TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 85: Chương 085: Tiếng Ru Dưới Cồn

Cái nắng tháng Năm ở Huế đổ xuống đầu như dội lửa. Hơi nóng bốc lên từ mặt đường nhựa làm cảnh vật hai bên đường nhòe đi, méo mó như thể nhìn qua một tấm…

Nội dung chương

Cái nắng tháng Năm ở Huế đổ xuống đầu như dội lửa. Hơi nóng bốc lên từ mặt đường nhựa làm cảnh vật hai bên đường nhòe đi, méo mó như thể nhìn qua một tấm kính cũ bị hấp hơi. Chiếc xe Uaz của Năm Béo nổ máy giòn giã, nhả khói khét lẹt dọc theo con đường chạy về phía cồn Hến. Khánh ngồi ở ghế phụ, tay gác lên thành cửa xe nóng hầm hập. Hắn khẽ kéo cao cổ áo khoác gió màu đen để che đi vết bớt đỏ hình cá trên vai đang bắt đầu ngứa ngáy do mồ hôi ra nhiều.

Năm Béo vừa bẻ lái tránh một ổ gà lớn, vừa càu nhàu qua tiếng động cơ nổ bình bịch.

- Trưa trật trưa trờ mà bắt tui bò ra tận đây. Mấy ông công an phong tỏa Ngọ Môn làm dân buôn đồ cổ tụi tui đứng ngồi không yên. Chừ lại thêm cái vụ cồn Hến ni nữa.

Khánh không thèm quay đầu lại, mắt vẫn nhìn đăm đăm ra dòng nước đục ngầu phía ngoài.

- Ai bắt anh đi mô. Không thích thì quay xe về tiệm, tui tự đi bộ qua cồn cũng được. Có điều tiền dầu chuyến ni tự chịu nghe.

Năm Béo hừ một tiếng rồi im lặng lái xe tiếp. Hắn thừa biết tính Khánh, nói một là một, mà cái túi tiền của tiệm Vong Ký thì lúc nào cũng nằm trong tay thằng nhóc lười nhác này.

Phía ghế sau, Quang đang cắm cúi trải tấm bản đồ dòng chảy sông Hương lên đầu gối. Chiếc kính cận của anh liên tục trượt xuống mũi vì mồ hôi. Bên cạnh anh, Bồi ngồi im thin thít, hai tay ôm khư khư cái túi vải đựng mấy chai nước lọc. Thằng bé có vẻ mệt mỏi vì nắng, đôi mắt nhỏ cứ nhìn đăm đăm vào khoảng không trước mặt.

Quang gõ ngón tay vào một điểm được đánh dấu mực đỏ trên bản đồ.

- Khánh ni, nhìn theo tuyến di chuyển đêm qua của con nghê đá, điểm cuối cùng nó hướng về chính là vùng xoáy sát mũi cồn Hến. Chỗ ni có một cái hố sâu tự nhiên dưới lòng sông. Dân vạn đò quanh đây đồn dưới đó sâu gần chục mét, nước chảy xiết lắm, người thường không ai dám lặn xuống mô.

Khánh khẽ gật đầu.

- Phan Khanh có gọi điện cho mi không?

Quang lắc đầu.

- Không. Anh ta đang bị giữ lại ở đồn để giải trình vụ con nghê đá biến mất khỏi bệ. Anh ta chỉ nhắn qua điện thoại là tụi mình tuyệt đối không được tự ý xuống nước. Có thấy chi lạ thì phải báo ngay để bên cứu hộ xuống rà quét.

Khánh cười nhạt.

- Đợi mấy ông cứu hộ xuống thì thứ dưới nớ chắc trôi ra tới cửa Thuận An rồi.

Chiếc xe Uaz lách qua những con kiệt nhỏ rợp bóng tre của cồn Hến rồi dừng lại sát một bãi đất trống ven sông. Mùi bùn lợ từ mép nước bốc lên, quyện với mùi hến luộc từ các nhà lò trong xóm cồn tạo nên một thứ không khí đặc quánh, ngột ngạt.

Khánh bước xuống xe, cảm nhận hơi nóng từ bãi cát bốc lên qua đế giày. Hắn ngoảnh lại nhìn Bồi.

- Mi đứng sát sau lưng tau, đừng có chạy lung tung.

Bồi gật đầu, bước những bước ngắn trên bãi cát mịn. Càng đi về phía mép nước, bước chân của thằng bé càng chậm lại.

