TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 79: Chương 079: Tên người không phải món cầm

Mưa ở Bao Vinh chưa bao giờ dứt hẳn vào những ngày cuối tháng Tư. Thứ nước từ trên trời trút xuống sông Hương cứ xám xịt, lành lạnh, bám vào những cây…

Nội dung chương

Mưa ở Bao Vinh chưa bao giờ dứt hẳn vào những ngày cuối tháng Tư. Thứ nước từ trên trời trút xuống sông Hương cứ xám xịt, lành lạnh, bám vào những cây cột gỗ rường của tiệm Vong Ký một lớp hơi ẩm dính dấp. Khánh ngồi bên bàn viết gỗ trắc, ngón tay cái bên tay phải gõ đều đặn xuống mặt bàn. Cảm giác trơ lì ở đầu ngón tay vẫn chưa tan hết từ sau chuyến đi dưới hầm lăng Minh Mạng. Hắn cúi đầu, nhìn chăm chăm vào tờ danh sách thợ đá năm 1843 mà Quang vừa sao chép lại từ đống tư liệu cũ.

Ngay góc dưới cùng của tờ giấy, sát bên cái tên cuối cùng của người thợ phụ, một sợi mực đen ngòm đang bò chậm rãi. Nó không giống mực tàu bình thường, cũng chẳng phải loại mực hóa chất thời nay. Sợi mực mỏng như sợi tóc, đen sẫm và bóng ướt, trườn qua thớ giấy tuyên thành như một con ký sinh trùng đang tìm chỗ bám.

Khánh với tay lấy một tờ giấy vàng mã, nhúng vào bát nước sông Hương đặt sẵn bên cạnh rồi đè lên sợi mực. Hắn miết mạnh ngón tay, hy vọng thứ nước sông đã qua bộ lọc của tiệm có thể tẩy sạch dấu vết tà khí này. Nhưng khi hắn nhấc tờ giấy vàng ra, sợi mực đen vẫn nằm im lìm trên mặt giấy trắng, thậm chí còn đậm màu hơn. Nó như đã ăn sâu vào trong từng thớ sợi, hút lấy nước ẩm để phình to ra.

Khánh kéo cuốn Vong Ký trắng từ góc bàn lại gần. Ngay khi mép bìa cuốn sổ bọc vải thô chạm vào rìa tờ danh sách, sợi mực đen đang bò bỗng nhiên co rúm lại. Nó thối lui như một con đỉa đụng phải vôi bột, co cụm thành một chấm đen nhỏ xíu sát mép giấy, không dám bén mảng lại gần cuốn sổ trắng.

Quang đứng bên cạnh, tay cầm chiếc kính lúp gọng tròn dí sát vào mặt giấy.

- Nét mực ni mới tinh, không phải mực tàu từ thời Minh Mạng hay Thiệu Trị mô. Nét vẽ rất mảnh nhưng lực đi cực kỳ sâu, giống như được viết bằng một loại tà thuật dùng để neo giữ vật sống.

Phan Khanh đứng tựa lưng vào chiếc cột rường gần đó, nét mặt lạnh tanh không chút biểu cảm. Anh bước lại gần, rút từ trong túi áo ra một chiếc nhíp y tế và một chiếc túi nilon nhỏ chuyên dụng đựng vật chứng.

- Tôi cần đem cái này về phòng kỹ thuật hình sự. Vụ án ba người thợ đá mất tích tuy đã tìm thấy người, nhưng hồ sơ vẫn chưa thể khép lại nếu chưa xác định được kẻ chủ mưu đứng sau cưỡng bức họ đào hầm.

