TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 71: Chương 071: Quân Tốt Biết Khóc
Nước rỉ từ trần hầm đọng trên mặt bàn gỗ trắc thành những vũng nhỏ li ti. Ngọn đèn dầu leo lét sau lưng Quang hắt bóng hai người trùm lên các quân xương…
Nội dung chương
Nước rỉ từ trần hầm đọng trên mặt bàn gỗ trắc thành những vũng nhỏ li ti. Ngọn đèn dầu leo lét sau lưng Quang hắt bóng hai người trùm lên các quân xương vàng ố. Khánh cầm quân Mã đỏ, đặt xuống ô phía trước, cố nén cho ngón tay khỏi run.
- Cộc. Xương chạm gỗ trắc vang lên khô khốc. Hắn không vội rút tay. Dải giấy vàng dưới đáy quân nằm nguyên ở ô cũ, nhưng nét mực son ghi tên người thợ phụ đã bò ra khỏi thớ giấy bản. Trườn theo rãnh khắc ngoằn ngoèo trên mặt gỗ rồi chui vào khe chân quân Mã ở vị trí mới. Khánh thở ra một hơi lạnh buốt.
- Giấy không chạy, nhưng tên thì chạy.
Quang ngồi bên cạnh, đèn pin nhỏ kẹp dưới nách, tay cầm bút chì gạch vội lên sổ thế cờ. Những đầu ngón tay cậu ta dính đầy bụi gạch vụn từ cửa hầm sập. Cậu liếc sang bàn cờ, rồi nhìn xuống sơ đồ mình vừa vẽ.
- Lão không muốn chiếu Tướng. Xe, Pháo, Mã đen của lão đang đi thành vòng cung để dồn mày vào thế phải đổi quân. Mỗi lần mày mất một quân, lão lại tiến thêm một bước về phía quân Tướng bên mày.
- Tao biết.
Khánh rút tay lại, máu ở ngón cái thấm ướt lớp băng gạc. Hắn nhìn thẳng sang phía đối diện. Âm Vũ ngồi im, hai tay đặt trên đầu gối, tà áo dài đen buông xuống nền hầm lầy bùn mà không vương vết bẩn. Ánh đèn dầu không chạm được vào mặt gã. Chỉ có đôi mắt gã phản chiếu chút ánh sáng đỏ của ba nén nhang Cô Bảy cắm ngoài cửa hầm hắt qua khe đá sụt.
Âm Vũ khẽ nhếch môi.
- Ngươi vẫn thế. Tránh né giao chiến không giúp ngươi giữ được ai. Ngươi thà chịu mất mát còn hơn đối mặt. Có đúng không, Tích?
Tên "Tích" rơi vào khoảng không ẩm ướt, dội vào vách đá, quay ngược lại như một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Khánh. Hắn cảm thấy vết bớt cá trên vai nhói lên một nhịp.
- Tôi tên Khánh. Muốn chơi cờ thì đi nước tiếp đi. Đừng có gọi tên người khác.
Quang khựng tay bút. Cậu quay sang định hỏi, nhưng Khánh đã đập nhẹ mu bàn tay xuống cạnh bàn, ra hiệu im lặng.
Âm Vũ không đáp. Gã giơ ngón tay thon dài, nhợt nhạt chạm vào quân Pháo đen.
Quân Pháo đen bằng xương trượt thẳng theo đường cờ. Nó nhảy qua đúng quân Tốt đen đã sang sông làm ngòi, rồi đáp vào ô quân Tốt đỏ của Khánh.
Tiếng xương cọ vào mặt gỗ trắc nghe rợn răng. Quân Tốt đỏ bật khỏi ô và đổ nghiêng bên mép bàn.
- Bốp. Quân Tốt đỏ văng khỏi bàn. Nó lăn trên nền hầm ướt, rơi vào một vũng nước bùn gần chân bàn.
