TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 77: Chương 077: Chỗ trống của quân Tướng

Khánh mở mắt lần thứ hai trong ngày thì trời đã ngả hẳn về chiều. Ánh sáng vàng vọt xuyên qua tấm liếp gỗ cũ trên khung cửa sổ gác lửng, rọi lên đám bụi…

Nội dung chương

Khánh mở mắt lần thứ hai trong ngày thì trời đã ngả hẳn về chiều. Ánh sáng vàng vọt xuyên qua tấm liếp gỗ cũ trên khung cửa sổ gác lửng, rọi lên đám bụi nhang mịn lơ lửng giữa không gian chật hẹp. Mùi thuốc nam đắng chát quyện lẫn mùi dầu gió, đè nặng lên lồng ngực hắn như một tảng bông gòn ướt. Hắn cố nhúc nhích cánh tay phải, nhưng toàn bộ phần từ khuỷu tay trở xuống quấn chặt trong băng vải trắng đã ngả màu, cứng đơ như một khúc gỗ mục. Đầu ngón tay cái hoàn toàn không có cảm giác - không nóng, không lạnh, không đau, chỉ là một khoảng trống vô tri nơi phần cơ thể từng thuộc về hắn. Trong cổ họng vẫn còn vương vị khét của khói xương cháy dở từ căn hầm dưới lăng Minh Mạng.

Tiếng gậy gỗ gõ "cọc… cọc" vang lên từ cầu thang, chậm rãi và nặng nhọc. Cánh cửa buồng bị đẩy ra, Ông Tư lom khom bước vào. Chân trái ông gần như không nhấc nổi khỏi mặt sàn, phải quệt nhẹ trên gạch bông cũ để giữ thăng bằng. Ông tựa cây gậy mun vào thành giường, ngồi xuống chiếc ghế đôn kê sát vách, đôi mắt mờ đục dưới hàng lông mày bạc nhìn thẳng vào mặt Khánh.

- Đưa tay đây.

Khánh chìa cổ tay trái. Ông Tư đặt hai ngón tay khẳng khiu lên mạch, im lặng đếm nhịp. Gương mặt ông không lộ vẻ gì, nhưng lúc buông tay ra, nếp nhăn nơi khóe mắt hằn sâu thêm một chút.

- Mạch còn loạn, nhưng tạm ổn. Âm khí dưới hầm chưa kịp vào phế. Coi như mi còn may.

Ông dừng một nhịp.

- Cởi áo ra.

Khánh chậm chạp kéo vạt áo thun cộc tay qua đầu. Trên vai phải, lớp băng dày quấn quanh khớp vai và bả vai, nơi hắn đã chịu phản lực trực tiếp từ lúc bẻ gãy quân Tướng. Ông Tư nới nhẹ lớp băng, kiểm tra vết thương. Mùi máu khô và thuốc mỡ bốc lên. Rồi ánh mắt ông khựng lại, dừng ngay dưới xương quai xanh bên trái - nơi vết bớt cá đỏ ẩn hiện sau lớp vải vừa kéo xuống. Vết bớt đỏ hơn trước, sắc màu như son tươi, đuôi cá đã dài thêm so với lần cuối ông nhìn thấy.

Ông Tư không nói gì. Bàn tay ông siết nhẹ nút vải rồi kéo vội áo Khánh lên che lại chỗ đó. Động tác dứt khoát, nhưng Khánh bắt gặp lúc ngón tay ông run lên.

- Ông thấy răng mà căng dữ rứa?

Khánh hỏi, giọng lười nhác nhưng mắt không rời mặt ông.

- Mi bị thương. Đừng có ngồi lâu, nằm nghỉ đi.

Ông Tư quay mặt đi, với lấy chén nước chè xanh trên bàn.

- Uống đi cho ấm bụng.

