TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 68: Chương 068: Ba người dưới hồ
Mưa phùn dai dẳng từ đêm trước khiến những rặng thông quanh lăng Minh Mạng chìm trong một màn hơi nước xám xịt. Đất đỏ dưới chân nhão ra, bám chặt lấy đế…
Nội dung chương
Mưa phùn dai dẳng từ đêm trước khiến những rặng thông quanh lăng Minh Mạng chìm trong một màn hơi nước xám xịt. Đất đỏ dưới chân nhão ra, bám chặt lấy đế giày của những người đang đứng bên hông Bửu Thành. Phan Khanh mặc áo khoác gió sẫm màu, tay cầm bộ đàm, đứng chỉ huy nhóm cứu hộ đang dựng rào chắn tạm thời.
Quang trải bản sơ đồ cũ nát vẽ bằng mực xanh lên nắp một thùng nhựa đựng dụng cụ. Anh ta dùng ngón tay miết mạnh lên mép giấy ẩm ướt để giữ cho nó khỏi bị gió cuốn đi.
Khánh đứng tựa lưng vào một gốc thông cách đó vài mét. Bàn tay phải của hắn đút sâu trong túi áo, ngón cái vẫn tê dại, lạnh ngắt kể từ khi hắn chạm vào quân Tốt xương dưới hầm ngầm hôm trước. Trong túi áo bên kia, tờ giấy vàng viết tên Nguyễn Văn Đôi bằng mực son vẫn nằm im lìm, thỉnh thoảng lại tỏa ra một luồng hơi ấm nhẹ áp vào hông hắn.
Bồi đứng nép sau lưng Quang, hai tay ôm chặt lấy bả vai để ngăn những cơn gió lạnh thổi từ phía hồ Tân Nguyệt. Nó nhìn chằm chằm vào những người lính cứu hộ đang dùng máy dò sóng âm áp sát vào chân bức tường gạch cũ.
Phan Khanh bước lại gần, nét mặt mệt mỏi nhưng nghiêm nghị. Anh ta nhìn Khánh rồi nói với giọng kìm nén.
- Tôi đã xin được lệnh kiểm tra khẩn cấp khu vực này dưới danh nghĩa phòng ngừa sụt lún di tích. Nhưng máy dò sóng âm của đội cứu hộ vẫn chưa ghi nhận được bất kỳ khoảng rỗng hay tiếng động nào phía sau bức tường gạch bít này. Anh Khánh, anh có chắc chắn về nguồn tin của mình không?
Khánh khẽ gật đầu, giọng hắn hơi khàn vì lạnh.
- Tui chắc. Có người nghe thấy tiếng gõ truyền qua đường ống thoát nước dẫn ra hồ Tân Nguyệt. Ba tiếng gõ rồi nghỉ hai tiếng. Đó là tín hiệu của thợ đá.
Quang chỉ vào bản đồ, nói xen vào.
- Sơ đồ thời Pháp ghi rất rõ có một đường kỹ thuật thoát nước cũ chạy ngầm từ hồ Tân Nguyệt qua khoang đá dưới hầm. Đoạn tường này chỉ mới bị xây bít sau này để ngăn người ngoài chui vào. Nếu họ bị kẹt, lối này là đường duy nhất có thể tiếp cận từ phía ngoài mà không cần đi qua căn hầm chính.
Trong lúc Phan Khanh quay lại trao đổi với đội trưởng đội cứu hộ, Bồi lẳng lặng lách qua dải băng cảnh báo màu vàng. Đứa nhỏ bước rất nhanh về phía mép hồ Tân Nguyệt, nơi những bụi cây dại mọc um tùm che khuất một góc bờ đá cổ.
Khánh phát hiện ra ngay lập tức. Hắn vội vàng bước theo, nhưng Bồi đã kịp quỳ xuống nền đất bùn nhão sát mép nước. Nó chậm rãi đưa hai bàn tay nhỏ bé áp sát xuống mặt nước hồ lạnh ngắt.