Đến sát bờ sông, nơi những ngọn cỏ lác bị nước triều dâng lên ngập nửa thân, Bồi đột ngột đứng bất động. Đầu thằng bé hơi nghiêng về phía dòng chảy xiết ở giữa sông, đôi mắt mở to nhưng không hề chớp.

Khánh đi được vài bước, quay lại không thấy thằng bé đi theo liền gọi lớn.

- Bồi! Mi làm chi đứng đực ra đó rứa?

Thằng bé không trả lời. Nó vẫn giữ nguyên tư thế nghiêng đầu như đang cố lắng nghe một âm thanh cực nhỏ phát ra từ dưới lòng sông đục ngầu.

Khánh bước quay lại, vỗ mạnh vào vai Bồi.

- Bồi!

Thằng bé giật nảy mình, lúc này mới quay đầu lại nhìn Khánh. Gương mặt nó nhợt nhạt hẳn đi dưới cái nắng gắt của buổi trưa. Nó chỉ tay ra phía vùng xoáy nước đang cuộn tròn giữa dòng sông.

- Eng Khánh, dưới nớ có tiếng hát.

Khánh nhíu mày.

- Tiếng hát chi? Giữa trưa nắng ni ai rảnh mà ra giữa sông hát cho mi nghe?

Bồi lắc đầu, giọng run run.

- Không phải người trên bờ mô. Tiếng của một o trẻ lắm. O đang ru con. Tiếng ru cứ đứt quãng, xen giữa là tiếng một đứa con nít khóc nghẹn như bị hụt hơi dưới nước rứa.

Khánh nghe vậy liền đưa tay kéo mạnh Bồi lùi lại phía sau vài mét, tránh xa mép nước sũng bùn.

- Mi đừng đứng gần nước lâu quá. Đi lên bãi cát trên kia đứng với anh Quang đi.

Bồi ngước mắt nhìn Khánh, tò mò hỏi.

- Răng rứa eng? Dưới nước có cái chi kéo con xuống hả eng?

Khánh lảng mắt đi nơi khác, giọng cằn nhằn.

- Nước chảy xiết rứa lỡ sụt chân một cái là trôi mất xác chứ có chi. Lo mà đứng đó đi, hỏi lắm gớm.

Hắn không muốn thừa nhận với thằng bé rằng chính hắn cũng đang cảm thấy một luồng âm khí lạnh lẽo đang từ dưới lòng sông bò lên theo những ngọn cỏ ướt.

Khánh bước dọc theo mép nước, mũi khẽ chun lại. Hắn ngửi thấy một mùi hôi nhẹ, thoảng đến mức khó phân biệt, giống như mùi xương cốt cũ kỹ bị ngâm trong bùn đất lâu ngày. Mùi này đậm nhất ở đoạn bờ sông đối diện thẳng với vùng xoáy nước giữa dòng. Hắn cúi xuống, bốc một nắm bùn đen ướt sũng lên ngửi thử rồi vứt đi.

Quang đi tới bên cạnh, tay cầm một cái lọ thủy tinh nhỏ dùng để lấy mẫu.

- Có ngửi thấy chi không Khánh?

- Mùi bùn sông thôi. Nhưng có vẻ hơi tanh hơn bình thường. Mi lấy ít mẫu bùn ở đây đi, lát mang về đối chiếu với lớp bùn bám trên sợi tóc trong túi vật chứng xem có trùng khớp không.

Quang cúi xuống xúc bùn vào lọ, cẩn thận dán nhãn lại.

Trong lúc đó, Năm Béo đã đi bộ ngược lên phía trên bến đò, tìm được một người dân cồn đang neo chiếc thuyền gỗ nhỏ sát bờ. Sau một hồi kỳ kèo ngã giá bằng mấy tờ tiền polyme, Năm Béo vẫy tay gọi lớn.

- Khánh! Quang! Lên thuyền đi. Tui thuê được thuyền rồi ni.

Chiếc thuyền gỗ nhỏ tròng trành rẽ nước đi ra phía vùng xoáy giữa sông. Nắng gắt chiếu xuống mặt nước đục ngầu tạo thành những vệt sáng lấp lánh nhưng nhức mắt. Chợt có một cơn mưa rào mùa hè ập đến, đổ xuống ào ào trong vòng mười phút rồi tạnh hẳn, để lại bầu không khí ẩm ướt, ngột ngạt đến khó thở. Hơi nước bốc lên từ mặt sông tạo thành một lớp sương mờ ảo trên mặt nước đục ngầu.

