồng bỏ và cái lạnh lẽo của dòng sông Hương mùa lũ.
Dưới làn nước đục ngầu của lòng sông, Khánh thấy một bóng đen khổng lồ từ từ hiện ra. Đó là hình dáng một con nghê đá cổ kính, rêu phong bám đầy trên những thớ đá xanh Quảng Nam. Con nghê đá cúi đầu xuống sát đáy bùn, há miệng ngậm lấy mái tóc dài của Hậu và một mẩu xương nhỏ từ bả vai nàng. Lực hút từ khối đá giữ chặt lấy một phần cơ thể người mẹ. Trong khi phần hài cốt còn lại cùng đứa trẻ sơ sinh bị một dòng nước ngầm dữ dội kéo tuột về phía một chiếc rương sắt lớn nằm sâu dưới lớp bùn cát Cồn Hến. Chiếc rương sắt hoen gỉ, bị xích chặt bằng những sợi dây xích lớn, im lìm nằm đó như một nấm mồ câm lặng.
Khánh nhận ra mẩu xương nhỏ đang được niêm phong tại tiệm Vong Ký thực chất chỉ là một vật dẫn, một sợi dây liên kết mỏng manh. Dấu neo chính, nơi giữ chặt linh hồn của hai mẹ con Lê Thị Hậu, nằm bên trong chiếc rương sắt dưới đáy sông kia. Lực kéo từ chiếc rương bắt đầu tác động lên thần trí Khánh, cố lôi kéo hắn chìm sâu vào lòng bùn tối tăm. Tiếng gọi "Tích" lại vang lên từ phía sau, lần này dồn dập và đầy đe dọa. Khánh cắn chặt môi, tập trung toàn bộ ý chí vào cái tên hiện tại của mình. Hắn đọc to trong đầu, từng chữ một, rõ ràng và dứt khoát.
- Nguyễn Vĩnh Khánh.
- Nguyễn Vĩnh Khánh.
- Nguyễn Vĩnh Khánh.
Ba lần gọi tên chính mình vang lên như ba tiếng sấm đập tan lớp sương mù xám xịt. Lực kéo từ chiếc rương sắt lập tức đứt lìa.
Khánh giật nảy mình, mở mắt ra. Hắn thấy mình đang nằm trên nền gạch lạnh của kho niêm tiệm Vong Ký. Khánh ho sặc sụa, lồng ngực phập phồng dữ dội, cố hít thở không khí. Hắn ho ra những ngụm nước bọt khan, dù trong phổi hoàn toàn khô ráo, không có một giọt nước sông nào. Sợi tóc đen siết chặt cổ tay hắn nãy giờ tự động nới lỏng, rơi tuột xuống đất rồi biến mất vào trong chiếc túi niêm phong đặt trên bàn. Bốn chén nước Sông Hương dùng để làm trận niêm trên bàn thờ đều đã chuyển sang màu xám đục, dưới đáy mỗi chén đóng một lớp bùn đen dày đặc, bốc lên mùi tanh nồng của nước lụt cũ.
Thằng Bồi lao tới, hai tay ôm chặt lấy cánh tay phải của Khánh. Người nó run bần bật, khuôn mặt nhỏ nhắn tái mét vì sợ hãi. Lần này Khánh không đẩy thằng bé ra như mọi khi. Hắn để yên cho Bồi giữ lấy tay mình, khẽ vỗ nhẹ lên vai nó.
- Eng còn đây. Không răng mô.
Khánh nói giọng khàn đặc, cố gượng cười để trấn an đứa nhỏ. Nhưng khi nhìn xuống tờ giấy vàng đặt trên bàn, nơi có những vệt nước đen từ bốn chén nước bắn ra, hắn chợt thấy lòng mình thắt lại. Hình ảnh người mẹ trẻ ôm đứa con nhỏ bước xuống dòng nước lạnh buốt ở Cồn Hến cứ lởn vởn trong đầu hắn. Một giọt nước mắt nóng hổi không kìm được rơi xuống, làm nhòe đi một góc tờ bùa giấy vàng. Khánh vội vàng quay mặt đi chỗ khác, lấy tay lau nhanh vệt nước trên má.
Phan Khanh đứng bên cạnh, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng từ đầu đến cuối. Anh nhìn chiếc túi niêm phong đựng mẩu xương nghê đá vừa tự động khô ráo hoàn toàn chỉ vài giây sau khi Khánh tỉnh lại. Dù là một cảnh sát hình sự luôn tin vào chứng cứ vật chất, Phan Khanh cũng không thể tìm ra lời giải thích khoa học nào cho những gì vừa diễn ra trước mắt. Tuy nhiên, anh vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, không thừa nhận những chuyện siêu nhiên mà Khánh vừa trải qua. Anh ghi chép nhanh vào sổ tay, rồi ngẩng đầu lên nhìn Khánh.
