TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 67: Chương 067: Giữ một cái tên

Khánh đứng chết trân sau quầy gỗ trắc của tiệm Vong Ký. Hơi lạnh từ người đàn ông áo dài đen vẫn còn vương lại trong không khí, ẩm ướt và tanh nồng mùi…

Nội dung chương

Khánh đứng chết trân sau quầy gỗ trắc của tiệm Vong Ký. Hơi lạnh từ người đàn ông áo dài đen vẫn còn vương lại trong không khí, ẩm ướt và tanh nồng mùi bùn sông Hương sau một trận lụt lớn. Trên mặt quầy gỗ, chỗ quân Tốt xương vừa nằm, chỉ còn một vệt nước nhỏ đọng lại thành hình vòng tròn đồng tâm, phản chiếu ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn dầu treo trên cột nhà.

Tiếng gậy gỗ gõ xuống nền gạch tàu phá vỡ sự im lặng.

Cộc. Cộc.

Ông Tư từ gian phòng trong bước ra. Bước đi của ông chậm hơn mọi ngày, chiếc chân trái gần như phải kéo lê trên sàn. Khi đi đến gần chiếc ghế gỗ nơi người khách vừa ngồi, ông khựng lại. Gương mặt già nua của ông co rúm vì một cơn đau đột ngột. Ông cúi người xuống để nhặt một mảnh giấy đen nằm sát chân ghế, nhưng khớp gối trái bất ngờ khuỵu xuống khiến cả người ông nghiêng đi.

Khánh nhanh tay bước tới đỡ lấy cánh tay gầy guộc của ông.

- Chú Tư! Chú có sao không?

Ông Tư xua tay, tựa mạnh người vào chiếc gậy gỗ để đứng thẳng dậy. Ông không nhìn Khánh, mắt chỉ dán vào mảnh giấy đen trên tay. Đó là một mảnh giấy bản dày, đen kịt như tẩm than, không hề thấm nước dù xung quanh sàn nhà đầy hơi ẩm.

- Hắn vào bằng cách ni.

Ông Tư thào thào, giọng khản đặc.

- Bùa Giáp Hương ngoài cửa không cản được người đi bằng đường âm nước. Hắn dùng hơi nước sông Hương để dẫn đường.

Bồi lúc này mới dám thò đầu ra từ sau bức bình phong gỗ rường. Mặt đứa nhỏ cắt không còn giọt máu, hai bàn tay siết chặt lấy vạt áo cộc tay đã sờn. Nó nhìn Khánh bằng ánh mắt hoảng hốt.

- Eng Khánh. Hồi nãy người nớ gọi eng là Tích. Con nghe rõ ràng lắm. Người nớ nói cuối cùng ngươi cũng trở lại. Tích là ai rứa eng? Có phải...

Bồi.

Khánh cắt ngang, giọng hắn hơi gắt.

- Mi nói bậy bạ chi đó. Chắc người ta nhận lầm người thôi. Đêm hôm khuya khoắt đừng có nhắc mấy chuyện tầm phào.

Khánh quay sang Ông Tư, cố tình lảng tránh ánh mắt dò hỏi của đứa nhỏ.

- Chú Tư, ba người thợ đá bị nhốt dưới lăng Minh Mạng không còn nhiều thời gian. Kẻ áo đen lúc nãy nói ván cờ đã bày sẵn, nếu tui không ngồi vào ghế cờ thì ba người đó sẽ thế mạng. Chú có cách chi tìm ra chỗ họ đang bị giấu không?

Ông Tư im lặng một lúc lâu. Ông đi đến bên bàn trà, chậm rãi đặt mảnh giấy đen lên mặt gỗ. Đôi mắt ông đục ngầu, hằn lên những tia máu đỏ vì mệt mỏi. Ông không giải thích về cái tên lạ mà gã áo đen vừa gọi.

- Chuyện đó để sau. Giờ phải giữ cái mạng của ba người kia trước. Nếu để tên của họ bị hút vào mảnh giấy đen ni, vong hồn của họ sẽ bị xé ra làm quân cờ cho ván đấu. Lúc đó có trời cứu.

Ông Tư bảo Khánh vào kho lấy ra một xấp giấy vàng mã chưa cắt, một nén nhang thơm loại thường và một bát nước sạch.

- Nước sông Hương đoạn trước tiệm, lấy lúc chiều còn trong chai thủy tinh đó mang ra đây.

