TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 83: Chương 083: Mẩu Xương Trong Đá
Nắng tháng Năm ở Huế bắt đầu gắt từ sáng sớm. Những hạt bụi li ti nhảy múa trong luồng sáng rọi qua khung cửa sổ cao của văn phòng Ban quản lý di tích…
Nội dung chương
Nắng tháng Năm ở Huế bắt đầu gắt từ sáng sớm. Những hạt bụi li ti nhảy múa trong luồng sáng rọi qua khung cửa sổ cao của văn phòng Ban quản lý di tích Ngọ Môn. Gian phòng lặng ngắt, chỉ có tiếng quạt trần quay vù vù trên trần nhà cao tông màu vàng úa, thổi ra luồng gió nóng hầm hập lẫn mùi giấy cũ và mùi thuốc sát trùng nồng nặc.
Trên chiếc bàn gỗ lim đen bóng ở giữa phòng, một chiếc túi nhựa trong suốt khóa kín nằm trơ trọi. Bên trong lớp nhựa, mẩu xương nhỏ màu xám xịt nằm cạnh một sợi tóc đen dài quấn xoắn lại như một con giun nhỏ.
Phan Khanh ngồi tựa lưng vào ghế, hai tay đan chéo trước ngực. Chiếc áo cảnh sát của anh phẳng phiu, nhưng quầng thâm dưới mắt cho thấy anh đã thức trắng đêm qua. Anh nhìn thẳng vào Khánh, cặp mắt sắc sảo không bỏ qua một cử động nhỏ nào của người đối diện.
- Tôi là Phan Khanh, Đại úy Cảnh sát hình sự. Hôm qua các anh có mặt tại hiện trường ngay lúc biến cố xảy ra, nên tôi cần làm rõ một số chi tiết. Anh Khánh, chúng ta nói chuyện thẳng thắn với nhau một chút.
Khánh khẽ nhúc nhích vai trái. Vết bớt hình con cá đỏ dưới lớp áo thun mỏng đang râm ran ngứa, một cảm giác lạnh buốt như có nước đá áp vào da thịt cứ âm ỉ chạy dọc xương quai xanh. Hắn cố giữ vẻ mặt tỉnh táo, tựa lưng vào thành ghế gỗ lim cứng ngắc rồi đổi giọng nghiêm túc.
- Tôi hiểu. Đêm qua tôi đưa Bồi đi dạo quanh khu vực Ngọ Môn thì vô tình nghe tiếng động lớn. Lúc chạy lại thì thấy vết nứt trên con nghê đá đã toác ra rồi. Anh Quang đây cũng là người của viện nghiên cứu, nghe tin nên chạy tới hỗ trợ.
Phan Khanh gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ, ngay sát cạnh chiếc túi niêm phong vật chứng.
- Kết quả giám định sơ bộ từ bộ phận pháp y gửi về cách đây hai tiếng. Mẩu xương này là xương người. Cụ thể là xương của một người nữ. Bề mặt xương đã bị ngấm khoáng trầm tích rất nặng, chứng tỏ nó đã nằm trong môi trường kín hoặc dưới lòng đất ẩm từ rất nhiều năm trước. Không hề có dấu vết của việc nung nóng, cưa đục hay tác động bằng các công cụ cơ khí hiện đại.
Quang đẩy gọng kính cận lên sống mũi, chăm chú nhìn mẩu xương qua lớp nhựa trong suốt. Hắn khẽ hỏi.
- Còn sợi tóc thì sao anh? Có tìm thấy dấu vết hóa chất hay chất bảo quản nào không?
Phan Khanh lắc đầu, nét mặt anh càng thêm phần nghiêm trọng.
- Đó mới là điều khiến chúng tôi đau đầu. Sợi tóc dài đó dính đầy bùn nước ngọt của sông Hương. Đặc biệt hơn, trên thân sợi tóc còn bám một lớp rêu non vẫn còn sống. Các anh nên nhớ, con nghê đá này nằm trên bệ cao, khô ráo giữa sân Ngọ Môn suốt bao nhiêu năm qua. Làm cách nào một mẩu xương ngấm khoáng và một sợi tóc mang rêu sông còn tươi lại nằm sâu trong lòng một khối đá xanh nguyên khối được?
