TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 88: Chương 088: Chiếc Nhẫn Trên Tay Trái

Phan Khanh đặt tập biên bản ghi nhận hiện trường xuống mặt bàn rường gỗ gụ của tiệm Vong Ký. Tiếng đầu bút bi bấm cạch một tiếng khô khốc giữa không gian…

Nội dung chương

Phan Khanh đặt tập biên bản ghi nhận hiện trường xuống mặt bàn rường gỗ gụ của tiệm Vong Ký. Tiếng đầu bút bi bấm cạch một tiếng khô khốc giữa không gian tĩnh lặng của buổi trưa hè Bao Vinh. Anh ta vuốt lại nếp giấy, mắt không rời những dòng chữ viết tay ngay ngắn.

- Anh Khánh, ngồi xuống đây. Chúng ta làm việc rõ ràng.

Khánh kéo chiếc ghế tre lại gần, uể oải ngồi xuống. Hắn đưa tay gãi gãi sau gáy, mắt nhìn chằm chằm vào tờ giấy trắng tinh trước mặt. Hơi nóng từ ngoài ngõ kiệt hắt vào, mang theo mùi bùn sông nồng nặc chưa kịp tan từ ba dấu chân ướt sũng ngoài thềm.

- Cán bộ cứ hỏi, tôi biết chi thì trả lời nấy.

Phan Khanh liếc nhìn hắn, cây bút bi trong tay anh ta gõ nhẹ xuống mặt bàn hai nhịp.

- Trong phần lấy lời khai, yêu cầu anh dùng từ "tôi" cho đúng quy chuẩn. Thứ hai, tôi ghi nhận hiện trường có dấu hiệu xâm nhập gia cư bất hợp pháp và hủy hoại tài sản. Vết rạch trên lá bùa dán ở khe cửa và túi nhang dính bột đá xanh dưới đất kia, anh giải thích thế nào?

Khánh nhún vai.

- Thì có kẻ bẻ khóa lẻn vô kho. Bùa chú dán ngoài cửa bị họ dùng dao lam rạch đôi. Còn túi nhang đó là tôi chuẩn bị để cúng, chưa kịp dùng thì người ta đã vô lục lọi rồi.

Phan Khanh dừng bút, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào mặt Khánh.

- Tôi đã nói lần trước, trong biên bản điều tra của công an không chấp nhận những từ ngữ như "vong", "bùa chú" hay "cúng bái". Anh khai cho đúng sự thật khách quan. Có kẻ đột nhập vào kho chứa đồ cổ của anh, đúng chưa?

- Dạ đúng. Tôi nghe tiếng động dưới kho nên chạy xuống, chỉ thấy cửa kho bị mở, ba dấu chân bùn còn ướt nguyên trên nền đất. Người thì không thấy đâu.

- Có mất mát gì không?

- Chưa kịp kiểm tra kỹ, nhưng những món đồ quan trọng thì vẫn còn nguyên. Hình như họ đang tìm thứ gì đó cụ thể chứ không phải trộm vặt.

Quang từ gian trong bước ra, tay cầm một tập hồ sơ mỏng. Anh đặt nó lên bàn, đẩy về phía Phan Khanh.

- Anh Phan Khanh, đây là ảnh chụp biển số xe của hai kẻ đã bám theo Khánh từ sáng nay. Tôi chụp được lúc bọn họ lảng vảng ở quán cà phê đầu ngõ. Một trong hai người này từng xuất hiện cạnh Sư Tĩnh Giác ở chùa cổ tuần trước.

Phan Khanh cầm lấy tấm ảnh, mắt nheo lại. Anh ta dùng đầu ngón tay miết nhẹ lên góc ảnh, ghi nhận biển số xe vào sổ tay cá nhân. Đầu ngón tay của Phan Khanh có những vết chai mỏng, đặc trưng của người thường xuyên tiếp xúc với báng súng và hồ sơ giấy tờ.