Khi thuyền tiếp cận gần rìa vùng xoáy nước, người lái thuyền tắt máy, thả neo để giữ thuyền đứng yên giữa dòng chảy xiết. Dòng nước đập vào mạn thuyền tạo thành những tiếng oàm oạp liên hồi.

Năm Béo lấy ra một cuộn dây thừng gai lớn từ góc thuyền, đầu dây buộc một quả chì đúc nặng trịch. Anh bắt đầu thả quả chì xuống nước. Dây thừng tuột nhanh qua tay Năm Béo, những giọt nước sông bắn lên mặt sàn gỗ.

- Một mét... ba mét... năm mét...

Năm Béo lẩm nhẩm đếm theo các nút thắt đánh dấu trên dây thừng.

Đến gần nút thắt thứ tám, tức là khoảng gần tám mét dưới lòng sông, sợi dây thừng đột ngột chùng xuống. Quả chì đã chạm vào một vật thể dưới đáy.

Năm Béo giật nhẹ sợi dây để cảm nhận vật cản phía dưới. Anh nhíu mày, lắc đầu nói với Khánh.

- Không phải bùn mềm, cũng không phải đá tảng. Cảm giác nó dội ngược lại cứng ngắc qua sợi dây, nghe tiếng cộc cộc như chạm vào tấm sắt lớn.

Năm Béo dùng sức kéo cuộn dây thừng ướt sũng lên thuyền. Nước sông từ sợi dây chảy ròng ròng xuống sàn gỗ tạo thành một vũng nước đục.

Khi quả chì và cái móc sắt buộc ở đầu dây được kéo lên khỏi mặt nước, mọi người đều nhìn thấy trên móc sắt bám đầy những mảng gỉ đỏ sẫm, dày cộp, xen lẫn với rêu nước xanh đen. Đặc biệt, trong các khe hở của móc sắt có kẹt lại vài mảnh vụn đá màu xanh xám.

Quang nhặt một mảnh vụn đá lên, đưa sát mắt quan sát rồi nói với Khánh.

- Đá xanh Quảng Nam. Loại này cùng chất liệu với đôi nghê đá ở Ngọ Môn và các bệ đá thời Nguyễn.

Khánh nhìn những mảng gỉ sắt đỏ trên tay Năm Béo. Điều này chứng tỏ dưới đáy sông, chỗ hố sâu kia có một vật bằng sắt rất lớn đã bị ngâm nước lâu năm đến mức gỉ sét trầm trọng.

Bồi tò mò đưa tay chạm hai ngón tay vào đoạn dây thừng còn ướt sũng nước sông mà Năm Béo vừa kéo lên. Vừa chạm vào, mặt thằng bé lập tức biến sắc. Nó giật nảy người lại, rụt tay về phía sau như vừa bị điện giật.

Khánh hỏi gấp.

- Mi thấy chi rồi?

Bồi lắp bắp, mắt nhìn chằm chằm vào sợi dây thừng.

- Có... có tiếng gõ. Ba tiếng gõ cộc cộc cộc từ bên trong một cái hộp sắt lớn. O dưới nớ... o không ru nữa. O chuyển sang van xin. O nói... đừng mở ra, đừng mở ra khi con nghê chưa tới.

Gương mặt Bồi cắt không còn giọt máu, hai bàn tay nó run bần bật.

Ngay khi Bồi dứt lời, từ sâu dưới lòng sông, ngay vị trí vùng xoáy nước bên cạnh thuyền, một tiếng động trầm đục vang lên. Đó là tiếng đá nghiến vào nhau ken két, dội qua làn nước truyền thẳng vào mạn thuyền gỗ làm chiếc thuyền khẽ chao đảo.

Mặt nước đang cuộn xoáy bỗng nổi lên một loạt bọt khí lớn. Những bong bóng nước vỡ ra, tạo thành một vòng bọt nổi rõ hình bốn dấu chân thú, di chuyển vòng quanh mạn thuyền rồi tan biến. Trong khi đó, Khánh biết rõ con nghê đá thật vẫn đang nằm im lìm trên bệ đá Ngọ Môn dưới ánh nắng ban ngày.

Bồi run rẩy áp sát hai bàn tay vào mạn thuyền gỗ, cúi đầu nhìn xuống làn nước đục. Thằng bé ngước lên nhìn Khánh, giọng nói run rẩy đầy sợ hãi.

- Eng Khánh, o dưới nớ không kêu cứu. O đang xin con nghê đừng bỏ đi.

Chương khác

Xem thêm