Khánh im lặng. Hắn biết câu trả lời nằm ở tầng sâu hơn của con sông ngoài kia, nơi những vong hồn không có tên vẫn đang tìm cách ngoi lên mặt đất. Nhưng trước mặt một sĩ quan cảnh sát hình sự như Phan Khanh, việc nói ra những chuyện tâm linh chỉ khiến mọi việc thêm rắc rối. Hắn khẽ kéo cổ áo thun lên cao một chút để che đi phần vai trái đang dần lạnh ngắt.
Phan Khanh bất chợt quay sang nhìn Bồi đang ngồi khép nép trên chiếc ghế đôn ở góc phòng. Thằng bé nắm chặt hai tay vào nhau, mắt nhìn đăm đăm xuống nền gạch hoa.
- Đêm qua, tôi nghe đứa nhỏ này hét lên rằng có một người phụ nữ trong đá đang gọi tên anh Khánh. Anh giải thích thế nào về việc này?
Khánh khẽ thở dài, hắn đưa tay vỗ vai Bồi rồi trả lời bằng giọng thản nhiên.
- Thằng bé nhà tôi từ nhỏ đã nhạy cảm với tiếng gió. Ở khu vực Ngọ Môn, gió hút qua các khe cửa và kẽ đá thường tạo ra những âm thanh rít rất dị. Người bình thường nghe thì thấy ghê tai, còn con nít đầu óc non nớt dễ tưởng tượng ra tiếng người gọi. Anh Phan Khanh đừng bận tâm đến lời con nít nói trong lúc hoảng sợ.
Phan Khanh nhìn sâu vào mắt Khánh. Anh không vội ghi chép, chỉ im lặng quan sát thái độ của hắn. Sau vài giây, anh cầm bút ghi nhanh vào sổ tay.
- Tôi hy vọng anh nói thật. Vụ này không đơn giản là một vụ phá hoại di tích. Nếu có yếu tố hình sự, tôi sẽ điều tra đến cùng.
Quang mở cặp da, lấy ra một tập tài liệu dày cộp đã ngả màu vàng ố. Hắn lật từng trang giấy mỏng, chỉ vào một dòng chữ viết tay bằng mực tím đã phai.
- Sổ sách ghi rõ đá xanh lấy từ mỏ đá Quảng Nam. Đợt trùng tu năm một chín bốn bảy có ghi nhận con nghê bên trái bị nứt ở ngực, nhưng tuyệt đối không nhắc chi tới chuyện có khoang rỗng hay xương cốt bên trong.
Khánh ghé mắt nhìn vào trang giấy cũ. Hắn hỏi.
- Răng hồi đó họ không đập ra coi thử?
Quang lắc đầu, ngón tay hắn miết nhẹ trên mép giấy đã mục.
- Thời đó chiến tranh loạn lạc, có đá trám vào chỗ nứt cho kịp nghi lễ là may lắm rồi. Vả lại, vết nứt hồi đó chỉ là một đường rạn nhỏ ở ngoài da, đâu có toác hoác ra như chừ. Người ta chỉ trét hồ xi măng rồi mài nhẵn lại thôi.
Phan Khanh đứng dậy, anh cài lại cúc áo cảnh sát rồi cầm lấy chiếc mũ đặt trên bàn.
- Chiều nay tôi sẽ cùng đội bảo tồn ra kiểm tra lại bệ đá. Các anh có muốn đi cùng không?
Khánh nhìn Bồi, thấy thằng bé khẽ gật đầu thì hắn cũng đứng dậy theo.
- Đi chứ. Dù răng tôi cũng muốn coi thử con nghê đá đó có gì lạ mà lại chọn đúng lúc tôi đi ngang qua để nứt ra.
***
Buổi chiều, trời Huế chuyển giông. Những đám mây đen kịt từ phía tây kéo về, che khuất mặt trời và đổ bóng tối sầm xuống những bức tường thành cổ kính của Ngọ Môn. Gió sông lùa qua các khoảng sân rộng, mang theo hơi nước ẩm ướt và mùi đất cát nồng nặc.