- Hành vi theo dõi, xâm nhập và có dấu hiệu chiếm đoạt vật chứng. Tôi sẽ cho người xác minh chủ sở hữu phương tiện này. Còn về phần con nghê đá ở Ngọ Môn, anh Khánh, anh vẫn chưa trả lời tôi vì sao anh lại biết trong ngực nó có mẩu xương.

Khánh im lặng một lát. Hắn nhìn ra khoảng sân nắng cháy, nơi ba dấu chân bùn đang khô dần dưới sức nóng của mặt trời miền Trung. Nước sông Hương bốc hơi lên, để lại những vệt bùn xám xịt và mùi tanh nồng của rong rêu đáy nước.

- Tôi đã nói rồi, đó là do cảm giác. Người làm nghề cầm đồ như chúng tôi có những nhạy cảm riêng với đồ cổ. Con nghê đá đó nằm ở Ngọ Môn bao nhiêu năm, tự dưng nứt ra một đường ngay ngực, lại có mùi bùn sông bốc lên. Không cần tới nghiệp vụ cảnh sát thì người thường cũng thấy có điểm bất thường.

Phan Khanh không tranh cãi. Anh ta đặt bút xuống, đưa tay lên tháo hai chiếc găng tay cao su màu xanh chuyên dụng dùng để khám nghiệm hiện trường.

Khánh nhìn theo từng cử động của Phan Khanh. Khi chiếc găng tay cao su được lột ra, để lộ bàn tay trái của người đại úy cảnh sát hình sự, Khánh chợt khựng lại. Trên ngón áp út của Phan Khanh là một chiếc nhẫn cưới bằng vàng trơn. Chiếc nhẫn đã rất cũ, mặt nhẫn mòn nhiều ở cạnh trong, chứng tỏ người đeo đã mang nó liên tục trong nhiều năm mà không hề tháo ra. Tuy nhiên, bề mặt vàng vẫn sáng bóng, được lau chùi vô cùng sạch sẽ, không hề dính một hạt bụi đất nào từ hiện trường.

Phan Khanh nhận ra ánh mắt của Khánh đang đổ dồn vào bàn tay mình. Anh ta không né tránh, cũng không giải thích, chỉ lẳng lặng dùng tay phải chỉnh lại chiếc nhẫn cho ngay ngắn rồi cầm lấy chiếc túi vật chứng bằng nhựa trong suốt đặt bên cạnh.

Bên trong túi nhựa là mẩu xương đòn nhỏ màu xám đen và sợi tóc dài ướt sũng thu được từ khe nứt của con nghê đá Ngọ Môn. Niêm phong màu đỏ của cơ quan điều tra dán ở miệng túi vẫn còn nguyên vẹn, không hề có dấu hiệu bị bóc mở. Thế nhưng, điều kỳ lạ là mặt trong của túi nhựa lại đọng đầy những giọt nước li ti, làm mờ tịt cả lớp nylon dày.

Phan Khanh nhíu mày, đưa túi vật chứng lên ngang tầm mắt.

- Kỳ lạ thật. Trước khi niêm phong, bộ phận kỹ thuật đã dùng máy sấy khô hai lần. Đáng lý ra trong môi trường chân không của túi niêm phong không thể tự sinh ra hơi nước thế này được.

Khánh không nói gì. Hắn ngửi thấy một mùi tanh rất nhẹ, giống như mùi nước lụt đứng lâu ngày trong những căn nhà rường cũ ở phố cổ Chi Lăng, luồn qua lớp khóa nhựa của túi vật chứng mà bay ra ngoài.

Bồi lúc này đang đứng nép sau cánh cửa gỗ ngăn giữa quầy chính và gian nhà trong. Thằng bé mười tuổi cứ chốc chốc lại nghển cổ lên nhìn chiếc túi nhựa trên tay Phan Khanh. Hai tai nó đỏ ửng, hai bàn tay nhỏ bấu chặt vào mép cửa gỗ đến mức các đầu ngón tay trắng bệch.

- Eng Khánh...

Bồi lý nhí gọi, giọng run run.

