TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 74: Chương 074: Chiếu Tướng Bằng Máu

Khánh không nắm ngay. Ngón tay hắn dừng trên không, cách đế quân Tướng chưa đầy một đốt. Vòng nước đen dưới bàn đã mở sẵn, tròn khít như cái miệng chờ.…

Nội dung chương

Khánh không nắm ngay.

Ngón tay hắn dừng trên không, cách đế quân Tướng chưa đầy một đốt. Vòng nước đen dưới bàn đã mở sẵn, tròn khít như cái miệng chờ. Nước hầm ngập đùi. Lạnh kẹp xương. Máu từ ngón cái vẫn rỏ xuống mặt gỗ trắc, bị sợi chữ đen hút xéo về chân Tướng.

Hắn gập ngón lại.

Trong túi vải ướt còn tờ giấy vàng gấp tư, ống mực son và bút lông ngắn. Hắn lôi ra, đặt giấy lên mép đá nhô cao nơi nước chưa tràn. Tay run. Chữ sẽ xấu. Không sao. Chỉ cần đủ tên.

- Anh Đôi. Tui ghi tên anh trước.

Giọng hắn khàn, lệch nhịp vì lạnh.

- Ghi rồi mới phá. Tui không cầm sinh mạng. Tui muốn đưa anh vào sổ trắng trước khi đụng quân.

Quang ướt từ tóc xuống gót, vẫn níu mép bàn bằng một tay:

- Khánh, nước dâng. Chân tao sắp hết cảm giác. Mày tính được bao lâu?

Khánh không đáp. Ngòi bút chấm son. Nét đầu của chữ Nguyễn hiện trên giấy ẩm. Văn. Đôi. Đến nét móc cuối, son đỏ sẫm lại giữa đường. Rồi đen. Đen như bùn đặc. Màu ấy lan ngược, nuốt tờ giấy từ dưới lên. Giấy mủn ra trong nước, tan thành vụn mỏng không giữ nổi một nét.

Bên kia bàn, Âm Vũ không nhúc nhích. Tà áo dài đen chạm mặt nước mà không thấm. Gã nhìn chỗ giấy vừa mất, giọng cổ, chậm, rõ:

- Vô ích. Bàn giữ hắn bằng xương thật. Một tờ biên nhận mỏng không tách tên khỏi vật neo. Muốn cắt, phải đập neo. Không đập thì tên ấy mãi thuộc bàn.

Khánh siết hàm. Ngón cái tê hơn.

Quang giở tờ thế cờ đã nhòe nước, chỉ lia lịa:

- Đợi. Còn đường hòa. Không dùng Xe đỡ. Mã sang lộ bốn. Pháo ép góc. Kéo thành hòa. Lão không chiếu bí được nếu đi đúng luật.

- Không có hòa mô.

Giọng Đôi bật từ trong quân Tướng, khàn và gấp.

- Luật bàn đã bị nhét chỉ đen từ lúc tụi tui bị nhốt. Mỗi khắc trì hoãn, một quân bị bắt mất thêm một phần mặt. Nhìn đi.

Khánh cúi. Dưới lớp nước lấp lánh, các quân xương không còn rõ mặt như lúc nãy. Một bóng thợ bị kéo dẹt. Mũi biến mất. Miệng chỉ còn một đường. Ký ức đang bị xóa từng mảng.

Dây thừng nơi cổ tay Khánh giật hai cái. Ngoài lối lên, Phan Khanh giữ đầu dây, giọng căng nhưng không vỡ:

- Anh Khánh, khe cửa chỉ còn đủ một người. Tôi đưa cháu Bồi lên trước. Anh với Quang theo ngay.

Bồi bám bậc đá, tóc ướt dính trán, lắc đầu mon mon:

- Con chưa lên. Con còn nghe đủ ba mươi hai giọng. Eng bỏ ni là mất hết. Con không lên.

Bồi!