Khánh nhanh chóng làm theo. Hắn mang bát nước sông Hương đặt lên bàn. Nước sông trong bát phẳng lặng, phản chiếu gương mặt lo âu của hắn. Quân Tốt xương lấy từ dưới lăng Minh Mạng được đặt ngay cạnh mảnh giấy đen của gã áo đen.

- Nghe cho kỹ đây.

Ông Tư chống gậy đứng bên cạnh Khánh, giọng ông nghiêm khắc.

- Đây là thuật giữ dấu tên của Thoải Phủ. Mi chưa đủ sức niêm tà vật hoàn toàn, nhưng có thể dùng máu của mi để làm mỏ neo giữ lại cái tên của người sống trước khi nó bị ván cờ nuốt chửng. Đặt quân cờ lên tờ giấy vàng. Thắp nén nhang lên, nhỏ một giọt máu của mi vào bát nước, sau đó mới dùng nước đó viết tên người cần cứu lên giấy. Nhớ kỹ thứ tự, sai một ly đi một dặm.

Khánh hít sâu. Đầu ngón tay hắn vẫn còn hơi run vì lạnh. Hắn đặt quân Tốt xương lên giữa tờ giấy vàng. Hắn rút con dao nhỏ vẫn thường dùng để cắt nhang, rạch một đường nhỏ ở đầu ngón tay cái bên phải. Một giọt máu đỏ tươi rỉ ra.

Vì quá nôn nóng cứu người, Khánh đã nhỏ giọt máu vào bát nước trước khi thắp nén nhang.

Ngay khi giọt máu vừa chạm vào mặt nước sông Hương, một tiếng rắc khô khốc vang lên từ quân Tốt xương đặt trên bàn. Quân cờ bằng xương ngón tay người đột ngột rung lên bần bật. Làn khói từ nén nhang chưa kịp thắp bỗng dưng tự bốc lên, đen kịt và quấn chặt lấy ngón tay cái đang chảy máu của Khánh như một bầy kiến lửa.

Khánh đau buốt đến tận óc. Hắn muốn rút tay lại nhưng ngón tay như bị đóng đinh vào mặt bàn gỗ. Tiếng xương bị bẻ gãy từ quân cờ vang lên mỗi lúc một lớn, giống như có ai đó đang dùng kìm bẻ gãy từng đốt ngón tay của hắn.

- Chú Tư! Tay tui...

Khánh kêu lên, trán vã mồ hôi hột.

Không một chút chần chừ, Ông Tư vung chiếc gậy gỗ trong tay lên. Đầu gậy gạt mạnh một phát, hất văng bát nước sông Hương xuống nền nhà.

Xoảng.

Nước đổ lênh láng trên nền gạch tàu, kéo theo vệt máu đỏ loãng ra rồi thấm dần vào các kẽ gạch. Tiếng xương gãy lập tức dừng lại. Khói đen tan biến vào không trung, để lại ngón tay cái của Khánh thâm tím, run rẩy không ngừng.

Ông Tư thở dốc, tựa người vào cạnh bàn, ngực phập phồng.

- Tau đã dặn răng? Phải thắp nhang trước để khói nhang làm màn chắn, sau đó mới nhỏ máu vào nước. Mi làm ngược thứ tự, âm khí từ quân cờ theo đường máu dẫn thẳng vào người mi. May mà tau gạt kịp, không thì ngón tay mi tiêu đời rồi.

Khánh ôm lấy bàn tay phải, mặt tái mét. Hắn cắn răng chịu đựng cơn đau buốt đang chạy dọc cánh tay.

- Tui xin lỗi. Tui cuống quá.

- Làm lại.

Ông Tư lạnh lùng nói.

- Lần ni mà sai nữa thì tự mi gánh hậu quả. Tau không cứu được lần thứ hai đâu.

Khánh gật đầu. Hắn lấy một tờ giấy vàng mới đặt lên bàn, đặt quân Tốt xương lên trên. Hắn dùng tay trái bật quẹt lửa, châm nén nhang thường rồi cắm vào chiếc lư hương nhỏ bên cạnh. Làn khói nhang trắng nhạt bắt đầu tỏa ra, mang theo mùi trầm thơm dịu nhẹ, tạo thành một lớp sương mỏng bao quanh quân cờ.

