TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 80: Chương 080: Rằm tháng Ba trả quân
Mưa dứt hẳn khi hoàng hôn vừa buông xuống phía thượng nguồn sông Hương. Bầu trời trên bến Bao Vinh xám xịt như một tấm vải liệm cũ ngấm nước, ẩm ướt và…
Nội dung chương
Mưa dứt hẳn khi hoàng hôn vừa buông xuống phía thượng nguồn sông Hương. Bầu trời trên bến Bao Vinh xám xịt như một tấm vải liệm cũ ngấm nước, ẩm ướt và nặng nề. Nước sông đêm rằm tháng Ba dâng cao bất thường, mấp mé sát bậc tam cấp bằng đá xanh của sân sau tiệm Vong Ký. Sóng vỗ vào vách đá nghe những tiếng bạch bạch đều đặn, mang theo mùi bùn non và rong rêu từ lòng sông bốc lên.
Trong gian quầy chính của tiệm, ngọn đèn tuýp tỏa ra thứ ánh sáng trắng xanh lạnh lẽo. Trên mặt quầy gỗ trắc, Quang vuốt phẳng một tờ giấy tuyên bản lớn. Đó là bản phục hồi danh sách thợ đá mà anh đã thức trắng ba đêm để đối chiếu từ những thư tịch cũ. Ngón tay Quang di dọc theo những dòng chữ Hán được dịch nghĩa cẩn thận bên cạnh, gương mặt lộ rõ sự mệt mỏi nhưng ánh mắt lại vô cùng nghiêm túc.
- Danh sách ni tao đã đối chiếu kỹ từ ba nguồn khác nhau.
Quang chỉ vào tờ giấy, giọng khàn đặc vì thiếu ngủ.
- Một là từ sổ công dịch của bộ Công triều Nguyễn năm Thiệu Trị thứ ba, hai là từ các bản dập bia phu ở lăng Minh Mạng, và cuối cùng là những lời ghi chép bên lề của một viên quan coi kho đá thời đó. Tổng cộng có ba mươi hai người cả thảy. Cái tên đứng đầu danh sách này, chính là Nguyễn Văn Đôi. Ba mươi mốt người còn lại đều được ghi đầy đủ quê quán từ các làng xã quanh Thừa Thiên và Quảng Nam.
Khánh cúi đầu nhìn tờ giấy. Ngón tay cái bên bàn tay phải của hắn vẫn được quấn một lớp băng gạc trắng dày, hơi máu thấm ra ngoài mép băng tạo thành một vệt hồng nhạt. Hắn dùng bàn tay trái lật nhẹ mép tờ giấy, đọc nhẩm những cái tên xa lạ. Những người này đã nằm dưới đất đá hơn một trăm tám mươi năm, linh hồn họ bị giam cầm trong những quân cờ xương người lạnh lẽo, và đêm nay là hạn chót để trả lại tên cho họ.
- Còn tình hình ba người thợ đá hiện tại thì răng rồi anh?
Khánh ngẩng lên nhìn Phan Khanh đang đứng tựa lưng vào mép tủ kính.
Phan Khanh rút từ trong túi áo khoác ra một bản sao biên bản lời khai, đặt nhẹ lên quầy. Gương mặt người đại úy cảnh sát hình sự vẫn giữ nguyên vẻ kìm nén thường ngày, nhưng đầu ngón tay khẽ gõ nhẹ lên tập hồ sơ như một thói quen khi gặp những vụ án hóc búa.
- Tôi vừa lấy lời khai bổ sung của họ chiều nay.
Phan Khanh nói, giọng trầm xuống.