Khánh quay đầu lại, khẽ ra hiệu cho thằng bé im lặng. Nhưng Bồi không chịu lùi lại, nó bước hẳn ra ngoài quầy, mắt nhìn trân trân vào túi vật chứng.

- Con nghe thấy... Có tiếng chi lạ lắm phát ra từ cái túi nớ.

Phan Khanh lập tức quay sang, giọng nghiêm nghị.

- Cháu nhỏ không được lại gần vật chứng. Đi vào trong nhà đi.

Bồi sợ hãi lùi lại một bước, nhưng miệng vẫn mấp máy.

- Con không chạm vô đâu. Nhưng con nghe rõ lắm. Có tiếng giống như em bé đang mút sữa, rồi có tiếng ai đó vỗ lưng đôm đốp để dỗ nín nữa. Tiếng khóc của đứa nhỏ nghe nghẹn nghẹn dưới nước rứa đó.

Phan Khanh biến sắc. Anh ta nhìn chằm chằm vào đứa trẻ, rồi lại nhìn xuống túi vật chứng. Là một cảnh sát hình sự dày dạn kinh nghiệm, anh ta không tin vào những chuyện ma quỷ thần bí, nhưng phản ứng của đứa trẻ này quá chân thật.

- Cháu nghe thấy từ lúc nào?

Phan Khanh hỏi, giọng trầm xuống.

- Từ lúc chú mang cái túi ni vô tiệm.

Bồi chỉ ngón tay vào góc dưới cùng của túi nhựa - Với lại, sợi tóc đen dài nớ không phải nằm thẳng đâu. Nó đang cuộn tròn lại thành một vòng nhỏ dưới đáy túi, ngay chỗ có vệt nước đục nhất đó chú.

Phan Khanh nhìn theo hướng ngón tay của Bồi. Quả nhiên, sợi tóc dài vốn được đặt nằm dọc theo mẩu xương lúc ở hiện trường, giờ đây đã tự động co cụm lại thành một vòng tròn nhỏ xíu ở góc đáy túi, chìm nghỉm trong vũng nước đọng đục ngầu. Anh ta không nói gì, chỉ lặng lẽ ghi nhận chi tiết này vào đầu.

Đúng lúc đó, chiếc điện thoại chuyên dụng trong túi áo của Phan Khanh đổ chuông. Anh ta nhanh chóng áp máy lên tai, giọng ngắn gọn.

- Phan Khanh nghe. Kết quả thế nào?

Đầu dây bên kia là giọng nói rè rè của một cán bộ phòng giám định kỹ thuật hình sự. Vì phòng khách của tiệm Vong Ký rất yên tĩnh, Khánh và Quang đứng gần đó đều có thể nghe loáng thoáng nội dung cuộc hội thoại.

- Báo cáo Đại úy, chúng tôi đã hoàn thành giám định sơ bộ mẩu xương đòn thu được từ Ngọ Môn. Kết quả cho thấy đây là xương đòn bên trái của một phụ nữ trẻ, độ tuổi dao động từ mười tám đến hai mươi lăm tuổi.

Phan Khanh nhíu mày.

- Có xác định được thời gian tử vong không?

- Rất khó để đưa ra con số chính xác vì xương bị ngâm trong môi trường ẩm ướt quá lâu. Tuy nhiên, dựa vào độ phân hủy của các mô liên kết và lớp bùn sông bám sâu trong các khe xương, nạn nhân phải chết ít nhất là vài chục năm trước. Đặc biệt, trên bề mặt mẩu xương có bám một lượng lớn bột đá xanh Quảng Nam. Đây là loại đá cùng mỏ, cùng tuổi địa chất với khối đá dùng để tạc đôi nghê trước cổng Ngọ Môn.

Phan Khanh siết chặt điện thoại.

- Có khả năng mẩu xương này nằm trong khối đá từ lúc người ta tạc tượng không? Nghĩa là từ thời nhà Nguyễn?

- Hoàn toàn không thể.

Đầu dây bên kia khẳng định chắc nịch.