Anh dùng đầu nhíp kẹp nhẹ vào chấm mực đen trên tờ giấy. Một tiếng xèo nhỏ vang lên, kèm theo một sợi khói mỏng bốc mùi tanh nồng của bùn non sông Hương. Phan Khanh nhanh tay bỏ mẩu giấy dính mực vào trong túi zip, kéo khóa lại cẩn thận. Nhưng ngay khi khóa kéo vừa khép chặt, chấm mực đen bên trong bỗng nhiên rữa ra. Nó biến thành một vũng nước đục ngầu, hôi thối, bám đầy lên thành túi nilon rồi nhanh chóng chuyển sang màu xám xịt.

Phan Khanh nhíu mày, nhìn chiếc túi vật chứng giờ chỉ còn chứa thứ nước bẩn không thể xác định. Anh khẽ lắc đầu, bỏ lại chiếc túi vào khay inox trên bàn.

- Không giữ được cấu trúc vật lý ngoài môi trường này. Thứ này ra khỏi tiệm liền tự phân hủy thành nước sông bẩn.

Từ phía sau tấm rèm vải thô ngăn cách giữa gian ngoài và lối vào kho niêm tạm, tiếng gậy mun gõ xuống nền gạch vang lên ba tiếng cạch, cạch, cạch khô khốc. Ông Tư bước ra, chân trái của ông kéo lê nặng nề trên sàn gạch. Gương mặt ông xám ngắt, những nếp nhăn quanh khóe mắt hằn sâu hơn bình thường. Ông không nhìn Khánh, chỉ hướng mắt về phía Quang và Phan Khanh.

- Cất tờ danh sách đi. Đóng cửa kho lại. Đưa thằng Bồi lên gác, bảo nó chốt chặt cửa phòng. Đêm ni cổng sau mở đón khách âm theo lệ, đừng để những thứ không sạch sẽ nhìn thấy cái tên ni.

Khánh đứng dậy, cất cuốn Vong Ký trắng vào ngăn kéo dưới quầy gỗ.

- Chú Tư, chân chú còn đau rát không? Để con đỡ chú vô trong nằm nghỉ.

Ông Tư lắc đầu, tựa nửa người vào chiếc ghế gỗ trắc đặt khuất sau tấm rèm thô.

- Tau ngồi đây được rồi. Chân trái chừ mất lực, không đi xa được nhưng giữ cái rèm ni thì vẫn vững. Khánh, nếu lát nữa hắn bước vô đây, tuyệt đối không được mở Vong Ký. Hắn muốn cái chi thì cứ để hắn nói, nhưng tay mi không được chạm vô bút mực.

Khánh gật đầu, bước lại gần cửa sổ phía sau tiệm. Mưa ngoài sông Hương bắt đầu nặng hạt, tiếng nước đập vào những mái ngói âm dương nghe rầm rập như tiếng vó ngựa chạy trên đường đá. Gió thổi qua khe cửa gỗ, mang theo mùi bùn non ẩm ướt và vị tanh nồng của nước sông dâng cao. Hắn biết, đêm nay tiệm sẽ có khách không mời mà tới.

Đúng hai mươi ba giờ đêm.

Bóng đèn tuýp treo trên trần tiệm Vong Ký bỗng nhiên chớp nháy liên hồi rồi tắt phụt. Tiếng máy nổ của trạm biến áp ngoài phố Hàng Bè vẫn chạy đều đều vọng lại, chứng tỏ cầu dao điện của tiệm không hề bị ngắt. Bóng tối nhanh chóng bao trùm lấy gian phòng ngoài, chỉ còn lại ánh sáng leo lét từ cây đèn dầu đặt trên quầy gỗ trắc.

Cánh cổng gỗ phía sau tiệm khẽ kẹt một tiếng dài. Bản lề rỉ sét rên rỉ dưới sức đẩy của một bàn tay vô hình.

Một bóng người chầm chậm bước qua ngưỡng cửa. Bóng đó đó mặc chiếc áo dài đen cổ đứng, vạt áo khô ráo hoàn toàn dù ngoài trời mưa đang trút xuống như trút nước. Nhưng dưới mỗi bước chân của gã đi qua, nền gạch bông của tiệm lại in rõ một dấu chân ướt sũng, đầy bùn đất sông Hương.

