TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 87: Chương 087: Người Theo Sau Lưng
Cái nóng hầm hập của buổi trưa sau cơn mưa dông đầu mùa ập thẳng vào mặt Khánh khi hắn vừa bước ra khỏi tiệm tạp hóa ở phố Bao Vinh. Hơi nước bốc lên từ…
Nội dung chương
Cái nóng hầm hập của buổi trưa sau cơn mưa dông đầu mùa ập thẳng vào mặt Khánh khi hắn vừa bước ra khỏi tiệm tạp hóa ở phố Bao Vinh. Hơi nước bốc lên từ mặt đường nhựa sứt sẹo mang theo mùi bùn đất và nước cống nồng nặc. Khánh xách túi nhang trầm cổ vừa mua được, khẽ liếc qua tấm gương chiếu hậu của chiếc xe máy dựng bên vỉa hè.
Hai gã đàn ông mặc áo khoác sẫm màu, đội mũ bảo hiểm che kín nửa mặt vẫn lầm lũi đi sau hắn một khoảng chừng mười mét. Chúng đã bám theo hắn từ lúc hắn bước xuống đò ngang để qua phố Bao Vinh. Khánh đi chậm, chúng đi chậm. Khánh dừng lại vờ xem mấy rổ cá thính bên đường, chúng cũng đứng lại châm thuốc hút. Nhìn dáng điệu lù lù và cách chúng giấu bàn tay vào túi áo giữa trưa nắng, Khánh nhận ra ngay. Đây là người của Sư Tĩnh Giác, những kẻ từng xuất hiện bên cạnh gã thầy cúng lập dị kia trong vụ bàn cờ xương ở ngã ba Sình hồi tháng trước.
Khánh không quay đầu lại, hắn xách túi nhang đi nhanh hơn rồi rẽ vào quán cà phê o Thơm nằm ngay sát mép sông. Quán lợp mái tôn lụp xụp, bên trong chỉ có vài chiếc bàn gỗ thấp và mấy chiếc ghế đòn sứt góc. Tiếng quạt trần quay vù vù mệt mỏi trên đỉnh đầu không xua nổi cái oi bức đang tích tụ dưới mái tôn.
Quang đã ngồi sẵn ở cái bàn trong góc khuất nhất, trước mặt đặt một ly đen đá đã chảy loãng nước. Thấy Khánh bước vào với bộ dạng nhễ nhại, Quang đẩy ly trà đá sang rồi nói nhỏ.
- Có kẻ bám đuôi à?
Khánh ngồi xuống ghế, tu một hơi hết nửa ly trà đá, lúc này mới thở hắt ra.
- Hai đứa. Tụi nó theo tau từ tiệm ra tới đây. Chắc chắn là người của lão trọc kia rồi.
Quang gật đầu, không quay nhìn ra cửa mà kéo cái túi xách bằng vải bạt của mình lại gần, lấy ra một tập tài liệu được bọc kỹ trong túi ni lông. Anh vuốt lại những trang giấy photocopy cho phẳng phiu rồi đẩy sang phía Khánh.
- Bản sao sổ kiểm kê cổ vật Ngọ Môn đây. Tau phải nhờ mấy người quen bên trung tâm bảo tồn lục trong kho lưu trữ cả tuần mới ra. Mi nhìn kỹ phần ghi chép năm Bảo Đại thứ mười ba đi.
Khánh ghé mắt nhìn vào những dòng chữ Hán được dịch nghĩa bên dưới. Tập hồ sơ ghi chép rất tỉ mỉ về kích thước, chất liệu và tình trạng của đôi nghê đá canh giữ trước cổng Ngọ Môn. Hắn lướt ngón tay theo các con số, rồi dừng lại ở dòng ghi chú trọng lượng.
- Con bên phải nặng ba trăm hai mươi cân. Con bên trái nặng ba trăm ba mươi chín cân?
Quang gõ đầu ngón tay lên mặt bàn.
- Đúng rứa. Hai con nghê này đúc cùng một thời kỳ, dùng chung một loại đá xanh Quảng Nam, kích thước đo đạc bên ngoài hoàn toàn trùng khớp đến từng phân. Nhưng con nghê bên trái lại nặng hơn con bên phải tới mười chín cân. Mười chín cân đá không tự nhiên sinh ra được. Thời đó người ta đục đá rất chuẩn xác, không có chuyện sai số lớn đến mức ni đâu.
Khánh chống cằm, mắt nhìn đăm đăm vào con số chênh lệch.
- Ý mi là trong bụng con nghê bên trái có chứa cái chi đó?
- Có thể là một khoang rỗng được đục từ trước khi ghép các mảnh đá lại với nhau, hoặc người ta đã nhét một vật nặng vào bên trong rồi dùng vữa hồ gắn kín lại.
