TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 81: Chương 081: Kẻ Gọi Tên Tích

Ba ngày trôi qua kể từ đêm rằm tháng Ba đầy giông bão. Lễ trả tên thất bại hôm mùng một tháng Năm vẫn để lại một bầu không khí nặng nề bao trùm lên tiệm…

Nội dung chương

Ba ngày trôi qua kể từ đêm rằm tháng Ba đầy giông bão. Lễ trả tên thất bại hôm mùng một tháng Năm vẫn để lại một bầu không khí nặng nề bao trùm lên tiệm Vong Ký. Chiều tối ngày mùng bốn tháng Năm, trời Huế lại đổ một trận mưa giông bất chợt. Nước từ những máng xối trên mái ngói đổ xuống sân sau rào rào, bong bóng phập phồng trên những kẽ gạch lát màu xám xịt.

Khánh ngồi xổm giữa sân sau, trải một tấm chiếu vàng nhỏ ra mặt gạch ẩm ướt. Trên chiếu, bàn cờ tướng bằng gỗ trắc nằm im lìm. Chín đường dọc và mười đường ngang khắc sâu vào thớ gỗ giờ đây rịn ra những vệt nước ẩm ướt, xám xịt. Ba mươi mốt quân cờ làm bằng đốt xương ngón tay cái được xếp vòng quanh ô Tướng ở chính giữa. Ô Tướng đó hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn lại một vết cháy đen sạm hình ngón tay cái, dấu tích của Nguyễn Văn Đôi sau khi tan biến.

Bồi đứng nép sát vào hàng hiên, hai tay ôm chặt lấy bả vai để ngăn cơn run rẩy. Gió từ sông Hương thổi vào mang theo hơi nước lạnh buốt. Thằng bé ghé sát tai về phía bàn cờ, rồi ngẩng đầu nhìn Khánh bằng cặp mắt lo âu.

- Eng Khánh, con nghe nhiều giọng lắm. Họ cứ gọi tên nhau, tiếng này đè lên tiếng kia lao xao dưới mặt gỗ. Nhưng tuyệt nhiên không có tiếng của chú Đôi nữa.

Khánh không ngẩng đầu lên, tay hắn vẫn đang sắp xếp lại mấy quân cờ cho ngay ngắn.

- Tau biết rồi. Mi đứng lùi ra sau đi, đừng có sát quá kẻo hơi lạnh nó ám vào người.

Từ phía cửa kho niêm, Ông Tư chống gậy mun bước ra. Chân trái của ông gần như không còn chút lực nào, mỗi bước đi đều phải tì toàn bộ trọng lượng cơ thể lên chiếc gậy gỗ. Gương mặt ông hằn lên những nếp nhăn sâu hoắm, sắc mặt nhợt nhạt dưới ánh đèn dầu tù mù hắt ra từ gian quầy chính. Ông dừng lại ngay ngạch cửa, giọng khàn đặc.

- Tau chỉ có thể đứng đây giữ cửa kho và đánh khánh đồng cho mi đúng nhịp. Còn lại, việc viết bùa, lấy máu, gọi tên và đặt nhang thì mi phải tự mình làm hết. Trời sắp tối hẳn rồi, tà khí ngoài sông đang lên, không ai làm thay mi được đâu.

Khánh hít sâu, cảm nhận vị ẩm mốc của đất và mùi nước sông dâng cao.

- Dạ, con tự làm được.

Quang đứng bên cạnh Ông Tư, tay cầm tờ danh sách thợ đá năm 1843 đã được đối chiếu kỹ lưỡng với các tài liệu lịch sử. Gương mặt Quang căng thẳng, ngón tay siết chặt mép giấy đã hơi ẩm nước mưa. Phan Khanh lúc này đang túc trực ở cổng trước của tiệm để canh phòng, không cho bất kỳ người ngoài nào tiếp cận khu vực sân sau trong lúc nghi lễ diễn ra.

Khánh quỳ một gối xuống tấm chiếu vàng. Hắn rút một cây kim nhỏ, chích mạnh vào đầu ngón tay trỏ của bàn tay phải. Một giọt máu đỏ tươi trào ra. Hắn nhỏ giọt máu đó vào chiếc chén sành đựng sẵn bột son đỏ, dùng một cành tre nhỏ khuấy đều cho đến khi hỗn hợp son máu hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ mực đỏ sẫm, đặc quánh.