Gã dừng lại trước quầy gỗ, ngước khuôn mặt gầy gò, xám xịt dưới ánh đèn dầu lên nhìn Khánh.

- Tích.

Đầu ngón tay cái của Khánh bỗng nhói lên một cơn đau buốt tận xương tủy. Vết thương cũ từ ván cờ xương như bị một bàn tay vô hình cào rách. Hắn cố giữ cho bả vai mình không run lên, nhìn thẳng vào đôi mắt sâu hoắm của người đối diện.

- Tui tên Khánh. Chú có chuyện chi thì gọi đúng tên người đang đứng đây. Đừng gọi cái tên lạ hoắc đó, tiệm ni không có ai tên Tích cả.

Âm Vũ không đáp lời, gã chỉ khẽ nhếch mép. Gã đưa bàn tay gầy guộc ra khỏi vạt áo dài đen, đặt một mảnh giấy đen tuyền lên mặt quầy gỗ trắc. Mảnh giấy không hề có nếp gấp, đen sẫm như được cắt ra từ một tấm vải liệm cũ.

- Ta đến để bàn về ba mươi mốt cái tên dưới kho của ngươi.

Khánh nhìn mảnh giấy đen, cảm nhận được một luồng âm khí lạnh buốt từ đó tỏa ra, làm tắt ngấm ngọn lửa đèn dầu trong nháy mắt. Căn phòng chỉ còn lại ánh sáng mờ ảo từ ánh trăng ngoài cửa sổ hắt vào.

- Ba mươi mốt người thợ đá đó đã được gọi tên. Họ thuộc về tiệm Vong Ký, không phải thứ để chú mang ra trao đổi.

Âm Vũ khẽ lắc đầu, giọng gã trầm đục như tiếng nước chảy dưới lòng sông sâu.

- Họ chưa thuộc về ai cả. Dấu mực của ta vẫn nằm dưới chân họ. Ngươi chỉ niêm tạm được cái xác cờ, chứ không giữ được cái hồn của họ khi nước sông dâng lên. Ta có một đề nghị. Ngươi giao ba mươi mốt cái tên đó cho ta. Đổi lại, ta sẽ để tiệm Vong Ký giữ lại bàn cờ gỗ trắc và ba mươi mốt quân xương đó làm vật trang trí. Ngươi không cần phải tốn máu để niêm giữ họ mỗi đêm nữa.

Khánh bật cười khẽ, giọng hắn đầy vẻ châm biếm.

- Chú nghĩ tui ngốc rứa sao? Tách tên khỏi vong, để chú mang tên họ đi làm công cụ sai khiến, còn tiệm giữ lại đống xương khô vô dụng đó à? Luật của tiệm Vong Ký từ đời mô đến chừ không nhận cầm sinh mạng, cũng không nhận giữ tên để làm đầy túi riêng của kẻ khác. Tên của họ là của họ, không phải món đồ cầm cố để chú mang đi định giá.

Âm Vũ im lặng một nhịp. Đôi mắt gã nhìn xoáy vào cuốn Vong Ký trắng đang để trong ngăn kéo nửa mở dưới quầy.

- Ngươi giữ họ lại cũng chỉ làm họ tan biến nhanh hơn mà thôi. Ngươi có biết cái giá của việc giữ những cái tên không thuộc về cõi sống này là chi không?

Khánh không trả lời câu hỏi của gã. Hắn gõ ngón tay cái xuống mặt bàn gỗ, hỏi ngược lại.

- Nếu chú giỏi giang rứa, răng không gọi thẳng tên Nguyễn Văn Đôi đi? Chú bày ra ván cờ xương dưới hầm lăng, dùng ba mươi hai mạng người làm quân cờ, răng chừ lại để trống cái ghế quân Tướng? Gọi tên ông Đôi ra đây tui xem thử coi?

