TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 82: Chương 082: Ô Tướng Bỏ Trống
Sáng ngày năm tháng Năm dương lịch, cơn mưa rào trút xuống mái ngói tiệm Vong Ký thưa dần rồi dứt hẳn. Những giọt nước mưa cuối cùng còn đọng trên tàu lá…
Nội dung chương
Sáng ngày năm tháng Năm dương lịch, cơn mưa rào trút xuống mái ngói tiệm Vong Ký thưa dần rồi dứt hẳn. Những giọt nước mưa cuối cùng còn đọng trên tàu lá chuối ngoài sân sau thi thoảng lại rơi xuống máng xối, phát ra những tiếng bộp bộp đơn điệu.
Khánh nằm gục bên cạnh vòng niêm trên nền gạch ẩm. Đầu ngón tay trỏ bên tay phải của hắn, nơi vừa bị chích để lấy máu vẽ bùa, vẫn còn rỉ ra một vệt nước hồng nhạt pha lẫn nước sông Hương. Cả cánh tay hắn tê dại, lạnh ngắt từ bả vai xuống đến tận các khớp xương. Hắn muốn chống tay ngồi dậy nhưng hai bả vai mỏi nhừ, lồng ngực đau thắt lại như có ai đó đang dùng dây thừng siết chặt.
Ở phía ngạch cửa dẫn vào gian quầy chính, Ông Tư đang ngồi sụp xuống bực gỗ. Chiếc gậy tre của ông đổ nghiêng sang một bên, lăn lọc cọc trên nền gạch. Gương mặt ông xám xịt dưới ánh sáng lờ mờ của buổi sớm, chân trái co quắp lại, các thớ cơ giật mạnh liên hồi dưới lớp quần vải thô. Hai tiếng khánh đồng giữ nhịp lúc nãy đã vắt kiệt chút sức tàn cuối cùng của ông. Ông không nói lời nào, chỉ dùng bàn tay gầy guộc, nổi đầy gân xanh tự bóp mạnh vào đùi để giảm cơn co rút.
Khánh cố lết người lại gần phản gỗ, giọng hắn khàn đặc vì khói nhang ám vào cổ họng.
- Bồi, mi kiểm tra lại xem răng rồi.
Bồi vẫn quỳ rạp bên cạnh bàn cờ gỗ trắc chín đường dọc mười đường ngang. Thằng bé không dám chạm hẳn tay vào những quân cờ xương người đang nằm im lìm trong vòng son, nó chỉ khẽ khum lòng bàn tay cách mặt bàn khoảng hai phân. Đôi mắt nó nhắm nghiền, hai tai động đậy như đang cố gạn lọc từng âm thanh nhỏ nhất giữa tiếng nước sông Hương đang vỗ oàm oạp ngoài bến Bao Vinh.
Sau một lúc lâu, Bồi mở mắt ra. Gương mặt nhỏ nhắn của nó lộ rõ vẻ mệt mỏi, hai quầng mắt thâm quầng. Nó nhìn Khánh, lắc đầu.
- Con nghe thấy rồi eng. Ba mươi mốt giọng của mấy chú thợ đá vẫn còn nằm trong quân cờ. Họ gọi nhau nhỏ lắm, nghe như tiếng gió luồn qua kẽ đá rứa. Nhưng mà...
Thằng bé ngập ngừng, ngón tay trỏ chỉ vào ô vuông nằm chính giữa hàng cuối cùng của phe bên kia.
- Ô Tướng ni im re hà eng. Con không nghe thấy một tiếng động chi hết. Chú Đôi không có ở đây. Quanh tiệm mình cũng không có luôn.
Khánh nhắm mắt lại, để mặc cho cái lạnh từ nền gạch thấm vào da thịt. Hắn hỏi lại lần thứ hai, rồi lần thứ ba, cố bấu víu vào một tia hy vọng mong manh rằng âm giác của Bồi bị nhiễu sau trận mưa âm khí lúc nãy. Nhưng thằng bé vẫn lắc đầu khẳng định. Ô Tướng hoàn toàn trống rỗng. Nguyễn Văn Đôi đã tan biến thực sự sau khi Khánh tự tay đập vỡ quân cờ để bẻ gãy nước cờ đoạt mạng của Âm Vũ. Không còn một mảnh hồn nào sót lại để nương tựa vào vật neo.
Quang bước vào từ phía cửa hầm, tay ôm tập tài liệu phục dựng danh sách thợ đá năm 1843. Anh nhìn vết máu khô trên ngón tay Khánh, rồi nhìn sang Ông Tư đang ngồi bất động ở ngạch cửa. Quang khẽ đẩy gọng kính, giọng trầm xuống.