Ngay lập tức, tiếng khóc thét vang lên.
Không phải tiếng khóc của một vong hồn xa lạ. Đó là giọng một người đàn ông trung niên, khản đặc, đầy đau đớn. Tiếng khóc vọt ra từ chính quân Tốt đỏ vừa bị hất văng, rồi đột ngột bị bóp nghẹn như có bàn tay vô hình chặn ngang cuống họng.
Dải giấy vàng nằm dưới ô cờ nơi quân Tốt đỏ bị bắt bị một lực hút vô hình kéo xuống khe nứt giữa hai mảnh gỗ trắc của mặt bàn. Khánh chụp lấy dải giấy. Cạnh giấy bản sắc lẹm cứa rách đầu ngón tay hắn, tệp vào vết thương đang rỉ máu.
Trong lúc ngón tay chạm vào tên người thợ phụ, một ký ức ập tới.
Hắn thấy một người đàn ông áo nâu, tay bị trói chặt sau lưng bằng sợi dây gai xe nhiều vòng. Bụi vôi bám đầy trên mặt. Người đàn ông ngước lên nhìn về phía cửa hầm, nơi ánh sáng duy nhất đang tắt dần. Hắn nghe tiếng đất rơi. Từng xẻng đất nặng nề đổ lên nắp hầm gỗ. Mùi vôi sống trộn lẫn mồ hôi khét lẹt trong không khí ngột ngạt.
Rồi tiếng chửi rủa của ai đó ở phía xa. Rồi tiếng khóc của một người đàn ông khác gọi mẹ.
Tất cả chấm dứt sau một tiếng gỗ gãy.
Khánh bật ngửa người ra sau, suýt ngã khỏi ghế. Quang chụp vai hắn giữ lại.
- Mày thấy gì?
- Họ bị chôn sống.
Khánh nuốt nước bọt, thấy vị máu tanh ở cổ họng.
- Tất cả ba mươi hai người. Đất lấp từ trên xuống. Có người còn sống khi nắp hầm gãy.
Quang ngoảnh sang nhìn dải giấy vàng trong tay Khánh. Nét mực son tên người thợ phụ đã nhạt đi một nửa. Nhưng dưới gầm bàn, tiếng khóc của người đó vẫn còn, giờ đã nhỏ hơn, như tiếng thở rít qua kẽ răng.
- Chưa tan.
Quang nói:
- Chỉ bị kéo khỏi quân cờ. Nếu lão thắng, tên này sẽ mất hoàn toàn.
Khánh đứng phắt dậy. Hai chân hắn vừa nhấc lên khỏi nền hầm đã bị một lực hút ghì ngược lại. Nước đen dưới nền tụ lại thành hai vòng ôm lấy mắt cá chân hắn như gông. Quân Tướng đỏ trên mặt bàn nứt một đường nhỏ. Dưới gầm bàn, bóng Nguyễn Văn Đôi quỵ xuống, vai trái chúi về phía trước như vừa bị ai đạp vào lưng.
Cùng lúc, sợi dây thừng buộc ở cổ tay Khánh giật liên tiếp ba lần.
- Cạch. Cạch. Cạch. Phan Khanh ở ngoài cửa hầm vừa phát tín hiệu báo động đỏ. Nén nhang đầu tiên của Cô Bảy đã tắt.
Từ chiếc ống đồng thông hơi nhỏ luồn qua khe đá sụt, giọng bà vọng xuống, khàn và gấp:
- Khánh, nén nhang đầu tắt rồi. Mi không được tự phá bàn cờ. Mấy cái tên còn kẹt dưới khe gỗ. Nếu mi lật bàn lúc này, tất cả sẽ bị nhốt lại ở khoảng giữa. Không về tiệm, cũng không qua được sông. Mi phải đi hết ván cờ.
Khánh nghiến răng, từ từ ngồi xuống ghế. Hắn vục tay vào bát nước sông đặt cạnh bàn để rửa máu, rồi lấy mảnh vải gạc khô quấn lại đầu ngón cái.