Khu vực xung quanh đôi nghê đá đã được phong tỏa bằng những dải băng rôn màu vàng. Hai người lính gác đứng nghiêm trang ở hai bên lối vào, mắt nhìn thẳng.
Khánh bước lại gần con nghê đá bên trái. Vết nứt mới chạy dọc từ phần ngực xuống tận chân trước của nó trông như một vệt thương sâu hoắm. Mép đá ở hai bên vết nứt không hề bằng phẳng mà lồi lõm, có những mảng đá nhỏ bị đẩy trồi ra ngoài như thể có một lực ép cực mạnh từ bên trong lòng bức tượng đang cố phá đá chui ra.
Bồi đứng cách bệ đá khoảng ba bước. Thằng bé không hề chạm vào đá, nhưng hai tai nó khẽ động đậy. Nó ngước mắt nhìn Khánh, giọng nói nhỏ chỉ đủ cho hai người nghe.
- Eng Khánh, o trong đá đi mô xa lắm.
Khánh nhíu mày, hắn cúi người xuống sát tai thằng bé.
- Mi nghe thấy chi nữa không?
Bồi gật đầu nhẹ, gương mặt nhỏ nhắn của nó hơi tái đi dưới ánh sáng âm u của buổi chiều tà.
- Con nghe tiếng kéo lê nặng lắm. Giống như người ta kéo một cái hòm sắt đi trên cát. Tiếng đó hướng ra phía sông Hương.
Khánh cảm thấy vết bớt trên vai trái của mình lại nhói lên một nhịp. Hắn im lặng, mắt nhìn theo hướng ngón tay nhỏ của Bồi đang chỉ về phía dòng sông ngoài kia.
Phan Khanh lúc này đang cúi rạp người bên dưới bệ đá. Anh dùng một chiếc chổi nhỏ quét nhẹ lớp bụi đá màu xám nhạt dưới đất rồi bỏ vào một chiếc lọ thủy tinh nhỏ. Anh đứng thẳng dậy, chỉ tay vào một vệt mỏng kéo dài từ chân bệ đá ra phía sau.
- Có vệt bụi đá ướt kéo dài ra phía sau bệ. Nhìn giống như một vật vừa được kéo qua đây, hoặc chính con nghê này đã...
Phan Khanh đột ngột dừng lại. Anh là một cảnh sát hình sự, anh không thể tự nói ra cái giả thuyết điên rồ rằng một bức tượng đá nặng hàng tấn có thể tự di chuyển. Anh hắng giọng, cố lấy lại vẻ nghiêm nghị thường ngày.
- Tôi đã yêu cầu đội bảo tồn giữ nguyên hiện trường qua đêm. Hai máy quay hồng ngoại sẽ được lắp đặt ở góc kia để theo dõi. Nếu có kẻ nào muốn phá hoại hoặc dựng chuyện thần bí, chúng tôi sẽ bắt được tận tay.
Khánh nhìn hai chiếc máy quay đang được nhân viên kỹ thuật lắp đặt trên cột đèn gần đó. Hắn khẽ cười nhạt.
- Anh Phan Khanh kỹ tính quá. Nhưng mà có những thứ máy quay không ghi lại được đâu.
Phan Khanh quay lại nhìn Khánh, ánh mắt anh lạnh lùng.
- Tôi chỉ tin vào những gì mắt thấy tai nghe và có chứng cứ khoa học. Anh Khánh, anh nên nhớ đây là khu di tích quốc gia, mọi hành vi thêu dệt chuyện nhảm nhí đều có thể bị xử lý.
Khánh nhún vai, không tranh cãi thêm. Hắn dắt Bồi đi giật lùi ra ngoài hàng rào bảo vệ, để mặc Quang vẫn đang loay hoay chụp ảnh các vết nứt từ nhiều góc độ khác nhau.
