TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 89: Chương 089: Khói Trong Sân Cũ
Cánh cửa gỗ tiệm Vong Ký vừa khép lại, tiếng mưa phùn tháng Năm ngoài phố Hàng Bè lập tức bị chặn đứng sau lớp vách dày. Phan Khanh đặt chiếc cặp táp…
Nội dung chương
Cánh cửa gỗ tiệm Vong Ký vừa khép lại, tiếng mưa phùn tháng Năm ngoài phố Hàng Bè lập tức bị chặn đứng sau lớp vách dày. Phan Khanh đặt chiếc cặp táp chuyên dụng lên mặt quầy gỗ rường, tiếng khóa số bằng kim loại va vào nhau nghe lách cách khô khốc. Anh không ngồi xuống ghế mà đứng thẳng lưng, hai tay khoanh trước ngực, đôi mắt sắc mảnh dưới hàng chân mày nghiêm nghị quét nhanh qua một lượt các góc tối trong tiệm.
Khánh uể oải tựa lưng vào cột nhà, hai tay đút trong túi quần, nhìn chiếc túi nhựa niêm phong đang được Phan Khanh lấy ra từ chiếc cặp. Bên trong lớp nhựa dẻo đọng những giọt nước li ti như mồ hôi, một mẩu xương đòn màu xám xịt nằm im lìm, quấn chặt bởi một sợi tóc đen dài đến kỳ lạ.
- Mười phút. Đúng mười phút tôi phải mang nó về lại phòng lưu trữ của cơ quan.
Phan Khanh lên tiếng, giọng kìm nén dưới ánh đèn dầu tù mù.
- Tôi cho anh quan sát với điều kiện không được phá niêm phong, không được đưa vật chứng ra khỏi mặt quầy này. Đây là giới hạn lớn nhất tôi có thể tạo điều kiện cho tiệm.
Khánh khẽ nhếch mép, giọng điệu vẫn giữ vẻ lười biếng thường ngày để che giấu sự thắt chặt nơi lồng ngực.
- Đại úy Phan làm việc đúng là kỹ càng quá rứa. Tui có muốn cướp cái túi niêm phong của anh đâu mà phải canh như canh trộm. Cứ để đó, tui ngó một chút xem sợi tóc của anh nó biết đi đường mô thôi.
Quang đứng bên cạnh, tay cầm cuốn sổ tay ghi chép lịch sử, chăm chú nhìn vào mẩu xương đòn. Anh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu với Phan Khanh như một sự bảo đảm ngầm rằng họ sẽ không làm gì vi phạm quy trình của cảnh sát.
Tiếng gậy gỗ nện xuống nền gạch hoa cũ nghe lộc cộc nặng nề từ phía nhà trong vọng ra. Ông Tư bước ra, chân trái kéo lê một nhịp dài trên sàn. Gương mặt ông xám ngoét, những nếp nhăn quanh khóe mắt hằn sâu hơn sau những đêm thức trắng dùng Hương Thuật. Ông liếc nhìn cái túi nhựa trên quầy, đôi mắt già nua nheo lại đầy cảnh giác.
- Bồi, lấy cho tau bốn chén nước sông Hương, múc sát bờ chỗ bến đò cũ nghe con. Lấy thêm một tờ giấy vàng trong hộc tủ thứ hai ra đây.
Thằng Bồi nghe gọi thì lật đật chạy đi. Chỉ một lát sau, nó bưng ra một khay gỗ đựng bốn chén sành chứa thứ nước sông đục ngầu bùn non, bên cạnh là tờ giấy bùa màu vàng chưa viết chữ.
Ông Tư trải tờ giấy vàng ra mặt bàn, đặt túi niêm phong lên chính giữa, rồi chặn bốn chén nước vào bốn góc đông, tây, nam, bắc. Ông quay sang Khánh, giọng nghiêm khắc đến đáng sợ.
- Hơi nước trong xương đang tìm một thân xác sống để truyền ký ức. Mi tuyệt đối không được chạm trực tiếp vào túi. Nếu vong bám vào da thịt, hồn mi bị kéo đi thì đừng trách tau không cứu kịp.
Khánh nhìn bốn chén nước sông đang bắt đầu gợn sóng nhẹ dù cửa kho đã đóng kín và trong phòng không hề có gió. Hắn tự trào, giọng tỉnh rụi.
- Con nghê đá này nằm ở Ngọ Môn cả chục năm trời không sao, vừa mới đục ra đã đòi tìm người. Đúng là nợ nần kiếp trước tránh không khỏi. Tui chỉ nhìn thôi, chú làm chi mà căng thẳng rứa.
Thằng Bồi bỗng nhiên bước tới gần cái bàn. Nó nghiêng đầu, áp tai vào khoảng không cách túi niêm phong chừng một gang tay. Đôi mắt nó mở to, hai bàn tay nhỏ nắm chặt lấy gấu áo Khánh.