Khánh nhận chén nước, uống một hơi cạn sạch. Vị chè đắng nghét trôi xuống cổ họng, át tạm mùi khói xương. Hắn chưa kịp hỏi thêm thì tiếng bước chân từ dưới nhà vọng lên - tiếng giày da bước đều, chắc nịch.

Phan Khanh xuất hiện ở ngưỡng cửa, chiếc áo khoác gió màu xanh đen vẫn còn vài vệt nước mưa khô trắng. Anh ta cầm một tập hồ sơ mỏng, gương mặt lạnh tanh không biểu cảm, nhưng quầng thâm dưới mắt tố cáo một đêm dài thức trắng.

- Anh Khánh tỉnh rồi.

Phan Khanh gật nhẹ, kéo ghế ngồi xuống cạnh bàn.

- Tôi vừa từ bệnh viện về. Ba người thợ đá đã hồi phục, có thể khai bổ sung.

Khánh tựa lưng vào vách, nhíu mày:

- Họ còn nhớ được chi không?

Theo lời Phan Khanh, họ nhớ được một ít. Móng tay cả ba đều dính đất đỏ và dầu đèn. Họ khai bị một giọng đàn ông dẫn vào hầm, nghe tiếng gõ quân cờ đều đều suốt ba đêm, rồi tự tay đào lớp đất lấp ở lối thông cũ. Không ai nhìn rõ mặt kẻ dẫn đường, chỉ thấy bóng áo đen đứng ngoài tầm sáng.

Quang từ ngoài bước vào, tay ôm chồng sách cổ và bản photo danh sách thợ đá năm 1843. Anh đặt tập tài liệu lên bàn, chỉ vào dòng tên Nguyễn Văn Đôi được khoanh đỏ.

- Họ còn khai một chi tiết nữa. Cả ba đều nhắc tới một người đàn ông mặc áo nâu, giọng Huế đặc sệt, đứng bên trong hầm nói chuyện với bóng đen đó. Kẻ áo nâu này gọi bóng đen là "ông". Họ không nghe rõ nội dung, chỉ nhớ câu cuối cùng: "Đôi… mi đừng để hắn bắt hết anh em."

Khánh im lặng. Hắn biết người đàn ông áo nâu đó là ai. Giọng nói ấy, lời van nài ấy - tất cả đều khớp với lúc quân Tướng tự tiến vào thế chết trước mặt hắn dưới hầm.

Phan Khanh gấp tập hồ sơ lại, giọng đều đều:

- Vụ án mất tích có thể khép ở phần người sống. Ba nạn nhân đã được cứu, sức khỏe ổn định. Nhưng hồ sơ sẽ ghi nguyên nhân do sập hầm và mất phương hướng. Còn những gì xảy ra dưới đó, tôi không đưa vào báo cáo chính thức.

Anh ta dừng một nhịp, nhìn thẳng vào Khánh.

- Nhưng tôi cần biết sự thật. Chuyện gì đã xảy ra với người đàn ông tên Đôi?

Câu hỏi rơi vào khoảng lặng. Khánh nhìn xuống bàn tay phải còn quấn băng, nơi ngón cái vẫn trơ ra như một bộ phận vay mượn từ xác chết. Hắn không trả lời ngay, chậm rãi đứng dậy, bước về phía bàn viết cạnh cửa sổ. Trên mặt bàn, quyển Vong Ký trắng đặt ngay ngắn bên cạnh nghiên mực son và bút lông.

- Để tui cho anh coi.

Khánh mở sổ, lật đến trang mới nhất. Hắn cầm bút lông chấm mực son, hít sâu rồi hạ bút viết từng nét tên "Nguyễn Văn Đôi". Những nét chữ hiện lên đỏ au trên mặt giấy vàng ố, rõ ràng, ngay ngắn. Nhưng ngay khi nét cuối cùng của chữ "Đôi" vừa đóng lại, toàn bộ dòng mực son bỗng rã ra như cát khô. Những hạt bụi li ti màu xám tro bong khỏi mặt giấy, lơ lửng trong không khí một thoáng rồi tan vào ánh sáng chiều yếu ớt.