- Tôi không quan tâm đến những chuyện vong hồn của các anh. Nhưng nếu anh nói có một chiếc rương sắt chứa hài cốt dưới đáy sông Hương gần Cồn Hến, tôi sẽ yêu cầu đội đường thủy phối hợp tìm kiếm. Tôi sẽ cho mở lại hồ sơ những người mất tích quanh khu vực Cồn Hến giai đoạn từ năm 1962 đến năm 1964 để đối chiếu.
Trần Quang lúc này đang ngồi giữa đống tài liệu cũ tại Trung tâm Lưu trữ. Anh lật giở từng trang sổ hộ tịch đã ố vàng của quận Hương Trà cũ. Sau một hồi tìm kiếm, Quang dừng lại ở một trang giấy có đóng dấu giáp lai của chế độ cũ. Anh dùng điện thoại chụp lại rồi gửi ngay cho Khánh.
- Khánh, tau tìm thấy rồi.
Quang gọi điện thoại, giọng nói qua loa ngoài vang lên rõ ràng trong không gian yên ắng của tiệm.
- Trong sổ hộ tịch Cồn Hến năm 1963 có ghi nhận một trường hợp mất tích. Lê Thị Hậu, sinh năm 1942. Hồ sơ ghi nhận cô này mất tích cùng một đứa con trai chưa đầy một tuổi. Nhưng có điều rất lạ, Khánh ạ.
Khánh áp điện thoại vào tai, trầm giọng hỏi:
- Lạ chỗ mô?
- Phần ghi tên cha đứa bé và lý do mất tích trong bản sao lưu này đã bị ai đó dùng dao lam cạo sạch. Vết cạo rất sâu, làm rách cả thớ giấy. Chỉ còn lại một khoảng trắng trống trơn. Ai đó đã cố tình xóa sạch dấu vết của người đàn ông kia trước khi hồ sơ được đưa vào kho lưu trữ.
Khánh cúp máy. Hắn nhìn ra phía sân sau tiệm Vong Ký. Lúc này là năm giờ mười hai phút sáng. Trời bắt đầu hửng sáng, những tia nắng đầu ngày yếu ớt xuyên qua kẽ lá của cây khế ngọt. Ở góc sân, Ông Tư đang ngồi trên chiếc ghế gỗ thấp, hai ống quần xắn cao, ngâm đôi chân gầy guộc vào trong chậu nước Sông Hương pha tro hương như lệ thường mỗi sáng. Chiếc đồng hồ quả quýt đặt trên chiếc bàn đá cạnh chậu nước được chỉnh đúng bốn mươi chín phút, tiếng tích tắc gõ đều đặn trong không gian tĩnh mịch. Chân trái của Ông Tư trông tái trắng, các mạch máu nổi lên xanh xao dưới lớp da mỏng. Dù mấy ngày nay sức đi lại của ông đã có phần khá hơn nhưng ông vẫn phải tựa vào chiếc gậy gỗ mỗi khi đứng dậy. Ông Tư không nhìn Khánh, mắt ông hướng ra dòng sông Hương đang lững lờ trôi ngoài kia, gương mặt già nua hằn sâu những nếp nhăn của thời gian và những bí mật chưa thể nói ra.
Điện thoại của Phan Khanh bỗng đổ chuông liên hồi. Anh áp máy nghe, sắc mặt lập tức thay đổi. Sau khi cúp máy, anh quay sang nhìn Khánh với vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng.
- Đội bảo tồn Ngọ Môn vừa gửi cho tôi một đoạn video từ camera an ninh đêm qua.
Phan Khanh mở điện thoại, phát đoạn video trắng đen cho Khánh xem.
- Lúc hai giờ mười hai phút sáng nay, con nghê đá bên trái bệ thờ tự nhiên rời khỏi vị trí. Nó đi xuyên qua cổng sắt đang khóa chặt, hướng thẳng ra phía bờ sông Hương. Đến gần sáng, nó quay trở lại bệ đá của mình. Nhưng anh nhìn kỹ vào miệng nó đi.
Khánh ghé sát mắt vào màn hình điện thoại. Trong đoạn video mờ căm, con nghê đá đang đứng yên trên bệ đá xanh. Giữa hai chiếc răng nanh bằng đá của nó, có mắc lại một sợi vải nhỏ màu xanh của trẻ con, bay nhè nhẹ trước gió sớm.
Ở khung hình cuối, nghê đá dừng giữa sân Ngọ Môn, quay mắt về ống kính rồi ngậm sợi vải trẻ con bước thẳng về hướng Sông Hương.