- Lớp bùn sông bám trên xương là bùn phù sa sông Hương, loại bùn này chỉ có thể hình thành và len lỏi vào các kẽ xương sau khi các mô mềm của cơ thể đã phân hủy hoàn toàn dưới nước. Nếu xương nằm trong đá từ trước, nó sẽ bị hóa thạch hoặc khô kiệt chứ không thể dính bùn sông mới thế này. Giả thuyết khả dĩ nhất là có người đã cố tình nhét mẩu xương này vào khe rỗng của con nghê đá trong giai đoạn sau này, khi bức tượng đã được dựng ở Ngọ Môn.

Phan Khanh cúp máy. Anh ta đứng lặng đi bên bàn gỗ, gương mặt đăm chiêu suy nghĩ.

Quang bước tới gần, đưa cho Phan Khanh một tờ giấy A4 có in các dòng chữ Hán Nôm đã được dịch nghĩa.

- Anh Phan Khanh, tôi vừa tra cứu lại biên bản tu sửa di tích Ngọ Môn. Con nghê đá bên trái từng được hạ bệ để sửa chữa phần chân đế vào năm 1964. Biên bản thời đó ghi chép rất sơ sài, chỉ nói là "gia cố kết cấu do sụt lún" chứ không hề ghi rõ lý do vì sao chân đế bị nứt. Tôi nghĩ đây là mốc thời gian sớm nhất mà chúng ta có thể dùng để tra cứu hồ sơ những người mất tích ở Huế.

Phan Khanh nhận lấy tờ giấy từ tay Quang, gật đầu nhẹ.

- Cảm ơn anh Quang. Thông tin này rất có ích cho hướng điều tra của chúng tôi. Tôi sẽ cho rà soát lại toàn bộ danh sách phụ nữ mất tích trong khoảng thời gian từ năm 1960 đến 1965 tại khu vực quanh sông Hương.

Nói xong, Phan Khanh cẩn thận cất túi vật chứng vào lại chiếc cặp táp chuyên dụng. Anh ta khóa cặp bằng mã số, rồi quay sang nhìn Khánh.

- Tôi phải mang vật chứng này về cơ quan để tiếp tục quy trình giám định chuyên sâu. Anh Khánh, yêu cầu anh và tiệm Vong Ký không được tự ý tiếp cận hiện trường Ngọ Môn hay có bất kỳ hành động nào can thiệp vào vụ án này. Nếu có thông tin gì mới, hãy báo ngay cho tôi.

Khánh tiễn Phan Khanh ra tận cửa sau của tiệm. Khi bóng dáng cao gầy của người đại úy cảnh sát khuất sau khúc quanh của ngõ kiệt Gia Hội, Khánh mới quay trở vào trong. Hắn đứng bên bàn rường, nhìn chằm chằm vào chiếc ghế trống mà Phan Khanh vừa ngồi.

- Quang này.

Khánh lên tiếng, giọng trầm ngâm.

- Chi đó mi?

Quang ngẩng đầu lên khỏi màn hình máy tính.

- Mi có biết chiếc nhẫn trên tay trái của Phan Khanh là thế nào không? Nhìn cũ kỹ lắm rồi mà anh ta vẫn đeo.

Quang thở dài một tiếng, đóng nhẹ nắp máy tính lại.

- Chuyện của Phan Khanh ở đất Huế này nhiều người trong ngành biết lắm. Vợ anh ta tên là Hoàng Thị Lan, mất cách đây hai năm, hồi năm 2024.

Khánh nhíu mày.

- Mất thế nào? Ở đâu?

- Vụ đó xảy ra ở khu vực Gia Hội này luôn.

Quang kéo chiếc ghế tre ngồi xuống đối diện Khánh - Người ta tìm thấy xác cô ấy dưới sông Hương, đoạn gần cầu Gia Hội. Kết luận điều tra của công an thời đó là tự sát do trầm cảm. Nhưng Phan Khanh không chấp nhận kết quả đó. Anh ta cho rằng vợ mình bị sát hại rồi dựng hiện trường giả. Vì chuyện này mà Phan Khanh đã cãi nhau với cấp trên, tự ý xin nghỉ công tác suốt một năm trời để đi điều tra riêng, mới quay lại ngành hồi đầu năm nay thôi. Chiếc nhẫn cưới đó, anh ta chưa từng tháo ra một ngày nào kể từ khi vợ mất.