Ông Tư đứng bên cạnh, giọng khàn đục cất lên:

- Dấu hồn Nguyễn Văn Đôi đã tan rồi. Từ lúc mi bẻ quân Tướng dưới hầm, xương của ổng vỡ ra, sợi chữ đen đứt đoạn. Không còn vong để gọi, không còn hồn để giữ. Vong Ký trắng không ghi tên người đã tan.

Khánh buông bút. Cây bút lăn trên mặt bàn, để lại một vệt son đỏ dài như vết cắt.

- Nhưng chú Đôi tự nguyện mà.

Giọng hắn đột ngột cao lên.

- Lúc dưới hầm, chính ổng nói "Bắt tau đi". Ổng muốn tui bẻ quân Tướng để ba mươi mốt người kia được thoát!

- Đúng. Ổng tự nguyện.

Quang bước tới, rút từ chồng tài liệu ra bản photo danh sách thợ đá, đặt xuống trước mặt Khánh.

- Nhưng người quyết định bẻ quân cờ là mi. Chẳng do ổng hay bất kỳ ai khác. Mi biết trước hậu quả. Mi biết quân Tướng vỡ thì ổng sẽ tan. Và mi vẫn làm.

Khánh cứng họng. Hắn nhìn chằm chằm vào danh sách ba mươi hai cái tên, nơi dòng đầu tiên "Nguyễn Văn Đôi" bị gạch dưới bằng mực đỏ. Ngón tay cái bên phải trơ lì, nhưng cảm giác tội lỗi thì không trơ chút nào. Nó nóng rát, đè nặng lên lồng ngực như một bàn tay vô hình đang siết lại.

Từ dưới kho niêm tạm, một tiếng "cạch" khô khốc vang lên. Rồi tiếng thứ hai, thứ ba… Những tiếng gõ đều đặn, chậm rãi, như những đốt ngón tay xương gõ xuống mặt gỗ trắc. Đếm đủ ba mươi mốt tiếng thì ngừng. Khoảng lặng sau đó bị xé toạc bởi sự im lặng tuyệt đối - khoảng trống nơi đáng lẽ phải có tiếng gõ thứ ba mươi hai.

Bồi đứng ở chân cầu thang từ lúc nào. Thằng bé ôm chặt con gấu bông cũ, đôi mắt mở to, nhìn lên gác. Giọng nó run run vọng lên:

- Eng Khánh… Con nghe thấy ba mươi mốt tiếng. Mỗi tiếng là một tên người khác nhau. Nhưng không có tiếng của chú Đôi.

Khánh quay lưng về phía cầu thang, không nhìn xuống. Hắn cố giữ giọng bình thản:

- Ừ. Đôi không còn nữa. Mi lên đây đi, đừng đứng dưới đó một mình.

- Rồi eng có định kể cho ba mươi mốt người kia biết không?

Bồi không bước lên.

- Họ vẫn chờ chú Đôi. Con nghe họ gọi tên ổng.

- Chuyện người lớn để tau lo.

Khánh gắt lên, rồi hạ giọng ngay lập tức.

- Mi… đi ngủ trước đi. Mai tau nói chuyện với mi sau.

Tiếng bước chân nhỏ nhắn của Bồi chậm rãi rời xa, hướng về gian buồng phía sau quầy. Khánh đứng lặng bên bàn viết, ánh đèn dầu hắt bóng hắn dài ngoằng lên vách gỗ. Phan Khanh thu dọn hồ sơ, đứng dậy. Trước khi rời phòng, anh ta dừng lại ở ngưỡng cửa:

- Người tên Đôi đó… ổng tin anh. Tôi không biết mấy chuyện tâm linh, nhưng tôi hiểu cảm giác bị bỏ lại. Đừng để ổng thành cái tên bị lãng quên.