- Cả ba người đều khai giống nhau. Họ nói rằng trong ba đêm liên tiếp trước khi bị bắt, họ đều nghe thấy tiếng gõ cộc cộc rất đều đặn phát ra từ phía sau bức tường đá của ngôi mộ cổ. Tiếng gõ đó như có ma lực, dẫn dụ họ tự động cầm cuốc xẻng đi đến chỗ bia giả và đào lối hầm dẫn xuống lòng đất. Khi tỉnh lại thì họ đã thấy mình nằm trong bệnh viện. Hiện tại, hồ sơ vụ án mất tích đã được tôi chuyển hướng thành vụ bắt giữ người trái phép chưa rõ thủ phạm. Tôi phải chịu rất nhiều áp lực từ phía cấp trên để giữ hồ sơ này lại mà không chuyển lên tuyến trên.
Khánh khẽ thở dài. Hắn biết Phan Khanh đã phải dùng hết quyền hạn của mình để che đậy những chi tiết tâm linh không thể giải thích bằng luật pháp hiện hành. Hắn cầm tờ danh sách của Quang và tập lời khai của Phan Khanh, đi thẳng về phía cửa kho niêm ở phía sau tiệm.
- Cảm ơn hai người. Việc còn lại đêm nay, cứ để tui lo.
Khánh nói nhỏ.
Cánh cửa gỗ dẫn ra sân sau khẽ mở. Một chiếc thuyền nhỏ đang neo sát bậc đá tam cấp, mạn thuyền dập dềnh theo từng con sóng sông Hương. Cô Bảy bước từ trên thuyền lên sân, người o mặc bộ đồ bà ba màu nâu sẫm giản dị, mái tóc búi cao đã lốm đốm nhiều sợi bạc. O nhìn quanh khoảng sân nhỏ ngập tràn hơi nước sông, rồi hướng mắt về phía Khánh.
- Mi chuẩn bị xong chưa, Khánh? Đêm nay nước sông dâng cao, khí âm thịnh lắm. Đặt bàn cờ gần nước cho o, nhưng nhớ kỹ, tuyệt đối không được thả bất kỳ quân xương nào xuống sông Hương nghe chưa. Nước sông đêm nay lạnh lắm, vong mà chạm nước trước khi gọi đúng tên là tan biến luôn đó.
- Dạ o, tui nhớ rồi.
Khánh gật đầu, đỡ lấy chiếc giỏ tre nhỏ trên tay Cô Bảy.
Bên trong kho niêm tạm, Ông Tư đã ngồi sẵn trên chiếc ghế gỗ trắc cạnh cửa kho. Chân trái của ông phủ một tấm khăn rách màu xám, chiếc gậy gỗ đặt tựa vào thành ghế. Gương mặt ông hốc hác, những nếp nhăn hằn sâu dưới ánh đèn dầu tù mù. Ông nhìn Khánh, giọng khàn khàn nhưng uy nghiêm.
- Khánh, đêm nay con chủ trì phần ghi tên vào Vong Ký trắng. Con là người đã phá nút buộc của ván cờ, con phải tự tay trả tên cho họ. Còn phần Tụng Vong, cứ để o Bảy của con làm. Thần trí con chừ chưa đủ mạnh để nhớ trọn đời ba mươi mốt người đâu. Làm bậy là tổn thọ đó.
- Dạ, con biết rồi.
Khánh trả lời, giọng trầm xuống. Hắn đi đến phản gỗ giữa kho, nơi đặt bàn cờ tướng bằng gỗ trắc.
Bàn cờ tướng chín đường dọc mười đường ngang nằm im lìm dưới ánh đèn dầu. Ba mươi mốt quân cờ làm bằng đốt xương ngón tay cái được xếp ngay ngắn trên các ô cờ. Riêng ô cờ của quân Tướng vẫn trống trơn, chỉ còn lại một vết xước sâu hoắm và đen ngóm trên mặt gỗ trắc, nơi quân cờ Nguyễn Văn Đôi bị bẻ gãy.
Khánh hít sâu, dùng bàn tay trái run rẩy gỡ bỏ lá bùa niêm tạm bằng giấy vàng dán trên thành bàn cờ.