Ngay khi lòng bàn tay Bồi chạm vào nước, mặt nước quanh cổ tay nó bỗng nhiên nổi lên những vòng tròn đồng tâm. Những vòng nước này không lan ra ngoài mà lại xoáy ngược vào trong, di chuyển ngược lại với chiều gió đang thổi mạnh trên mặt hồ. Tiếng nước vỗ vào bờ đá phát ra những âm thanh bọp bọp đều đặn, nghe như tiếng ai đó đang gõ nhịp từ dưới lòng đất sâu.
Bồi thì thầm, giọng nó run lên vì lạnh.
- Eng Khánh, họ ở ngay dưới ni. Tiếng gõ nghe mệt lắm rồi, giống như tiếng người ta thở dốc dưới bùn rứa.
Khánh bước tới, nắm lấy bả vai Bồi rồi kéo mạnh đứa nhỏ lùi lại phía sau hơn hai mét. Hắn nhìn chằm chằm vào mặt nước hồ vẫn đang gợn những vòng tròn kỳ lạ kia, lòng bàn tay trái khẽ siết chặt tờ giấy vàng trong túi áo. Hắn gằn giọng, có phần nghiêm khắc.
- Tau đã dặn mi rồi, không được đứng gần nước quá lâu. Đi ra chỗ anh Quang mau.
Bồi ngước đôi mắt tròn xoe nhìn Khánh, gương mặt nó tái đi vì lạnh nhưng cũng đầy vẻ thắc mắc.
- Răng rứa, eng Khánh? Nước dưới hồ lạnh nhưng con nghe rõ lắm. Dưới nớ có tiếng gọi tên con nữa.
Khánh im lặng một lúc. Hắn không biết phải giải thích thế nào cho đứa nhỏ hiểu. Bản thân hắn cũng chưa thể lý giải vì sao những âm thanh từ cõi âm hay tiếng vọng dưới nước sâu luôn tìm cách tiếp cận đứa trẻ này một cách dễ dàng đến thế. Hắn chỉ cảm nhận được một mối nguy hiểm vô hình đang chực chờ dưới lòng hồ kia. Hắn đẩy nhẹ vai Bồi về phía Quang.
- Không có răng hết. Mi nghe lời tau, ra chỗ khô ráo mà đứng. Việc còn lại để người lớn lo.
Khánh quay lại phía Phan Khanh, chỉ tay vào khu vực bờ đá ngay sát bụi cây rậm rạp nơi Bồi vừa đứng.
- Cho người phá lớp gạch ở góc này đi, anh Khanh. Lối vào nằm ngay sau bụi cây nớ.
Phan Khanh nhìn Khánh với vẻ dò xét, nhưng trước sự quả quyết của hắn, anh ta liền ra hiệu cho đội cứu hộ di chuyển thiết bị.
Đội trưởng đội cứu hộ cho người dùng búa tạ và máy khoan nhẹ tác động vào bức tường gạch cũ. Sau khoảng mười lăm phút gõ nhịp nhàng, một mảng gạch vỡ ra, để lộ một khoảng tối om phía sau. Một luồng khí lạnh buốt, mang theo mùi ẩm mốc của đá ướt, mùi bùn sông và một chút mùi dầu đèn khét lẹt thổi thốc ra ngoài.
Người lính cứu hộ lập tức dùng máy đo khí độc đưa vào trong lỗ hổng. Tiếng máy kêu tít tít đều đặn, màn hình hiển thị các chỉ số trong mức an toàn nhưng lượng oxy khá thấp.
- Khí độc không đáng ngại, nhưng lối đi rất hẹp, chỉ đủ một người bò vào.
Anh lính cứu hộ lính cứu hộ báo cáo. Phan Khanh quay sang Khánh.
- Anh Khánh, anh định vào trong đó thật sao? Khu vực này chưa được gia cố, cấu trúc đá bên trên có thể sụt lún bất cứ lúc nào.