Phan Khanh gằn. Thằng bé lùi thêm nửa bước xuống, hai tay bám đá như bám rễ. Khánh không gọi nó lại. Sợ nghe thêm một giọng quen mỏng ra dưới gỗ.

Hắn nhìn Đôi qua lớp nước vừa quệt mắt.

- Anh nói rõ. Sợi chữ lấy anh làm chi?

Đôi hít một hơi không có không khí. Bóng ông đã nằm gọn trong quân Tướng từ trước. Nét chữ đen siết quanh thân xương thành từng vòng. Giọng ông từ trong xương bật ra, từng chữ nén chặt:

- Ba mươi hai đứa bị nhốt trong hầm sau khi xong phần việc bí mật. Không ai được kể. Tui là thợ trưởng. Tui nhận quân Tướng. Không phải giao ước với sông. Là bảo chứng với anh em. Máu tui năm đó giữ cả đội trong một công trình. Giờ lão dùng đúng chỗ đó. Chỗ bảo chứng bị vặn thành nút. Nút còn thì ba mươi mốt người còn bị xích chung. Nút đứt thì sập phần tui. Anh em mất chỗ thắt. Có cơ hội giữ tên.

Ông ngừng một nhịp. Vết nứt trên quân há rộng thêm sợi tóc.

- Nếu cậu bắt Tướng, tui tan. Ba mươi mốt người còn lại có cửa thoát. Nếu cậu bỏ ván mà chạy, lão lấy đủ cả ba mươi hai. Không sót.

- Anh biết hậu quả mà vẫn nói rứa?

- Biết. Tui già hơn tụi nó. Tui đứng tên. Tui chịu.

Nước chạm đùi. Răng Khánh va một cái rồi nghiến lại. Trên vai trái, dưới áo ướt, dấu cá đỏ nóng một đường dài như bị ai kéo bằng đầu kim.

Âm Vũ nhấc quân Pháo. Trước miệng Pháo đúng một quân Tốt làm ngòi. Nước đi hợp lệ. Không cần tà thuật. Chỉ cần bàn và thời gian. Pháo ép sang cánh phải bên Khánh, mở đường chiếu.

Quang khàn:

- Đỡ thì mất Xe. Không đỡ thì Tướng vỡ theo nước chiếu. Mày chọn ai?

Khánh nhìn quân Xe. Nhìn chỗ chú Tư Lăng, Kim Long, ba đứa nhỏ. Nhìn Mã phải của thằng Lượm mười tám. Nhìn Pháo của anh Ba Cần. Từng tên Đôi đọc lúc nãy nằm trong đầu như đá bỏ túi. Không có đường sạch.

Hắn không đỡ.

Tay trái thọc túi, lôi bát nước Sông Hương nhỏ vẫn còn nút. Tay phải chích sâu hơn vào vết cắt ngón cái. Máu ra nhiều hơn hắn tính. Hắn vẽ một đường son ngang mép bàn gỗ trắc, từ góc trái sang góc phải, dứt khoát. Ba nén nhang ướt đầu được hắn cắm thành hình khóa ngay trên đường son. Đây là lần đầu hắn làm Hương Thuật giữa chỗ chết, không có Ông Tư cầm cổ tay.

Lửa ăn nhang chậm. Khói mỏng bám mặt nước. Sợi chữ đen dưới bàn khựng lại vài nhịp thở. Chỉ vài nhịp. Rồi hai nén ngoài tắt ngúm như bị bóp. Nén giữa còn đỏ le lói. Mắt trái Khánh mờ đi một mảng. Máu mũi rịn, mặn trên môi.

- Giữ được không lâu.

Âm Vũ nói, không cười:

- Máu ngươi lạ. Nhưng lạ không đủ để đổi luật bàn.

Khánh hất bát nước sông thẳng vào sợi chữ đen quấn chân Tướng. Nước Hương gặp mực, sôi nhẹ một vòng rồi xé ra hai ngả. Hắn lấy khánh đồng nhỏ trong túi, đặt xuống ô chặn đường Pháo đang ép tới. Tiếng đồng không vang to trong hầm ẩm. Chỉ một tiếng ngắn, đủ làm quân Pháo khựng đúng một nhịp như vấp.