Hắn cầm cây bút lông nhỏ, nhúng đẫm thứ mực son máu đó rồi bắt đầu viết tên ba mươi mốt người thợ đá lên những lá bùa bằng giấy vàng. Quang đứng bên cạnh đọc to từng cái tên một.

- Lê Văn Khoa.

Khánh đặt bút, viết nhanh dòng chữ đỏ sẫm lên giấy.

- Trần Văn Được.

Nét chữ thứ hai hiện ra. Khánh cảm thấy đầu ngón tay mình tê buốt đi mỗi khi hoàn thành một cái tên. Đến cái tên thứ ba mươi mốt, khi Quang vừa dứt giọng, tay Khánh bỗng nhiên run lên một nhịp. Nét gạch cuối cùng của chữ viết bị lệch đi nửa phân. Hắn nhớ lại lúc mình tự tay đập vỡ quân Tướng ở dưới hầm đá lăng Minh Mạng, nhớ cái cảm giác tro xương lạnh ngắt của Nguyễn Văn Đôi thấm vào vết cắt trên lòng bàn tay. Sự hối hận và căng thẳng khiến lồng ngực hắn thắt lại.

Hắn cắn răng, giữ chặt cổ tay để viết nốt nét chữ cuối cùng cho xong lá bùa.

Hắn lấy nén nhang ủ bốn mươi chín ngày từ trong hộp gỗ ra, châm lửa vào ngọn nến đặt trên đĩa sành. Đầu nhang vừa bén lửa, tỏa ra một làn khói mỏng màu xám nhạt.

Ngay lúc đó, một hiện tượng dị thường xảy ra. Nước mưa đang chảy xối xả từ trên mái hiên bỗng nhiên khựng lại, rồi chảy ngược lên phía trên mái ngói như có một lực hút vô hình kéo ngược chúng lại. Những lá bùa Giáp Hương dán trên các khung cửa sân sau đồng loạt chuyển sang màu đen kịt, giống như vừa bị nhúng vào một chậu mực đặc.

Bồi giật nảy mình, chỉ tay ra phía cổng sau.

- Eng Khánh! Người áo đen tới rồi!

Cánh cổng gỗ rỉ sét của sân sau từ từ mở ra mà không hề có tiếng then cài bị gạt. Âm Vũ bước vào sân. Bộ áo dài đen của gã khô ráo lạ thường dù trời đang mưa tầm tã. Tóc gã xõa ngang vai, đôi mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào ô trống của quân Tướng trên bàn cờ, rồi gã dời tầm mắt sang phía Khánh.

- Tích.

Giọng gã trầm thấp, vang lên giữa tiếng mưa rơi như một tiếng gọi từ cõi âm ty.

Khánh đứng thẳng người dậy, hai chân hắn vẫn còn hơi run do quỳ quá lâu trên nền gạch lạnh. Hắn nhìn thẳng vào gương mặt không chút huyết sắc của Âm Vũ, đáp lại bằng giọng dứt khoát.

- Tui tên Khánh. Chú có chuyện chi thì gọi đúng tên người đang đứng đây. Đi ra khỏi tiệm tui ngay lập tức.

Âm Vũ không trả lời, gã cũng không hề có ý định rời đi. Gã từ từ đưa bàn tay phải gầy guộc, móng tay dài và đen nhợt về phía bàn cờ gỗ trắc.

Ngay lập tức, ba mươi mốt quân cờ bằng xương trên chiếu vàng bắt đầu rung lên bần bật. Mặt chữ khắc trên các quân cờ tự động xoay tròn, rồi đồng loạt hướng về phía Âm Vũ như thể chúng đang bị một thứ lực lượng vô hình điều khiển.

Bồi ôm chặt lấy hai tai, mặt mũi nhăn nhó vì đau đớn.

- Eng ơi! Họ đang kêu cứu! Con nghe tiếng họ bị kéo đi! Họ sắp bị hút ra khỏi quân cờ rồi!

Khánh biết mình không thể chần chừ thêm nữa. Hắn lập tức cúi xuống, nhúng cả bàn tay vào bát nước sông Hương mà Cô Bảy đã chuẩn bị sẵn từ trước. Nước sông lạnh buốt thấu xương. Hắn dùng bàn tay ướt đẫm nước sông quét một vòng tròn khép kín xung quanh bàn cờ, rồi bắt đầu đọc to tên của từng người thợ đá theo danh sách.