Quang hạ thấp giọng.
- Mẩu xương mà Phan Khanh tìm thấy trong kẽ nứt của con nghê chính là từ khoang rỗng đó rơi ra khi đá bị nứt. Mười chín cân, nếu trừ đi trọng lượng của một bộ xương người trưởng thành đã mục nát, thì vẫn còn dư rất nhiều. Có thể bên trong còn có thứ khác nặng hơn. Nhưng đây chỉ mới là đầu mối về mặt trọng lượng, muốn biết chắc chắn thì phải tìm được cái rương dưới Cồn Hến đã.
Khánh chưa kịp trả lời thì tiếng bước chân nặng nề dẫm lên nền xi măng của quán cà phê vang lên. Hai gã đàn ông bám theo Khánh lúc nãy đã bước vào quán. Chúng chọn cái bàn sát vách tôn, cách bàn của Khánh năm bàn. Chúng không gọi nước, chỉ ngồi im lặng, mắt liên tục nhìn chằm chằm vào túi nhang đặt dưới chân Khánh.
Quang khẽ nhích người, che khuất tầm nhìn của hai kẻ kia. Anh đặt chiếc điện thoại lên bàn, vờ như đang lướt mạng nhưng ngón tay đã nhanh chóng bấm nút chụp ảnh qua khe hở giữa hai chiếc ghế. Tiếng màn trập được tắt đi, hình ảnh gương mặt của hai kẻ theo dõi cùng chiếc xe máy dựng ngoài quán đã được lưu lại rõ nét.
Khánh không thèm tránh né nữa. Hắn xoay hẳn ghế lại, đối diện với hai gã đàn ông kia rồi cất giọng hỏi thẳng bằng giọng Huế pha.
- Mấy chú đứng đó làm chi? Tui không bán bún bò đâu nghe.
Quang bật cười thành tiếng. Hai kẻ kia bất ngờ trước thái độ của Khánh, gương mặt dưới mũ bảo hiểm thoáng chút lúng túng, mất hẳn nhịp quan sát ban đầu.
Một tên trong số đó đứng dậy, lững thững tiến về phía bàn của Khánh. Hắn vờ như người đi đường lỡ bước, cất giọng khàn khàn hỏi đường.
- Cho hỏi đường ra bến đò Cồn Hến đi ngả mô chú em?
Vừa nói, gã vừa tự nhiên đặt bàn tay thô ráp lên miệng túi nhang của Khánh đang để trên ghế trống bên cạnh.
Khánh nhanh như chớp gạt tay gã ra. Hắn nhìn thấy rõ trên đầu ngón tay của gã dính một lớp bột đá mịn màu xanh xám. Đó chính là bột đá xanh Quảng Nam, loại đá dùng để tạc đôi nghê trước cổng Ngọ Môn.
Tên còn lại cũng bước tới, đứng ngay sau lưng đồng bọn. Gã cúi xuống, ghé sát tai Khánh nói bằng giọng đe dọa.
- Đừng mang thứ trong đá xuống nước vào ngày hai mươi, lúc con nước đứng. Coi chừng nước cuốn đi luôn cả xác đó.
Khánh nheo mắt. Câu nói của gã chứng minh phe Sư Tĩnh Giác đã biết rõ vị trí chiếc rương sắt dưới đáy sông và cả kế hoạch lặn tìm của hắn vào ngày hai mươi tháng Năm, thời điểm dòng chảy dưới Cồn Hến đứng yên nhất.
Khánh vờ như sợ hãi, tay run run ôm lấy túi nhang.
- Mấy chú nói chi tui không hiểu. Tui chỉ đi mua nhang về cúng tiệm thôi mà. Mấy chú muốn lấy thì tui cho đó.
Khánh buông tay, để mặc cho gã đàn ông giật phắt lấy túi nhang trên ghế. Hai kẻ kia cầm lấy túi nhang, nhanh chóng quay lưng đi ra khỏi quán rồi nổ máy xe chạy mất.
Quang nhìn theo bóng chiếc xe máy khuất sau rặng tre bên sông, cười nhạt.
- Tụi nó tưởng giật được nhang niêm thật của mi rồi.
Khánh phủi phủi vệt bột đá dính trên tay, nhếch mép.
- Nhang niêm thật đã được Năm Béo âm thầm chuyển thẳng về tiệm Vong Ký từ tối qua rồi. Túi nhang tụi nó vừa cướp chỉ là nhang thường mi chuẩn bị làm mồi nhử thôi. Để xem tụi nó mang về cúng bái kiểu chi.
Quang đưa điện thoại cho Khánh xem tấm ảnh vừa chụp.