Quang mở lại chiếc máy tính xách tay, gõ nhanh vài ký tự rồi xoay màn hình về phía Khánh. Trên màn hình là một bản lưu tin báo vụ án cũ từ năm 2024, tiêu đề ngắn gọn: "Phát hiện thi thể người phụ nữ trôi sông tại khu vực Gia Hội". Tên nạn nhân ghi rõ: Hoàng Thị Lan, sinh năm 1994. Dòng cuối cùng của bản báo cáo có dòng chữ đỏ: "Không đủ chứng cứ khởi tố vụ án hình sự. Hồ sơ tạm đóng."

Khánh nhìn chằm chằm vào cái tên Hoàng Thị Lan trên màn hình. Hắn không hỏi thêm gì về vụ án đó, nhưng trong lòng thầm ghi nhớ chi tiết này. Một người đàn ông vẫn đeo chiếc nhẫn cưới mòn vẹt của người vợ đã khuất suốt hai năm, chắc chắn không phải là kẻ dễ dàng buông xuôi trước những điều khuất tất.

- Anh ta là người cố chấp.

Khánh lẩm nhẩm.

- Ừ, cố chấp lắm mới giữ được cái nhẫn đó chừng nớ thời gian.

Quang nói, giọng có chút bùi ngùi - Nhưng cũng nhờ sự cố chấp đó mà anh ta mới không bỏ cuộc trong vụ con nghê đá này.

Trước khi rời tiệm để quay lại phòng giám định, Phan Khanh đã để lại trên bàn một bản sao ảnh chụp phóng đại vật chứng mà phòng kỹ thuật hình sự vừa gửi qua trước đó. Đó là tấm ảnh đen trắng chụp cận cảnh sợi tóc quấn quanh mẩu xương đòn.

Khánh cầm tấm ảnh lên. Dưới ánh sáng của ngọn đèn dầu đặt trên quầy chính, hắn nhìn thấy rõ sợi tóc đen dài không đơn giản chỉ là quấn quanh mẩu xương. Ở phần gốc của sợi tóc, nơi nó bám chặt vào một khe nứt nhỏ trên bề mặt đá, có quấn kèm một mảnh vải trẻ con đã mục nát gần hết. Mảnh vải chỉ còn lại một góc nhỏ bằng móng tay, nhưng trên đó vẫn còn sót lại một nét thêu bằng chỉ đỏ.

Nét thêu đó rất mảnh, uốn cong một đường rồi đứt đoạn, trông giống như một nửa của chữ "H".

Khánh đưa đầu ngón tay trỏ của mình chạm nhẹ lên bề mặt tấm ảnh, ngay đúng vị trí nét thêu đỏ kia. Một luồng hơi lạnh buốt từ mặt giấy truyền thẳng vào da thịt hắn, chạy dọc theo cánh tay rồi biến mất ở bả vai, nơi vết bớt cá đỏ bỗng chốc nóng ran lên như bị bỏng.

Cùng lúc đó, tại phòng giám định kỹ thuật hình sự Công an thành phố Huế nằm cách tiệm Vong Ký ba cây số.

Trong chiếc tủ kính chuyên dụng đựng vật chứng được khóa hai lớp bảo vệ, túi niêm phong chứa mẩu xương và sợi tóc ướt của vụ án Ngọ Môn vẫn nằm im lìm dưới ánh đèn huỳnh quang. Không hề có gió, không hề có ngoại lực tác động, nhưng sợi tóc đen dài nằm dưới đáy túi bỗng nhiên động đậy. Nó từ từ duỗi thẳng ra, rồi đồng loạt dựng đứng lên, hướng thẳng đầu sợi tóc về phía đông bắc, nơi tiệm Vong Ký đang tọa lạc bên bờ sông Hương.

Chương khác

Xem thêm