Đôi mắt Âm Vũ co rút lại. Gã đứng im lìm như một bức tượng đá dưới mưa, vạt áo dài đen không hề lay động.

- Kẻ đã tan thì không còn nằm trong cuộc chơi nữa. Ta không gọi được người đã hóa hư vô. Nhưng ba mươi mốt kẻ còn lại thì khác. Họ vẫn còn tên, và tên của họ nằm trong tay ta.

Gã bắt đầu đọc những điều khoản bằng một thứ giọng cổ xưa, trầm bổng nhưng lạnh lẽo. Từng âm tiết phát ra từ miệng gã nghe như tiếng gõ mộc trên những cỗ quan tài gỗ ẩm ướt. Gã coi tên của ba mươi mốt người thợ đá như những dấu triện đánh dấu quyền sở hữu, một thứ tài sản có thể chuyển nhượng và định đoạt theo ý muốn của kẻ mạnh.

Khánh mất kiên nhẫn, hắn cắt ngang lời gã.

- Thôi đi. Tui đói bụng rồi, chừ không có rảnh ngồi đây nghe một người lạ mặt vô tiệm định giá ba mươi mốt mạng người đã chết. Chú muốn lấy tên họ thì cứ tự đi mà gọi dưới sông, coi thử họ có thưa không. Còn ở trong tiệm ni, luật là luật.

Ngay khi Khánh vừa dứt lời, mảnh giấy đen đặt trên quầy bỗng nhiên động đậy. Từ mép giấy, ba mươi mốt sợi mực đen ngòm như những con rết nhỏ đồng loạt phóng ra, lao thẳng về phía cánh cửa kho niêm tạm ở phía sau tấm rèm thô.

Khánh nhanh như chớp kéo ngăn kéo, rút cuốn Vong Ký trắng ra và đập mạnh xuống mặt quầy gỗ, chặn đứng đường đi của những sợi mực.

Một tiếng xèo lớn vang lên. Những sợi mực đen vừa chạm vào bìa cuốn sổ bọc vải thô liền bốc cháy dữ dội. Ngọn lửa màu xám xịt, lạnh lẽo quấn chặt lấy mép bìa cuốn sổ rồi tự lụi tàn thành những hạt tro xám rơi lả tả xuống mặt quầy.

Cùng lúc đó, vết thương ở đầu ngón tay cái bên phải của Khánh bỗng nứt toác ra. Máu tươi chảy tràn qua lớp băng gạc, nhỏ tong tong xuống mặt gỗ trắc. Cảm giác đau đớn chạy dọc từ cánh tay lên đến đỉnh đầu làm hắn lảo đảo, phải vịnh chặt vào mép quầy để không ngã quỵ.

Từ trên cầu thang gỗ dẫn lên gác lửng, một tiếng cười khúc khích nhỏ xíu vang lên. Đó là tiếng của Bồi. Thằng bé trốn trên khe hở của lan can, nghe thấy câu trả lời cộc lốc của Khánh liền không nhịn được cười.

Âm Vũ bỗng ngẩng đầu lên. Đôi mắt gã nhìn thẳng xuyên qua tấm rèm thô và những thanh gỗ lan can, hướng đúng vào vị trí thằng Bồi đang trốn. Luồng âm khí từ người gã tỏa ra khiến những hạt bụi nước trong không khí xung quanh cầu thang bỗng ngưng tụ thành những hạt băng nhỏ rơi rào rào.

Khánh lập tức bước lên một bước, dùng thân hình của mình chắn hoàn toàn tầm nhìn của Âm Vũ hướng về phía cầu thang. Hắn nắm chặt cuốn Vong Ký trắng trong tay, máu từ ngón tay cái thấm đỏ cả một góc bìa sổ.

- Chú nhìn đi mô rứa? Khách âm vô tiệm thì chỉ được nhìn người đứng quầy thôi. Đó là quy tắc tối thiểu của người đi mượn đường.