- Ảnh mặt mũi tụi nó rõ mộc mạc thế này, cả biển số xe nữa. Để lát tau gửi cho Phan Khanh. Còn vệt bột đá dính trên miệng túi nhang mồi lúc nãy, tau cũng lấy mẫu rồi.
Khi cả hai rẽ vào ngõ kiệt Gia Hội dẫn đến cửa sau của tiệm Vong Ký, Khánh chợt dừng bước. Mùi ẩm mốc lạnh lẽo quen thuộc từ phía trong tiệm bay ra, át cả cái nóng oi nồng của trưa hè.
Khánh bước nhanh tới bên cánh cửa gỗ rường cũ kỹ. Lá bùa Giáp Hương bằng giấy vàng vẽ mực son đỏ dán ở khe cửa đã bị rạch một đường dọc sắc lẹm ngay chính giữa. Vết rạch rất ngọt, giống như được cắt bằng một con dao lam cực bén, nhưng hai nửa lá bùa vẫn còn dính chặt vào cánh cửa, niêm phong chưa hề bị đứt hẳn.
Khánh đẩy nhẹ cánh cửa gỗ. Tiếng bản lề rít lên một tiếng khô khốc.
Trên nền đất ẩm ướt của khoảng sân sau, in rõ ba dấu chân ướt sũng nước sông. Dấu chân không có hình ngón chân rõ ràng mà chỉ là những vệt nước đục ngầu lẫn bùn non, kéo dài từ ngoài ngõ kiệt, đi qua sân rồi dừng lại ngay trước thềm cửa kho chứa đồ cổ của tiệm.
Khánh bước tới gần cửa kho. Hắn đưa tay sờ vào ba ổ khóa đồng đúc nguyên khối. Ổ khóa vẫn lạnh ngắt, xích sắt không hề có dấu hiệu bị cạy phá. Kẻ đột nhập đã cố gắng tiếp cận cửa kho nhưng bùa niêm chưa đứt và ổ khóa vẫn nguyên vẹn, chứng tỏ cuộc xâm nhập đã thất bại.
Bồi từ trong nhà rường chạy ra, gương mặt thằng bé mười tuổi tái mét. Nó chạy đến bên Khánh, hai bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt lấy vạt áo của hắn, run rẩy nói.
- Eng Khánh... có người... có người mới vô sân sau.
Khánh nhíu mày, tay giữ chặt vai Bồi.
- Mi thấy ai không?
Bồi lắc đầu, mắt nhìn chằm chằm vào ba dấu chân ướt trên nền đất.
- Con không thấy mặt. Con chỉ nghe tiếng thôi. Con đang ngồi quét nhà ở gian trên thì nghe tiếng xích sắt kéo lê dưới đất từ phía cửa sau. Rồi có tiếng bước chân nặng lắm, đi tới cửa kho thì dừng lại. Con áp tai vô cửa nghe thử...
Thằng bé nuốt nước bọt, giọng run lên.
- Con nghe có tiếng đàn ông khàn khàn nói trong nớ. Họ nói đá phải về nước. Rồi họ thở dài, tiếng thở nghe lạnh ngắt như nước đá rứa eng.
Khánh và Quang nhìn nhau. Hơi lạnh từ khe cửa kho tràn ra, mang theo mùi bùn sông nồng nặc.
Ngay lúc đó, tiếng còi xe máy quen thuộc vang lên từ phía cổng trước của tiệm. Tiếng động cơ tắt hẳn, rồi tiếng bước chân nện gót giày da đều đặn đi vào qua lối nhà rường.
Phan Khanh bước ra sân sau. Anh vẫn mặc chiếc áo sơ mi xanh đen giản dị của cảnh sát hình sự, gương mặt góc cạnh không chút biểu cảm. Thấy Khánh và Quang đang đứng vây quanh cửa kho, Phan Khanh dừng lại, đưa tay rút chiếc thẻ ngành trong túi ngực ra, giơ lên trước mặt Khánh.
- Anh Khánh, tôi cần làm việc với anh về mẩu xương tìm thấy trong con nghê đá ở Ngọ Môn. Có một số kết quả giám định mới từ phòng kỹ thuật hình sự mà anh cần phải biết.
Nói xong, ánh mắt sắc bén của Phan Khanh quét xuống nền đất dưới chân. Anh nhìn chằm chằm vào ba dấu chân ướt sũng nước sông đang hướng thẳng vào cửa kho gỗ lim.
Phan Khanh bước tới một bước, cúi xuống nhìn vệt bùn non chưa kịp khô trên bục cửa, rồi ngẩng đầu lên nhìn Khánh bằng ánh mắt lạnh lùng.
- Tôi đến hỏi mẩu xương Ngọ Môn, nhưng có vẻ người khác đã đến trước tôi.