- Lê Văn Khoa! Về đúng vị trí! Trần Văn Được! Về đúng vị trí!

Mỗi khi đọc xong một tên, hắn lại dùng ngón tay đang chảy máu ấn mạnh một lá bùa giấy vàng lên quân cờ tương ứng. Nhưng do quá vội vàng và căng thẳng dưới áp lực của Âm Vũ, lá bùa thứ bảy vừa dán xuống đã bị rách dọc làm đôi. Sợi mực đen từ dưới gầm bàn cờ lại bắt đầu bò lên, quấn lấy các quân xương.

Khánh nhận ra mình đã phạm sai lầm khi bỏ sót ô trống của quân Tướng ở chính giữa. Hắn đã cố tình lờ đi vị trí của Nguyễn Văn Đôi vì nghĩ rằng ông đã tan biến thì không cần phải niêm nữa. Nhưng chính khoảng trống đó lại là kẽ hở để tà khí của Âm Vũ xâm nhập.

Hắn không cố tình viết một cái tên giả để lấp liếm sai lầm. Hắn lấy một tờ giấy vàng mới, nhúng đẫm son máu rồi viết rõ ràng từng chữ lên đó: "Nguyễn Văn Đôi không còn đáp lời. Ô này để trống theo sự thật."

Hắn đập mạnh tờ bùa đó vào đúng vị trí ô Tướng bị cháy đen.

Kỳ lạ thay, ngay khi tờ bùa vừa chạm vào vết cháy, ba mươi mốt quân cờ xương lập tức ngừng xoay. Chúng trượt trở lại vị trí ban đầu xung quanh ô trống, mặt chữ hướng vào trong như cũ.

Âm Vũ đứng cách đó ba bước chân. Gã khẽ nhướng mày, rồi đột ngột phẩy tay một cái. Một mùi bùn sông nồng nặc, lạnh lẽo và tanh hôi tràn ngập khắp khoảng sân sau. Mùi bùn đặc quánh đến mức Khánh cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại, không thể hít thở bình thường. Những lá bùa giấy vàng hắn vừa dán trên các quân cờ bắt đầu bong mép, cong lên dưới sức ép của luồng âm khí.

Ông Tư đứng ở cửa kho niêm vẫn im lặng quan sát. Đúng lúc này, ông nhấc tay lên, dùng chiếc dùi gỗ gõ mạnh vào chiếc khánh đồng treo bên hông.

Một tiếng thanh âm trong vắt vang lên, xuyên qua màn mưa bong bóng và mùi bùn sông tanh nồng.

Ting.

Tiếng khánh đồng như một luồng gió mát quét qua sân sau, làm tiêu tán bớt luồng âm khí đang đè nặng lên vai Khánh. Khánh tận dụng ngay lúc ngắn ngủi đó để lấy lại nhịp thở. Hắn nhanh chóng đặt lại nén nhang ủ bốn mươi chín ngày vào chiếc bát gốm nhỏ đặt phía trước bàn cờ, rồi dùng ngón tay trỏ đẫm máu vẽ một đường niêm khép kín xung quanh mép chiếu vàng.

Máu của hắn hòa với nước mưa và nước sông Hương tạo thành một đường chỉ đỏ sẫm, khóa chặt bàn cờ bên trong.

Nhưng bùa chú của Khánh viết ra vẫn còn quá non nớt, những lá bùa dán trên quân cờ vẫn cứ xiêu vẹo, chực chờ bong ra bất cứ lúc nào.

Ông Tư lại gõ thêm một tiếng khánh đồng thứ hai.

Ting.

Tiếng khánh thứ hai vang lên trầm hùng hơn. Ngay lập tức, vòng nước son máu xung quanh bàn cờ rực lên một tia sáng đỏ nhạt rồi dịu đi. Những lá bùa giấy vàng nằm im phăng phắc, dính chặt vào mặt gỗ trắc. Khói từ nén nhang lúc này bay thẳng đứng lên trời, không hề bị gió mưa làm lay chuyển. Dấu niêm tạm thời đã được khép lại hoàn toàn.

Âm Vũ nhìn vòng nước son đang khóa chặt bàn cờ, biết rằng đêm nay gã không thể cưỡng đoạt được ba mươi mốt vong hồn này nữa. Gã không hề tỏ ra giận dữ. Gã chậm rãi bước tới sát cạnh Khánh. Khoảng cách gần đến mức Khánh có thể nhìn thấy rõ khuôn mặt trắng bệch không một sợi gân máu của gã, và ngửi thấy mùi nước lụt cũ kỹ bốc ra từ vạt áo dài đen.