- Eng Khánh, con nghe tiếng thở.
Bồi nói nhỏ, giọng run run.
- Có hai tiếng thở khác nhau. Một tiếng mệt lắm, giống như o nào đang hụt hơi dưới nước. Còn một tiếng nữa nghe ngắn ngủn, giống tiếng con nít đang khóc nghẹn.
Phan Khanh nhíu mày nhìn thằng bé, định lên tiếng hỏi nhưng Quang đã kịp đặt tay lên vai anh ta ra hiệu im lặng.
- Nó còn nói chi nữa không Bồi?
Khánh cúi xuống hỏi, giọng dịu đi một chút.
- Họ gọi Hậu. Hậu ơi.
Bồi lẩm nhẩm, mắt nó lờ đờ như người mất hồn.
- Con không biết là họ gọi o Hậu hay o Hậu đang gọi ai nữa. Tiếng nghe xa lắm, giống như vọng ra từ dưới đáy giếng sâu.
Khánh nhìn Ông Tư, rồi nhìn sang Phan Khanh đang đứng canh chừng. Hắn biết nếu chỉ đứng nhìn thế này thì mười phút của Phan Khanh sẽ trôi qua vô ích. Hắn cần biết mẩu xương đòn này dẫn đến đâu, và quan trọng hơn, tại sao vết bớt cá đỏ trên vai hắn lại bắt đầu nhói buốt kể từ khi cái túi nhựa này xuất hiện trong tiệm.
Bất chấp lời cảnh báo của Ông Tư, Khánh đưa tay lên miệng, cắn mạnh vào đầu ngón tay trỏ. Một giọt máu tươi rỉ ra. Hắn nhanh như chớp ấn ngón tay dính máu xuống góc tờ giấy vàng, ngay sát mép chén nước hướng Bắc.
- Khánh, mi làm cái chi rứa!
Ông Tư quát lớn, định giơ gậy gạt tay hắn ra nhưng đã muộn.
Giọt máu vừa chạm vào giấy bùa liền loang ra thành một vệt đỏ sẫm. Nước trong bốn chén sành lập tức nghiêng mạnh về phía túi niêm phong, mặt nước chao đảo như có một luồng xoáy vô hình hút từ bên dưới.
Sợi tóc đen dài bên trong túi nhựa bỗng nhiên động đậy dữ dội. Nó không xuyên qua lớp nhựa dẻo, nhưng phần đầu sợi tóc tìm đến điểm hở nhỏ nhất ở nắp khóa nhựa của túi niêm phong, từ từ trồi ra ngoài như một con rắn nước nhỏ. Đầu sợi tóc hướng thẳng về phía cổ tay Khánh đang đặt trên mặt quầy.
Một luồng hơi lạnh buốt chạy dọc từ đầu ngón tay Khánh lên đến bả vai. Nhịp tim của hắn đột ngột hạ xuống, chậm đến mức hắn cảm nhận được từng tiếng đập nặng nề, cách quãng như tiếng trống chầu gõ nhịp trong đêm vắng.
Bóng tối ập xuống mắt Khánh.
Hắn thấy mình đang đứng trên một bến đò đất nện trơn trượt. Mùi bùn non sông Hương xộc thẳng vào mũi, tanh nồng và ẩm ướt. Trời tối đen như mực, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn dầu của những chiếc ghe bầu neo đậu xa xa ngoài cồn Hến hắt lại.
Một phụ nữ trẻ bế một đứa bé quấn trong tấm vải đỏ đi qua bến đò. Nàng mặc chiếc áo bà ba cũ sờn, mái tóc dài ướt sũng bám chặt vào hai bên má. Nàng liên tục ngoái đầu nhìn về phía một người đàn ông mặc áo xanh của công nhân bảo tồn đang đứng dưới bóng một cây đa cổ thụ gần đó. Nhưng mỗi khi Khánh cố nhìn rõ gương mặt người đàn ông, một làn nước mờ ảo lại phủ lên, che khuất toàn bộ diện mạo của gã.
Cảnh tượng đột ngột thay đổi.
Khánh thấy mình đang đứng trong một căn phòng thấp lè tè, mái lợp lá mía ẩm mốc. Người phụ nữ lúc nãy đang ngồi trên chiếc phản gỗ nứt nẻ, tay cầm cây kim khâu tỉ mẩn từng đường chỉ đỏ lên chiếc áo vải thô của đứa bé.
Nét thêu hiện ra méo mó nhưng rõ ràng là chữ Hậu.
Khâu xong, nàng lấy từ trong túi áo ra một mảnh giấy nhỏ xếp tư, trên đó có đóng một con dấu đỏ hình vuông có chữ Ngọ Môn. Nàng cẩn thận nhét mảnh giấy vào lớp vải lót bên trong chiếc áo của đứa bé, rồi ôm chặt lấy con vào lòng.