- Khánh, phải làm cho xong việc đi. Trời sáng rõ rồi. Ba mươi mốt người kia cần được ghi tên để tách khỏi bàn cờ trước khi niêm tạm mất tác dụng.
Khánh gượng dậy, ngồi tựa lưng vào chân phản gỗ. Hắn dùng vạt áo lau sạch đầu bút lông, nhúng đầu ngọn bút vào nghiên mực son pha giọt máu còn sót lại trên ngón tay mình. Cuốn Vong Ký trắng được mở sẵn trên mặt phản, những trang giấy da dê thô ráp xào xạc dưới làn gió sông lạnh buốt.
Ông Tư chống tay lên ngạch cửa, ra hiệu Khánh chưa được hạ bút. Ông bảo hắn miết ngược nét khóa ở mép trong vòng son, cho đầu nét quay vào bàn cờ. Vòng niêm tạm chuyển sang thế trả tên, chỉ mở đường từ quân xương sang Vong Ký trắng; lớp khóa ngoài vẫn khép kín, chắn dấu mực Âm Vũ còn găm trên ngạch cửa. Đợi vệt son trong vòng dịu từ đỏ sẫm sang đỏ nhạt, ông mới gật đầu cho Quang đọc danh sách.
Quang lật từng trang tài liệu, bắt đầu đọc bằng giọng đều đều của một người nghiên cứu lịch sử.
- Người thứ nhất, Nguyễn Văn Tý, quê quán Phong Điền. Mất năm Thiệu Trị thứ ba trong đợt sập hầm đá.
Khánh hạ bút. Nét chữ đỏ tươi hiện lên trên trang giấy trắng. Ngay khi nét cuối cùng của chữ “Tý” được hoàn thành, quân cờ xương tương ứng trên bàn cờ gỗ trắc khẽ rung nhẹ. Một làn khói xám nhạt như sợi chỉ mỏng bay lên từ kẽ xương, lướt qua mặt Khánh rồi bay thẳng ra phía cửa sau, hòa vào màn sương mù trên sông Hương. Trên mặt giấy, cái tên Nguyễn Văn Tý sáng lên một sắc đỏ dịu nhẹ rồi từ từ nhạt đi, để lại một vết hằn mờ như đã được khắc sâu vào thớ giấy từ lâu.
- Người thứ hai, Lê Văn Hạp, quê quán Hương Trà. Mất năm Thiệu Trị thứ tư do kiệt sức...
Cứ thế, một người đọc, một người viết. Ba mươi mốt cái tên lần lượt được đưa vào cuốn sổ trắng. Mỗi cái tên được ghi lại là một lần sợi chỉ xám bay đi, trả lại sự tự do cho những vong hồn bị giam cầm trong những quân cờ xương suốt gần hai trăm năm qua. Căn phòng ấm dần lên, mùi bùn sông tanh nồng cũng bớt đi vài phần u ám.
Cuối cùng, trang giấy chỉ còn lại một khoảng trống nhỏ ở góc dưới cùng. Khánh nhìn chằm chằm vào ô Tướng trống rỗng trên bàn cờ, nơi chỉ còn lại những mảnh vụn xương nhỏ như hạt cát nằm lẫn trong vết cháy xém hình ngón tay. Hắn mím môi, đặt bút lông xuống mặt giấy, cố gắng viết ba chữ “Nguyễn Văn Đôi”.
Nhưng nét bút vừa đi được nửa chữ “Nguyễn”, mực son trên giấy bỗng nhiên chuyển sang màu xám xịt. Nét chữ không thấm vào thớ da dê mà tự động bong ra, hóa thành những hạt bụi xám li ti rồi rã ra như tro nóng, biến mất không để lại một dấu vết nào trên trang giấy.
Ông Tư từ ngạch cửa nhìn vào, giọng ông khàn đặc và mệt mỏi.
- Đừng viết nữa con. Vong đã tan thì không còn tên trên cõi âm lẫn cõi dương. Vong Ký trắng chỉ giữ những người còn hồn, còn vật neo để đợi ngày đi qua Cửa. Nguyễn Văn Đôi đã chọn tự vỡ để cứu ba mươi mốt người kia, tên của hắn không thể ghi vào sổ được nữa.
Khánh nhìn vệt tro xám vừa rụng xuống mặt bàn, lòng bàn tay hắn siết chặt cán bút lông đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ khép cuốn Vong Ký trắng lại.
Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại của Phan Khanh gọi đến phá vỡ bầu không khí im lặng trong tiệm. Khánh áp điện thoại lên tai, nghe giọng nói trầm và kìm nén của vị Đại úy cảnh sát hình sự vang lên từ đầu dây bên kia.
- Anh Khánh, tôi vừa nhận được báo cáo từ bệnh viện trung ương. Ba người thợ đá mất tích mà chúng ta tìm thấy hôm trước đã tỉnh táo hoàn toàn. Sức khỏe của họ đã ổn định sau khi được truyền dịch. Họ chỉ khai là bị một kẻ lạ mặt bắt cóc, ép đếm các nước cờ trong một căn hầm tối. Hồ sơ vụ án sẽ được khép lại dưới danh nghĩa bắt giữ người trái phép. Căn hầm dưới lăng đã được niêm phong kỹ bằng bê tông theo lệnh của Ban quản lý di tích. Sẽ không có cuộc khai quật nào nữa.
- Cảm ơn anh Phan Khanh. Rứa là tốt rồi.
Khánh đáp ngắn gọn rồi cúp máy. Hắn nhìn sang Quang, người đang cẩn thận dùng một tấm vải vàng dày để bọc lại chiếc bàn cờ gỗ trắc cùng ba mươi mốt quân xương đã rỗng dấu vong. Những mảnh vụn của quân Tướng vỡ cũng được gom sạch vào một chiếc túi vải nhỏ đặt bên trong.
- Để tôi đưa nó vào tủ số bốn.
Quang nói, giọng anh có chút khàn đi vì thức đêm.
Khánh gật đầu, đi theo Quang xuống kho niêm dưới nền tiệm. Tủ số bốn nằm ở góc tối nhất của căn kho ẩm lạnh. Khi cánh cửa tủ bằng gỗ lim dày cộp mở ra, hơi lạnh từ những tà vật bên trong phả ra khiến Khánh khẽ rùng mình. Quang đặt chiếc bọc vải vàng vào ngăn giữa.
Ông Tư chống gậy bước xuống sau, ông nhìn lá bùa niêm tạm mà Khánh đã dán trên bọc vải. Lá bùa hơi xiêu vẹo, nét mực son pha máu có chỗ bị nhòe do nước mưa. Ông không gỡ lá bùa đó ra để thay bằng bùa mới, chỉ im lặng rút từ trong túi áo ra một nén nhang nhỏ không chân, châm lửa rồi cắm ngay trước cửa tủ số bốn. Ông dùng ngón tay trỏ đã khô ráp miết nhẹ lên mép lá bùa của Khánh, đọc một câu chú ngắn bằng tiếng cổ. Lá bùa lập tức phẳng ra, dính chặt vào mặt vải vàng như được hồ keo kỹ lưỡng.
- Niêm tạm ni giữ được đến hết tháng.
Ông Tư nói, giọng ông khục khặc một cơn ho khan.
- Từ giờ đến đó, mi phải lo học cách giữ nhịp thở cho đều. Đêm qua nếu không có hai tiếng khánh của tau giữ nhịp, bùa của mi đã bị tà khí của Âm Vũ bẻ gãy từ nén nhang đầu tiên rồi.
- Tui biết rồi.
Khánh lầm bầm, tay tự ôm lấy bả vai trái đang đau nhói.
Khi ba người trở lên quầy chính, Ông Tư bảo Khánh ngồi xuống chiếc ghế trường kỷ gỗ. Ông lấy ra một hũ cao màu đen có mùi dầu tràm khét lẹt và một cuộn băng vải trắng.
- Cởi áo ra tau băng lại cho. Máu chảy ướt hết cả vạt áo sau rồi kìa.
Khánh ngoan ngoãn cởi chiếc áo thun đẫm mồ hôi và nước mưa ra. Trên bả vai trái của hắn, vết cắt từ ván cờ đêm qua vẫn còn rỉ máu, nhưng thứ đáng sợ hơn là vết bớt hình con cá đỏ.
Ngay khi lớp áo vải vừa tuột xuống, Ông Tư đang cầm cuộn băng bỗng nhiên khựng lại. Bàn tay gầy guộc của ông run lên một nhịp, cuộn băng vải suýt chút nữa rơi xuống đất. Ánh mắt ông nhìn chằm chằm vào bả vai Khánh, đồng tử co rút lại đầy hoảng hốt.
Vết bớt màu đỏ tươi hình con cá vốn chỉ nằm gọn trên bả vai trái của Khánh nay đã kéo dài thêm một đoạn rõ rệt. Phần đuôi cá đỏ rực như máu, nóng hổi và khẽ phập phồng theo từng nhịp đập của trái tim hắn, đang bò dài thêm về phía ngực trái.