Âm Vũ từ từ hạ tầm mắt xuống nhìn Khánh. Gã không tỏ vẻ giận dữ, nhưng sát khí lạnh lẽo xung quanh gã vẫn không hề giảm bớt. Gã cầm lấy mảnh giấy đen trên quầy, lúc này trên mặt giấy đã hiện rõ ba mươi mốt ô trống xếp thành hàng lối ngay ngắn.

- Rằm tháng Ba âm lịch sắp tới. Nước sông Hương sẽ dâng lên sát bậc cửa tiệm ni. Kẻ nào còn tên sẽ được nước nhận để đi qua, kẻ nào bị xóa tên sẽ bị nước cuốn đi làm vong không chốn về. Để xem ngươi giữ được họ đến lúc đó không, Tích.

Gã quay người, bước từng bước chậm rãi ra phía cổng sau. Bóng dáng gầy gò của gã chìm dần vào màn mưa đen kịt ngoài sông Hương. Cánh cổng gỗ kẹt kẹt khép lại, tiếng bản lề rỉ sét rên rỉ một hồi rồi im bặt.

Đèn điện trong tiệm bỗng nhiên sáng trở lại, ánh sáng trắng xanh của bóng đèn tuýp làm Khánh chói mắt. Hắn loạng choạng vịnh tay vào quầy gỗ, thở dốc. Vết thương ở ngón tay cái vẫn đang chảy máu ròng ròng, nhỏ xuống nền đất ẩm.

Phan Khanh từ phòng trong bước ra, tay cầm sẵn một cuộn băng gạc y tế. Anh nhanh chóng giữ lấy tay Khánh, dùng cồn sát trùng lau sạch vết máu rồi băng chặt ngón tay hắn lại.

- Cậu liều quá. Nếu thứ đó bắn trúng mặt thì sao? Tôi đã nói là để tôi xử lý những vụ việc liên quan đến đối tượng nguy hiểm này.

- Không sao... tui chặn được rồi.

Khánh thào thào nói, trán đẫm mồ hôi lạnh.

Quang từ trên gác chạy xuống, gương mặt anh tái mét. Anh đi thẳng tới quầy gỗ, nhìn chăm chăm vào một vật đang nằm im lìm trên mặt quầy.

Âm Vũ đã đi, nhưng gã không mang theo mảnh giấy đen. Mảnh giấy đen tuyền với ba mươi mốt ô trống vẫn nằm nguyên trên mặt gỗ trắc, ngay cạnh vũng nước bẩn đã rữa ra từ túi vật chứng của Phan Khanh.

Khánh bước lại gần, cúi xuống nhìn mảnh giấy đen. Hắn định dùng nhíp gắp nó lên để vứt đi, nhưng ngay khi hắn vừa ghé sát mặt, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra.

Tại ô trống đầu tiên nằm ở góc trên cùng bên trái của mảnh giấy, một nét chữ màu đỏ sẫm như máu loãng bắt đầu tự động hiện lên. Nét chữ nguệch ngoạc, run rẩy nhưng rõ ràng từng nét một:

Nguyễn Văn Đôi

Khánh nín thở. Quang và Phan Khanh cũng vây quanh, kinh ngạc nhìn cái tên vừa hiện lên trên mảnh giấy đen.

Nhưng cái tên đó chỉ tồn tại được đúng ba giây.

Một đốm lửa màu xanh lét, lạnh lẽo bùng lên ngay tại vị trí cái tên Nguyễn Văn Đôi. Ngọn lửa xanh nhanh chóng thiêu rụi phần giấy đen xung quanh, để lại một lỗ thủng tròn vo, đen ngóm ngay tại ô trống đầu tiên. Mùi tro tàn lạnh lẽo bốc lên, hòa vào mùi mưa ẩm ướt ngoài sông Hương.

Chương khác

Xem thêm