***
Đêm xuống nhanh hơn thường lệ. Cơn mưa giông lúc chiều không trút xuống ngay mà cứ âm ỉ, để lại bầu không khí đặc quánh hơi nước và nóng bức. Đến khoảng mười giờ đêm, những giọt mưa đầu tiên mới bắt đầu rơi xuống, gõ lộp bộp trên những phiến gạch lát sân Ngọ Môn.
Phan Khanh ngồi trong chiếc xe tuần tra đỗ cách đôi nghê đá khoảng hai mươi mét. Ánh đèn pha của xe chiếu thẳng vào con nghê bên trái, tạo thành một vùng sáng trắng cô độc giữa màn đêm đen kịt.
Khánh và Quang đứng trú mưa dưới mái hiên của cổng Ngọ Môn. Bồi đã được gửi về tiệm Vong Ký từ sớm dưới sự trông nom của Cô Bảy, nhưng Khánh vẫn không yên tâm. Hắn cứ chốc chốc lại nhìn về phía con nghê đá, lòng ngực nện từng nhịp nặng nề.
Bất chợt, từ phía bệ đá vang lên một tiếng động lạ.
Rắc.
Tiếng động rất nhỏ, giống như tiếng một sợi dây thép bị kéo căng rồi đứt phựt. Nhưng giữa không gian tĩnh mịch của đêm mưa Ngọ Môn, âm thanh đó lại rõ mồn một.
Phan Khanh lập tức mở cửa xe bước xuống, trên tay cầm chiếc đèn pin chuyên dụng chiếu thẳng vào con nghê. Khánh và Quang cũng nhanh chóng bước ra khỏi mái hiên, đi về phía hàng rào phong tỏa.
Dưới ánh sáng của đèn pin và đèn pha xe cảnh sát, vết nứt trên ngực con nghê đá bên trái không hề toác rộng thêm. Nhưng từ sâu trong lòng vết nứt, một dòng nước màu đen sẫm bắt đầu rỉ ra. Dòng nước ấy đặc quánh như bùn non dưới đáy sông, chảy chậm rãi dọc theo mép đá xanh, cuốn theo những hạt bụi đá màu xám nhạt tạo thành một vệt dài ẩm ướt chảy xuống chân bệ.
- Có chuyện gì thế này?
Phan Khanh lẩm nhẩm. Anh bước tới một bước, định vượt qua hàng rào dây niêm phong để kiểm tra kỹ hơn.
- Đứng lại! Đừng đụng vào!
Khánh hét lên. Hắn đưa tay giữ chặt lấy bả vai của Phan Khanh, kéo ngược người cảnh sát lại phía sau. Bàn tay của Khánh lúc này lạnh ngắt như đá, khiến Phan Khanh giật mình quay lại nhìn hắn với vẻ kinh ngạc.
Ngay lúc đó, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra ngay trước mặt họ.
Từ hai hốc mắt vốn được chạm khắc kín kẽ của con nghê đá bên trái, những giọt nước trong vắt bắt đầu rịn ra. Nước chảy ra mỗi lúc một nhiều, tạo thành hai dòng nước dài chảy dọc xuống hai bên mõm đá.
Đường chạm khắc xung quanh hốc mắt vốn là những nét uốn lượn mềm mại của nghệ nhân thời xưa, nay đột ngột giãn ra. Các thớ đá xanh Quảng Nam cứng như sắt thép lúc này co giãn một cách bất thường, tạo thành một khe đen sâu hoắm ngay chính giữa hốc mắt. Khe đen ấy mở rộng ra, sâu thẳm và tối tăm, trông giống hệt như một con ngươi bằng đá đang mở ra nhìn thẳng vào hai người họ.
Phan Khanh đứng chết trân tại chỗ. Ánh đèn pin trên tay anh run lên bần bật, vệt sáng quét qua quét lại trên gương mặt đá của con nghê.
Giữa màn mưa đêm lạnh lẽo của xứ Huế, một giọt nước sông Hương lạnh ngắt từ hốc mắt con nghê từ từ chảy xuống mõm đá. Rồi rơi cạch xuống bệ đá phía dưới, để lại một tiếng động nhỏ vang vọng giữa khoảng sân gạch Ngọ Môn vắng lặng.