Ông Tư siết chặt cuộn băng vải trong tay, các đốt ngón tay nổi lên xanh mét. Ông nhanh chóng áp miếng gạc tẩm cao đen lên vết thương, rồi quấn băng thật nhanh, siết chặt nút thắt ở vai Khánh như muốn dùng lớp vải trắng che khuất hoàn toàn vết bớt đó đi.
- Xong rồi. Vô phòng nằm nghỉ đi.
Ông Tư nói, giọng ông đột ngột trở nên lạnh lùng và xa cách, mắt ông tránh không nhìn thẳng vào mặt Khánh.
Khánh nhận ra sự bất thường trong thái độ của ông, nhưng hắn chỉ khẽ nhếch mép, cố dùng giọng điệu cợt nhả thường ngày để lấp liếm.
- Niêm cái bàn cờ ni mệt gớm. Thà tui đi chung xe với Năm Béo còn hơn, ít ra chỉ tốn tiền chứ không tốn máu như ri.
Quang đứng bên cạnh không hùa theo trò đùa của Khánh. Anh lặng lẽ đặt tờ danh sách thợ đá năm 1843 có tên Nguyễn Văn Đôi lên mặt quầy gỗ, nhìn Khánh một cái rồi quay người đi ra phía cửa.
- Tôi về trường đây. Có tin gì mới bên Ngọ Môn thì tôi báo sau.
Cả ngày hôm đó, Khánh chỉ ở lỳ trong phòng trên gác. Hắn viện cớ phải kiểm kê lại sổ sách dưới kho để tránh mặt Bồi. Mỗi khi thằng bé mang nước hay cháo lên phòng và gặng hỏi về chuyện của Nguyễn Văn Đôi, Khánh đều xua tay gạt đi, bảo nó đi xuống nhà dọn dẹp hoặc đi ngủ sớm. Hắn sợ phải nhìn vào đôi mắt trong veo nhưng đầy âm giác của đứa trẻ mồ côi làng Chuồn.
Đến tối muộn, khi tiếng mưa ngoài phố Bao Vinh đã tạnh hẳn, Khánh bước ra khỏi phòng định xuống bếp tìm nước uống. Ngay khi vừa mở cửa, hắn đã thấy Bồi đứng khoanh tay chặn ngay trước lối đi. Thằng bé nhìn hắn bằng ánh mắt nghiêm nghị không giống một đứa trẻ mười tuổi.
- Eng Khánh.
Bồi gọi, giọng nó nhỏ nhưng rõ ràng từng chữ.
- Eng đừng có giấu con nữa. Đêm qua con nghe thấy hết rồi. Tiếng của chú Đôi tắt ngúm ngay lúc eng đập quân cờ xuống bàn. Chú Đôi tan rồi đúng không eng?
Khánh nhíu mày, cố tỏ ra bực bội để át đi sự bối rối trong lòng.
- Chuyện của người lớn, con nít biết chi mà hỏi hoài rứa. Mi đi ngủ đi, mai còn phải dậy sớm dọn dẹp tiệm.
- Con không đi ngủ!
Bồi bước tới một bước, hai tay bấu chặt lấy vạt áo của Khánh.
- Eng lúc nào cũng rứa hết. Cứ có chuyện chi nguy hiểm là eng lại đẩy con ra, đẩy anh Quang ra, rồi tự mình chịu một mình. Eng sợ tụi con bị liên lụy đúng không? Nhưng mà nếu lần sau... nếu lần sau người bị bỏ lại dưới hầm đá đó là con, thì eng có tiếp tục giả đò như không có chuyện chi xảy ra không? Eng có bỏ con lại như bỏ chú Đôi không?
Câu hỏi của Bồi như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt Khánh. Hắn đứng chết trân tại chỗ, miệng há ra định buông một câu đùa cợt như mọi khi, nhưng cổ họng nghẹn đắng lại. Hắn nhìn gương mặt nhỏ nhắn, lem luốc của thằng bé đang ngước lên nhìn mình với vẻ vừa giận dữ vừa lo sợ. Flaw phủ nhận và sợ kết nối bấy lâu nay của hắn như bị một vết nứt lớn toác ra.
Bồi đột ngột bước tới, vòng hai tay ôm chặt lấy ngang lưng Khánh. Đầu nó tựa sát vào ngực hắn, giọng nói run run lẫn trong tiếng gió đêm.