Khánh chỉnh lại chiếc đèn pin đeo trên trán, giọng hắn bình thản.
- Tui phải vào. Ba người thợ đá đó đang bị giữ bởi một thứ mà người thường các anh không xử lý được. Để tui đi cùng một người của các anh.
Phan Khanh im lặng một lát rồi quay sang một người lính cứu hộ tên Nam, người có vóc dáng nhỏ gọn nhất trong đội.
- Nam, cậu đi cùng anh Khánh. Đeo dây bảo hiểm vào. Có bất kỳ dấu hiệu sụt lún nào phải rút ra ngay lập tức.
Nam gật đầu, nhanh chóng móc khóa an toàn vào đai lưng của mình và của Khánh. Sợi dây thừng bảo hiểm được nối dài ra phía ngoài, nơi ba người lính cứu hộ khác đang giữ chặt đầu dây.
Khánh và Nam bắt đầu bò vào trong đường kỹ thuật tối tăm. Lối đi hẹp đến mức bả vai Khánh liên tục cọ xát vào vách đá nhám ráp, lạnh ngắt. Nước rỉ từ trần đá nhỏ xuống cổ hắn, lạnh buốt.
Bò được khoảng mười mét, đường hầm chia làm hai ngả rẽ. Tiếng gió rít qua các khe đá tạo ra những âm thanh lao xao, nghe như tiếng người thì thầm từ cả hai phía, rất khó phân biệt đâu là lối đi thật.
Nam dừng lại, soi đèn pin vào cả hai ngả rẽ rồi lắc đầu.
- Anh Khánh, máy dò không chỉ ra được hướng nào. Cả hai lối đều có gió thổi.
Khánh không trả lời. Hắn thò tay vào túi áo khoác, rút tờ giấy vàng viết tên Nguyễn Văn Đôi ra. Hắn kẹp tờ giấy giữa hai ngón tay của bàn tay phải đang tê dại.
Khi hắn đưa tờ giấy về phía ngả rẽ bên trái, tờ giấy vàng vẫn im lìm. Nhưng khi hắn xoay tay về phía ngả rẽ bên phải, chữ son viết tên Đôi bỗng nhiên nóng rực lên. Vết tê ở ngón tay cái của Khánh lập tức lan nhanh như một luồng điện chạy dọc theo cánh tay vào tận lòng bàn tay, khiến hắn khẽ rên rỉ một tiếng.
- Đi lối bên phải.
Nam nhìn tờ giấy vàng trên tay Khánh với vẻ kinh ngạc nhưng không hỏi gì thêm, tiếp tục bò dẫn đường về phía bên phải.
Sau khi vượt qua thêm một đoạn dốc hẹp, không gian phía trước bỗng mở rộng ra thành một khoang đá thấp, trần chỉ cao khoảng một mét rưỡi. Ánh đèn pin của Nam quét qua khoang đá và dừng lại ở góc trong cùng.
Ba người đàn ông mặc đồ bảo hộ lao động đang nằm co quắp trên nền đá ẩm ướt. Họ vẫn còn thở, nhưng nhịp thở rất yếu ớt và gương mặt tái nhợt như người chết lâm sàng.
Khánh bò nhanh lại gần. Hắn nhận ra ngón tay cái bên phải của cả ba người đều bị quấn chặt bởi một sợi chỉ đen mảnh. Trước ngực mỗi người đặt một quân Tốt bằng gỗ trắng chưa hóa xương, trên mặt quân cờ chưa có bất kỳ nét chữ nào.
Nam định đưa tay ra gỡ sợi chỉ đen trên tay người thợ đá nằm gần nhất, nhưng Khánh lập tức gạt tay anh ta ra.
- Đừng chạm vào trực tiếp!
Khánh rút tờ giấy vàng viết tên Đôi ra, dùng bật lửa hơ nhẹ mép giấy cho đến khi nó bắt đầu cháy xém và tỏa ra mùi nhang thơm nhẹ. Hắn dùng mép giấy đang cháy dở quét mạnh qua sợi chỉ đen quấn trên ngón tay cái của người thợ đá.