Khánh giữ đầu nén nhang cách quân cờ đúng một gang tay, để khói nhang phủ đều lên bề mặt khúc xương. Hắn lấy một bát nước sông Hương mới, nhỏ một giọt máu từ vết thương cũ ở ngón tay cái vào bát. Giọt máu loang nhanh trong nước, biến làn nước trong suốt thành một màu hồng nhạt.

Khánh dùng một chiếc bút lông nhỏ, nhúng vào bát nước pha máu, rồi bắt đầu viết lên tờ giấy vàng. Hắn viết tên Nguyễn Văn Đôi.

Đôi là cái tên neo duy nhất mà hắn biết vào lúc này, là sợi dây liên kết duy nhất để tìm ra vị trí của ba người thợ đá đang bị giam giữ.

Khi nét chữ cuối cùng vừa hoàn thành, chữ son trên giấy vàng bỗng sáng lên một sắc đỏ kỳ lạ. Cùng lúc đó, một cơn tê dại chạy dọc từ đầu ngón tay cái bên phải của Khánh, lan nhanh qua lòng bàn tay rồi dừng lại ở cổ tay. Hắn có cảm giác như toàn bộ bàn tay phải của mình vừa bị nhúng vào một xô nước đá lạnh ngắt, hoàn toàn mất đi tri giác.

- Chú Tư, tay tui tê cứng rồi.

Khánh nói, giọng run run.

- Đó là cái giá phải trả để giữ dấu tên.

Ông Tư nhìn chằm chằm vào tờ giấy vàng.

- Mi dùng máu của mình để làm mỏ neo, nghĩa là mi đang chia sẻ một phần sinh khí để bảo vệ cái tên đó. Nhưng nhìn kìa.

Khánh nhìn theo hướng chỉ của Ông Tư. Từ mảnh giấy đen của gã áo đen đặt bên cạnh, một sợi mực đen kịt, mảnh như sợi chỉ, bắt đầu bò ra ngoài. Nó uốn lượn trên mặt bàn gỗ như một con giun đất, hướng thẳng về phía tờ giấy vàng có viết tên Nguyễn Văn Đôi.

Sợi mực đen vừa chạm vào mép tờ giấy vàng, chữ "Đôi" viết bằng nước son pha máu bắt đầu mờ đi, như thể đang bị một lực hút vô hình kéo về phía mảnh giấy đen.

- Hắn đang muốn cướp tên.

Ông Tư quát khẽ.

- Khánh! Dùng máu chặn nét cuối lại! Không được để hắn kéo cái tên đó đi!

Khánh không kịp suy nghĩ nhiều. Hắn dùng ngón tay cái đang chảy máu của bàn tay phải, dù đã tê dại, ấn mạnh xuống nét chữ cuối cùng của tên Nguyễn Văn Đôi trên tờ giấy vàng. Hắn dùng tay trái kéo mạnh tờ giấy vàng qua làn khói nhang đang tỏa ra từ lư hương.

Một tiếng xèo nhỏ vang lên.

Sợi mực đen chạm vào khói nhang liền co rụt lại, như bị lửa đốt. Nó nhanh chóng rút lui về phía mảnh giấy đen rồi nằm im không động đậy. Chữ "Đôi" trên tờ giấy vàng dần ổn định trở lại, sắc đỏ của nước son pha máu hiện rõ trên nền giấy vàng.

Khánh buông tay ra, thở phào nhẹ nhõm. Trán hắn đẫm mồ hôi.

- Được chưa chú Tư?

Ông Tư cầm tờ giấy vàng lên, quan sát kỹ lưỡng rồi gật đầu.

- Tạm thời giữ được dấu tên của hắn. Nhưng đây chưa phải là niêm thành công. Đây chỉ là cách giữ dấu tạm thời trong thời gian một nén nhang cháy. Khi nén nhang ni tàn, dấu bùa sẽ mất hiệu lực.

Ông Tư nhìn ngón tay cái của Khánh.

- Cái giá của việc này là ngón tay mi sẽ mất cảm giác cho đến sáng mai. Đêm ni tuyệt đối không được thử lại lần nào nữa. Nếu cố quá, âm khí sẽ ăn mòn xương tay của mi.

Khánh gật đầu, hắn xoa xoa bàn tay phải tê dại. Cảm giác lạnh ngắt vẫn bao trùm lấy các ngón tay, khiến hắn khó lòng cử động bình thường.