Ngay khi lá bùa vừa được gỡ ra, một luồng âm khí lạnh buốt từ bàn cờ bùng lên. Ba mươi mốt quân xương trên bàn cờ bỗng nhiên chuyển động dữ dội. Chúng tự động nhảy ra khỏi hộp, dựng đứng trên những ô cờ của bàn cờ gỗ trắc. Từ những khe nứt li ti trên mặt xương, những làn khói xám nhạt bắt đầu bốc lên, ngưng tụ thành ba mươi mốt bóng người mờ ảo đứng vây quanh phản gỗ.
Khánh nhìn kỹ những bóng người đó. Họ đều mặc những bộ quần áo vải thô rách rưới của phu phen thời xưa, gương mặt ai nấy đều xám ngoét và hốc hác. Điều khiến hắn chú ý nhất là bàn tay phải của tất cả ba mươi mốt bóng người này đều bị khuyết mất đốt ngón tay cái. Đó là dấu vết đau đớn của những người thợ đá cả đời đục đẽo đá xây lăng tẩm, để rồi bị chôn vùi cùng những bí mật dưới lòng đất sâu.
Cô Bảy bước lại gần bàn cờ, o chắp hai tay trước ngực, bắt đầu cất giọng Tụng Vong. Giọng o trầm bổng, vang vọng trên mặt nước sông Hương mênh mang:
- Hồn về nghe gọi tên xưa. Người làng Mỹ Xuyên, huyện Phong Điền, tỉnh Thừa Thiên... Nguyễn Văn Tý, mất năm Thiệu Trị thứ ba...
Mỗi khi Cô Bảy đọc xong một cái tên, Quang đứng bên cạnh lại run run cầm một viên đá thô nhỏ đặt cạnh quân cờ tương ứng trên bàn. Viên đá thô chính là vật thế thân, trả lại cho họ thân phận của những người thợ đá tự do, thay vì phải làm những quân cờ xương phục vụ cho những ván cờ ma quỷ.
Khánh tập trung cao độ, đặt bút viết từng cái tên lên trang giấy của cuốn Vong Ký trắng. Nét chữ đỏ sẫm hiện lên rõ ràng. Hắn cảm nhận được một luồng hơi lạnh chạy dọc theo cánh tay phải, buốt tận xương tủy mỗi khi một cái tên được hoàn thành.
Nghi thức diễn ra suôn sẻ cho đến khi Cô Bảy dừng lại trước ô cờ vốn thuộc về quân Tướng. Ô cờ đó trống trơn, chỉ còn lại một vết xước sâu hoắm trên mặt gỗ trắc nơi quân cờ từng bị bẻ gãy.
Không gian bỗng chốc trở nên im lặng đến đáng sợ. Gió trên sông Hương ngừng thổi, nước sông cũng ngừng vỗ vào bậc đá. Ba mươi mốt bóng người thợ đá đồng loạt quay đầu lại, những đôi mắt không có tròng đen nhìn chằm chằm vào Khánh.
Từ lòng bàn cờ gỗ, một tiếng gọi u uất, nghẹn ngào vang lên:
- Đôi ơi... Đôi đâu rồi... Đôi ơi...
Tiếng gọi ấy nghe như tiếng gió lùa qua khe đá dưới hầm mộ cổ, thê lương và đầy oán hận. Khánh biết đó chỉ là tiếng vọng ký ức còn sót lại trong thớ gỗ của bàn cờ, không phải linh hồn thật của Nguyễn Văn Đôi trở về. Người thợ đá tên Đôi đã tan biến vĩnh viễn vào cát bụi dưới hầm lăng Minh Mạng, không còn một mảnh hồn phách nào để nghe gọi tên nữa.
Khánh đứng trước ba mươi mốt vong hồn, bàn tay cầm bút của hắn run lên bần bật. Hắn không tìm cách trốn tránh, cũng không đổ lỗi cho trò chơi tàn độc của Âm Vũ. Hắn nhìn thẳng vào những gương mặt mờ ảo của những người phu đá, giọng hắn vang lên rõ ràng giữa đêm thanh vắng:
- Nguyễn Văn Đôi không còn nữa. Chính tui... chính tui đã chọn bẻ gãy quân Tướng để cứu mạng những người sống. Vì lựa chọn của tui, anh Đôi đã tan biến hoàn toàn. Anh ấy không thể cùng mọi người rời khỏi bàn cờ này được nữa. Lỗi này là do tui gánh.