- Eng ơi... eng đừng có giấu một mình. Con sợ lắm.
Khánh đứng cứng đờ như một khúc gỗ giữa hành lang tối tăm. Đôi bàn tay hắn buông thõng hai bên hông, ngập ngừng hồi lâu. Theo thói quen tự vệ trước đây, hắn sẽ lập tức gỡ tay thằng bé ra và mắng nó một trận. Nhưng lần này, bàn tay phải đang quấn băng vải của hắn khẽ nâng lên, đặt nhẹ lên bả vai nhỏ bé của Bồi. Hắn khẽ thở dài, giọng nói dịu đi rõ rệt.
- Mi ôm thì ôm. Nhưng ôm nhẹ thôi, vai tau đang đau muốn chết đây nè.
Trong lúc đang ôm Khánh, Bồi bỗng nhiên khựng lại. Nó cảm nhận được một luồng nhiệt lượng bất thường, nóng hầm hập tỏa ra từ vùng da dưới vai áo trái của Khánh. Thằng bé tò mò kéo nhẹ cổ áo thun của Khánh sang một bên để nhìn vào trong.
- Ủa eng Khánh... vết bớt cá đỏ của eng... răng nó dài ra dữ rứa ni?
Khánh giật mình, vội vàng đẩy Bồi ra rồi chạy nhanh vào phòng, đứng trước chiếc gương mờ bụi treo trên tường. Hắn kéo rộng cổ áo bên vai trái xuống. Dưới ánh sáng đèn dầu tù mù, vết bớt màu đỏ tươi hình con cá vốn chỉ nằm gọn trên bả vai nay đã kéo dài thêm một đoạn rõ rệt. Phần đuôi cá đã bò dài thêm khoảng hai đốt ngón tay, hướng thẳng về phía ngực trái của hắn như một nét vẽ bằng mực tàu vừa được tô thêm. Vết bớt đỏ rực như máu, nóng hổi và khẽ phập phồng theo từng nhịp đập của trái tim hắn. Hắn lấy tay sờ vào, cảm giác đau nhói chạy dọc sống lưng.
Chưa kịp để Khánh định thần lại sau phát hiện kinh hoàng đó, tiếng chuông điện thoại trong túi quần hắn lại reo vang một lần nữa. Lần này, giọng nói của Phan Khanh ở đầu dây bên kia không còn giữ được sự bình tĩnh thường ngày, mà tràn ngập sự khẩn trương và hoang mang.
- Anh Khánh, anh gọi cả Quang và Bồi đến khu bảo tồn Ngọ Môn ngay lập tức. Có biến cố lớn rồi. Đôi nghê đá cổ phía trước cổng đang phát ra những tiếng nứt vỡ bất thường, và chúng tôi vừa tìm thấy một thứ bên trong đó. Nhanh lên!
Nửa giờ sau, chiếc xe máy của Khánh chở theo Bồi và Quang thắng gấp trước cổng Ngọ Môn. Phan Khanh đã đứng đợi sẵn ở đó cùng vài người cảnh sát cơ động. Khu vực xung quanh đôi nghê đá đã được phong tỏa bằng băng rôn màu vàng.
Dưới ánh đèn pin cực mạnh của cảnh sát, con nghê đá bên trái xuất hiện một vết nứt dài chạy dọc từ phần cổ xuống tận bục đá phía dưới. Vết nứt rộng khoảng hai đốt ngón tay, để lộ ra khoảng trống tối tăm bên trong lòng bức tượng đá cổ.
Trước sự chứng kiến của mọi người, từ trong khe nứt của con nghê đá, một mẩu xương người nhỏ màu vàng xám từ từ trượt ra ngoài, rơi cạch xuống bục đá. Quấn chặt xung quanh mẩu xương đó là một sợi tóc dài màu đen, ướt sũng nước sông Hương và vẫn còn bốc lên mùi bùn non tanh nồng.
Phan Khanh nhanh chóng dùng kẹp gắp mẩu xương và sợi tóc bỏ vào một chiếc túi niêm phong vật chứng bằng nhựa trong suốt. Anh quay sang nhìn Khánh với vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng.
Bồi đứng bên cạnh Khánh, nhìn chằm chằm vào chiếc túi niêm phong trên tay Phan Khanh. Gương mặt thằng bé bỗng chốc trở nên trắng bệch không còn một giọt máu. Nó không dám chạm vào chiếc túi, hai tay bấu chặt lấy vạt áo của Khánh, giọng nói run rẩy cất lên giữa đêm tối.
- Eng Khánh... trong đá... trong đá có một o đang gọi tên eng.