Sợi chỉ đen lập tức đứt đoạn, co rúm lại rồi biến mất như một vệt khói đen. Quân Tốt gỗ đặt trước ngực người thợ đá nứt đôi làm hai nửa, rơi xuống nền đá ẩm ướt. Ông ta thợ đá khẽ rên lên một tiếng, lồng ngực phập phồng thở dốc.
Khánh tiếp tục làm tương tự với hai người còn lại. Khi cả ba quân Tốt gỗ đều nứt vỡ và sợi chỉ đen bị cắt đứt hoàn toàn, ba người thợ đá bắt đầu có dấu hiệu tỉnh lại.
Nam nhanh chóng dùng bộ đàm báo cáo ra bên ngoài.
- Báo cáo, đã tìm thấy ba nạn nhân. Họ còn sống nhưng rất yếu. Yêu cầu hỗ trợ đưa cáng vào.
Trong lúc chờ đội cứu hộ đưa cáng vào, Khánh cúi xuống sát người thợ đá tỉnh táo nhất, đỡ đầu ông ta lên. Ông ấy thợ đá nhìn Khánh bằng đôi mắt đờ đẫn, giọng nói thều thào qua làn môi khô khốc.
- Có... có người áo đen...
- Người áo đen làm răng với các chú?
- Hắn... hắn cầm cái đèn dầu đi trước...
Người thợ đá nói đứt quãng, hai bàn tay run rẩy bám chặt lấy vai áo của Khánh.
- Tụi tui đi theo ánh đèn của hắn... rồi tự nhiên bức tường phía sau đổ sụp xuống. Rồi dưới đất có những cái bóng... bóng người mặc đồ thợ đá giống tụi tui... kéo tụi tui xuống đây. Mỗi đêm... tụi tui đều nghe thấy tiếng hỏi... hỏi có muốn đổi tên lấy đường sống không...
Khánh khẽ rùng mình. Đúng như những gì hắn dự đoán, ba người thợ đá này chỉ mới bị chọn làm ba quân mới ngoài biên. Họ không thay quân mục và không bù vào bất kỳ vị trí nào trong ba mươi hai quân thật. Âm Vũ đã dùng ánh đèn dụ họ vào đây, nhưng do họ chưa ai đồng ý giao ra tên tuổi của mình nên trận pháp chưa thể hoàn tất việc hóa xương cho ba quân Tốt gỗ kia.
Lúc này, hai nhân viên cứu hộ khác đã bò vào hỗ trợ. Họ nhanh chóng đặt hai người thợ đang hôn mê lên cáng cứu thương chuyên dụng rồi bắt đầu di chuyển ngược ra phía cửa hầm. Nam cũng hỗ trợ dìu người thợ đá còn lại bò ra ngoài.
Khánh là người đi sau cùng để bọc lót. Khi người cuối cùng vừa ra khỏi khoang đá, nước từ hướng hồ Tân Nguyệt đột ngột tràn ngược vào đường kỹ thuật qua các kẽ đá dưới chân vách. Nước dâng lên rất nhanh, loang loáng ánh sáng phản chiếu từ chiếc đèn pin gắn trên mũ bảo hiểm của Khánh.
Khánh chuẩn bị xoay người bò theo lối cũ thì bước chân hắn bỗng khựng lại.
Dưới mặt nước đang dâng cao đến đầu gối, ánh sáng đèn pin không hề rọi thấu xuống đáy đá mà bị chặn lại bởi một lớp sương mù màu xám đục nằm ngay dưới mặt nước. Trên bề mặt lớp sương mù đó, bóng của ba mươi mốt quân cờ còn trên bàn hiện lên rõ mồn một.