Lời thú nhận của Khánh rơi vào khoảng không im lặng. Ba mươi mốt bóng thợ đá nhìn hắn, những gương mặt xám ngoét không biểu lộ cảm xúc oán giận, mà chỉ có một nỗi buồn vô hạn bao trùm. Họ khẽ cúi đầu chào Khánh, như một lời chấp nhận số phận.
Trên trang giấy Vong Ký trắng, tên của ba mươi mốt người thợ đá hiện lên rõ mộc, nhưng nét mực đỏ sẫm vẫn giữ nguyên màu sắc mà không hề nhạt đi như những lần trả vong trước.
Ba mươi mốt bóng người thợ đá bắt đầu quay lưng, họ chậm rãi bước về phía lớp nước sông Hương đang mấp mé thềm đá để đi vào cõi âm. Nhưng ngay khi chân của người đi đầu tiên vừa chạm vào làn nước mát, một hiện tượng dị thường xảy ra.
Từ dưới gầm phản gỗ, một sợi mực đen ngòm, đặc quánh như dầu luyn bỗng dưng rỉ ra. Sợi mực nhanh chóng lan rộng trên mặt đất ẩm ướt, hóa thành những sợi dây xích đen bóng quấn chặt lấy cổ chân của ba mươi mốt bóng thợ đá.
Một tiếng rít chói tai vang lên. Những sợi xích mực đen giật mạnh một cái, kéo tuột ba mươi mốt bóng người thợ đá trở lại phía bàn cờ. Họ gào thét không ra tiếng, gương mặt méo mó vì đau đớn khi bị hút ngược trở lại vào những quân cờ xương.
- Khánh! Mau niêm lại! Dấu mực của Âm Vũ đang cướp vong!
Ông Tư từ trên ghế hét lớn, tay ông siết chặt chiếc gậy gỗ, gương mặt tái mét vì lo lắng.
Khánh không kịp suy nghĩ nhiều. Hắn lập tức rút nén nhang thứ hai từ trong giỏ tre ra, châm lửa. Đầu nhang bùng lên ngọn lửa đỏ rực. Hắn cắn mạnh vào đầu ngón tay cái bên tay trái, nặn ra một giọt máu tươi nhỏ thẳng vào bát nước sông Hương đặt cạnh bàn cờ.
Hắn dùng ngón tay đẫm máu vẽ nhanh một đường bùa chú lên tờ giấy vàng, rồi đập mạnh tờ bùa xuống mặt bàn cờ để tái lập niêm tạm.
Nhưng do quá vội vàng, ngón tay hắn run lên, nét vẽ cuối cùng của chữ niêm bị lệch đi một phân. Tờ bùa giấy vàng vừa chạm vào bàn cờ liền bốc khói đen khét lẹt, mép giấy quăn lại rồi tự động bốc cháy. Sợi mực đen dưới gầm bàn cờ lại tiếp tục bò lên, quấn chặt lấy các quân xương.
- Hỏng rồi!
Quang kêu lên, định lao vào giúp nhưng bị Phan Khanh giữ chặt lại.
- Đừng vào! Cậu sẽ làm hỏng vòng bảo vệ của họ!
Phan Khanh quát lớn.
Khánh nhìn tờ bùa đang cháy dở, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Hắn không hoảng loạn, cũng không đợi Ông Tư phải ra tay can thiệp. Hắn nhớ lại từng lời dạy của ông về nhịp thở và sự tập trung. Hắn nhắm mắt lại trong một nhịp thở, hít sâu luồng khí ẩm ướt của sông Hương vào lồng ngực, rồi mở mắt ra.