Bỗng nhiên, có tiếng đập cửa dồn dập từ phía ngoài. Tiếng gỗ đập rầm rầm làm đứa trẻ giật mình khóc thét lên. Người phụ nữ hoảng hốt ôm chặt con, đôi mắt đầy vẻ tuyệt vọng nhìn về phía cánh cửa liếp đang rung lên bần bật dưới sức ép từ bên ngoài.
Khánh cố bước tới để nhìn rõ nội dung mảnh giấy có dấu Ngọ Môn kia. Nhưng ngay khi hắn vừa tiến lại gần chiếc phản gỗ, một luồng khói đen đặc từ đâu tràn vào, cắt đứt toàn bộ cảnh tượng ở cồn Hến năm 1963.
Mùi sữa chua và mùi bùn sông biến mất. Thay vào đó là mùi khói súng khét lẹt, mùi tro tàn và vị mặn chát của máu.
Tiếng sóng vỗ của sông Hương biến thành tiếng la hét hỗn loạn, tiếng bước chân chạy rầm rập trên nền gạch đá hoa cương rộng lớn. Khánh nghe thấy tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng, tiếng súng nổ đùng đoàng từ phía xa vọng lại.
Một tờ lịch cũ rách nát bay ngang qua tầm mắt hắn, trên đó ghi rõ mốc thời gian bằng chữ Hán và chữ Quốc ngữ: năm 1945.
Trước mặt hắn không còn là bến Cồn Hến hay căn nhà lá nghèo nàn của người phụ nữ mang tên Hậu. Đó là một khoảng sân rộng lớn bên trong Kinh Thành Huế, bao quanh bởi những hàng cột gỗ sơn son thếp vàng đã bị lửa thiêu rụi một nửa, khói đen cuộn lên ngùn ngụt che khuất cả bầu trời.
Một bàn tay đàn ông dính đầy máu tươi đang nắm chặt lấy cổ tay một người khác, ra sức kéo người đó chạy về phía một cổng nước xây bằng đá thanh. Cổng nước này dẫn thẳng xuống lòng sông Hương, nơi dòng nước đang cuộn chảy dữ dội dưới cơn mưa tầm tã.
Cảnh tượng này hoàn toàn không thuộc về ký ức của Lê Thị Hậu. Nó quá dữ dội, quá hỗn loạn và mang một nỗi căm hận thấu xương tủy từ hơn tám mươi năm trước.
- Tích!
Một giọng nam lớn tuổi, khàn đặc và đầy vẻ uy quyền vang lên từ phía sau lưng Khánh. Tiếng gọi như sấm truyền, đánh thẳng vào linh hồn hắn, làm toàn bộ không gian ký ức xung quanh rung chuyển dữ dội.
Khánh giật mình quay lại. Hắn muốn nhìn xem ai đang gọi, muốn biết người đó có hình dạng thế nào. Nhưng khi hắn nhìn xuống chân mình, hắn chợt nhận ra dưới đất không hề có bóng của hắn. Hắn không có tay, không có chân, chỉ là một luồng khí xám đứng giữa làn khói đen cuộn xoáy.
Ngoài đời thực, trong kho niêm tiệm Vong Ký.
Ông Tư gương mặt tái mét, tay trái run rẩy cầm chiếc khánh đồng nhỏ trên bàn thờ gõ mạnh một tiếng boong. Âm thanh thanh mảnh vang lên, nhưng bị một bức tường vô hình chặn lại, không thể lọt vào tai Khánh. Khánh vẫn đứng chết trân, mắt trợn trừng nhìn vào khoảng không, hai tay buông thõng nhưng cổ tay phải bị sợi tóc đen siết chặt đến mức rỉ máu.
Phan Khanh thấy tình hình bất ổn, lao tới giữ chặt lấy bả vai Khánh, ra sức lay mạnh.
- Khánh! Tỉnh lại! Anh Khánh!
Thằng Bồi khóc òa lên. Nó không dám chạm vào Khánh, chỉ đứng bên cạnh liên tục gọi lớn.
- Eng Khánh ơi! Về đi eng! Đừng nhìn nữa eng ơi!
Tiếng gọi của thằng bé như một sợi chỉ mỏng manh, cố níu kéo thần trí của Khánh đang trôi tuột xuống lòng sông lạnh ngắt.
Trong cõi ký ức hỗn độn kia, người thanh niên bị thương đứng bên cổng nước đá thanh từ từ quay mặt lại phía Khánh. Khuôn mặt người đó bị khói lửa và những vệt máu loang lổ che kín, chỉ có đôi mắt sáng quắc đang nhìn thẳng vào vị trí Khánh đang đứng.
Giọng nói khàn đặc kia lại vang lên một lần nữa, lần này rõ ràng hơn, sát bên tai Khánh.
- Tích, đừng bước qua cửa nước.