- Bồi.

Khánh gọi nhỏ.

- Mi lại đây.

Bồi rón rén bước lại gần bàn. Nó nhìn bát nước sông Hương pha máu giờ đã phẳng lặng trở lại.

- Mi áp tai vào bát nước ni thử xem. Có nghe thấy chi không?

Bồi nhìn Khánh, rồi nhìn Ông Tư. Thấy Ông Tư gật đầu, đứa nhỏ mới dám cúi xuống, áp sát tai vào miệng bát nước. Nó nhắm mắt lại, gương mặt lộ rõ vẻ tập trung.

Gian phòng im ắng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng mưa rơi dầm dề ngoài hiên và tiếng thở nhẹ của ba người.

Sau vài giây, chân mày Bồi khẽ nhíu lại. Nó nói nhỏ, giọng run run.

- Con nghe thấy rồi. Có tiếng người... ba người đàn ông. Họ yếu lắm rồi, hơi thở đứt quãng như ngọn đèn trước gió rứa.

- Họ đang ở mô?

Khánh hỏi dồn.

- Con nghe thấy tiếng nước chảy róc rách ngay bên cạnh họ. Giống như tiếng nước chảy trong đường ống ngầm rứa. Có tiếng gõ nữa... một người liên tục gõ ba tiếng, rồi nghỉ hai tiếng. Cứ lặp đi lặp lại như rứa. Tiếng gõ nghe rất gần nước. Hình như là ở phía đông của lăng, gần đường dẫn nước từ hồ Tân Nguyệt.

Khánh quay sang nhìn Ông Tư. Ông Tư trầm ngâm một lát rồi nói.

- Hồ Tân Nguyệt có đường dẫn nước ngầm để thoát ra ngoài lăng. Nếu họ ở đó, nghĩa là họ chưa vào sâu trong hầm mộ chính.

Đúng lúc đó, cửa tiệm Vong Ký bị đẩy mạnh ra.

Trần Quang bước vào, người sũng nước mưa, tóc bết chặt vào trán. Trên tay anh ta ôm một tập tài liệu dày cộp bọc trong túi nilon chống nước. Anh ta vừa thở hổn hển vừa đóng cửa lại để ngăn gió lạnh lùa vào tiệm.

- Khánh! Tau tìm thấy rồi!

Quang đặt tập tài liệu lên bàn, nhanh chóng mở ra. Những trang giấy cũ kỹ, ngả màu vàng ố hiện ra dưới ánh đèn dầu.

- Đây là bản đồ hệ thống thoát nước và đường kỹ thuật ngầm của lăng Minh Mạng được chép lại từ thời thuộc Pháp. Tau phải lục tung cả kho lưu trữ của trường mới tìm ra được bản sao ni.

Quang trải bản đồ ra bên cạnh bát nước. Ngón tay anh ta chỉ vào một khu vực nằm ở phía đông của Bửu Thành, gần sát mép hồ Tân Nguyệt.

- Nhìn vào đây. Phía đông lăng có một đường dẫn nước ngầm từ hồ Tân Nguyệt chạy qua các khoang đá dưới lòng đất để thoát ra ngoài. Theo tài liệu này, người ta đã xây bít một đoạn đường kỹ thuật phía sau bức tường thấp để tránh sụt lún. Đoạn đường này không trùng với lối vào dưới tấm bia đá mà Phan Khanh đang canh giữ.

Khánh nhìn theo ngón tay của Quang trên bản đồ. Vị trí đó hoàn toàn trùng khớp với những gì Bồi vừa nghe thấy qua bát nước sông Hương.

- Nghĩa là ba người thợ đá đang bị kẹt trong khoang rỗng của đường kỹ thuật bị xây bít đó?

Khánh hỏi.

- Đúng rứa.

Quang gật đầu chắc nịch.

- Nếu họ đi theo lối hầm ngầm dưới bia đá thì đã chạm vào trận pháp bàn cờ xương rồi. Kẻ thắp đèn đã dụ họ đi vào đường kỹ thuật này. Họ bị kẹt ở đó vì lối ra đã bị xây bít bằng tường gạch dày từ xưa. Lối này nằm khuất sau bụi cây rậm rạp, người ngoài nhìn vào rất khó phát hiện.