Hắn giật phắt tờ bùa cháy dở vứt đi, nhanh chóng lấy một tờ giấy vàng mới. Hắn nhúng ngón tay vào bát nước sông pha máu, vẽ lại chữ niêm một cách dứt khoát và chuẩn xác từng nét một.
Bạch!
Khánh đập tờ bùa mới lên mặt bàn cờ, đồng thời cắm nén nhang thứ hai vào bát hương nhỏ đặt phía trước.
Một luồng sáng đỏ nhạt bùng lên từ tờ bùa, lan tỏa khắp bàn cờ. Những sợi mực đen ngòm như gặp phải lửa nóng, nhanh chóng co rút lại rồi lặn xuống dưới gầm phản gỗ. Ba mươi mốt quân cờ xương ngừng rung động, trở lại trạng thái im lìm ban đầu. Dấu niêm tạm thời đã được thiết lập lại thành công.
Khánh loạng choạng lùi lại một bước, ngực phập phồng thở dốc. Đầu ngón tay cái của hắn đau nhức nhối, máu vẫn rỉ ra qua lớp băng gạc. Hắn cảm thấy kiệt sức, hai tai ù đi như có tiếng sóng vỗ liên hồi bên trong.
Bồi đứng ngoài cửa sân sau, nãy giờ chứng kiến toàn bộ sự việc. Thằng bé nhìn Khánh bằng đôi mắt to tròn, gương mặt nó lộ rõ vẻ hoang mang và thất vọng. Nó bước lại gần Khánh, giọng nhỏ xíu nhưng rõ ràng:
- Eng Khánh... Răng eng dám nhận lỗi với mấy chú thợ đá đã chết, mà eng không dám nói thật với tụi con? Eng lúc nào cũng giả bộ như không có chuyện chi hết, răng eng phải giấu tụi con kỹ rứa?
Khánh nhìn thằng Bồi, gương mặt hắn lạnh tanh không cảm xúc. Hắn không trả lời câu hỏi của thằng bé, chỉ quay sang chỉ vào chiếc khăn bông vắt trên thành ghế:
- Bồi, mi đem cái khăn ni lau nước trên người o Bảy đi. O mới đi thuyền ngoài sông lạnh lắm. Xong rồi mi đi ngủ đi, chuyện ở đây không phải việc của mi.
Nói rồi, Khánh quay lưng đi thẳng vào trong kho niêm, đóng sầm cánh cửa gỗ lại, không thèm nhìn biểu cảm của thằng Bồi thêm một lần nào nữa.
Bên trong gian quầy chính, ngọn đèn dầu trên bàn của Ông Tư khẽ chao đảo. Trên mặt quầy gỗ trắc, mảnh giấy đen tuyền mà Âm Vũ để lại lúc trước bỗng nhiên có biến động kỳ lạ.
Khánh, Quang và Phan Khanh cùng vây quanh chiếc quầy. Họ kinh hãi nhìn thấy tại ba mươi mốt ô trống trên mảnh giấy đen, những nét chữ màu đỏ sẫm như máu loãng bắt đầu đồng loạt hiện lên. Đó là những nét đầu tiên của tên ba mươi mốt người thợ đá vừa được gọi tên lúc nãy. Những nét chữ nguệch ngoạc, run rẩy như những con giun đất đang bò lổm ngổm trên mặt giấy đen.
Những nét chữ màu đỏ đó không cháy đi như cái tên của Nguyễn Văn Đôi lúc trước, mà chúng bắt đầu chuyển động. Kéo dài ra và từ từ bò về phía ô trống lớn ở chính giữa mảnh giấy - nơi vốn dành cho quân Tướng đã bị bỏ trống.
Cùng lúc đó, từ ngoài cánh cổng gỗ rỉ sét của sân sau tiệm Vong Ký, nương theo tiếng sóng vỗ rì rào của sông Hương đêm rằm, một giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo và u uất bỗng nhiên vọng vào, gọi khẽ:
- Tích...