Mặc dù căn hầm chứa bàn cờ xương nằm ở tầng trên của Bửu Thành, nhưng lúc này, toàn bộ hình ảnh của bàn cờ đó lại đang phản chiếu ngược dưới lòng nước hồ Tân Nguyệt ngay dưới chân Khánh.
Từ trong bóng nước đục ngầu, gương mặt nhợt nhạt của Nguyễn Văn Đôi từ từ hiện ra. Đôi mắt không có tròng trắng của vong hồn nhìn thẳng vào Khánh, giọng nói của gã vang vọng lên từ dưới dòng nước sâu, nghe như tiếng nước đổ vào một cái chum rỗng.
- Ngươi đã lấy ba người sống khỏi vị trí quân mới rồi. Bàn cờ thiếu vật tế thì không thể dừng lại.
Khánh đứng im trong dòng nước lạnh buốt, bàn tay phải của hắn lúc này đã đau nhức đến tận xương tủy. Hắn nhìn thẳng vào gương mặt dưới nước, giọng đanh thép.
- Tên của họ không phải thứ để các người đem ra làm quân cờ chơi đùa. Muốn chơi thì tìm người khác mà chơi.
- Giao ước của bàn cờ xương đã mở thì phải có người thế mạng.
Bóng của Nguyễn Văn Đôi dưới nước khẽ lay động theo những vòng sóng tròn.
- Ngươi mang quân Tốt xương ra khỏi hầm, tức là ngươi đã nhận lấy món nợ của ván cờ ni. Nếu không có ba người kia thế vào, linh hồn của ngươi sẽ bị kéo xuống để làm quân Tướng tiếp theo. Thời hạn của ngươi chỉ đến tối ngày mười bảy tháng tư.
Khánh khẽ cười nhạt, nụ cười mang theo sự bướng bỉnh và bất cần của một kẻ đã quen đối mặt với những điều kinh dị nhất từ khi bước chân vào tiệm Vong Ký.
- Được thôi. Muốn kéo tau xuống thì cứ việc thử. Nhưng tau không chấp nhận để các người đụng đến ba người thợ đá kia nữa. Ván cờ ni tau nhận. Nhưng ván cờ chỉ bắt đầu sau khi tui trở lại cùng người làm chứng.
Khánh đưa bàn tay phải đang tê dại lên miệng, dùng răng cắn mạnh vào đầu ngón tay cái. Cảm giác đau đớn truyền đến giúp hắn lấy lại một chút cảm giác ở đầu ngón tay. Một giọt máu đỏ tươi rỉ ra. Hắn cúi người xuống, ấn mạnh ngón tay cái dính máu của mình lên bề mặt quân Tốt xương đang nằm trong túi áo khoác bên trái.
Một luồng khí lạnh buốt từ quân cờ xương chạy thẳng vào mạch máu của Khánh, khiến hắn rùng mình một cái.
Dưới mặt nước hồ, bóng của ba mươi mốt quân trên bàn đồng loạt rung chuyển dữ dội. Quân Tốt xương trong túi Khánh lạnh buốt lên, hợp với ba mươi mốt bóng thành đủ ba mươi hai dấu. Những quân còn trên bàn đồng loạt đứng thẳng dậy trên mặt nước đục. Quân Tướng mang tên Nguyễn Văn Đôi từ từ xoay mặt về phía Khánh, hai hốc mắt tối om của nó như đang khóa chặt lấy linh hồn của hắn.
Cơn mưa đầu mùa ngoài lăng Minh Mạng bỗng nhiên trút xuống dữ dội hơn, tiếng nước mưa đập vào mặt hồ Tân Nguyệt tạo thành những tiếng động liên hồi như tiếng trống trận thúc quân.
Từ bóng nước dưới chân Khánh, gương mặt của Nguyễn Văn Đôi chìm dần vào khoảng tối sâu thẳm, chỉ còn lại giọng nói lạnh ngắt vọng lên trước khi biến mất hoàn toàn.
- Tối mười bảy tháng Tư, mi không ngồi xuống thì bàn tự bắt người thay mi.