- Được rồi. Tôi đi tiếp.
Hắn nhìn thẳng vào mắt Âm Vũ.
- Nhưng tôi không đánh theo luật của ông. Mạng người không phải quân cờ.
Âm Vũ không đáp. Gã chỉ khẽ gõ ngón tay lên thành ghế đá, một tiếng khô khốc.
Quang chồm người qua vai Khánh, tay chỉ vào sổ thế cờ đã ghi đầy những nét gạch. Giọng cậu ta run lên:
- Khánh, mày xem kỹ chưa? Từ đầu ván đến giờ, mọi nước đi của quân đen đều hội tụ về một điểm. Xe, Pháo, Mã, thậm chí cả mấy quân Tốt... Tất cả các đường tấn công của lão đều nhắm vào quân Tướng đỏ.
Khánh cúi nhìn xuống bàn.
Dưới mặt gỗ trắc, ba mươi mốt rãnh xương mảnh như sợi chỉ bắt đầu phát sáng. Màu sáng không phải son hay lửa. Nó là màu máu loãng, chạy dọc theo những đường khắc ngoằn ngoèo từ các ô cờ khác nhau. Những dòng máu loãng đó không tỏa ra xung quanh. Chúng chảy như nước trong mạch gỗ, đồng loạt đổ dồn về và cắm sâu vào chân quân Tướng đỏ mang tên Nguyễn Văn Đôi.
Quân Tướng nứt thêm một đường nhỏ.
Dưới gầm bàn, Đôi ngước mặt lên. Gương mặt ông ta mờ đi vài phần so với lúc mới hiện. Hốc mắt sâu hoắm, miệng mấp máy nhưng giọng phát ra chỉ còn là tiếng thì thầo:
- Cậu Khánh... họ đã biến tôi thành nút buộc. Tất cả ba mươi mốt người... tên của họ bị dồn vào tôi. Nếu cậu cứu họ, áp lực dồn lên quân Tướng sẽ mạnh hơn. Nếu quân Tướng vỡ...
Đôi ngừng một nhịp, giọng đứt quãng như có dây siết ngang cổ:
- Tôi không muốn làm gánh nặng. Nếu phải chọn... xin cậu đừng cố giữ riêng tôi.
Khánh không trả lời. Hắn nhìn những dòng máu loãng đang bò dưới mặt gỗ trắc, nhìn chúng hội tụ về chân quân Tướng như những sợi dây trói. Ngón tay hắn siết chặt lấy thành bàn.
Âm Vũ đưa tay, từ từ đẩy quân Xe đen tiến thêm một ô. Đường tiến đó khóa chặt nước thoát cuối cùng của quân Xe đỏ bên Khánh.
Tiếng nước rỉ từ trần hầm rơi xuống mặt bàn đều đặn.
Bên ngoài miệng hầm, nén nhang thứ hai bắt đầu cháy lệch. Cô Bảy không nói thêm gì, nhưng sợi dây thừng buộc vào tay Khánh lại rung lên từng hồi nhẹ. Phan Khanh vẫn ở đó, vẫn giữ đầu dây, chưa rời.
Khánh thở ra một hơi dài. Hắn đưa tay chạm vào quân Mã đỏ, cảm nhận hơi lạnh tỏa ra từ đốt xương ngón tay cái đã chết hơn trăm năm.
Dưới chân bàn, ba mươi mốt sợi rãnh xương đồng loạt sáng thêm một nhịp. Quân Tướng đỏ lại nứt, lần này vết nứt trườn từ đỉnh đầu quân cờ chạy xuống tận chân đế.
Đôi cúi gập người, vai run lên từng cơn.
Ngoài kia, mưa lăng Minh Mạng vẫn trút nước xuống mái đá, như chưa bao giờ có ý định dứt.