Khánh không chần chừ thêm nữa. Hắn dùng bàn tay trái còn cử động được để rút điện thoại ra, bấm số của Đại úy Phan Khanh. Đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy, tiếng mưa rơi lộp bộp bên phía Phan Khanh nghe rất rõ qua loa thoại.

- Tôi nghe đây, anh Khánh. Có chuyện gì vậy?

Giọng Phan Khanh mệt mỏi nhưng vẫn giữ vẻ cảnh giác của một cảnh sát hình sự.

- Anh Khanh, tui đã xác định được vị trí của ba người thợ đá mất tích.

Khánh nói nhanh.

- Họ không nằm dưới căn hầm có bàn cờ xương đâu. Họ đang bị kẹt trong một khoang rỗng của đường kỹ thuật thoát nước cũ ở phía đông lăng, gần sát mép hồ Tân Nguyệt.

Đầu dây bên kia im lặng vài giây, chỉ có tiếng gió rít qua điện thoại. Sau đó, giọng Phan Khanh vang lên, đầy nghi ngờ.

- Sao anh biết được vị trí đó? Chúng tôi đã dùng máy dò sóng âm xung quanh khu vực Bửu Thành suốt cả đêm nhưng không phát hiện ra dấu hiệu sự sống nào dưới lòng đất.

- Tui có người quen rành về sơ đồ cũ của lăng.

Khánh bịa ra một lý do hợp lý để giấu chuyện âm giác của Bồi và phép giữ dấu.

- Hơn nữa, người của tui nghe thấy tiếng gõ truyền qua đường ống thoát nước dẫn ra hồ Tân Nguyệt. Ba tiếng gõ rồi nghỉ hai tiếng. Đó là tín hiệu cầu cứu của thợ đá. Anh cho người kiểm tra bức tường thấp phía đông, phía sau bụi cây rậm rạp ấy. Có một đoạn tường gạch cũ bị xây bít.

Phan Khanh im lặng một lát, như đang suy nghĩ về thông tin của Khánh. Cuối cùng, anh ta lên tiếng.

- Được rồi. Tôi sẽ cho đội cứu hộ di chuyển sang phía đông để kiểm tra ngay khi trời sáng. Nhưng tôi cảnh báo anh, anh Khánh. Anh không được tự ý đến lăng hay xuống dưới đó trước khi lực lượng cứu hộ tiếp cận. Khu vực đó rất nguy hiểm, cấu trúc địa chất bên dưới đang cực kỳ kém ổn định do mưa lớn kéo dài.

- Tui biết rồi. Anh cứ lo cứu người trước đi.

Khánh nói rồi cúp máy.

Hắn đặt điện thoại xuống bàn, thở hắt ra một hơi. Cánh tay phải của hắn vẫn tê dại, ngón tay cái hoàn toàn không có cảm giác gì khi chạm vào mặt gỗ lạnh lẽo.

Nén nhang thường cắm trên bàn lúc này đã cháy đến tận gốc. Tàn nhang màu xám tro rụng xuống, phủ một lớp mỏng lên mặt tờ giấy vàng.

Ngay khi đó, ngọn lửa xanh lam bao quanh tờ giấy vàng tắt lịm.

Khánh kinh ngạc nhìn xuống tờ giấy. Bên cạnh cái tên "Nguyễn Văn Đôi" viết bằng chữ son sậm, trên mặt giấy vàng bỗng nhiên xuất hiện thêm ba vệt trống hình tròn, kích thước bằng đúng quân Tốt xương.

Những vệt trống này ban đầu chỉ là những khoảng nhạt màu trên giấy, nhưng chỉ trong vài giây, chúng bắt đầu hiện rõ dần. Trên bề mặt của mỗi vệt trống hiện lên những đường vân tay mờ nhạt, giống như có ai đó vừa dùng ngón tay ướt ấn mạnh lên giấy. Những dấu vân tay đó đang đậm dần lên theo từng tiếng mưa rơi lộp bộp ngoài hiên nhà.

Bồi nhìn chằm chằm vào ba vệt trống đó. Đôi mắt đứa nhỏ mở to, gương mặt hiện rõ vẻ kinh hoàng. Nó run rẩy chỉ ngón tay nhỏ nhắn vào tờ giấy vàng, giọng nói lạc đi vì sợ hãi.

- Eng Khánh, sáng mai mà chưa kéo họ ra, bàn sẽ lấy tên trước.

Chương khác

Xem thêm