Gã cúi đầu xuống, ghé sát tai Khánh, hít một hơi thật nhẹ như đang ngửi mùi máu tươi trên ngón tay hắn.

- Tích.

Gã gọi lại cái tên đó bằng một giọng điệu khẳng định chắc nịch.

- Ngươi không giống người sống.

Khánh muốn mở miệng đáp trả, nhưng cổ họng hắn cứng đờ, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào. Hắn chỉ biết siết chặt hai nắm tay, trừng mắt nhìn đối phương.

Thân hình của Âm Vũ bắt đầu nhạt dần, rồi tan biến vào màn mưa bong bóng như một vệt mực loang trong nước sông. Gã đi rồi, nhưng trên ngạch cửa gỗ dẫn vào gian quầy chính vẫn còn in rõ một dấu tay bằng nước đen ngòm, ẩm ướt.

Khánh loạng loạng đứng dậy, bước tới bên ngạch cửa. Hắn rút một lá bùa Giáp Hương ra, dán đè lên dấu tay nước đen đó để ngăn không cho tà khí tràn vào nhà. Nhưng lá bùa vừa dán xuống, dấu tay nước đen vẫn hiện rõ mồn một bên dưới lớp giấy vàng, không hề bị đẩy lùi hay mờ đi.

Ông Tư chống gậy đi tới sau lưng Khánh, giọng ông mệt mỏi và trầm xuống.

- Đừng đụng vào đó nữa. Cứ để yên rứa đi. Dấu tay của hắn đã găm vào gỗ rồi, mi có cạo sạch thì đường âm vẫn còn đó.

Bồi chạy lại nắm lấy vạt áo sau của Khánh, giọng nó run run.

- Eng Khánh... người đó cứ gọi eng là Tích hoài hà. Con nghe mà nổi hết da gà. Răng ông đó lại gọi eng bằng cái tên lạ rứa?

Khánh quay người lại, cố nở một nụ cười gượng gạo để trấn an thằng bé, nhưng gương mặt hắn lúc này đã cắt không ra giọt máu.

- Chắc ông đó nhận nhầm người thôi. Trên đời ni thiếu chi người giống người. Mi đừng có nghĩ bậy bạ nữa, vô nhà lau khô người rồi đi ngủ đi.

Quang bước lại gần, nhìn bàn tay đang quấn băng vải của Khánh.

- Cậu mất máu nhiều quá, mặt mũi tái mét hết rồi kìa. Vào trong nghỉ ngơi đi, để tôi với anh Phan Khanh dọn dẹp chỗ này cho.

Khánh gật đầu, hắn cảm thấy đầu óc mình bắt đầu quay cuồng, hai tai ù đi. Hắn bước từng bước nặng nề vào trong nhà.

Nhưng ngay khi chân hắn vừa chạm vào ngạch cửa, ngay phía dưới dấu tay nước đen của Âm Vũ, một hiện tượng kỳ lạ lại xảy ra. Từ dấu tay đó, một dòng nước đen mảnh như sợi chỉ bỗng nhiên tách ra. Dòng nước nhỏ nhoi ấy bò chậm rãi trên mặt gạch lát, hướng thẳng về phía chân của Khánh.

Dòng nước bò đến sát gót chân hắn thì dừng lại. Khánh cảm thấy một luồng khí lạnh buốt đột ngột chạy dọc từ lòng bàn chân lên đến tận vai trái. Luồng lạnh đó dừng lại đúng ngay vị trí của vết bớt hình con cá đỏ dưới lớp áo vải của hắn. Vết bớt bỗng nhiên nóng rát lên như bị một thanh sắt nung áp vào da thịt.

Khánh đứng khựng lại giữa cửa, tay hắn vô thức đưa lên bóp chặt lấy bả vai trái của mình.

Giữa tiếng mưa rơi rả rích ngoài sân sau, giọng nói lạnh lẽo của Âm Vũ có vẻ vẫn còn lảng vảng đâu đó quanh quất, vọng lại bên tai hắn rất khẽ.

- Tích, ngươi còn giữ được cái tên Khánh bao lâu?

Chương khác

Xem thêm