Không phải nước cờ chuẩn. Hắn cưỡng mở đường.

- Nguyễn Văn Đôi.

Khánh nắm quân Tướng. Xương lạnh như đá đông, nhưng trong lòng bàn tay có một hơi ấm mỏng, đúng bằng phần còn lại của một người.

- Tui gọi đủ tên. Tui không giả anh còn đường khác.

Hắn đập quân xuống đường son.

Tiếng rắc khô. Không phải tiếng đá nứt toang. Là tiếng xương vỡ. Quân Tướng tan thành mảnh dưới lực tay hắn. Sợi chữ đen đứt hàng loạt như dây chun đứt. Ba mươi mốt bóng thợ đá bật khỏi mặt bàn, mang dấu cổ tay từng bị trói. Họ không bay xa. Họ sốc lại quanh các quân xương còn lại, mặt dần rõ hơn một phần, rồi bị hút trở xuống đúng từng quân của mình. Thoát kéo. Chưa rời neo.

Đôi không kịp nói thêm chữ nào. Phần xương vụn nơi lòng bàn tay Khánh xẹp xuống thành tro xám lạnh trong một hơi thở. Giọng ông tắt sạch. Không vọng. Không gọi lại.

Âm Vũ không với tay cứu bàn. Gã nhìn Khánh, nhìn vệt máu trên đường son, nhìn chỗ ô Tướng trống. Rồi gã gọi, nhẹ như đọc một dòng cũ:

- Tích.

Khánh ngẩng. Mắt trái vẫn mờ. Hắn đáp tự động, răng đánh vào nhau:

- Tui tên Khánh.

Gã không giải thích. Thân hình gã loãng theo dòng nước đen đang rút xuống khe nền. Trước khi mất hẳn, giọng cổ còn lại đúng một câu, không cao giọng:

- Kẻ giữ tên cũng có lúc phải quyết ai được tồn tại. Xem ngươi đi được bao xa.

Nước hầm hạ nhanh bằng nửa gang tay. Các bậc đá ngừng khép. Ngoài lối, Cô Bảy ho một tiếng ngắn. Dây thừng nơi cổ tay Khánh chùng ra. Quang lao tới, đỡ vai hắn:

- Khánh. Lão rút rồi. Mày nhìn tao. Mày còn nghe tao nói không?

Khánh không trả lời câu đó. Hắn quỳ trong nước, hai tay run, lấy tấm vải vàng trải trên mép bàn còn nguyên. Từng quân xương được hắn gạt vào vải. Ba mươi mốt. Thiếu đúng một. Khi nhặt đống tro nơi ô Tướng, hắn áp tai gần như muốn nghe nhầm. Không còn giọng. Tro lạnh dính máu ngón cái, thấm vào vết cắt, thành một vệt đen chạy theo đường chỉ tay. Lau không ra.

Bồi từ bậc đá khóc thầm trong họng:

- Eng... giọng chú Đôi... mất rồi.

- Đừng nói.

Khánh cắt. Không nhìn thằng bé.

- Đừng đếm nữa.

Phan Khanh thò nửa người xuống, giọng vẫn giữ nhịp nghề:

- Anh Khánh, cửa mở đủ hai người. Tôi kéo cháu lên trước. Anh bọc bàn lại. Nhanh.

Khánh siết vải vàng. Tro trong lòng bàn tay đã khô thành vệt. Dưới lớp áo ướt, dấu cá đỏ nóng rát như vừa bị kéo dài thêm một đoạn về phía ngực. Hắn cúi đầu, thở bằng miệng, nghe rõ trong hầm một tiếng xương vụn cuối cùng rơi xuống nước rồi chìm.

Không còn đường hoàn lại nước cờ.

Chỉ còn ba mươi mốt quân trong vải, một ô trống, và tên Tích vương lại trong tai hắn như mũi dùi chưa rút.

Chương khác

Xem thêm