Nói rồi anh ta bước xuống cầu thang. Quang cũng thu xếp sách vở, vỗ nhẹ vai Khánh rồi đi theo. Chỉ còn Ông Tư ngồi lại trên ghế đôn, tay chống gậy, mắt nhìn ra cửa sổ nơi màn đêm đang buông xuống mặt sông Hương ngoài ngõ.

- Ông biết trước phải không?

Khánh hỏi, không quay đầu lại:

- Ngay từ lúc tui xuống hầm, ông đã biết kiểu gì cũng có người phải tan.

Ông Tư im lặng một hồi lâu. Rồi ông thở ra một hơi dài:

- Biết. Nhưng tau không cản mi. Vì chỉ có mi mới chọn được.

- Chọn cái quái gì? Chọn giết một người để cứu ba mươi mốt người à?

- Chọn cách mi sẽ sống với lựa chọn của mình.

Ông Tư chống gậy đứng dậy.

- Người coi tiệm Vong Ký không phải kẻ ban ơn. Mi cứu được ba mươi mốt vong, nhưng mi cũng để mất một vong. Đó không phải chiến thắng. Đó là nghề.

Ông lê chân về phía cửa, dừng lại một thoáng trước khi bước ra:

- Đêm nay đừng ngủ. Xuống kho giữ nhang cho bàn cờ. Ba mươi mốt người kia vẫn còn mắc trong quân xương. Nhang tàn một nén là tên bị kéo thêm một phần.

Rồi ông biến mất sau cánh cửa gỗ, để lại Khánh một mình với ánh đèn dầu chập chờn và mùi mực son còn vương trên đầu ngón tay vô cảm.

Hắn đứng đó thêm vài phút, rồi cầm đèn dầu bước xuống cầu thang. Bậc gỗ kêu răng rắc dưới mỗi bước chân. Kho niêm tạm phía sau quầy chìm trong bóng tối đặc quánh, chỉ có một vệt sáng mỏng hắt ra từ khe cửa tủ số bốn. Khánh đẩy cửa bước vào, đặt đèn lên phản gỗ. Bàn cờ gỗ trắc nằm im trong vòng tro nhang đã nguội từ hôm trước. Ba mươi mốt quân xương con nằm rải rác trên mặt bàn, mỗi quân là một đốt ngón tay cái đã ngả màu vàng ố. Ô Tướng ở giữa bàn trống hoác, chỉ còn một vết lõm nơi từng đặt quân của Nguyễn Văn Đôi.

Hắn thắp một nén nhang mới, cắm vào lỗ trống đó. Khói nhang bốc lên thành cột mảnh, thẳng đứng trong không khí ẩm lạnh.

Rồi hắn ngồi xuống ghế, mở Vong Ký trắng ra, đặt bên cạnh danh sách ba mươi hai cái tên. Hắn nhìn dòng đầu tiên bị gạch đỏ, rồi lật sang trang mới, bắt đầu chép tên từng người một. Mỗi tên được viết ra là một lời hứa - không phải lời hứa cứu rỗi, mà là lời hứa sẽ không để họ bị lãng quên.

Khi hắn viết đến tên cuối cùng, một tiếng "cốp" vang lên từ mặt bàn. Ba mươi mốt quân xương đồng loạt rung nhẹ, dựng đứng lên trong một lúc, rồi đổ ập xuống. Từ vết lõm nơi ô Tướng trống hoác, một giọt nước đen ngòm, sánh như dầu, chậm rãi rỉ ra. Nó loang trên mặt gỗ trắc, tỏa ra mùi bùn sông lạnh buốt, tanh nồng và cổ xưa như mùi của đáy Hương Giang những đêm nước ròng.

Bên ngoài cửa sổ kho, mặt sông đen kịt lặng lờ trôi. Không một gợn sóng. Nhưng dưới lòng nước, có một vật vừa quẫy mình, để lại trên mặt sông một vòng xoáy nhỏ hình con cá, rồi chìm nghỉm vào bóng tối.

Chương khác

Xem thêm